Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Mong Được Chỉ Giáo Nhiều Hơn
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh sát đã đến vài lần, cuối cùng Văn Dụ vẫn phải hợp tác điều tra.
Việc giả mạo người thay thế chưa thành công, cậu ta chưa bị coi là phạm tội. Chỉ cần cậu ta không thừa nhận thì cảnh sát còn có thể làm gì được?
Không có bằng chứng, chỉ dựa vào tin tức trên mạng, lại là chuyện từ nhiều năm trước. Nếu không phải vì Văn Tranh nhúng tay, chuyện này sẽ không gây xôn xao trên mạng xã hội, và cảnh sát cũng không thể đến tận nhà để điều tra.
Nghe xong lời khuyên của Lệ Tiêu, Văn Dụ kiềm chế sự hoảng loạn. Chờ cảnh sát điều tra xong, cậu ta sẽ lập tức mua lại bằng chứng từ người tung tin, sau đó có thể kiện ngược lại vì tội xúc phạm danh dự cá nhân.
Cậu ta trở thành như vậy, tất cả đều là do người nhà họ Văn ép buộc cậu ta.
Văn Dụ đổ lỗi mọi thứ cho Văn Tranh. Cậu ta ở nhà họ Văn mười mấy năm nhưng Văn Tranh chưa từng đối xử tốt với cậu. Bên ngoài nói là người giám hộ tạm thời, những người biết chuyện đều nói nhà họ Văn có lòng tốt, nhưng chẳng phải đó cũng là lợi dụng cậu ta để đánh bóng tên tuổi sao? Mấy đứa trẻ ở viện phúc lợi ngưỡng mộ cậu ta, cho rằng cậu ta sống trong gia đình giàu có thật tốt, nhưng, đối với Văn Dụ, đó chỉ là ăn nhờ ở đậu.
Người nhà họ Văn vui vẻ thì cậu ta mới dám lớn tiếng nói chuyện, còn khi người nhà họ Văn không vui, cậu ta chỉ có thể đứng nép sang một bên, đến thở mạnh cũng không dám.
—
“Đúng như cậu nói, cậu ta không thừa nhận.”
Hứa Nguy Nghiêu gửi video thẩm vấn Văn Dụ cho Văn Tranh xem.
Văn Tranh chỉ nhìn lướt qua rồi chuyển ánh mắt đi chỗ khác, “Đã ghi âm hết những lời cặp vợ chồng kia nói chưa?”
“Đã ghi âm hết rồi.”
Văn Tranh đã sớm cảm thấy Văn Dụ kỳ lạ, nhìn qua không quá thông minh nhưng luôn có những thủ đoạn xấu xa, hoặc có thể nói là Văn Dụ dự đoán rất chính xác.
Nhưng hiện tại hình như Văn Dụ không còn khả năng phán đoán được nữa. Văn Tranh siết chặt tấm ảnh trong tay, đó là ảnh được trích xuất từ camera giám sát. Anh đã tốn rất nhiều thời gian mới có thể khôi phục lại đoạn video giám sát đã bị hỏng từ mười mấy năm trước.
Camera của nhà trẻ không quay được, nhưng gần đó có một quán cà phê. Chủ quán đã lắp máy theo dõi để đề phòng trộm. Quả thật đã quay được bóng dáng của Văn Dụ, nói chính xác hơn thì chính là Văn Dụ và Lộ Văn Tinh lúc nhỏ.
Dựa trên thời gian hiển thị, đó đúng là ngày Lộ Văn Tinh mất tích.
Khi còn học tiểu học, Văn Tranh chỉ về nhà vào cuối tuần, các ngày trong tuần thì phải ở lại ký túc xá trường. Mỗi lần Văn Tranh về nhà, Tinh Tinh đều chuẩn bị rất nhiều đồ ăn vặt cho Văn Tranh dù anh không phải là người thích ăn chúng.
Hôm Tinh Tinh mất tích là thứ sáu, Văn Tranh đã sớm về nhà. Vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy Tinh Tinh đợi anh ở vườn hoa, nhưng kết quả là hôm đó không có ai ở nhà.
Chờ đến giờ ăn tối mà cha mẹ vẫn chưa về, tài xế và bảo mẫu đi đón Tinh Tinh cũng không có ở nhà. Lúc này Văn Tranh mới nhận ra có chuyện không ổn. Sau khi gọi điện thoại cho Kỷ Viện thì anh mới biết chuyện không tìm thấy Tinh Tinh.
Mà ngày đó… Văn Dụ cũng về nhà rất muộn.
Mọi người đều đang tìm Tinh Tinh. Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc đến đồn cảnh sát báo án, khi về nhà đã hơn 11 giờ đêm, không ai còn sức để ý đến chuyện khác.
“Mẹ nó, thật sự là Văn Dụ à?” Hứa Nguy Nghiêu cầm lấy ảnh chụp trong tay Văn Tranh.
“Nhưng không phải Tinh Tinh toàn là do cô Viện và bảo mẫu đi đón sao? Tại sao em ấy lại đi theo Văn Dụ?”
Hiện tại trẻ em đều có đồng hồ thông minh. Việc liên lạc với phụ huynh tiện lợi hơn rất nhiều, nhưng trước kia trẻ em sẽ không được chạm vào thiết bị điện tử, cũng không có đồng hồ thông minh.
“Hôm đó bảo mẫu và tài xế gặp tai nạn nên bị kẹt trên đường đến. Văn Dụ lại tình cờ xuất hiện…”
Vẻ mặt của Hứa Nguy Nghiêu kinh ngạc, “Bởi vì không chờ được người đến đón, Văn Dụ lại xuất hiện ngay sau đó. Vậy nếu Văn Dụ nói là đến đón Tinh Tinh thì Tinh Tinh sẽ đi theo cậu ta.”
Văn Tranh nắm chặt cây bút trong tay, nhíu mày.
“Khi đó Văn Dụ mới 7 tuổi. Trẻ con tiểu học mà tâm tư đã sâu sắc như vậy sao? Nhưng hiện tại nhìn cậu ta cũng không quá thông minh mà.” Hứa Nguy Nghiêu nghi hoặc hỏi.
“Sao Văn Dụ lại nhắm vào Tinh Tinh vậy, người không thích cậu ta là cậu mà.”
Hứa Nguy Nghiêu và Văn Tranh làm bạn với nhau từ nhỏ, từ tiểu học đến cấp ba đều học cùng nhau. Văn Tranh rất ít khi đặc biệt thích hay ghét điều gì. Hứa Nguy Nghiêu biết chuyện Văn Dụ ở nhà họ Văn, anh ta cho rằng chuyện này không có ảnh hưởng gì lớn đối với Văn Tranh, nhưng kết quả, anh ta phát hiện Văn Tranh có chút căm ghét Văn Dụ.
Tuy nhiên, thái độ ban đầu của Văn Tranh đối với Văn Dụ không phải là chán ghét, đó chỉ là sự đố kỵ của trẻ con với nhau.
Đố kỵ vì Văn Dụ sống trong nhà, mỗi ngày tan học đều có thể về nhà. Trong khi Văn Tranh phải ở lại trường, một tuần mới có thể về nhà một lần. Văn Tranh đố kỵ vì Văn Dụ ở cùng cha mẹ và Tinh Tinh nhiều hơn anh, lo lắng về sau quan hệ của Văn Dụ và Tinh Tinh sẽ càng tốt hơn.
Văn Tranh nhìn thấy Văn Dụ dỗ dành Lộ Văn Tinh gọi một tiếng ‘anh trai’, cũng nhìn thấy Văn Dụ lấy lòng Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc.
Đó đơn giản chỉ là sự ghen tuông của trẻ con thôi.
“Hôm trước Tinh Tinh đã nói với tôi, em ấy mơ thấy có người lái xe đâm em ấy. Có lẽ Trình Huyễn đã nhìn thấy toàn bộ quá trình.”
“Đây cũng là chuyện Văn Dụ làm?”
“Xảy ra cùng một ngày, chỉ có thể là Văn Dụ.” Ánh mắt của Văn Tranh nặng nề, “Tiểu Trần đã tìm được hai người kia, bọn họ nói… đó chỉ là vui đùa giữa bạn bè với nhau.”
Hứa Nguy Nghiêu nghe xong thì thấy bực mình, “Bọn họ gọi đây là vui đùa? Bọn họ có muốn tôi tìm người vui đùa như vậy với bọn họ không?”
“Tinh Tinh mất tích, mẫu máu bị đánh tráo, còn có việc tuyển thẳng vào đại học C kia, tất cả đều có bằng chứng.” Giọng nói của Văn Tranh lạnh băng, “Những nhân viên ăn tiền ở viện phúc lợi, và cả bọn buôn người, một ai cũng không thể chạy thoát.”
“Cảnh sát nói đã tìm được địa chỉ hiện tại của viện trưởng viện phúc lợi và chồng của bà ta.” Hứa Nguy Nghiêu rất nể phục thủ đoạn của Văn Tranh.
“Cậu cố ý không đưa ra bằng chứng, chỉ tung ra tin tức Văn Dụ tìm người thay thế chính là vì muốn Văn Dụ lo lắng chuyện này, không có thời gian bận tâm chuyện khác. Văn Dụ khẳng định sẽ nghĩ chuyện này là do cậu muốn đối phó cậu ta, nhưng sự thật lại là…”
“Bằng chứng cậu tìm được còn nhiều hơn những gì Văn Dụ lo lắng. Cậu là muốn trực tiếp đưa cậu ta vào tù đúng không.”
Văn Tranh không tiếp lời, nhận điện thoại.
“Anh có, để anh bảo Tiểu Trần xuống đón em.”
Giọng điệu của Văn Tranh chợt dịu đi, Hứa Nguy Nghiêu không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là Lộ Văn Tinh gọi đến.
“Tinh Tinh tới tìm cậu hả?”
“Ừm, hẳn là có việc.”
Văn Tranh sắp xếp lại tài liệu trên bàn, bảo trợ lý pha ba ly cà phê.
Ngây người ở văn phòng của Văn Tranh nửa ngày, đến một ngụm nước cũng không có – Hứa Nguy Nghiêu: ???
“Anh, anh đang bận sao?”
“Không có.”
Lộ Văn Tinh đi vào, “Anh Nguy Nghiêu cũng ở đây ạ?”
“Chào em, lâu rồi không được gặp Tiểu Tinh Tinh.”
“Em từ Hoa Dịch lại đây hả?”
Lộ Văn Tinh gật đầu. Cậu muốn tham gia chương trình với Cố Yến Thâm nên đã đến công ty tìm Từ Dung, nhưng Từ Dung lại bảo Lộ Văn Tinh đến tìm Văn Tranh. Văn Tranh đồng ý thì cô mới có thể nhận lời cho Lộ Văn Tinh.
Thấy Hứa Nguy Nghiêu cầm tài liệu trong tay, Lộ Văn Tinh nhìn lướt qua, “Điều tra về Văn Dụ sao ạ?”
“Đúng vậy.” Hứa Nguy Nghiêu đưa cho Lộ Văn Tinh, “Em muốn xem không?”
Lộ Văn Tinh thuận tay đón lấy. Nhìn đến đoạn Văn Dụ là con riêng của chồng viện trưởng viện phúc lợi, cậu hơi kinh ngạc.
Vốn dĩ Lộ Văn Tinh muốn đề cập chuyện tiểu thuyết với Văn Tranh nhưng Hứa Nguy Nghiêu đang ở đây, cậu cũng không tiện mở miệng nên tạm thời chuyển sang đề tài khác.
“Anh, dạo gần đây em nghỉ nhiều quá, em muốn làm việc.”
Lộ Văn Tinh có thể có khoảng thời gian thảnh thơi như thế này đều là nhờ công của Văn Tranh. Anh yêu cầu công ty không nhận những công việc nhỏ nhặt linh tinh cho Lộ Văn Tinh, chỉ chọn những kịch bản tốt rồi mới nhận lời cho cậu.
“Đóng phim?”
“Nhận quay chương trình ạ.”
“Gần đây có một chương trình, em cảm thấy khá tốt…”
Văn Tranh nhướng mày nhìn cậu một cái, giọng nói của Lộ Văn Tinh dần dần nhỏ lại.
“Chương trình nào?”
“Một chương trình dã ngoại.”
“Tên là gì?”
Lộ Văn Tinh vốn dĩ muốn lừa cho qua chuyện, nhưng Văn Tranh hỏi chi tiết như vậy thì cậu không có cách nào qua loa cho xong.
“<Tết rồi, ăn đường thôi>.”
Văn Tranh:???
Hứa Nguy Nghiêu:???
“Mới mùa hè, mới ăn Tết không lâu mà…”
“Chuẩn bị để ăn Tết đó ạ.” Lộ Văn Tinh thuận miệng bịa ra.
Chương trình tên là <Tết rồi, ăn đường thôi> nhưng đương nhiên không phải là một chương trình dịp Tết. Đối với fan của các cặp đôi (fan CP), thưởng thức những khoảnh khắc ngọt ngào của cặp đôi (gặm đường CP) đã là niềm vui lớn nhất năm, đây chính là nguồn gốc của cái tên này.
Giấu đi ý nghĩa sâu xa trong đó, Lộ Văn Tinh nói, “Anh, chương trình này khá tốt. Anh để em tham gia đi.”
Lộ Văn Tinh giữ chặt áo của Văn Tranh, hai mắt nhìn chằm chằm Văn Tranh. Cậu không nói gì nhưng động tác của cậu làm cho Văn Tranh nhớ lại khoảng thời gian lúc nhỏ.
“Anh ơi, lại để em ăn thêm một miếng nữa, chỉ một miếng nhỏ thôi mà.”
Khi còn nhỏ, Tinh Tinh rất thích ăn ngọt nhưng trẻ con không nên ăn quá nhiều đồ ngọt. Mỗi lần Kỷ Viện thu đồ ăn vặt là Tinh Tinh lại kéo ống tay áo của Văn Tranh, dùng vẻ mặt đáng thương nhìn Văn Tranh.
“Em thật sự rất muốn ăn, anh để cho em cắn một miếng đi. Em khẳng định sẽ không ăn nhiều đâu.”
Hứa Nguy Nghiêu không chịu nổi. Anh ta đẩy Văn Tranh, “Tinh Tinh muốn tham gia thì cậu để em ấy tham gia đi. Nghe tên chương trình này đã thấy vui vẻ rồi. À mà chương trình này là quay trước hay phát sóng trực tiếp vậy?”
“Phát sóng trực tiếp ạ.”
“Phát sóng trực tiếp, cậu đi làm nhàm chán còn có thể xem Tinh Tinh…” Hứa Nguy Nghiêu còn chưa dứt lời thì đã bị ánh mắt của Văn Tranh làm cho nghẹn lại.
Văn Tranh cầm điện thoại tìm kiếm chương trình, ánh mắt rời xuống người Lộ Văn Tinh. Anh hàm ý hỏi, “Cố Yến Thâm cũng sẽ tham gia?”
Lộ Văn Tinh giật mình, “Bộ phim mới sắp chiếu rồi, cái này vừa lúc để quảng bá.”
Sắc mặt của Văn Tranh dần dần tối sầm. Anh có thể chấp nhận việc Lộ Văn Tinh yêu đương với Cố Yến Thâm nhưng anh không hy vọng hai người chưa ổn định mà đã công khai với bên ngoài.
Thân phận ảnh đế của Cố Yến Thâm còn đó, lượng fan lên đến hàng trăm triệu, chắc chắn có fan cá nhân hoặc fan quá khích. Tóm lại, công khai không có lợi ích gì cho Lộ Văn Tinh cả. Nếu Cố Yến Thâm không thể kiểm soát được fan của mình thì người bị tổn thương chắc chắn là Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh không biết Văn Tranh nghĩ xa như vậy, chỉ là không hiểu vì sao Văn Tranh không đồng ý, “Rất nhiều nghệ sĩ sẽ đi theo đoàn cùng tham gia vào chương trình này. Mục đích thật sự chỉ là quảng bá…”
Lộ Văn Tinh chỉ ra các nghệ sĩ tham gia cùng tập với Cố Yến Thâm, “Ôn Miểu và Hứa Y Thần cũng sẽ tham gia.”
Văn Tranh nửa tin nửa ngờ, Lộ Văn Tinh tiếp tục nói.
“Ôn Miểu và Hứa Y Thần cũng là diễn viên của <Chuyện tình ngàn năm>.”
“Bốn người cùng nhau tham gia chương trình, vừa lúc quảng bá phim mới.”
Quảng bá phim mới là thật, nhưng Ôn Miểu cùng Hứa Y Thần cũng được mời đương nhiên là bởi vì… Hai người bọn họ là một cặp trong phim.
Dưới sự năn nỉ ỉ ôi của Lộ Văn Tinh, Văn Tranh nhượng bộ. Lộ Văn Tinh nói chuyện này cho Từ Dung để cô đi xác nhận với tổ chương trình.
Chờ đến khi Hứa Nguy Nghiêu rời đi, Lộ Văn Tinh mới nhắc đến chuyện tiểu thuyết.
Lần này Văn Tranh vô cùng bình tĩnh đón nhận.
“Anh, chuyện tiểu thuyết em nói là sự thật, anh có thể…”
“Anh biết.”
Lộ Văn Tinh sửng sốt. Văn Tranh giải thích, “Anh đã xem qua.”
Văn Tranh dù không tin nhưng sau khi suy nghĩ lại, anh biết Lộ Văn Tinh sẽ không lấy chuyện này ra đùa cợt. Tuy cảm thấy mơ hồ nhưng Văn Tranh vẫn đi tìm lại các bình luận về bộ tiểu thuyết kia. Tất cả đều giống như những gì Lộ Văn Tinh nói.
Văn Tranh cảm thấy Văn Dụ đáng ngờ nhưng không nghĩ hai chuyện Lộ Văn Tinh mất tích và Văn Dụ có liên quan đến nhau, chỉ cảm thấy Văn Dụ có một bụng đầy ý đồ xấu, luôn cố ngăn cản Lộ Văn Tinh nhận lại người thân với bọn họ.
Đến sau đó, nghe xong những lời của Lộ Văn Tinh, Văn Tranh đi tìm bộ tiểu thuyết kia, còn tìm Trình Huyễn để biết rõ tình hình. Lúc ấy anh càng thêm xác nhận, Văn Dụ có liên quan đến chuyện Tinh Tinh mất tích.
Giống như những lời Hứa Nguy Nghiêu nói. Khi đó Văn Dụ mới chỉ 7 tuổi, khi trưởng thành cũng không quá thông minh, vậy tại sao mới 7 tuổi mà đã mưu mô như vậy? Kết hợp với nội dung của cuốn tiểu thuyết, tuy Văn Tranh không tin nhưng việc Văn Dụ luôn dự đoán trước được đã có thể giải thích.
“Liệu có khả năng… Văn Dụ sống lại không ạ?” Nói xong, chính Lộ Văn Tinh cũng thấy khó tin, nhưng Văn Dụ làm cậu có một cảm giác rất kỳ quái.
Cũng không tin như vậy – Văn Tranh: “…Cũng không phải là không có khả năng.”
Hai người nhìn nhau một cái, đều nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt đối phương.
Lộ Văn Tinh: “…”
Văn Tranh: “…”
Tuy rằng không quá tin nhưng Văn Tranh lại đưa ảnh chụp ở viện phúc lợi cho Lộ Văn Tinh xem.
“Văn Dụ đến nhà của chúng ta lúc 7 tuổi. Đây là ảnh chụp lúc 7 tuổi của cậu ta.”
Lộ Văn Tinh nhìn bức ảnh.
Ảnh chụp Văn Dụ, lúc đó được mọi người gọi là Tiểu Du đáng yêu ngây thơ. Văn Tranh lại đưa ra ảnh chụp của Văn Dụ sau khi vào nhà họ. Đều là khuôn mặt mang vẻ tươi cười nhưng đâu chỉ là thần thái khác nhau, cảm giác còn hoàn toàn là hai người khác nhau. Một cái là tươi cười thuần khiết, một cái là nụ cười có chút giả tạo.
“Cứ cho là Văn Dụ sống lại đi, vậy mục đích cậu ta tiếp cận Trình Huyễn là gì?”
Văn Dụ cũng không thiếu tiền. Cậu ta hợp tác với Lệ Tiêu chắc chắn kiếm được không ít. Văn Dụ tốn thời gian để lấy được lòng tin của Trình Huyễn chắc chắn không chỉ bởi vì vài món quà của Trình Huyễn.
Hai người liếc nhau, tạm thời không thể giải thích.
____ ong ong.
Lộ Văn Tinh cúi đầu xem điện thoại, là Cố Yến Thâm nhắn tin.
[Cố Yến Thâm]: Nghe Thịnh Siêu nói cậu sẽ tham gia chương trình?
Lộ Văn Tinh không nghĩ tới tốc độ của Từ Dung nhanh như vậy, chưa đến nửa tiếng mà Cố Yến Thâm bên kia đã biết.
[Lộ Văn Tinh]: Đúng.
[Lộ Văn Tinh]: Lần thứ tư hợp tác, thầy Cố… Mong được chỉ giáo nhiều hơn.
Trả lời xong WeChat, Lộ Văn Tinh ngẩng đầu thì nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của Văn Tranh, đặc biệt giống với giáo viên chủ nhiệm bắt gặp học sinh yêu sớm.
Lộ Văn Tinh: “…”