Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 69: Cậu Ấy Ngủ Rồi
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Huyễn nằm yên trên giường, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi. Cậu ta ngủ rất say.
Chị của Trình Huyễn ngồi bên mép giường, đắp lại chăn cho cậu rồi đóng cửa đi ra ngoài.
“Cậu ấy sao rồi ạ?”
Chị của Trình Huyễn vừa bước ra, Lộ Văn Tinh đã vội vã tiến đến hỏi.
“Ngủ rồi.”
“Vậy thì tốt quá.” Lộ Văn Tinh khẽ thở phào, “Sao cậu ấy lại thành ra thế này…”
Chị của Trình Huyễn nét mặt chùng xuống, trên mặt lộ vẻ tự trách.
“Chuyện này là do tôi. Hồi nhỏ tôi luôn cảm thấy mẹ thiên vị Tiểu Huyễn. Hôm đó tan học tôi giận dỗi mẹ, mẹ tôi không còn cách nào khác nên phải đến trường đón tôi trước. Kết quả là khi đến đón Tiểu Huyễn thì không tìm thấy em ấy đâu.”
“Không tìm thấy sao?”
Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc liếc nhìn nhau, ngầm hiểu ý đối phương. Chị của Trình Huyễn ngạc nhiên hỏi, “Sao cô chú lại biết chuyện đó?”
Văn Hoài Hạc cười khổ đáp: “Con trai út của chú cũng mất tích vào đúng ngày hôm đó, vừa mới tìm về được thôi.”
Chị của Trình Huyễn mở to mắt, “Đứa bé đó là Lộ Văn Tinh sao?”
“Đúng vậy, tên trước đây của cháu nó là Văn Trì.”
Văn Hoài Hạc biết đến gia đình họ Trình, nhưng ông không hề hay biết Trình Huyễn lại là người của gia đình đó. Mãi đến khi chị của Trình Huyễn xuất hiện, ông mới vỡ lẽ. Những năm trước, trọng tâm sự nghiệp của nhà họ Trình không nằm ở thành phố C, nên Văn Hoài Hạc chỉ biết sơ qua về họ mà thôi.
“Giám đốc Trình, sao Trình Huyễn lại nhắc đến cái tên ‘Văn Trì’ này vậy? Hồi nhỏ hai đứa bé có quen nhau sao?” Kỷ Viện nóng lòng muốn biết câu trả lời cho chuyện này.
“Cháu cũng không rõ. Ngày hôm đó sau khi về nhà, trạng thái tinh thần của Huyễn Huyễn vô cùng tệ. Dường như là bị hoảng sợ, sau một trận ốm thì em ấy bắt đầu ít nói hẳn.”
Trình Huyễn nhỏ hơn Lộ Văn Tinh hai tuổi. Khi Lộ Văn Tinh năm tuổi thì Trình Huyễn mới ba tuổi, nhưng Lộ Văn Tinh không hề có ký ức nào liên quan đến Trình Huyễn. Sau khi mọi người trò chuyện, hai gia đình mới biết con cái nhà mình từng học cùng một nhà trẻ.
“Mấy ngày sau trận ốm đó, em ấy luôn gặp ác mộng và gọi tên này. Gia đình cháu cũng không dám gặng hỏi ‘Văn Trì’ là ai, sợ kích động em ấy.” Chị của Trình Huyễn kể lại, “Sau đó, công việc của cha cháu ở thành phố W phát triển, cả nhà cháu cứ thế chuyển đến đó sinh sống. Sau khi cháu tốt nghiệp thì mới bắt đầu mở công ty con ở thành phố C.”
“Huyễn Huyễn rất quấn quýt cháu, nên cũng đi theo cháu đến đây.”
Nhắc đến ‘Văn Trì’, chị của Trình Huyễn muốn biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao Trình Huyễn lại sợ hãi đến vậy?
Nhưng tiếc là Lộ Văn Tinh không nhớ gì cả.
“À đúng rồi.” Lộ Văn Tinh bỗng nhiên lên tiếng, “Em phát hiện hình như Trình Huyễn rất nhạy cảm với tiếng xe ô tô.”
“Sau sự kiện đó, Trình Huyễn vừa nghe thấy tiếng xe khởi động là sẽ tìm một chỗ để trốn. Về sau thì đỡ hơn, không còn gặp ác mộng, cũng không sợ tiếng xe nữa, nhưng tiếc là em ấy không còn hoạt bát như trước, bắt đầu sợ người lạ.”
Chị của Trình Huyễn thở dài.
“Cũng là do gia đình chúng tôi sơ suất, cứ nghĩ em ấy chỉ bị sốc tâm lý, rồi sẽ tốt hơn sau một thời gian, không ngờ đến bây giờ vẫn vậy.”
Vì Trình Huyễn còn đang ngủ nên mọi người không ai quấy rầy, để cậu ta được nghỉ ngơi thật tốt. Chị của Trình Huyễn đành phải ở lại nhà họ Văn. Đã lâu rồi Trình Huyễn không có biểu hiện như vậy, chị cô lo lắng nếu ban đêm em trai mình xảy ra chuyện gì thì người nhà họ Văn sẽ không ứng phó kịp.
Buổi tối, Văn Tranh nhận được thêm chứng cứ mới.
Cuối cùng Văn Tranh cũng đã hiểu tại sao lại có người lấy danh nghĩa nhà họ Hạ, mỗi tháng đều quyên tiền cho viện phúc lợi. Bởi vì vốn dĩ đó không phải là tiền quyên góp, mà là tiền bán trẻ em.
Mà bọn buôn người và nhân viên làm việc ở viện phúc lợi đã cấu kết với nhau.
Bọn họ không lừa bán trẻ em, mà lấy trẻ em từ viện phúc lợi đem đi bán cho nơi khác. Mỗi ngày viện phúc lợi đều có cô nhi được đưa vào, và chuyện Tư Tư được nhận nuôi thực ra là vì có người muốn mua Tư Tư.
Nhận nuôi không cần tốn tiền. Số tiền nhà họ Văn quyên góp được công khai, nhưng bọn họ có thể bỏ số tiền bán trẻ con vào túi riêng. Có những nhân viên bán trẻ con cho bọn buôn người, rồi từ bọn buôn người lại bán cho các bậc cha mẹ nuôi.
Văn Tranh càng nhíu chặt mày, không chút do dự trực tiếp chuyển chứng cứ cho cảnh sát.
Văn Tranh đang xem tài liệu thì điện thoại đột nhiên reo lên.
“Văn Tranh, cậu định cảm ơn tôi thế nào về tin tức mới nhất này đây?”
“Nói đi.” Văn Tranh lạnh lùng lên tiếng. Anh chỉ muốn nghe kết quả.
“Thật ra Văn Dụ không phải là cô nhi đâu.”
Văn Tranh sửng sốt, “Ý gì đây?”
“Nếu nói chính xác thì cậu ta không phải là không tìm thấy cha mẹ, mà là…”
Bàn tay đang bấm chuột của Văn Tranh khựng lại, đầu dây bên kia điện thoại tiếp tục nói.
“Cậu ta là đứa trẻ do chồng của viện trưởng viện phúc lợi và một nhân viên làm việc ở đó sinh ra.”
Chồng của viện trưởng đương nhiên không muốn đoái hoài đến Văn Dụ. Cậu ta chính là một quả bom hẹn giờ, rất có thể sẽ làm bại lộ chuyện ông ta ngoại tình. Còn nữ nhân viên kia sau khi quyến rũ thất bại, cũng không muốn nuôi con một mình.
Vì thế, Văn Dụ trở thành một cô nhi bị ‘nhặt’ về.
Sau khi Văn Dụ bị bắt cóc, viện trưởng còn cầu xin gia đình họ Văn cho Văn Dụ một mái nhà, muốn cậu ta có hoàn cảnh sinh hoạt tốt hơn.
Như vậy, ngay lúc đó viện trưởng đã biết Văn Dụ là con của chồng bà ta và người phụ nữ khác sao?
...
Lộ Văn Tinh nằm trên giường, trằn trọc không sao ngủ được.
Ban đầu cậu nghĩ Trình Huyễn mắc chứng sợ xã hội, nhưng hôm nay cậu mới biết mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Đó là do Trình Huyễn có bóng ma từ thời thơ ấu, dẫn đến việc sợ hãi khi đối mặt với người lạ.
Trình Huyễn nhỏ hơn cậu hai tuổi, lúc cậu học lớp lớn thì có lẽ Trình Huyễn đang học lớp bé ở mẫu giáo. Những người quen biết Lộ Văn Tinh đều biết nhũ danh của cậu là Tinh Tinh, vậy bạn bè ở nhà trẻ hay giáo viên đều gọi cậu là ‘Tinh Tinh’ hay là ‘Văn Trì’?
Có lẽ vì trước khi đi ngủ Lộ Văn Tinh cứ mãi băn khoăn về vấn đề này, nên ban đêm cậu đã có một giấc mơ.
Trên một con đường nhỏ hẻo lánh vắng người, có hai chiếc xe vây quanh Lộ Văn Tinh. Người trên xe không nhìn rõ mặt, huýt sáo nhìn cậu.
“Ài, bé con, bị dọa khóc rồi sao?”
“Có phải là muốn về nhà tìm mẹ không. Mẹ nó, khóc một tiếng xem nào để chú đây xem nào.”
“Nhưng nhóc cũng xấu quá rồi, đừng khóc, để chú chơi trò chơi với cháu nhé? Cháu chạy nhanh một chút thì chú sẽ không đâm cháu đâu.”
____ ‘Két’.
“Ha ha ha ha.”
____ ‘Phịch’ một tiếng.
“Mẹ nó, mày điên rồi sao. Hù dọa nó là được rồi, ai bảo mày đâm thật chứ.”
“Tao không đâm nó. Tao phanh rồi mà, là nó tự ngã.”
“Sẽ không chết chứ?”
“Không thể nào. Thằng nhóc này ăn vạ à, tao thật sự không đâm nó mà.”
“Mày có biết cơ thể của trẻ con mỏng manh đến mức nào không? Thiếu gia nhà giàu, khẳng định là được chăm sóc vô cùng chu đáo. Một đầu máu thế này, không bị mày đâm chết thì chắc chắn cũng sẽ mất máu mà chết. Mày mau xuống xem có bị sao không?”
“Tao không đi, đã nói là không đâm nó rồi mà, với lại ở đây cũng không có camera theo dõi.”
“Chạy nhanh đi, đừng để đến lúc đó tiền còn chưa nhận được mà đã phải bỏ tiền thuốc men.”
Lộ Văn Tinh cảm thấy đầu vô cùng đau, mí mắt nặng trĩu. Cậu muốn mở mắt nhưng chỉ thấy trời đất quay cuồng, ngay cả hô hấp cũng khiến cơ thể đau đớn, lông mi bị máu dính ướt.
Chất lỏng sền sệt chảy xuống mắt, có hơi đau, nhưng cậu đến sức giơ tay lên dụi mắt cũng không còn.
Ngày thường chỉ bị xước da thôi là người nhà đã đau lòng vây quanh dỗ dành cậu rồi, nhưng hiện tại cậu rất khó chịu, lại không có ai đến an ủi, cũng không có ai đến ôm cậu một cái.
Ngực giống như bị thứ gì đó đè nén, Lộ Văn Tinh cảm thấy không thở nổi, đầu óc choáng váng, mí mắt nặng trĩu, thật là khó chịu.
____ ‘Phịch’ một tiếng.
Lộ Văn Tinh xoa xoa cánh tay. Cậu không biết mình đã ngã xuống giường từ lúc nào. Giấc mơ vừa rồi…
Lúc quay chương trình cậu từng mơ thấy giấc mơ này, hình như là do phát sốt làm cậu mơ hồ. Lúc ấy cậu không để tâm, chỉ cho rằng đã đụng phải cốt truyện tiểu thuyết.
Sau đó, khi biết được những gì trong mơ là cốt truyện do Trình Huyễn viết, Lộ Văn Tinh càng không để chuyện đó bận tâm.
Hiện tại gặp lại giấc mơ này, hình như là những chuyện đã thật sự xảy ra. Cậu nhớ rõ ràng trong mơ là dáng vẻ lúc nhỏ của mình.
Lộ Văn Tinh lập tức tỉnh táo. Cậu và Trình Huyễn chắc chắn đã quen biết nhau từ nhỏ, và việc của Trình Huyễn có liên quan đến âm thanh của ô tô.
Vậy rất có thể đây không phải là mơ mà là chuyện đã thật sự xảy ra. Lúc ấy Trình Huyễn đã có mặt ở hiện trường, nhìn thấy toàn bộ quá trình. Đây cũng là nguyên nhân gây ra chứng ‘sợ xã hội’ của Trình Huyễn.
“Mẹ nó, mày điên rồi. Hù dọa nó là được, ai bảo mày đâm thật.”
Nhớ lại những lời này, Lộ Văn Tinh có chút nghi hoặc. Không phải muốn giết cậu ư? Vậy tại sao lại muốn dọa cậu?
Lộ Văn Tinh vẫn còn ngồi dưới đất. Cậu không nghĩ ra thêm được gì, sau khi bừng tỉnh thì cậu đã không còn buồn ngủ nữa.
Sau một lúc yên tĩnh, Lộ Văn Tinh đột nhiên thấy khát nước. Cậu mở cửa phòng đi xuống tầng, đèn cảm ứng âm thanh ở cầu thang tự động bật sáng.
Cậu đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh, tự rót cho mình một cốc sữa bò.
Lộ Văn Tinh ra phòng khách. Cậu không bật đèn, ánh đèn mơ hồ từ bên ngoài cửa chiếu vào, không quá sáng nhưng vừa đủ để có thể nhìn thấy….
____ ‘Bụp’.
“Shhh.”
Chân của Lộ Văn Tinh đá vào chân bàn. Không kịp lo cái chân đang đau, cậu lo lắng nhìn Trình Huyễn đang ngồi trên sofa. Động tĩnh này cũng làm Trình Huyễn xoay người, bốn mắt nhìn nhau.
Lộ Văn Tinh không chắc Trình Huyễn đã tỉnh ngủ hay đang mộng du.
Cậu lùi về phía sau một bước, không dám lên tiếng, vài giây sau mới đi qua.
“Tinh Tinh.”
Giọng Trình Huyễn mang theo vẻ đáng thương. Đôi mắt cậu ta trông mong nhìn về phía Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh khẽ thở phào, không phải mộng du là được rồi.
“Sao cậu lại tỉnh rồi?”
Trình Huyễn rũ mắt, “Có phải buổi chiều tôi đã gây phiền phức cho mọi người không?”
“Cậu nhớ rõ sao?”
Trình Huyễn lắc đầu, “Tôi không nhớ.”
Lộ Văn Tinh bước đến đưa sữa bò cho Trình Huyễn, “Không có gì đâu, uống chút sữa bò đi.”
“Ừm.” Trình Huyễn ngoan ngoãn nhận cốc sữa, uống một hơi vội vàng.
“Cậu uống chậm thôi.” Lộ Văn Tinh lấy khăn giấy, “Cậu tự lau đi.”
“Cậu đừng nhìn tôi như vậy.”
Đối diện với dáng vẻ đáng thương của Trình Huyễn, Lộ Văn Tinh có chút không chịu nổi, “Buổi chiều không có chuyện gì đâu, cậu đừng nghĩ nhiều.”
“Giờ cậu có ngủ được không?”
Trình Huyễn thành thật lắc đầu.
Cũng đúng, đã ngủ cả buổi chiều rồi.
“Để tôi đi rót cốc sữa, cậu ngồi đây chờ tôi.”
“Ừm.”
Lộ Văn Tinh quay lại phòng bếp, lại rót thêm một cốc sữa nữa, “Cậu muốn ngồi đây hay đến phòng của tôi?”
“Đến phòng của cậu.” Trình Huyễn nhỏ giọng nói, “Tôi hơi sợ khi ở đây một mình.”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Cậu sợ mà còn xuống đây làm gì.”
Trình Huyễn chậm rãi đáp, “Vừa rồi không sợ.”
Lộ Văn Tinh đã hiểu ra.
Vừa rồi không sợ hãi là bởi vì chưa nhận ra, hiện tại đại não mới phản ứng kịp, nên mới sợ hãi.
Trình Huyễn đi theo Lộ Văn Tinh lên tầng.
“Tinh Tinh, tôi có thể lên giường không?”
Đôi mắt trong veo của Trình Huyễn khiến người khác rất khó nói lời từ chối.
Được Lộ Văn Tinh đồng ý, Trình Huyễn vui vẻ bò lên giường, lăn một vòng. Có thể nhìn ra được cậu ta đặc biệt hưng phấn, “Có phải bạn tốt sẽ thường xuyên ngủ cùng với nhau không? Tôi vẫn còn chưa ngủ chung với bạn bè bao giờ.”
Tuy rằng cậu ta cũng chỉ có hai người bạn.
Lộ Văn Tinh: “… Nằm yên.”
Giường của Lộ Văn Tinh rất lớn, ba người ngủ vẫn rộng rãi, nhưng Trình Huyễn có chút kích động. Cậu ta dựa sát Lộ Văn Tinh, càng ngày càng gần.
“Tinh Tinh, sao cậu lại vào giới giải trí?”
Trình Huyễn vẫn chưa biết chuyện Lộ Văn Tinh là đứa con mới được tìm về của gia đình họ Văn. Đây là lần đầu tiên có người ngủ cùng với cậu ta, còn có thể nói chuyện với nhau. Đây là một cảm giác rất mới lạ nên hiện tại cậu ta khác hoàn toàn với bộ dạng đáng thương lúc nãy.
“Tinh Tinh, về sau tôi còn có thể đến nhà cậu ngủ không?”
“Tinh Tinh, hồi nhỏ cậu có dám ngủ một mình không?”
“Tinh Tinh, cậu có sợ ma quỷ không?”
Lộ Văn Tinh: “…”
Hình như cũng không cần quá lo lắng. Trình Huyễn giống một đứa trẻ, rất dễ dỗ dành, chỉ cần ở bên cạnh cậu ta một chút thì cậu ta sẽ quên ngay những chuyện không vui. Nếu có thể hoàn toàn quên đi chuyện hồi nhỏ thì có lẽ Trình Huyễn sẽ có biểu cảm thoải mái như thế này khi đối mặt với người lạ.
Hai người không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi Trình Huyễn tỉnh dậy thì Lộ Văn Tinh vẫn còn ngủ.
____ Ong ong.
Điện thoại của Lộ Văn Tinh reo lên. Cậu ngáp một cái, quay người tiếp tục ngủ. Trình Huyễn biết ngày hôm qua cậu ta đã làm phiền Lộ Văn Tinh, muốn để cậu ngủ thêm một chút nên cậu ta cầm lấy điện thoại của Lộ Văn Tinh, định giảm âm thanh đi.
Sau đó, điện thoại vừa tắt lại reo lên. Trình Huyễn luống cuống tay chân, điện thoại lập tức rơi vào tay Lộ Văn Tinh.
Trình Huyễn: “…”
Lộ Văn Tinh mơ mơ màng màng nói, “Đừng nghịch.”
Trình Huyễn thật cẩn thận.
“Điện thoại của cậu kêu đó.”
Lộ Văn Tinh híp mắt, cũng không thèm nhìn là ai đã bấm nhận cuộc gọi.
Trình Huyễn nghe thấy Lộ Văn Tinh ‘alo’ một tiếng, sau đó…
Liền truyền đến tiếng hít thở đều đều.
Trình Huyễn trừng lớn mắt, khó có thể tin nhìn Lộ Văn Tinh. Như này mà cũng có thể ngủ sao?
Cuộc gọi còn chưa tắt, Trình Huyễn không cầm lấy điện thoại mà thò đầu lại gần. Cậu ta nghe thấy một giọng nam trầm thấp từ đầu dây bên kia.
“Tinh Tinh?”
Trình Huyễn do dự vài giây. Sợ làm Tinh Tinh thức giấc, cậu ta nhỏ giọng nói.
“Tinh Tinh… cậu ấy ngủ rồi.”
Đầu dây bên kia điện thoại – Cố Yến Thâm:???
Lời tác giả:
Cố Yến Thâm: “Tôi còn chưa từng ngủ trên giường của Tinh Tinh.”
Trình Huyễn Huyễn: “Hì hì, tôi từng ngủ qua.”
Còn 35 chương nữa…
(⌐■_■)