Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 70: Có thích hay không?
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu là ai?”
Giọng Cố Yến Thâm trầm hẳn xuống. Trình Huyễn nghe ra chút khó chịu. Cậu ta nghĩ, sáng sớm đã vậy, không lẽ là bị quấy rầy?
Trình Huyễn thầm nghĩ, dù sao đối phương cũng không thấy cậu ta, khí thế không thể thua được.
Cậu ta hắng giọng, bắt chước dáng vẻ tổng tài bá đạo của chị mình.
“Có chuyện gì cứ nói, tôi có thể chuyển lời.”
Cố Yến Thâm không hiểu nổi, “…Không cần.”
Ai cần cậu ta chuyển lời chứ?
Tắt điện thoại, Cố Yến Thâm không thể không để tâm.
Đặc biệt là khi nghe đối phương nói câu ‘cậu ấy đang ngủ’, vừa nghe có vẻ thân mật, vừa mang ý khoe khoang.
Hắn đã nghe được giọng của Lộ Văn Tinh. Người này đột nhiên chen lời, ngữ khí như muốn nói ‘tôi có lòng tốt chuyển lời, anh đừng có không biết điều’.
Nếu Lộ Văn Tinh còn đang ngủ thì người nghe điện thoại kia chắc chắn đã ở cùng Lộ Văn Tinh tối qua, hơn nữa việc có thể nghe điện thoại cho thấy đối phương ngủ cùng phòng với Lộ Văn Tinh, hoặc thậm chí là… cùng một giường.
Cố Yến Thâm: “…”
Càng nghĩ càng để tâm, cảm giác nguy cơ của Cố Yến Thâm tăng lên gấp bội. Lộ Văn Tinh ưu tú như vậy, người thích cậu chắc chắn không ít.
Cố Yến Thâm không còn giữ được vẻ thong dong nữa. Hắn nhắn tin WeChat cho Lộ Văn Tinh.
[. ]: Có một chương trình mời hai chúng ta. Chờ cậu tỉnh thì chúng ta bàn với nhau.
—
Mấy ngày nay Văn Dụ cũng chẳng khá hơn là bao. Những lời chửi rủa trên mạng ngày càng nghiêm trọng, cậu ta đã không dám xem bình luận nữa.
Lệ Tiêu trả lời điện thoại của cậu ta một lần, bảo cậu ta không cần quan tâm đến chuyện trên mạng, sẽ nghĩ cách giúp đỡ, nhưng liên tiếp mấy ngày mà Lệ Tiêu vẫn bặt vô âm tín.
Văn Dụ chờ không nổi, gọi điện thoại cho Lệ Tiêu lần nữa.
“Cậu lo lắng gì chứ? Mấy tài khoản marketing đó làm gì có chứng cứ.” Trong giọng Lệ Tiêu mang theo sự khinh bỉ, “Lúc trước cậu tìm tôi hợp tác không phải rất biết cách ăn nói sao, sao bây giờ lại càng sống càng thụt lùi thế?”
Văn Dụ khựng người. Cậu ta có thể tìm Lệ Tiêu nói chuyện hợp tác đương nhiên là vì trong tay có tin tức về Lệ Tiêu, biết Lệ Tiêu muốn gì. Nhờ dựa theo cốt truyện mà Lệ Tiêu kiếm được không ít tiền, nên Lệ Tiêu mới có thể tin tưởng cậu ta.
Sau khi Văn Tranh đi du học trở về, Văn Dụ cảm thấy mọi hành động của cậu ta đều nằm trong tầm mắt Văn Tranh. Hơn nữa, diễn biến sau này ngày càng thoát ly khỏi cốt truyện. Dù Văn Dụ nắm cốt truyện trong tay nhưng mọi thứ càng ngày càng rắc rối, về cơ bản thì không giúp được gì cho cậu ta.
Người cậu ta có thể nghĩ đến chỉ có Lệ Tiêu, bởi vì hai người bọn họ cùng hội cùng thuyền nên Lệ Tiêu sẽ không mặc kệ cậu ta.
“Lúc làm cậu không sợ thì bây giờ hoảng loạn gì chứ?”
Lần đầu tiên Văn Dụ tìm tới Lệ Tiêu, anh ta vốn khinh thường, không muốn bận tâm đến Văn Dụ. Thế nhưng, sau vài hành động của cậu ta, Lệ Tiêu lại cảm thấy khá thú vị.
Việc chú ý đến các hạng mục đấu thầu hay đầu tư theo Văn Tranh đều là chủ ý do Văn Dụ nói cho Lệ Tiêu.
Ngay từ đầu Lệ Tiêu cũng không tin, dù sao Văn Tranh mới hơn hai mươi tuổi, thạc sĩ song bằng có giỏi thật nhưng Lệ Tiêu không tin một người đầu tư cái nào trúng cái đó.
Lệ Tiêu đã nghi ngờ Văn Dụ là do Văn Tranh phái tới, nhưng sau đó Văn Dụ lại nói cho anh ta biết cậu ta có thể dùng tiền của bản thân để đầu tư. Lệ Tiêu vừa đến thành phố C, nhà họ Lệ không tin tưởng anh ta, không tin anh ta có thể làm nên trò trống gì. Anh ta cũng chẳng có bao nhiêu tiền.
Thà rằng không bắt đầu thì sẽ không lo lắng rủi ro về sau, nhưng Văn Dụ cam đoan với anh ta, nếu lỗ thì cậu ta sẽ đền bù gấp đôi.
Ban đầu Lệ Tiêu cẩn thận, chỉ đầu tư với số tiền nhỏ, sau lại không thể không khâm phục Văn Tranh. Không hổ là du học sinh, quả thật là có chút bản lĩnh.
Chẳng qua Lệ Tiêu không hiểu Văn Dụ, có danh tiếng thiếu gia nhà họ Văn trên đầu, tại sao lại muốn đối nghịch với Văn Tranh? Đương nhiên, chuyện này không liên quan đến Lệ Tiêu. Dù sao thì hai bên cùng có lợi, Văn Dụ có thể kiếm tiền cho anh ta, anh ta cũng không ngại giúp sức cho Văn Dụ.
Văn Dụ hiện tại quả thực khác hẳn với Văn Dụ trước kia đàm phán với anh ta.
Lúc trước, sau khi nghe lời Văn Dụ, lấy Văn Tranh để kiềm hãm những người đứng đầu Lệ thị, càng ngày càng có nhiều người đi theo Lệ Tiêu kiếm lời. Họ từ nghi ngờ chuyển sang tin tưởng. Cho nhiều lợi lộc, họ lập tức tình nguyện đưa tài sản ra để Lệ Tiêu thay mặt họ đầu tư.
Sau khi lấy được lòng tin, Lệ Tiêu dụ dỗ họ ký giấy chứng nhận và các hạng mục công trình giả. Những người đó vốn do dự nhưng vừa nghe có thể kiếm gấp vài lần trước đây thì mọi lo lắng đều vứt hết ra sau đầu, tranh nhau ký tên.
“Dù sao cậu cũng đã hủy hợp đồng rồi. Bình luận trên mạng có liên quan gì đến cậu? Mặc kệ thật hay giả thì họ cũng không có chứng cứ. Tiền hoa hồng cậu có còn nhiều hơn khoản thù lao cậu vất vả đóng phim kia.”
Ban đầu Văn Dụ muốn tiền nhưng hiện tại cậu ta không còn thỏa mãn chỉ với tiền nữa.
Cậu ta còn muốn danh tiếng.
Chẳng lẽ vì Lộ Văn Tinh là vai chính nên có thể dễ dàng chiếm được thứ mà người khác khó đạt được?
Văn Dụ không tin.
Trong tay cậu ta nắm kịch bản, cậu ta cũng có thể viết lại kết cục.
Trình Huyễn là một nhân vật quan trọng mà cậu ta tìm được.
Nhưng dù thế nào thì cậu ta cũng không ngờ, Trình Huyễn mà cậu ta gặp được lại không phải là tiểu thuyết gia nổi tiếng trong sách.
Mục đích cậu ta tiếp cận Trình Huyễn rất đơn giản. Trong tiểu thuyết, Trình Huyễn và Văn Trì là bạn bè chơi thân từ nhỏ. Ngoài ảnh đế Cố Yến Thâm đã giúp đỡ đưa Văn Trì lên đỉnh cao giới giải trí, người bạn thân Trình Huyễn của Văn Trì cũng là một người trợ lực. Trong tiểu thuyết không viết kỹ, chỉ nói Văn Trì tham gia vào một bộ phim truyền hình được chuyển thể từ tiểu thuyết của Trình Huyễn. Văn Trì nhờ tiểu thuyết của Trình Huyễn mà thành công đi lên.
Văn Dụ tốn hơn nửa năm để kết bạn với Trình Huyễn, tranh thủ lấy được sự tin tưởng của cậu ta. Kết quả…
Hoàn toàn là lãng phí thời gian, về cơ bản thì không có giá trị lợi dụng.
“Anh đừng hỏi tôi muốn làm gì, anh chỉ cần giải quyết vấn đề lần này giúp tôi là được.”
Lệ Tiêu cười nhạo một tiếng.
“Nếu trong tay đối phương không có chứng cứ, tôi có thể giúp cậu kiện tội phỉ báng, nhưng nếu đối phương có chứng cứ… có lẽ cậu sẽ phải đối mặt với điều tra.”
Thứ Văn Dụ lo lắng chính là điều này, “Mục đích tôi tìm anh chính là vì chuyện này. Anh giúp tôi tìm được người có chứng cứ trong tay, tốn bao nhiêu tiền cũng được.”
“Được, tôi biết rồi.”
Ngữ khí của Lệ Tiêu vô cùng qua loa, Văn Dụ còn muốn nói thêm gì đó thì Lệ Tiêu đã lập tức tắt máy.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Văn Dụ thấy mấy người mặc cảnh phục thì lập tức cảnh giác, giả vờ như không có ai ở nhà. Dù họ có gõ cửa thế nào thì cũng không đáp lại.
—
Sau khi tỉnh dậy, Lộ Văn Tinh thấy Trình Huyễn đang ngồi trước bàn đọc sách.
“Cậu tỉnh rồi à?”
Trình Huyễn xoa bụng, “Tôi hơi đói.”
Vốn dĩ Lộ Văn Tinh muốn hỏi cậu ta sao không xuống tầng nhưng đột nhiên cậu lại nhận ra, Trình Huyễn không thích tiếp xúc với người lạ. Đối với Trình Huyễn, ngoài Lộ Văn Tinh ra, những người khác trong nhà họ Văn đều là người lạ.
“Sao cậu không gọi tôi dậy?”
Trình Huyễn chớp chớp mắt, “Vừa rồi có người gọi điện thoại cho cậu. Cậu bấm nhận xong thì ngủ luôn. Cậu xem, điện thoại cũng không đánh thức được cậu.”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Có người gọi điện thoại cho tôi hả?”
Trình Huyễn gật đầu, “Đúng vậy, tôi thấy cậu ngủ rồi, có lòng tốt nói cho đối phương mà đối phương còn khó chịu với tôi.”
Lộ Văn Tinh nhìn điện thoại, ngay trên đầu lịch sử cuộc gọi là ‘thầy Cố’. WeChat cũng có tin nhắn của Cố Yến Thâm.
Thời gian hiển thị là 9 rưỡi, hiện tại đã hơn 10 giờ.
“Anh ấy khó chịu với cậu?” Lộ Văn Tinh nhướng mày. Cậu chưa thấy Cố Yến Thâm khó chịu bao giờ, hơn nữa cũng không tưởng tượng được dáng vẻ khó chịu của hắn.
Trình Huyễn có tính cách nhạy cảm. Khi nói chuyện nghiêm túc, giọng điệu của Cố Yến Thâm cũng có chút lạnh lùng thật. Lộ Văn Tinh hiểu lầm, “Cậu biết đầu dây bên kia là ai không?”
Trình Huyễn lắc đầu.
“Cố Yến Thâm.”
Trình Huyễn ‘Oa’ một tiếng, “Vậy hai người các cậu là một đôi hả?”
“…Không phải.”
Trình Huyễn ‘À’ một tiếng, nghe ra còn rất thất vọng.
Lộ Văn Tinh: “…”
Cậu không gọi điện thoại trực tiếp, trước tiên cậu trả lời tin nhắn WeChat của Cố Yến Thâm.
Vài giây sau, có cuộc gọi tới.
“Tỉnh rồi à?”
“Ừm.” Lộ Văn Tinh hỏi, “Thầy Cố tìm tôi có chuyện gì?”
Cố Yến Thâm không trả lời, giống như lơ đãng hỏi lại một câu, “Sao hôm nay cậu thức dậy muộn như vậy? Hôm qua lại thức đêm sao?”
“Gặp ác mộng, đêm qua tỉnh ngủ một lần.”
“Thảo nào, buổi sáng tôi có gọi điện thoại cho cậu một lần. Bạn cậu nói cậu ngủ rồi.”
Cố Yến Thâm cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘bạn cậu’. Lộ Văn Tinh không phản bác, “Hôm qua bạn của tôi đến nhà chơi, tối ngủ lại đây.”
Nghe xong lời này, Cố Yến Thâm lập tức yên tâm. Nếu là ở nhà của Tinh Tinh, vậy không phải điều hắn nghĩ, “Hai người các cậu ngủ cùng nhau à?”
Hai câu trước không có gì, đến câu này lại nghe như không phải hỏi tùy tiện. Nhớ tới việc lúc trước tính toán thử Cố Yến Thâm nhưng không tìm được cơ hội, Lộ Văn Tinh hơi dừng lại.
“Đúng vậy, cậu ấy ngủ trên giường của tôi.”
Lộ Văn Tinh đi vào phòng tắm rửa mặt, “Thầy Cố muốn nói chuyện gì với tôi vậy?”
Lộ Văn Tinh mất mười phút rửa mặt thay quần áo, sau đó đưa Trình Huyễn xuống tầng ăn cơm, “Chuyện chương trình sao, chị Từ Dung vẫn chưa nói với tôi.”
Cố Yến Thâm không cảm thấy ngoài ý muốn. Lộ Văn Tinh ký hợp đồng với công ty của nhà họ Văn, có thể thấy nhà họ Văn rất quan tâm đến sự nghiệp của cậu. Có lẽ chương trình này đã trực tiếp bị Từ Dung loại bỏ.
Đây là một chương trình dã ngoại, khách mời mỗi kỳ đều khác nhau. Các nghệ sĩ được mời chính là những cặp đôi (CP) của các bộ phim ảnh đứng đầu.
Sau khi có lịch chiếu, siêu thoại của cặp đôi Vương Phi (CP) trực tiếp vọt lên vị trí thứ ba. Vẫn chưa phát sóng mà fan của cặp đôi này đã có một vị trí nhất định, chờ đến khi phim chiếu thì rất có thể vị trí thứ nhất sẽ thuộc về họ.
Hiện tại hai người bọn họ thuộc cặp đôi dẫn đầu, nhận được lời mời là chuyện bình thường, nhưng Cố Yến Thâm mời Lộ Văn Tinh tham gia, điều này rất khó khiến Lộ Văn Tinh không nghĩ nhiều.
Ảnh đế có cần hút fan từ chương trình giải trí không?
Đáp án là không cần.
Hơn nữa, dù Cố Yến Thâm thật sự muốn tham gia chương trình thì tại sao lại chọn chương trình này? Tham gia chương trình này thì fan sẽ tự động ghép đôi (CP), Cố Yến Thâm không thể nào không biết. Nếu hắn mời Lộ Văn Tinh thì có lẽ đang có ý thăm dò.
Lộ Văn Tinh chưa đưa ra câu trả lời ngay, “Để tôi hỏi chị Từ Dung đã.”
“Được.”
“Cậu có rảnh không, cùng nhau đi ăn cơm đi.”
Lộ Văn Tinh không từ chối, “Vậy hết chuyện rồi đúng không?”
Cố Yến Thâm tạm dừng một giây, “Lần trước chúng ta đi xem triển lãm tranh, cái áo khoác đó của cậu…”
“Áo của tôi làm sao?”
Lời sắp nói ra nhưng Cố Yến Thâm lại sửa lại, “Không có gì. Tôi muốn đến phòng làm việc một chuyến, nếu rảnh thì sẽ nói chuyện sau.”
Lộ Văn Tinh cũng không hỏi lại.
“Ừm, hẹn gặp lại thầy Cố.”
Lộ Văn Tinh tắt điện thoại. Cậu để Trình Huyễn ngoan ngoãn ngồi ở phòng ăn ăn cơm, “Cha và anh tôi đi làm, giờ này thì mẹ tôi thường đi tản bộ, dì giúp việc cũng ở trong phòng. Cậu cứ ngồi đây ăn đi, không ai làm phiền cậu đâu.”
“Cậu đi đâu vậy?”
Lộ Văn Tinh uống ngụm sữa bò, khóe miệng hơi nhếch lên, “Tìm đồ.”
Trình Huyễn thắc mắc nhìn cậu một cái, “Vậy cậu không ăn bữa sáng sao?”
“Tôi sẽ xuống nhanh thôi, hơn nữa…” Lộ Văn Tinh cười nói, “Giờ thì nên tính là ăn trưa rồi.”
Trình Huyễn không biết Lộ Văn Tinh muốn tìm cái gì mà gấp gáp đến thế, đến cả thời gian ăn cũng không có.
Lộ Văn Tinh về phòng tìm được chiếc áo khoác lần trước. Sau khi tắm rửa giặt giũ vào hôm đó, đến nay cậu vẫn chưa chạm vào chiếc áo này, nhưng Cố Yến Thâm không thể nào vô duyên vô cớ nhắc tới chuyện này, lại còn muốn nói rồi thôi.
Lộ Văn Tinh tìm thấy một chiếc hộp hình vuông nhỏ trong túi áo, có chút quen mắt.
Mở hộp ra, bên trong là một cặp khuy măng sét tinh xảo.
Lộ Văn Tinh: “!”
Là cặp khuy măng sét cậu đã nhìn vài lần hôm đó. Nếu giá cả hợp lý hơn chút thì Lộ Văn Tinh đã mua rồi.
Cậu không thiếu hơn 800 vạn kia, nhưng cậu không phải người ngang tàn đến mức nhìn một cái là lập tức bỏ ra 800 vạn để mua.
Hơn nữa cậu không chú ý tới đồ Cố Yến Thâm mua. Thảo nào tối hôm đó Cố Yến Thâm mời cậu xem phim. Có lẽ việc xem phim cũng chỉ là cái cớ, lén giấu chiếc hộp này mới là mục đích thực sự.
Nếu tặng trực tiếp, Lộ Văn Tinh khẳng định sẽ không nhận.
Nhưng…
Chắc chắn Cố Yến Thâm là một người ngoài lạnh trong nóng.
Tặng nhưng không nói, còn giấu trong túi áo. Đây là sợ cậu phát hiện ra sao?
Lộ Văn Tinh sờ sờ cặp khuy măng sét, lại cảm thấy hơi buồn cười. Không nói tiếng gì mà liền tặng một cặp khuy măng sét 800 vạn là có ý gì?
Còn gọi lại đánh tiếng nhắc nhở. Nhưng nếu cậu không biết rồi cứ thế nhận thì cũng không tốt lắm…
Còn có lời mời tham gia chương trình hôm nay, Lộ Văn Tinh không cần thăm dò nữa, cậu đã xác định, thái độ Cố Yến Thâm đối với cậu chính là như cậu nghĩ.
Nhưng nếu hỏi cảm xúc của Lộ Văn Tinh đối với Cố Yến Thâm như thế nào thì cậu chỉ có thể nói là ở bên cạnh Cố Yến Thâm rất vui vẻ. Đến nỗi có thích hay không thì cậu chưa từng nghĩ đến khía cạnh này.
Cố Yến Thâm đẹp trai, tính cách không tồi, ga lăng và săn sóc, nghiêm túc với sự nghiệp, quả thật rất thu hút. Mười điểm thì Lộ Văn Tinh nguyện ý cho hắn chín điểm.
Nhưng điều kiện của bản thân Lộ Văn Tinh cũng không kém. Cậu có ý định yêu đương nhưng chưa gặp được người thích hợp, hoặc có thể nói là không gặp được người phù hợp.
Cậu và Cố Yến Thâm có sở thích khá giống nhau, cũng có nhiều đề tài chung. Lúc trước Lộ Văn Tinh có thể dứt khoát từ chối người thổ lộ với cậu, nhưng nếu đổi thành Cố Yến Thâm… Lộ Văn Tinh cũng không biết nên làm gì bây giờ.
[ET]: Làm sao để xác định mình thích hay không thích một người?
[Đại Vương Hoa Quả Sơn]: Khi cậu hỏi ra vấn đề này thì cậu đã có đáp án rồi.
[Động chủ Động Bàn Tơ]: Ý của cậu ấy chính là cậu không nên rối rắm vì vấn đề này. Tinh Tinh lúc nào chẳng từ chối dứt khoát, không bao giờ cho người khác bất cứ cơ hội nào cả.
Lộ Văn Tinh rơi vào trầm mặc, nhưng cậu thích Cố Yến Thâm sao? Cậu thật sự không biết, cậu chỉ có thể nói, ở chung với Cố Yến Thâm rất thoải mái.
[Đảo chủ Đảo Đào Hoa]: Không biết thì thử. Hơn hai mươi tuổi rồi, yêu đương thì làm sao?
[Đại Vương Hoa Quả Sơn]: Kinh nghiệm cuộc sống, tỏ tình trước để thành ‘công’!!!
[Đảo chủ Đảo Đào Hoa]: Tán thành. Người ta đã nói rồi, xuống tay trước sẽ thành ‘công’. Tinh Tinh, to gan lên, không ai có thể từ chối cậu.
Lộ Văn Tinh:???
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến Thâm: Đừng dạy linh tinh.
Cố Yến Thâm bỏ ra 800 vạn không uổng, Tinh Tinh đã nhận ra. Nhưng mà, Cố Yến Thâm, cậu là ‘công’ đó, chủ động lên đi.
________________________________________________________________________________
Còn 34 chương…..