78. Trùng Hợp Bất Ngờ

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi hoàn thành buổi ghi hình, Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm trở về thành phố C. Văn Tranh đã có mặt ở sân bay từ nửa tiếng trước để chờ đón họ.
Hai người vừa ra đến cửa T3 đã thấy xe chờ sẵn bên ngoài. Không rõ các fan hâm mộ lấy thông tin từ đâu, mà giữa trưa nắng nóng gay gắt vẫn kiên nhẫn ngồi đợi bên ngoài bãi đậu xe.
Sân bay đã phải điều động bảo vệ đến để giữ gìn trật tự. Vì khu vực này sát bãi đỗ xe, xe cộ ra vào rất nguy hiểm nên bảo vệ đã dựng rào chắn hai bên.
“Lùi lại một chút! Hàng phía sau không cần phải chen lấn người phía trước!”
Người bảo vệ từ nhà ga sân bay bị điều ra đây có vẻ hơi mất kiên nhẫn. Trong khi ở bên trong được hưởng điều hòa mát mẻ, giờ lại đột ngột phải ra ngoài này để giữ trật tự.
“Mấy người có nhìn thấy gì đâu, họ ra là sẽ lên xe ngay.”
Một người bảo vệ vừa nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại, vừa cố gắng khuyên nhủ các fan đã ngồi chờ từ sớm nên về nhà: “Trời nắng gắt lắm, mọi người ngồi đây sẽ bị say nắng đấy.”
“Anh bảo vệ ơi, chúng tôi không làm mất trật tự đâu, đừng đuổi chúng tôi đi mà!”
“Đây là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với thần tượng ở khoảng cách gần như thế này. Làm ơn hãy để tôi nhìn một chút, chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng đủ làm tôi mãn nguyện rồi.”
“Hôm nay là sinh nhật của tôi. Nếu được nhìn thấy Tinh Tinh và anh Thâm thì đó chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất năm nay của tôi.”
“Cứ kệ họ đi, đuổi cũng vô ích thôi.” Một người bảo vệ khác đi tới, nói thêm với đám đông.
“Người phía sau không được đẩy người phía trước. Hàng phía sau lùi lại một chút, tất cả đứng trên bãi cỏ, không được phép đi ra khỏi bãi cỏ. Xe cộ ra vào rất nguy hiểm.”
Có lẽ vì là giữa trưa, hoặc cũng có thể vì cửa này ít xe ra vào, nên các fan đã ngồi đây vài tiếng nhưng vẫn chưa thấy mấy chiếc xe nào đi qua.
“Xe bắt đầu di chuyển rồi kìa!”
Chiếc xe thương vụ màu đen vốn đậu bên ngoài giờ bắt đầu lăn bánh vào trong.
Cố Yến Thâm đeo kính râm bước ra. Lộ Văn Tinh thì đội mũ. Cậu chưa kịp bước ra hẳn đã bị ánh nắng chói chang làm lóa mắt.
“Thành phố C nóng thật. Hôm nay chắc phải đến 37 độ.”
“Lát nữa sẽ lên xe ngay thôi.” Cố Yến Thâm giơ tay lên che nắng cho Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh giơ tay che nắng. Bỗng nhiên, cậu nghe thấy vài tiếng hét.
“A a a a a!!! Tinh Tinh, là Tinh Tinh!”
“Anh Thâm! Cố Yến Thâm!”
Fan của hai nhà đứng hai bên đường, nhưng vì xe che khuất nên chỉ những fan đứng nghiêng mới có thể nhìn thấy hai người họ.
Xe chạy đến trước mặt, hai người nhanh chóng lên xe.
“Lộ Văn Tinh, Tinh Tinh!”
“Cố Yến Thâm!”
Hai người đã lên xe. Các fan vẫn không chịu rời đi, dù không thể nhìn thấy người, họ vẫn dõi theo bóng chiếc xe khuất dần.
“Cửa sổ xe không nhìn thấy vào bên trong được.”
“Thấy hơi thất vọng. Có chị em nào có ảnh không, nhớ gửi cho tôi nhé!”
“Để tôi cầu nguyện họ kéo cửa kính xe xuống.”
“Thời tiết nóng thế này chắc chắn sẽ mở điều hòa, có lẽ họ cũng chưa chú ý đến chúng ta đâu.”
Vừa dứt lời, chiếc xe thật sự đi chậm lại. Khi các fan đang trông ngóng nhìn theo xe rời đi, cửa xe bất ngờ kéo xuống.
“A a a a a a a a!!! Tinh Tinh kéo cửa xe xuống kìa!”
“Tôi nhìn thấy anh Thâm rồi, tôi khóc mất thôi!”
Lộ Văn Tinh không ngờ rằng mình đi ra bằng cửa này mà vẫn có fan chờ. Thời tiết nóng nực, trời lại nắng to, cậu muốn khuyên mọi người về nhưng khoảng cách quá xa, nói cũng không thể nghe thấy nên cậu chỉ có thể vẫy tay chào họ.
Cố Yến Thâm bấm nút hạ cửa kính bên kia xuống, khiến các fan liên tục hò reo chói tai.
May mắn thay, các fan không đuổi theo xe mà chỉ ngoan ngoãn đứng tại chỗ vẫy tay chào họ.
Xe dừng lại bên đường, một trợ lý bước xuống từ trên xe.
“Thời tiết nắng nóng thế này, mọi người không nên đứng đây nữa. Bên trong có một quán đồ uống, Tinh Tinh mời mọi người uống nước. Đơn hàng số 156, các fan Sinh cũng có thể đến nhận.”
“A, Tinh Tinh thật tốt quá đi!”
“A, tôi vậy mà lại được Tinh Tinh mời uống trà sữa!”
#Nhân_viên_chăn_nuôi_Tinh_Tinh_online#
[Quan hệ của Tinh Tinh và anh Thâm thật tốt, còn đi cùng xe với nhau.]
[Quả nhiên là nhan sắc khác biệt, góc độ như vậy mà vẫn có thể cân được hết.]
[Tôi cũng muốn uống trà sữa Tinh Tinh mời, hâm mộ quá đi.]
[Không ai cảm thấy đây là hành vi gây rối trật tự sao? Cũng có quy mô như một hoạt động nhỏ rồi, nếu xảy ra chuyện gì thì Lộ Văn Tinh có chịu trách nhiệm không?]
[Mời nước thật sự không phải là cổ vũ fan đi đón cậu ấy mà chỉ là do trời nóng thôi, chuyện này cũng có thể mắng được sao? Thật hết nói nổi.]
[Bị bệnh à, trời thì nóng, Tinh Tinh khuyên fan rời sân bay sớm một chút nên mới mời nước. Mấy tài khoản marketing đừng có dắt mũi dư luận nữa.]
[Không cần phải quan tâm tới bọn họ, cái gì họ cũng có thể bịa đặt được.]
[Fan Sinh cũng được Tinh Tinh mời uống nước. Trong mùa hè nắng nóng thế này thật sự rất giải khát, cuối cùng đã biết tại sao quan hệ của Tinh Tinh và anh Thâm tốt như vậy. Tinh Tinh thật sự quá ấm áp.]
[Đã cảm nhận được cảm giác của các thành viên trong đoàn phim khi được Tinh Tinh chăm sóc, a a a a a, thật sự muốn giấu Tinh Tinh đi mất.]
[Lời nói nguy hiểm, dao của anh Thâm đã không thể thu lại được rồi.]
Dạo gần đây Lộ Văn Tinh rất nổi tiếng trên các ứng dụng video ngắn. Những tương tác của cậu và Cố Yến Thâm trong chương trình được cắt ghép và đăng tải lên đó liên tục.
Mỗi ngày đều có thể lướt thấy các video mới, còn có người đăng những phân đoạn cắt ghép của Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm trong phim lên.
Sau khi chương trình phát sóng, bộ phim truyền hình cũng bắt đầu được chiếu.
Đầu tiên là chương trình, sau đó là phim truyền hình, trong một thời gian ngắn ngủi Lộ Văn Tinh đã lên hot search ba lần. Lần gần nhất là ảnh chụp tạp chí VE của cậu và Cố Yến Thâm.
Bức ảnh chụp dưới tuyết được rất nhiều người dùng làm hình nền, còn có một tấm khác là Cố Yến Thâm mặc âu phục ngồi trên ghế, Lộ Văn Tinh đứng bên cạnh ghế, cúi người xuống, giơ tay muốn tháo mắt kính của hắn.
[Đây không phải là ảnh chụp tạp chí, đây là ảnh cưới.]
[Cầu xin đó, kết hôn luôn đi.]
[Ánh mắt Tinh Tinh nhìn anh Thâm kìa, tôi chết mất, Vương Phi nhất định là thật.]
[Tấm ảnh ngồi trên ghế kia rất giống cuộc sống hàng ngày sau khi kết hôn.]
[Anh Thâm đeo kính làm tôi chết mất.]
[Tôi đã từng nhìn thấy một bức vẽ anh Thâm đeo kính gọng vàng, phải nói độ giống nhau đến 80%.]
[Là tài khoản nào vậy, nhanh cho tôi ngắm nghía nào.]
[Tôi đã từng nhìn thấy rồi, vẽ rất đẹp, quả thật là một thái thái thần tiên, vô cùng quyến rũ.]
Tốc độ của fan vô cùng nhanh, người đăng ảnh chụp cũng là fan của Cố Yến Thâm. Sau khi ngủ trưa dậy thì thấy một đống tin nhắn hỏi bức tranh là do ai vẽ.
[Bánh kem đào]: Tin nhắn quá nhiều, tôi không thể trả lời hết nên tôi lên đây để trả lời cho mọi người. Bức tranh vẽ anh Thâm là chị họ tôi thuê thái thái vẽ. Ban đầu chị họ tôi yêu cầu hai bức vẽ, một là anh Thâm mặc âu phục, còn lại là Tinh Tinh chụp chung với thỏ con hồng nhạt, nhưng thái thái không nhận vẽ, vì nể mặt chị họ tôi nên mới bỏ thời gian vẽ anh Thâm cho tôi. Bức còn lại thì không vẽ.
[Tôi bật khóc mất, vẽ đẹp như vậy nhưng tại sao lại không nhận? Có thể biết tên tài khoản Weibo của thái thái không?]
[Cùng cầu xin.]
[Là bức ảnh Tống Gia Giai từng đăng sao?]
[Tinh Tinh và thỏ màu hồng nhạt, tôi thật sự rất muốn nhìn. Tôi muốn viết thư máu cầu xin thái thái vẽ.]
[Tôi cũng muốn, bao lâu tôi cũng chờ được, quỳ xuống xin thái thái nhận vẽ.]
Trong khi đó, Lộ Văn Tinh, người không hề hay biết một tài khoản phụ khác của mình suýt chút nữa đã bị "đào" ra, giờ phút này đang gõ WeChat.
Cậu vừa mới gõ xong, còn chưa kịp gửi đi thì Cố Yến Thâm đã nhắn lại.
[. ]: Tinh Tinh, thứ sáu có rảnh không?
Lộ Văn Tinh kinh ngạc trong chớp mắt, đúng thật là câu ‘khi bạn đang nghĩ đến một người thì đối phương cũng đang nghĩ đến bạn’.
[ET]: Có rảnh.
[. ]: Tôi phát hiện một nhà hàng khá ngon. Cậu có muốn đi ăn một bữa với tôi không?
[ET]: Ở đâu?
[. ]: //Chia sẻ vị trí//
Lộ Văn Tinh không chút do dự, đồng ý đi ăn cơm với Cố Yến Thâm rồi thuận theo đà đó hành động, như vậy chắc chắn sẽ tạo được bất ngờ.
Cậu nhanh chóng bắt tay vào việc. Sau khi Cố Yến Thâm chia sẻ vị trí, cậu tìm được số điện thoại của nhà hàng này trên mạng và lập tức gọi điện cho nhân viên.
“Xin chào quý khách, đây là nhà hàng cơm Tây Phất Phất.”
“Xin chào, xin hỏi hiện tại có thể đặt trước chỗ vào thứ Sáu không?”
“Có thể ạ, nhà hàng chúng tôi chỉ cần đặt trước một ngày là được. Quý khách muốn đặt vào mấy giờ thứ Sáu?”
Lộ Văn Tinh sảng khoái nói: “Từ 6 giờ đến 8 giờ tối thứ Sáu, đặt bao trọn gói.”
“Quý khách muốn cầu hôn sao? Chúng tôi có thể hỗ trợ trang trí miễn phí.”
“Tôi muốn tỏ tình.”
Cô nhân viên ở đầu dây bên kia hơi sững sờ. Khách đến nhà hàng của họ ăn sinh nhật hay cầu hôn mà đặt bao trọn gói thì đều có, nhưng tỏ tình mà đã làm long trọng như vậy thì quả thật không nhiều.
“Không có vấn đề gì thưa quý khách, xin phép tôi ghi lại tên và số điện thoại của quý khách.”
Sau khi đọc xong số điện thoại, Lộ Văn Tinh hỏi thêm: “Không cần trang trí quá xa hoa, tôi thích hoa hồng, rượu vang đỏ và sô cô la cũng không thể thiếu.”
“Dạ được, quý khách còn yêu cầu gì nữa không?”
“Không còn gì.”
“Cho hỏi quý khách muốn đặt tầng 1 hay tầng 2?”
“Tầng hai.”
“Được ạ, cảm ơn sự tín nhiệm và ủng hộ của ngài Lộ. Phất Phất cầu chúc quý khách tỏ tình thuận lợi, thành công thoát ế.”
“Cảm ơn.”
Ở phía bên kia, sau khi Lộ Văn Tinh đồng ý, Cố Yến Thâm trực tiếp gọi điện thoại cho giám đốc nhà hàng.
“Tầng hai đã bị đặt trước rồi sao?”
“Đúng vậy, cũng là đặt bao trọn gói. Thật ra tầng một hay tầng hai cũng không ảnh hưởng gì đến nhau đâu.”
Cố Yến Thâm do dự, nhưng Tinh Tinh rất mong chờ món đồ ngọt ở Phất Phất. Cuối cùng, Cố Yến Thâm vẫn quyết định đặt tầng một.
“Chắc chắn không ảnh hưởng chứ?”
“Khẳng định sẽ không ảnh hưởng. Quý khách có thể yên tâm. Vào những đợt có nhiều hôn lễ, hai tầng của nhà hàng chúng tôi đồng thời tổ chức tiệc cưới nhưng vẫn không hề ảnh hưởng gì đến nhau.”
Được giám đốc nhà hàng cam đoan, Cố Yến Thâm không còn băn khoăn gì nữa.
“Trang trí địa điểm tốt nhất là có hoa hồng và ngôi sao.”
Cố Yến Thâm đã nghĩ xong mình sẽ mặc âu phục màu gì để phối với chiếc ghim cài áo Lộ Văn Tinh tặng cho hắn. Khóe miệng hắn không kìm được mà nhếch lên: “Còn cần rượu vang đỏ, sô cô la và đồ ngọt nữa.”
“Thêm một chiếc bánh kem, dùng để tỏ tình.”
“Quý khách yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ làm quý khách hài lòng.”
Đến thứ Sáu, Cố Yến Thâm lái xe đến nhà họ Văn đón Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh không ăn mặc quá trang trọng như Cố Yến Thâm. Chiếc sơ mi trắng đơn giản ôm lấy vóc dáng mảnh mai của Lộ Văn Tinh, mái tóc mềm mại càng làm gương mặt cậu thêm nổi bật.
“Thầy Cố, chào buổi tối.”
Lộ Văn Tinh nở nụ cười chào hỏi, đi về phía ghế phụ. Cố Yến Thâm xuống xe. Hắn vốn cao ráo, chân lại dài, chỉ vài bước đã vòng đến ghế phụ, tự tay mở cửa xe cho Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh đã ngồi xe của Cố Yến Thâm nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên cậu được hắn mở cửa xe. Trong mắt cậu tràn ngập ý cười: “Cảm ơn thầy Cố.”
“Không cần khách sáo.”
“Hôm nay thầy Cố tham gia hoạt động gì sao?” Ánh mắt Lộ Văn Tinh dừng lại trên bộ âu phục của Cố Yến Thâm.
“Ừm, chúng ta đi ăn cơm luôn nhé?”
“Được.”
Hai người vừa bước vào nhà hàng thì giám đốc đã đến nghênh đón.
Do khách hàng muốn sự yên tĩnh nên tất cả nhân viên đã tan làm trước 6 giờ, chỉ để lại đầu bếp và giám đốc.
Giám đốc đã ứng phó qua rất nhiều tình huống, nhưng khi nhìn thấy Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh bước vào, biểu cảm trên mặt ông suýt chút nữa không giữ được.
“Hai quý khách đây đã đặt trước tầng 1 hay tầng 2 vậy ạ?”
“Tầng 1.”
“Tầng 2.”
Hai người liếc nhìn nhau, Cố Yến Thâm chỉ nghĩ là Lộ Văn Tinh muốn ngồi trên tầng 2 nên hắn giải thích với giám đốc.
“Tôi họ Cố, đã đặt trước tầng 1.”
Lộ Văn Tinh khựng lại, ánh mắt chuyển sang Cố Yến Thâm.
Sẽ không… trùng hợp như vậy chứ?
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến Thâm: Chính là trùng hợp như vậy.
Lộ Tinh Tinh: Tức giận●^●
Cố Yến Thâm: Cái gì anh cũng có thể cho, ngoại trừ thổ lộ.
Lộ Tinh Tinh (trầm tư): Vậy… về sau để em ở phía trên.
Cố Yến Thâm: Có thể, nhưng anh muốn ở trong.
Gió thổi làm tấm rèm lung lay, ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở, táo bạo dừng chân trên chiếc giường lớn màu hồng nhạt mềm mại. Lộ Văn Tinh nhắm mắt lại, lông mi dài che khuất mí mắt, nửa khuôn mặt của cậu chôn sâu vào chú thỏ con hồng nhạt. Cảm nhận được một hơi thở ấm áp đang đến gần, lông mi của cậu run rẩy, tiếng k** r*n còn chưa phát ra đã nụ hôn ướt át bắt phải nuốt xuống.
________________________________________________________________________________
Còn  26 chương…..
(๑•̀ㅂ•́)و✧