Giúp đỡ lẫn nhau

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

011.
Giúp đỡ lẫn nhau.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Thẩm Lục Dương hét vào hệ thống: “Thống Thống! Thống Thống ơi! Có chuyện rồi! Trong tình huống này em phải làm sao để thầy Tạ bỏ được Thời Phàm đây?”
Mọi người đều biết: Alpha cấp cao muốn tìm bạn đời càng khó, nói khó như tìm được cấp S cũng chẳng sai. Có hay không là do số.
[ Dương Dương, cậu có nhớ hôm qua thầy Tạ có tiếp xúc pheromone của ai khác không? ]
Thẩm Lục Dương cố nhớ, nhưng đầu óc ngấm rượu, chỉ đến khi cơ thể không thể cưỡng lại sự cám dỗ của pheromone cấp S và bắt đầu tiết ra pheromone tự nhiên thì cậu mới nhớ ra—
Hôm qua, Tạ Nguy Hàm đã tiếp xúc nhiều với ca cao nóng.
Chỉ qua ánh mắt, Tạ Nguy Hàm hiểu rõ biến hóa trong người cậu, bình tĩnh gọi: “Thầy Thẩm.”
Thẩm Lục Dương tỉnh lại, mù mờ chỉ vào mình: “Thầy Tạ, người anh nói là… không phải em sao?”
Ánh mắt Tạ Nguy Hàm hơi trầm xuống, rồi tan ra thật nhanh, giọng ôn hòa đáp: “Là cậu.”
Hai loại pheromone khác nhau trong không khí chợt ngưng trôi, thời gian như mắc kẹt trong lớp nước đường dày đặc, sự kháng cự kéo dài vô tận.
Đến lúc Thẩm Lục Dương không thể chịu được nữa, thở ra một tiếng ngắn.
Giống như tấm kính thủy tinh bị đập vỡ, tan nát từng mảnh.
Rượu vang đỏ và ca cao nóng cuộn vào nhau điên cuồng, rồi dưới sự kiểm soát đột ngột của Thẩm Lục Dương lại phân tách, chỉ còn lại vài luồng cảm xúc nổi loạn như cá nhỏ mắc lưới, cứ nhẹ nhàng vương vấn.
Cậu cảm thấy cổ họng khô, từng chút từng chút máu nóng chạy qua giác quan, mang đến cảm giác kích thích vừa lạ vừa quen.
Đó là tác dụng của pheromone mà Alpha cấp S sản sinh ra để giữ chân đối phương—sự cám dỗ của quả táo đỏ.
Ngọt, nhưng phải trả giá đắt.
Thẩm Lục Dương rơi vào bế tắc “tôi là trai thẳng” – lần này còn có thể, lần hai lần ba không phải càng bất ổn sao?
Hệ thống đột nhiên mất kết nối như máy tắt điện, cậu chẳng còn chỗ thổ lộ.
Trong căn phòng nhỏ lúc này chỉ còn một Alpha cấp S cực kỳ mê hoặc trong kỳ dịch cảm, và một Alpha thẳng thắn khác có độ phù hợp siêu cao nhưng đang luôn khát khao.
Cậu nghiến răng dùng chút lý trí cuối cùng: “Thầy Tạ, anh chịu nhịn thêm chút được không?”
Cậu thật sự không muốn xu hướng tính dục của mình bị lẫn lộn thêm lần nữa, cậu còn muốn cưới chị đại cơ mà.
Dường như đã đoán được câu trả lời, Tạ Nguy Hàm nhìn cậu bằng ánh mắt dịu hiền, gật đầu: “Đương nhiên.”
Nói rồi anh đứng dậy, cầm tăm bông trên bàn lau sạch thuốc còn sót trên xương quai xanh.
Lau xong, anh ung dung treo áo vest lên móc.
Thấy Thẩm Lục Dương vẫn đứng đó, anh lịch sự làm động tác mời.
Hai tiểu nhân trong đầu cậu vẫn đang vật lộn, gần như sắp bật tung ra ngoài.
Đây là cách để Tạ Nguy Hàm tự giải quyết kỳ dịch cảm khó khăn của một Alpha cấp S, tránh xảy ra tình huống bất ngờ sau đó.
Hoặc là cậu tự hy sinh—thực ra cũng không phải hy sinh gì lớn, chỉ hy sinh xu hướng tính dục—cũng chẳng phải hy sinh gì to tát… Nói tóm lại là để cậu hỗ trợ Tạ Nguy Hàm vượt qua kỳ dịch cảm thường xuyên này.
Quá trình thật ra rất đơn giản— tiếp xúc thân thể.
Ngoài các hành vi thân mật nguyên thủy thì việc chạm da cũng có thể giải tỏa, chỉ cần độ phù hợp đủ cao thì thậm chí chỉ cần nắm tay cũng có thể trấn an pheromone.
Trạng thái của Tạ Nguy Hàm rõ ràng không tốt như vẻ bề ngoài, đôi mắt cụp xuống lộ ra hai đồng tử đỏ ngầu, pheromone thoảng ngọt, thoảng say lòng người, kèm theo làn da tái nhợt…
Không thể che giấu nữa, phải khó chịu đến mức nào mới khiến một Alpha cấp S hạ mình hỏi cậu như thể chẳng sao.
Người đẹp chịu khổ luôn được yêu thương hơn người khác.
Tình huống này đối với một “chó háo sắc” giai đoạn cuối như Thẩm Lục Dương lại rất hữu hiệu.
Cậu hít sâu một hơi, đưa ra quyết định trọng đại.
Cậu bước tới, chắn đường Tạ Nguy Hàm.
“Thầy Tạ.” Thẩm Lục Dương thẳng lưng, chững chạc gánh trách nhiệm đàn ông, “Giải quyết kỳ dịch cảm xong rồi hãy ra ngoài, anh như vậy em cũng không yên tâm.”
Tạ Nguy Hàm nhìn cậu vài giây, bật cười khúc khích.
Một lúc sau, anh hạ vest xuống, hứng thú hỏi: “Thầy Thẩm, thầy biết mình đang nói gì chứ?”
Nhờ có hệ thống, cậu biết mình đang ôm trách nhiệm nặng nề: “Kỳ dịch cảm thường xuyên tối đa không quá một tháng. Trong tháng này, em sẽ chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn cho thầy Tạ.”
Lần này Tạ Nguy Hàm không từ chối nữa, pheromone mất kiểm soát, tràn ngập căn phòng chỉ trong tích tắc.
Giọng trầm ấm, say sưa trong hương rượu vang khơi lên từng tầng sóng, chậm rãi vang bên tai Thẩm Lục Dương.
“Thầy Thẩm thích kiểu nào?”
Kiểu nào…
Cậu không khỏi nhớ tới hôm qua, khi ngón trỏ và ngón cái chạm vào nhau, lòng cậu run lên một chút.
Không được, không được.
Thẩm Lục Dương tự nhéo mình, chủ động nắm tay Tạ Nguy Hàm, vẻ mặt đau khổ: “Chúng ta nắm tay nhau đi.”
Tạ Nguy Hàm mím môi, miệng khẽ cong: “Đều nghe lời thầy Thẩm.”
Lòng bàn tay đầy chai nhẹ nhàng cọ vào tay cậu, lực lúc nhẹ lúc mạnh, đến khi bàn tay kia rụt lại, những ngón tay nhợt nhạt lại mở ra, đan chặt từng khớp ngón tay bên kia, biến thành mười ngón đan xen. Anh dùng lực nắm chặt, đầu ngón tay chạm những điểm giao nhau, trải qua cảm giác ngứa ngáy lan tới tận tim, nhẹ mà dày đặc.
Thẩm Lục Dương thở hổn hển, muốn rụt tay nhưng cơ thể lại tham lam sự dịu dàng giờ phút này… Càng muốn trốn thì da cậu lại càng nhạy cảm. Cậu không thể không giữ lấy ngón tay Tạ Nguy Hàm, không cho chúng nghịch ngợm.
Bên tai vang lên tiếng cười khàn, nhuốm màu dục vọng không che giấu: “Thầy Thẩm, cậu…”
Thẩm Lục Dương đột ngột ngẩng lên, môi cậu chạm một nơi mềm mại.
Cậu ngẩn người, nhìn chăm chăm vào sắc đỏ mỏng trước mắt.
Hình như có vị ngọt.
Tạ Nguy Hàm nghiêng mi, như vô ý chạm vào môi cậu, lông mi rung nhẹ, hầu kết nóng ran chuyển động.
Giây sau, môi Thẩm Lục Dương ướt át, không khí ngập tràn hương vang đỏ khiến cơn say lan qua từng lỗ chân lông, chảy vào máu, gặm nhấm thần kinh. Lý trí như bát sứ vỡ, đổ ào xuống. Khóe mắt cậu đỏ hoe, không kìm được bấu vai Tạ Nguy Hàm, mở miệng.
……
Khi rời phòng y tế, Thẩm Lục Dương vẫn còn choáng váng.
Đôi môi đỏ hơn thường ngày rất nhiều, quần áo dù cố vuốt phẳng cũng vẫn lộ nếp nhăn nếu nhìn kỹ.
Nhìn Tạ Nguy Hàm mặc vest phẳng phiu, tôn vai rộng eo thon, biểu cảm điềm tĩnh tự nhiên, Thẩm Lục Dương cảm thấy mình vẫn quá trẻ.
Một cảm giác “e lệ” len vào muộn màng.
Cậu dừng lại, ho khản: “Ừm, thầy Tạ, tôi đi mua chút đồ, anh về trước đi.”
Tạ Nguy Hàm nhìn cậu vài giây, buông tay rồi vuốt nhẹ cổ tay, nhỏ giọng dặn: “Đừng để pheromone tràn ra ngoài.”
Thẩm Lục Dương chợt tỉnh, cứ như những việc này không quen thuộc. Nếu không kiểm soát tốt, học sinh rất dễ rơi vào kỳ phật tinh.
Thứ quí giá như vậy sao để người khác chạm vào được.
Cậu nhận lời nhắc nhở của thầy Tạ, rồi đi về phía nhà ăn như người trốn chạy để mua nước đá.
Cậu cười tươi chào nhân viên, nhưng trong lòng thì sấm rền.
ĐM!
Quả là mày!
Đồng chí Thẩm Lục Dương đã độc thân 24 năm!
Nắm tay mà có thể khiến bản thân… mày là tuổi thỏ à!
Cậu đúng là tuổi thỏ đấy.
*Thuộc tuổi mèo bên kia, có thể sinh năm 87 hoặc 99, mà chắc là 99 nếu tính đúng năm nay.
Thẩm Lục Dương: Hệ thống! Thống Thống! Ra đây!
[ Ô Dương Dương! Sướng xong chưa? ]
Tai Thẩm Lục Dương nóng bừng, câu hỏi muốn trách được chuẩn bị sẵn lập tức tan thành mây khói trước thái độ “Lúc cậu vui là tôi tránh” của hệ thống.
Cậu cứng họng đổi đề tài: … Cậu xem tối nay có nhiệm vụ gì không.
[ Không có ~ Mặc dù Thời Phàm đã xuất viện, nhưng Dương Dương của chúng ta nhìn xa trông rộng nên thầy Tạ chỉ để ý mỗi mình cậu! Làm tốt lắm! ]
Thẩm Lục Dương mặt nặng: Tôi chỉ có lòng tốt thôi.
[ Đúng vậy, Dương Dương chỉ vì không nỡ để thầy Tạ một mình âm thầm chịu đựng kỳ dịch cảm, chứ không phải vì mình muốn sung sướng. ]
Thẩm Lục Dương: Hay cậu tắt máy đi.
[ Nói vậy thì nói gì, văn minh cái gì*. ]
……
Thật ra Thẩm Lục Dương không phản đối chuyện cùng giới giúp đỡ nhau.
Điều khiến cậu không quen là cậu đã giúp đỡ cùng một người đến hai lần!
Cảm giác chỉ dành riêng cho một người khiến cậu vô thức bất an, cực kỳ bất ổn.
Nhưng đã hứa thì trong thời gian này đành cố gắng.
Ngày hôm sau là thứ sáu, tiết của cậu là tiết đầu chiều, nhưng cậu vẫn dậy sớm.
Cầm đống tài liệu ôn tập mới mua, cậu đi bộ mười lăm phút, bắt xe buýt số 26 thẳng tới cổng trường.
Xuống xe, cậu cầm cặp đi ăn sáng đơn giản, trước lúc vào còn gọi hai cốc sữa đậu nành nóng mang đi.
Rồi ngân nga “Tôi muốn chạy trốn ~ nhưng chẳng thể trốn thoát ~”, đi đường tắt từ phía sau quán vào trường.
*Bài “逃” do Hầu Húc hát. Link: https://www.youtube.com/watch?v=hw5ypdEcrt0&ab_channel=经典流行
Đi được nửa đường, Thẩm Lục Dương cảm thấy có người đang theo dõi.
Khoảng ba bốn người, đều là Alpha.
Không ngờ thức tỉnh lại có nhiều lợi thế thế này, cứ như đóng phim.
Cậu thấy mới mẻ, tiếp tục tiến về phía trường.
Đúng như dự đoán, bước chân sau đuổi theo nhanh lên, lao mạnh như gió. Cậu nhìn bóng mờ trên mặt đất, tay cầm bao tải.
Nhóm cá biệt cập nhật xu hướng.
Thẩm Lục Dương hơi cúi người, tránh đòn từ bao tải. Cậu chuyển chân, quay người trong tích tắc đối mặt kẻ tấn công.
Niềm vui trên mặt Bành Tuấn chưa kịp tắt thì Thẩm Lục Dương đã túm cánh tay hắn, vặn lại và đẩy vào tường một phát.
“Trùng hợp quá.” Cậu nhìn đám cá biệt phía sau, mỉm cười hiền hậu. “Sao không chào hỏi thầy nhỉ? Thầy buồn lắm đấy!”
Bành Tuấn không tin nổi kế hoạch tỉ mỉ của mình bị Thẩm Lục Dương—người còn yếu ớt tuần trước—phá. Cậu nghiến răng lắc mạnh tay, cố gắng thoát ra.
Thẩm Lục Dương giơ tay chặn đầu: “Không cần dùng cánh tay nữa à?”
Hướng Lỗi và Đinh Nhất Phàm thấy vậy, nghĩ “đã bị nhìn thấy thì thầy Thẩm chắc không bỏ qua”, nên lao tới.
Lê Thân Vũ chỉ kịp giữ Đinh Nhất Phàm, đợi người kia chậm nửa nhịp.
Thẩm Lục Dương nhìn Hướng Lỗi, dáng vẻ ra vẻ, nhưng thực ra đầy sơ hở. Cậu giơ chân, kiểm soát lực đá cậu nhóc một cú.
“Thầy biết các em không muốn làm thầy đau lòng.” Cậu vỗ vai Bành Tuấn, muốn nhắn nhủ “Nhưng thế này thì nhiệt tình quá, thầy lại sợ.”
“Hay là vậy đi.” Cậu buông tay, Bành Tuấn lập tức đấm. Thẩm Lục Dương chống đỡ bằng một tay, cười nói: “Đợi đã, hơi đau đấy.”
Bành Tuấn: “…”
“Hay là vậy đi.” Thẩm Lục Dương lặp lại, đưa ra giải pháp hiểu lòng người: “Các em cùng lên, nếu đánh trúng mặt thầy thì thầy sẽ không để ý nữa, thế nào?”
Lê Thân Vũ cởi áo khoác, mắt anh trầm: “Nếu không đánh được thì sao?”
Thẩm Lục Dương xua tay, vẻ mặt rộng lượng: “Thế thì thi cuối kỳ môn lý được hơn 80 điểm, không hoàn thành nhiệm vụ thì phải thẳng mặt khen thầy đẹp trai.”
Nhìn biểu cảm không biết nói gì của mấy đứa, cậu giơ hai ngón tay, bổ sung: “Hai mươi lần và không được lặp từ.”
Hết chương 11