Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Mùi hương ngọt ngào
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùi hương ngọt ngào.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Trường có một tiếng nghỉ trưa, trong lớp phải tắt đèn, kéo rèm, không ai được phát ra tiếng động. Càng không ai được ra ngoài vào lúc này.
Trong phòng nghỉ nhân viên tận cùng trên tầng ba nhà ăn, bốn học sinh đang tức tối vì bị bắt đi ngủ trưa đã tụ tập lại để trốn ngủ.
Lê Thân Vũ ngồi ở góc, suy tư hỏi: “Thầy ấy bảo mày chịu trách nhiệm quản kỷ luật à?”
Bành Tuấn cáu kỉnh đáp “ừm”.
Suốt cả buổi trưa ngồi trong phòng làm đề vật lý khiến cậu nhóc toàn thân tê rần, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo.
Đinh Nhất Phàm cầm ly nước chanh hớp một ngụm, không để bụng nói: “Thầy bảo phải quản thì phải quản cho chặt. Thầy ấy có cái đầu... Anh Bành, đừng có nghe lời thầy ấy.”
Bành Tuấn mặt tái xanh: “Thầy bảo nếu tụi tao không giữ trật tự, buổi trưa thầy sẽ phải đến hỏi bài tụi tao.”
Cậu há mồm thầm nhịn văng tục, gắng kìm câu “bữa trưa miễn phí”.
Hướng Lỗi nóng mặt, mặt trông dữ tợn, lầm bầm: “Thế thì thôi, đừng nói chuyện nữa!”
Đinh Nhất Phàm cắn ống hút: “Hay là không phải thầy Thẩm sẽ thành công rồi sao?”
Hướng Lỗi lườm: “Thế mày định phải làm sao?”
Đinh Nhất Phàm cũng cáu: “Nhưng tao làm gì cũng chẳng có tác dụng!”
Thấy tình hình sắp ẩu đả, Lê Thân Vũ chen vào, kết thúc hội nghị bằng hai từ: “Hết cách.”
Bành Tuấn nhìn: “Nói tiếng người đi.”
Lê Thân Vũ liếc cậu ta, bình tĩnh sau cặp kính: “Mày có thể không nghe lời thầy Thẩm, nhưng thầy ấy sẽ ngồi chồm hỗm trước cửa lớp vào mỗi buổi trưa. Mày có trốn được tiết toán không?”
“Mỗi tuần thầy đều ngồi đấy, bắt mày giải bài tập, chỉ cần đầu mày không bị nhão, thành tích chắc chắn sẽ khá lên.”
“Mục đích thầy ấy đã đạt được rồi.”
Bành Tuấn lầm bầm.
Lê Thân Vũ không động lòng, tiếp: “Nếu tụi tao giữ yên thì mày không phải tới văn phòng, mục đích khác của thầy cũng đạt rồi.”
“Không có sơ hở nào.”
Không khí im ắng.
Một lúc sau, Bành Tuấn đứng bật dậy, đá văng thùng rác cạnh đó, mặt xấu hổ: “Đồ chết tiệt!”
Hướng Lỗi đứng theo, bật lửa châm thuốc, tự tin nhét vào miệng Bành Tuấn, nhướn mày: “Anh Bành, có đánh không?”
Bành Tuấn cắn điếu thuốc, nhớ lại mấy ngày bị mắng, siết chặt nắm đấm: “Đánh, chết.”
Đáy mắt Lê Thân Vũ giật giật, không biểu lộ cảm xúc.
Ở phía bên kia, Thẩm Lục Dương ngủ trong văn phòng cho đến khi báo thức vang lên. Cậu bật nhảy khỏi ghế, đi vài bước tới cửa rồi xông ra ngoài.
Tông Úy Tình kinh ngạc hỏi: “Thầy Thẩm làm gì vậy?”
Giáo viên Sinh Khương Noãn Vũ vuốt cằm phân tích: “Gấp thế chắc bạn gái đang tìm?”
Giáo viên Hóa Thời Phàm vừa từ bệnh viện về: “Thầy Thẩm đúng là rời đi sau khi kiểm tra điện thoại.”
Ánh mắt ba người giao nhau, hiện rõ vẻ “Thầy Thẩm có biến”.
Thẩm Lục Dương không biết mấy thầy cô đang buôn chuyện, cậu vội xuống cầu thang, đi tới sảnh tầng một thì nhớ ra phải nhắn tin cho Tạ Nguy Hàm.
[Thầy Thẩm: Thầy Tạ, giờ tôi đến được không?]
Đối phương trả lời ngay.
[Thầy Tạ: Tôi mới đến, không cần vội.]
Đến rồi!
Thẩm Lục Dương không ngờ tật xấu nhỏ của mình lại khiến mình trễ hẹn, nửa hẹn bôi thuốc lại đến muộn.
Cậu lao tới phòng y tế với tốc độ như hôm qua lao vào tòa nhà mỹ thuật, đứng ngoài thở lấy hơi rồi mở cửa vào.
May mà phòng y tế gần khu học nên trông cậu chẳng khác gì một học sinh cuống cuồng.
Phía ngoài phòng không có giáo viên, cậu kéo rèm ngăn chỗ học sinh nghỉ ngơi.
Tạ Nguy Hàm đang dựa vào thành giường, nghịch hộp sơ cứu nhỏ, đã lấy tăm bông và povidone ra, bên cạnh đặt một lọ thuốc.
“Xin lỗi.” Thấy cậu, Tạ Nguy Hàm cười nhẹ: “Tôi đến sớm quá.”
Thẩm Lục Dương đi tới, cầm lấy povidone, ngượng ngùng: “Tật xấu của tôi nổi lên, do tôi đến muộn. Thầy Tạ, anh cởi cúc áo ra, để tôi xem cho.”
Tạ Nguy Hàm ngoan ngoãn cởi áo vest, chiếc sơ mi trắng vẫn giống ngày hôm qua.
Khi cậu loay hoay với povidone, ánh mắt vô thức dán vào tay anh. Ký ức hôm qua ùa về như sóng cuốn, hình ảnh đôi tay dính máu, cởi khuy áo, cảm giác đầu ngón tay chạm vào... rất rõ ràng.
Tay phải anh vẫn băng lại nên động tác hơi chậm, móng tay tròn trịa cắt gọn chậm rãi cởi cúc trên cùng, lớp phấn nhạt trên đầu ngón tay khiến da cổ anh càng tái nhợt như khối ngọc lạnh.
Thẩm Lục Dương tiến gần hơn, nghĩ bụng đây hẳn là khối ngọc ấm, không hiểu sao lại thấy nóng.
Thời gian như bị kéo dài có chủ ý, vài chiếc cúc áo làm cậu mất sức. Khi dấu răng tím đỏ trên xương quai xanh hiện lên, cậu sững sờ.
“Đệt.” Lần đầu tiên Thẩm Lục Dương vừa mới ra trường, cựu cá biệt – nói thầm.
Thấy ánh mắt Tạ Nguy Hàm hơi kinh ngạc, cậu nhận ra mình vừa nói to nội tâm, ho một tiếng, vội chuyển chủ đề: “Thầy Tạ, để tôi đưa anh đến bệnh viện đi, nhìn... đáng sợ quá.”
Tạ Nguy Hàm chạm nhẹ lên vết thương, vẻ mặt thờ ơ khác hẳn trên lớp: “Đã đóng vảy rồi, không sao đâu.”
Thẩm Lục Dương không nhẫn nại nữa, lấy povidone sát trùng, vừa làm vừa hỏi: “Giáo viên y tế đâu rồi?”
Tạ Nguy Hàm tư lự nhìn bàn tay cậu chăm chú, đáp: “Có một học sinh lớp 10 bị cảm nắng.”
“Thảo nào.” Thẩm Lục Dương quay đầu lấy thuốc chống viêm, khựng lại, ngửi vài cái, nghi ngờ: “Thầy Tạ, anh có ngửi thấy... mùi ngọt không?”
“Mùi ngọt?” Tạ Nguy Hàm nghiêng đầu suy nghĩ, sau một lúc phủ định: “Hay thầy Thẩm ngửi nhầm?”
Cậu tỉnh táo lại, chưa hiểu rõ chuyện của Alpha, cẩn thận ngửi lại.
Lần này rõ ràng hơn, có mùi hương ngọt ngào trong không khí.
Không phải đồ ăn, không phải hoa, là... pheromone!
“Tôi chắc chắn.” Thẩm Lục Dương lo học sinh nào đột nhiên đến kỳ phệ tinh hoặc kỳ dịch cảm, đứng dậy: “Thầy Tạ, anh đợi tôi một chút nhé, tôi đi xem có phải học sinh không.”
Cậu ra ngoài ngửi quanh, nhưng mùi càng loãng. Cậu đi theo trực giác của Alpha, vòng lại... đến trước mặt Tạ Nguy Hàm.
Hai người nhìn nhau, Thẩm Lục Dương quay mặt đi đầu tiên, không tin được.
Mùi hương ngọt ngào lại thật sự tỏa ra từ thầy Tạ?
Tạ Nguy Hàm dựa vào giường, ánh mắt như cười như không dừng trên mặt Thẩm Lục Dương, hàng mi dài che đi đôi mắt đen láy. Dòng không khí như chậm lại, anh khẽ cong mắt cười.
Dù không tin nổi, Thẩm Lục Dương vẫn thấy pheromone của Tạ Nguy Hàm, người vừa kết thúc kỳ dịch cảm hôm qua.
Cậu không ngại quan sát.
Như đoán được suy nghĩ cậu, Tạ Nguy Hàm giấu cảm xúc sau khuôn mặt đẹp như tượng tạc, buông lỏng tay bên hông, lạnh lùng để cậu quan sát.
Anh sẽ không chủ động, mà dịu dàng để quyền quyết định nằm trong tay Thẩm Lục Dương. Rồi bình tĩnh nhìn cậu ngơ ngác, nhìn cậu giãy dụa, rối cậu mất tự chủ...
Đôi mắt anh mang theo sự ấm áp dai dẳng, từng chuyển động nhỏ, cuối cùng dừng lại ở khóe môi cậu. Giọng anh vẫn ân cần, như muốn nói với cậu rằng dù đoán sai cũng không sao.
“Thầy Thẩm nghĩ là tôi sao?”
Thẩm Lục Dương ngập ngừng, lần đầu dùng “trực giác Alpha” đã đoán sai?
Chắc người khác không biết pheromone Alpha cấp S của Tạ Nguy Hàm, nhưng cậu biết rõ.
Dù lúc anh đàn áp hay mê hoặc người, đều không ngọt ngào như vậy.
Cậu cau mày, không phục, lại hít hít.
Từ người Tạ Nguy Hàm vẫn thật ngọt.
Cậu nhìn gáy anh, tin vào bản thân, hỏi: “Thầy Tạ, tôi có thể ngửi lại không?”
Đối với Alpha, câu hỏi này hơi xúc phạm.
Tạ Nguy Hàm hơi nheo mắt, nhìn cậu lâu rồi bất ngờ đứng dậy, tiến lại gần.
Hơi thở Thẩm Lục Dương cứng lại, ngẩng mặt, ánh mắt theo dấu răng trên xương quai xanh, lướt qua họng, cằm, môi... cuối cùng dừng ở đôi mắt đen.
Tạ Nguy Hàm cúi đầu, cằm tựa vai cậu, hơi thở nóng bỏng nhuộm hồng lỗ tai, giọng khàn khàn dụ dỗ, cuốn đi lý trí.
“Đương nhiên được.”
Thẩm Lục Dương bật nuốt nước bọt, không hiểu vì sao mình lại muốn cắn sau gáy Tạ Nguy Hàm.
Nếu so sánh, như hơn nửa năm không uống trà sữa, bỗng thấy cốc ca cao đã cắm ống hút được đưa lên môi...
Cậu nhịn, chậm rãi đặt tay lên vai Tạ Nguy Hàm.
Lúc do dự, cuối cùng cũng đưa mũi chạm vùng da mỏng sau cổ.
Vị ngọt nồng ấm không còn giấu, hương rượu nồng lan qua mũi, như dòng chất lỏng nóng vội thấm vào da thịt, bày tỏ khát vọng mạnh mẽ.
Không biết từ lúc nào có bàn tay đặt lên eo Thẩm Lục Dương, như đỡ lấy cậu. Gió ngoài cửa như ngừng, không khí chỉ còn khô nóng.
“Ngửi được không?”
Cậu mắt mơ màng, chắc chắn: “Thầy Tạ, thật sự là pheromone của anh.”
Giọng Tạ Nguy Hàm cũng bình tĩnh, buông tay trên eo cậu, nhìn vào mắt cậu, nhẹ nhàng hỏi: “Vậy sao lại có mùi ngọt?”
Thẩm Lục Dương không biết, chỉ cẩn thận chạm tuyến thể sau gáy anh.
Da rất nóng, nồng độ pheromone cao tới mức khi chạm vào khiến cậu như say.
“Có phải là kỳ dịch cảm của anh lại đến?” cậu nghiêng lại gần, nhiệt độ anh chắc thấp hơn cậu, nên tới gần cảm giác rất thoải mái.
Nhưng Tạ Nguy Hàm không chút lưu luyến, lùi ra, như không có chuyện gì, ngồi xuống giường, vẻ mặt nghiền ngẫm, nói như dỗ dành: “Kỳ dịch cảm vừa rồi mà.”
Ánh mắt Thẩm Lục Dương theo anh di chuyển, men rượu dần ăn mòn não, vài giây sau mới nhận ra.
Đúng rồi, hôm qua là kỳ dịch cảm, cậu còn giúp anh vượt qua.
Vậy thì tại sao?
“Có thể là...” Tạ Nguy Hàm ngừng, gãi đúng chỗ ngứa, gọi tên một khái niệm khác “kỳ dịch cảm thường xuyên.”
Thẩm Lục Dương chớp mắt.
Hệ thống từng nói điều này với cậu hôm qua.
Vì khả năng xảy ra rất thấp, nếu Alpha cấp S gặp đối tượng tương thích cao, bản năng sẽ đẩy họ vào kỳ dịch cảm liên tục trong thời gian ngắn, buộc họ phải tìm đến đối phương, kết giao, sinh sản...
Nghĩ đến đây, lòng Thẩm Lục Dương run bắn—
Thôi rồi!
Mùi pheromone của Thời Phàm khiến thầy Tạ phải thường xuyên đến kỳ dịch cảm!