68. Trình Huyễn Đến Thăm, Ký Ức Kinh Hoàng

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn Dụ ôm điện thoại, điên cuồng đọc những bình luận trên mạng. Cậu ta cuộn mình trong chăn, như thể làm vậy có thể chặn đứng được những lời chửi rủa kia.
Cậu ta không biết mình ngủ từ lúc nào, khi tỉnh dậy thì hai mắt đỏ bừng. Sự lo lắng khiến người cậu ta nóng bừng, trên trán còn nổi lên vài nốt mụn.
Hôm nay cậu ta còn phải ghi hình chương trình, không thể ở trong trạng thái này được.
Văn Dụ đi vào phòng tắm rửa mặt. Cậu ta nhìn mình trong gương vô cùng phờ phạc, quầng thâm dưới mắt rõ rệt. Văn Dụ rửa mặt, cố gắng quên đi chuyện ngày hôm qua.
Người đại diện Vương Mạn còn chưa gọi điện thoại cho cậu ta. Văn Dụ cầm điện thoại gọi đi.
“Alo, chị Mạn, em…”
“Công ty đã quyết định hủy hợp đồng với cậu. Hôm nay cậu đến ký giấy tờ hủy hợp đồng đi.”
‘Cộp’, điện thoại rơi vào bồn rửa mặt.
Văn Dụ hoảng loạn nhặt điện thoại lên, Vương Mạn đã kết thúc cuộc gọi. Cậu ta không chịu bỏ cuộc, lại gọi cho Vương Mạn nhưng Vương Mạn lập tức tắt máy.
“Sẽ không, sẽ không.”
Cậu ta có hàng vạn fan, cũng coi như là nghệ sĩ có tên tuổi của công ty. Công ty không thể bỏ cậu ta như vậy được.
Văn Dụ cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu ta gọi điện cho trợ lý, “Buổi chiều cần ghi hình chương trình, cậu tới sớm một chút….”
“À, anh Văn, chị Mạn chưa nói với anh sao? Ban tổ chức chương trình nói anh không cần đến nữa.”
Văn Dụ nắm chặt điện thoại, gân xanh nổi đầy trên tay. Không đúng, mọi chuyện không nên ra nông nỗi này.
Sao nhà họ Văn lại có thể nhẫn tâm đến thế, nhất định là Văn Tranh. Từ nhỏ Văn Tranh đã chán ghét cậu ta, nhất định là do Văn Tranh làm.
Văn Dụ hoảng loạn tìm số điện thoại của Kỷ Viện. Lúc trước nếu là chuyện Văn Hoài Hạc không đồng ý, chỉ cần cậu ta khóc lóc vài lần trước mặt Kỷ Viện là bà sẽ mềm lòng đồng ý.
Kỷ Viện chỉ đang giận thôi, cậu ta có thể giải thích được. Văn Dụ chưa từng hoảng loạn như vậy bao giờ, cậu ta gọi vài lần nhưng Kỷ Viện đều không nghe… Lệ Tiêu, vẫn còn Lệ Tiêu.
Văn Dụ vẫn còn nắm điểm yếu của Lệ Tiêu trong tay. Bây giờ cậu ta sẽ gọi điện cho Lệ Tiêu.
Lộ Văn Tinh tỉnh dậy vào lúc 8 giờ sáng. Tối qua, khi xem phim cùng Cố Yến Thâm, đầu óc cậu toàn nghĩ cách làm sao để chuyển chủ đề mà không bị đường đột.
“Xem cái này đi?”
Lộ Văn Tinh không hề chú ý Cố Yến Thâm chọn phim gì, cậu vô thức nói ‘Được’.
Chờ đến khi bắt đầu xem phim, Lộ Văn Tinh mới phát hiện đây là một bộ phim tình yêu. Hai người đàn ông, ở khách sạn xem phim tình yêu, hình như có chỗ nào kỳ lạ?
Thế cho nên Lộ Văn Tinh càng thêm nghi ngờ xu hướng tính dục của Cố Yến Thâm. Hai người trò chuyện một chút về bộ phim, lại nói chuyện khác nhưng hiện tại Lộ Văn Tinh không nhớ rõ gì cả, cũng không biết cậu đi ngủ lúc nào.
Khi tỉnh dậy, cậu đã đắp chăn nằm trên giường rồi.
7 giờ sáng, Cố Yến Thâm nhắn tin WeChat cho cậu, chỉ là hai câu đơn giản.
____ Buổi chiều còn có công việc, đi trước đây.
____ Nhớ ăn bữa sáng.
Lộ Văn Tinh gửi cho hắn một cái meme. Cố Yến Thâm không trả lời, có lẽ anh ta đang trên máy bay.
Cậu định ăn sáng xong sẽ về lại thành phố C. Vừa uống cà phê vừa lướt Weibo, Lộ Văn Tinh bấm vào hot search mới phát hiện Weibo đang dậy sóng.
# Văn Dụ cút khỏi giới giải trí #
Thấy hot search đầu tiên, Lộ Văn Tinh sửng sốt một hồi lâu. Đến khi thấy bài viết phanh phui thì Lộ Văn Tinh mới nhận ra học sinh suýt bị thay thế thân phận chính là cậu.
Cái cậu học sinh đứng tên tác phẩm của cậu kia là do Văn Dụ tìm đến?
Lộ Văn Tinh cảm thấy bất ngờ nhưng cũng không quá kinh ngạc. Nghĩ lại cẩn thận, cậu lập tức nhận ra điểm bất thường. Lúc còn học cấp 3, cậu không hề quen biết Văn Dụ, vậy mà Văn Dụ lại không muốn cậu đỗ Đại học C. Nói cách khác, Văn Dụ đã biết sự tồn tại của cậu từ rất sớm.
Trách không được mỗi lần cậu tiếp xúc với Văn Dụ đều không quá thoải mái. Dù nghệ sĩ cùng công ty đều nói Văn Dụ có tính cách tốt, nhưng cậu ta luôn cho Lộ Văn Tinh một cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Thời điểm ghi hình cùng chương trình, Lộ Văn Tinh cũng cố tình giữ khoảng cách với Văn Dụ nhưng có vài lần Văn Dụ cố ý kéo cậu lại để làm quen.
Nếu biết cậu là con cháu nhà họ Văn, tại sao Văn Dụ lại cố tình lừa gạt cha mẹ cậu? Bởi vì không muốn cậu quay lại nhà họ Văn sao?
Nhưng mà vì cái gì?
Hơn nữa, tại sao Văn Dụ lại biết thân phận của cậu, biết từ khi nào? Cậu ta chú ý đến cậu bao lâu rồi?
Lộ Văn Tinh nhớ tới lúc trước khi ghi hình chương trình. Thời điểm Văn Dụ nói anh cậu ta đến đón, lúc ấy Lộ Văn Tinh đi theo mọi người ra ngoài sân chờ.
Văn Dụ hỏi cậu tại sao lại không chờ ở trong phòng, Lộ Văn Tinh chỉ cho rằng cậu ta thuận miệng hỏi, hiện tại nghĩ đến thì có lẽ Văn Dụ lo lắng cậu gặp mặt Văn Tranh.
Còn có…
Hot search về cậu bị đẩy xuống rất nhanh. Nguyên nhân có lẽ không phải là vì bị hot search khác đẩy xuống mà là do Văn Dụ cố tình làm.
Văn Dụ không muốn cậu quay lại nhà họ Văn, hay là nói Văn Dụ sợ hãi việc cậu quay lại nhà họ Văn?
Sợ hãi?
Nghĩ đến hai chữ này, Lộ Văn Tinh cảm thấy chắc chắn đã có chỗ bỏ sót. Cậu nhanh chóng ăn xong bữa sáng, quay lại thành phố C.
Hôm nay là cuối tuần, cha mẹ và Văn Tranh đều đang ở nhà.
Khi Lộ Văn Tinh trở về, ba người đang trò chuyện gì đó trong phòng khách, “Tinh Tinh đã trở về rồi.”
Bác giúp việc trong nhà đi từ trên lầu xuống, liếc mắt một cái là nhìn thấy Lộ Văn Tinh, “Đi chơi có vui không vậy?”
“Vui ạ.”
Lộ Văn Tinh để hành lý xuống. Văn Tranh thấy cậu về sớm như vậy thì có chút bất ngờ, “Mẹ còn nói chắc chắn em sẽ ngủ đến tận trưa mới rời giường.”
“Hôm qua em ngủ sớm nên sáng nay dậy sớm ạ.”
“Hot search về Văn Dụ…”
“Là anh làm.”
Văn Tranh rót cho Lộ Văn Tinh cốc nước, “Hôm qua em ra ngoài chơi, mẹ nói không nên làm phiền hứng thú của em nên mọi người không nói cho em biết.”
“Tinh Tinh, ngoài chuyện suất học ở Đại học C, em còn gặp rắc rối gì khác không?”
“Không có ạ.”
Cũng chỉ có chuyện lần đó mới làm Lộ Văn Tinh tốn không ít thời gian để liên hệ với giáo viên ở Đại học C. Trước hay sau đó cậu đều không gặp chuyện lớn gì.
“Em không hiểu tại sao cậu ta lại muốn ngăn em trở về nhà họ Văn.”
Tối hôm qua Văn Hoài Hạc và Kỷ Viện cũng thảo luận về chuyện này. Bọn họ không nghĩ ra nguyên do Văn Dụ ngăn cản Lộ Văn Tinh trở về nhà. Nếu muốn tìm ra thì có khả năng phải quay ngược về thời Lộ Văn Tinh còn nhỏ. Có lẽ liên quan đến vụ mất tích, nhưng chính Lộ Văn Tinh cũng không nhớ rõ.
Văn Hoài Hạc đã từng nhận ra có điều bất thường. Tinh Tinh hơn hai tuổi đã có thể đọc được số điện thoại và địa chỉ nhà. Bọn họ chưa từng lơ là việc giáo dục an toàn cho con. Ông không tin Tinh Tinh nghịch ngợm rồi tự ý bỏ đi chơi, nhất định là có người nào đó đã đưa cậu đi.
Vì xuất thân giàu có, vấn đề an toàn luôn là điều được chú trọng hàng đầu. Đặc biệt khi xảy ra chuyện Văn Dụ bị bắt cóc, bọn họ còn cố ý tìm lớp học về an toàn cho Tinh Tinh, còn để vệ sĩ giúp Tinh Tinh luyện tập cách ứng phó với các tình huống nguy hiểm.
Từ nhỏ Tinh Tinh đã ngoan ngoãn. Cậu không có khả năng tùy tiện đi theo người lạ. Trẻ nhỏ 5 tuổi không dễ dàng bị lừa gạt. Bên cạnh đó cũng có thể loại trừ khả năng bị bắt cóc ở nhà trẻ, vì lúc đó có quá nhiều người, giáo viên trực ban chắc chắn sẽ để ý.
Vậy thì chỉ có thể là có người giả làm phụ huynh đến đón Tinh Tinh. Tinh Tinh chắc chắn quen người này cho nên mới chủ động rời đi cùng đối phương.
“Em không nghĩ ra gì cả.”
“Không sao, nghĩ không ra thì chúng ta không nghĩ nữa.”
Kỷ Viện đau lòng việc Lộ Văn Tinh thiếu chút nữa bị chết chìm, cũng đoán rằng việc Lộ Văn Tinh không nhớ rõ chuyện lúc nhỏ có liên quan đến sự cố cậu rơi xuống nước này. Hơn nữa, thể chất của trẻ em rất yếu, sau khi tỉnh lại từ nguy hiểm, việc bản năng lảng tránh những điều khiến mình sợ hãi là hiện tượng bình thường.
Đây không tính là mất trí nhớ, chỉ có thể gọi là quên đi những chuyện không muốn nhớ.
____ ong ong.
Đúng lúc này, điện thoại của Lộ Văn Tinh vang lên.
Người gọi là Trình Huyễn.
Đầu tuần, cậu và Trình Huyễn đã hẹn gặp nhau. Nghĩ đến chuyện Trình Huyễn không quen với môi trường và người lạ, Lộ Văn Tinh đã hỏi cậu ta có muốn đến nhà cậu chơi không.
“Tôi ở nhà, cậu đến đây đi.”
“Là người bạn em từng nói kia à?”
Văn Tranh đã từng nghe Lộ Văn Tinh nói về Trình Huyễn. Khi mời Trình Huyễn về nhà thì Lộ Văn Tinh cũng đã nói qua với người nhà.
“Đứa bé đó sợ người lạ đúng không? Để lát nữa cha mẹ và Tiểu Tranh sẽ về phòng. Con dẫn bạn đi làm quen với nhà nhé.”
“Thật ra cũng không nghiêm trọng như vậy đâu ạ.”
Lộ Văn Tinh nghĩ lại lần đầu cậu gặp Trình Huyễn. Trình Huyễn chỉ là không thích tiếp xúc với người xa lạ, ở nơi nhiều người sẽ theo bản năng giấu mình đi nhưng không đến nỗi không thể gặp người khác. Nếu không thì cậu và Trình Huyễn cũng không trở thành bạn bè được.
Nửa tiếng sau, Trình Huyễn được vệ sĩ và tài xế đưa đến trước cổng nhà họ Văn.
Lộ Văn Tinh đi ra ngoài cửa đón.
“Tinh Tinh, sân nhà cậu đẹp thật, còn có một hồ cá nữa.”
“Vậy để tôi lấy hai cái ghế ra rồi chúng ta ngồi nói chuyện ở đó nhé?”
“Hì hì, tôi muốn tham quan nhà cậu hơn.” Trình Huyễn nói xong thì thăm dò nhìn vào trong nhà, “Cô chú có ở nhà không? Cậu còn có một anh trai đúng không?”
“Đúng vậy, cậu có muốn gặp bọn họ không?”
“Muốn.” Trình Huyễn nhìn qua khá vui vẻ, “Chị của tôi từng nói, khi đến nhà người khác phải chào hỏi người lớn trong nhà, đó là phép lịch sự, nhưng thật ra từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng đến chơi nhà ai cả.”
Trong lòng Lộ Văn Tinh hơi kinh ngạc. Cậu cho rằng Trình Huyễn bị chứng sợ xã hội là sau khi đã lớn, không ngờ ngay từ khi còn bé đã bị rồi sao?
“Cậu có hồi hộp không?”
Trình Huyễn nghiêm túc gật đầu. Cậu ta hít sâu một hơi, “Khi hồi hộp, hít sâu ba hơi sẽ ổn thôi.”
Lộ Văn Tinh bật cười nhìn cậu ta, cùng cậu ta đứng trước cửa hít sâu, “Ổn chưa?”
“…Chưa.”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Thật ra không gặp cũng không sao.”
“Không được không được. Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà bạn chơi, không thể thất lễ.” Trình Huyễn nghiêm túc nói, “Làm lại lần nữa nào, lần này chắc chắn được.”
Lộ Văn Tinh kiên nhẫn chờ cậu ta, “Không cần phải hồi hộp, cha mẹ và anh tôi rất tốt.”
“Tôi biết, Tinh Tinh tốt bụng như vậy, người nhà của cậu chắc chắn cũng rất tốt.” Trình Huyễn cúi gằm cái đầu xù xuống, “Là tôi quá vô dụng.”
“Ai nói vậy.” Lộ Văn Tinh xoa đầu cậu ta, “Không phải là cậu đã bắt đầu viết bộ tiểu thuyết mới sao. Cậu nhìn xem, tôi còn không biết viết ra một câu chuyện như thế nào, cậu đã rất giỏi rồi.”
Trình Huyễn được khích lệ nên hơi ngượng ngùng, “Tôi đã chuẩn bị xong, chúng ta đi vào thôi.”
“Được.”
Lộ Văn Tinh đưa Trình Huyễn vào trong. Trình Huyễn thì hồi hộp đến mức hai tay đặt ngay ngắn. Bởi vì người lạ là người nhà của Tinh Tinh nên cậu ta không thể không để tâm. Vì chưa từng gặp nhau nên cậu ta càng hồi hộp hơn.
“Cha mẹ, Trình Huyễn tới rồi.” Nghe thấy giọng nói của Lộ Văn Tinh, Kỷ Viện là người đi ra trước. Bà không đi xuống, chỉ đứng trên tầng hai chào hỏi với Trình Huyễn.
“Chào cháu.”
Trình Huyễn lập tức đứng thẳng, “Dạ, cháu chào cô ạ.”
Nói xong, Trình Huyễn còn cúi người chào.
“Đứa nhỏ này.” Kỷ Viện cười cười, “Cô không xuống đâu, cháu đừng hồi hộp.”
Đây là lần đầu tiên Lộ Văn Tinh đưa bạn về nhà. Văn Hoài Hạc cũng rất muốn gặp một lần, ông và Văn Tranh cùng nhau đi ra.
Lộ Văn Tinh giới thiệu: “Bên trái là cha tôi, bên phải là anh trai tôi.”
“Chào cháu, Trình Huyễn.”
“Cháu chào chú ạ.”
Không quá hồi hộp, cũng không nói lắp, Trình Huyễn tự cổ vũ bản thân. Hai mắt của cậu ta nhìn về phía Văn Hoài Hạc, trái tim đập càng nhanh. Văn Tranh mang vẻ đẹp lai, khuôn mặt lạnh lùng, không nói lời nào càng khiến người khác có chút e sợ.
“Chào, chào anh ạ.” Trình Huyễn ngập ngừng chào.
“Ừm.” Văn Tranh lạnh lùng đáp, sau đó anh lập tức bị Kỷ Viện đánh nhẹ một cái, “Ừm cái gì? Chào hỏi đàng hoàng.”
Văn Tranh: “…”
Nhìn khuôn mặt không cảm xúc của Văn Tranh, Trình Huyễn càng thêm rụt rè. Hai chân cậu ta mềm nhũn, hoảng loạn xua tay, “Không, không cần đâu ạ.”
“Cháu có chút quà cho cô chú, còn có… cho anh đây ạ.” Trình Huyễn đặt quà lên bàn, “Cháu đã làm phiền mọi người rồi ạ.”
Đây là lời chị của Trình Huyễn dạy cậu ta trước khi đi.
“Ôi dào, cháu khách sáo làm gì.” Kỷ Viện cười nói, “Đây là lần đầu Tinh Tinh đưa bạn về nhà. Cả nhà cô rất hoan nghênh cháu đến chơi.”
Hai mắt của Trình Huyễn hơi sáng lên, “Thật vậy sao ạ? Cháu là người bạn đầu tiên Tinh Tinh đưa về nhà sao?”
Trình Huyễn biết Lộ Văn Tinh có năng lực kết bạn mạnh, bên cạnh chắc chắn có rất nhiều bạn bè, nhưng khi nghe đến mình là người bạn đầu tiên được mời về nhà thì cậu ta vô cùng vui vẻ.
Trình Huyễn vẫn chưa biết chuyện trên mạng. Mấy ngày nay cậu ta đều chìm đắm vào các tình tiết truyện, chị của Trình Huyễn lo lắng cậu ta ở nhà quá nhiều nên mới khuyến khích cậu ta đi tìm Lộ Văn Tinh chơi.
Lộ Văn Tinh đưa Trình Huyễn đi tham quan xung quanh. Sau khi tiếp xúc, Trình Huyễn không còn lo lắng, hồi hộp nữa. Văn Hoài Hạc và Kỷ Viện cũng đi xuống phòng khách xem ti vi. Lộ Văn Tinh ngồi cạnh Trình Huyễn nói chuyện với cậu ta, không khí rất vui vẻ.
Vai chính trong phim đang ăn vụng đồ ăn vặt. Kỷ Viện đột nhiên nhớ đến cảnh Tinh Tinh ăn vụng bánh kem hồi nhỏ.
Chỉ mới 2 tuổi, tự mình bê ghế mở tủ lạnh, trốn vào bếp ăn bánh kem. Sau khi bị phát hiện vẫn còn dính bánh kem bên miệng, hai mắt tròn xoe, che miệng nói không rõ lời, “Tinh Tinh không ăn bánh kem.”
Lộ Văn Tinh không nhớ rõ nhiều chuyện lúc nhỏ lắm, càng không cần nói đến chuyện lúc mới 2 tuổi. Nghe Kỷ Viện nói vậy, Trình Huyễn cười tít mắt, “Thật sự là rất muốn làm quen với Tinh Tinh hồi nhỏ, chắc chắn vô cùng đáng yêu.”
“Muốn làm quen với Tinh Tinh lúc nhỏ sao? Cô có thể cho cháu xem ảnh chụp.”
Văn Tranh lấy album ảnh ra, Kỷ Viện đưa một cuốn cho Trình Huyễn xem.
“Đây là ảnh chụp khi Tinh Tinh 2 tuổi.”
Trình Huyễn nhìn Tinh Tinh đáng yêu trong ảnh chụp, khóe miệng cong lên nụ cười.
“Tinh Tinh khi còn nhỏ thật sự rất đáng yêu.”
Lộ Văn Tinh nhìn Trình Huyễn, “Hiện tại cậu cũng vô cùng đáng yêu.”
“Đây là ảnh ngày đầu tiên đến nhà trẻ.”
Lộ Văn Tinh ăn mặc đồng phục màu vàng, đội mũ màu vàng, đeo một cái cặp nhỏ hình con vịt màu vàng nữa. Cậu cười với máy ảnh.
Ánh mắt Trình Huyễn dừng lại trên bức ảnh hồi lâu.
Lộ Văn Tinh nghi hoặc hỏi cậu ta, “Có chuyện gì vậy?”
Trình Huyễn lắc đầu, lại tiếp tục lật sang trang khác, là một tấm ảnh chụp Lộ Văn Tinh cầm giấy khen.
Đến giấy khen cũng được chụp rất rõ nét, Trình Huyễn vô thức đọc thành tiếng.
“Chúc mừng bạn học Văn Trì…” Lông mày Trình Huyễn hơi nhíu lại, “Văn… Trì?”
Lộ Văn Tinh cho rằng Trình Huyễn đang thắc mắc về cái tên. Cậu giải thích, “Văn Trì chính là tôi, đó là tên hồi nhỏ.”
Ngón tay Trình Huyễn run rẩy, cuốn album rơi xuống đất.
Lộ Văn Tinh xoay người lại nhặt lên, ngước mắt mới phát hiện phản ứng của Trình Huyễn không bình thường. Cả người Trình Huyễn đang run lên, sắc mặt trong nháy mắt tái mét.
“Trình Huyễn, có chỗ nào không khỏe sao?” Lộ Văn Tinh lập tức sốt ruột.
Kỷ Viện cũng kinh hãi trước phản ứng của Trình Huyễn, “Trình Huyễn, cháu làm sao vậy?”
___ ‘két’.
Trong ti vi truyền đến tiếng vang chói tai, là tiếng bánh xe ma sát với mặt đất khi phanh gấp.
“Không được, không được.”
Trình Huyễn đẩy Lộ Văn Tinh ra, ôm đầu mình, lập tức chui xuống dưới bàn, “Không được.”
Văn Hoài Hạc và Kỷ Viện nhanh chóng lùi lại. Trình Huyễn đập đầu vào góc bàn, “Sao lại như vậy?”
Lộ Văn Tinh cũng không biết. Cậu phản ứng nhanh nhạy, “Mẹ, mẹ gọi bác sĩ gia đình đi. Anh, em gọi điện cho chị cậu ấy, anh nói chuyện giúp em.”
Sau khi đưa điện thoại cho Văn Tranh, cậu từ từ đến gần Trình Huyễn. Đầu Trình Huyễn đã chảy máu nhưng cậu ta dường như không cảm thấy bất cứ đau đớn nào.
“Trình Huyễn, tôi là Tinh Tinh, cậu đừng sợ.”
Lộ Văn Tinh không dám đến quá gần, lại sợ Trình Huyễn tiếp tục làm vết thương nặng hơn, cậu dùng một tay che góc bàn lại.
Trình Huyễn dường như không nhìn thấy Lộ Văn Tinh, liên tục đập đầu vào mu bàn tay cậu.
“Tinh Tinh.” Kỷ Viện hô lên một tiếng.
Mu bàn tay của Lộ Văn Tinh đã đỏ ửng một mảng lớn, cũng may Trình Huyễn không vì cậu lấy tay che góc bàn mà đập đầu vào vị trí khác. Thấy Trình Huyễn không làm tổn thương chính mình, Lộ Văn Tinh thở phào nhẹ nhõm.
“Sao lại như vậy? Không phải vừa rồi còn rất tốt sao?”
Văn Hoài Hạc nhíu mày, “Bác sĩ sẽ lập tức đến, chúng ta lùi ra xa một chút, không cần dọa đến cậu ấy.”
Lộ Văn Tinh phân vân không biết có nên mở miệng hay không. Trình Huyễn không chú ý đến sự tồn tại của Lộ Văn Tinh nên mới cho phép cậu ngồi bên cạnh. Nếu cậu tùy tiện mở miệng, không biết Trình Huyễn có bị dọa sợ đến mức bỏ chạy không.
“Không được, không được.”
Trình Huyễn ôm đầu, tiếp tục đập đầu vào tay Lộ Văn Tinh.
Bộ phim trên ti vi vẫn tiếp tục, tiếng động cơ ô tô phát ra vô cùng lớn.
Cả người Trình Huyễn ngây dại, hai mắt cậu ta trợn trừng. Giây tiếp theo, cậu ta đột nhiên thét lên chói tai.
“Anh Văn Trì, chạy mau!”