Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Sức hút của Thầy Thẩm
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt để đọc.
009.
Thích hay ghét.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Bành Tuấn ngẩng đầu, khuôn mặt chất chơi giờ đầy giận dữ, như quả bom anh đào vừa được kích hoạt.
Thẩm Lục Dương nhìn cậu nhóc, nheo mắt như ông bố già đang nhìn đứa con tinh nghịch: “Hửm?”
Câu chửi thề Bành Tuấn định tuôn ra nghẹn lại trong cổ họng, nỗi sợ hãi và sự bất mãn với Thẩm Lục Dương khiến cậu vô cùng xung đột.
Cậu nhịn nhục đứng lên, cau mày đáp: “Không biết.”
“Bạn nói rất đúng.” Thẩm Lục Dương không biết cậu ta đang nghĩ gì, vẫy tay nhẹ nhàng: “Ngồi xuống.”
Bành Tuấn: “…”
Nhìn kim đồng hồ, còn một phút nữa là tan học.
Thẩm Lục Dương hoàn tất bài giảng cuối cùng, giao bài tập về nhà rồi điểm danh vài người: “Hướng Lỗi, Đinh Nhất Phàm, Lê Thân Vũ, Bành Tuấn. Trưa nay bốn em đến văn phòng tôi.”
Cậu nói xong quay lại hàng sau, nhận ra ba người đều đồng loạt nhìn Lê Thân Vũ đeo kính.
Thẩm Lục Dương rõ hết.
Đây là nhóm cá biệt.
Sau giờ học, Thẩm Lục Dương tìm chủ nhiệm Tông Úy Tình xin thông tin liên lạc cả lớp, cô đưa rồi hỏi thêm: “Thầy Thẩm, lớp tớ có ai nghịch ngợm gây ảnh hưởng học tập không?”
“Không có.” Thẩm Lục Dương nhận tin nhắn, phủ nhận: “Lớp mình khá tốt, thậm chí có mấy đứa chủ động hỏi bài thầy, ngay trưa nay thôi.”
Giáo viên bộ môn nào cũng có số phụ huynh, Thẩm Lục Dương mới đến trường nên chưa hỏi trước, Tông Úy Tình cũng không nghĩ nhiều.
Cô cười: “Lớp có mấy đứa chăm chỉ vậy?”
“Hướng Lỗi, Đinh Nhất Phàm, Lê Thân Vũ, Bành Tuấn.” Thẩm Lục Dương thuộc lòng như lòng bàn tay.
“…Không hổ là giáo viên trẻ, đúng là có sức hút.” Tông Úy Tình cảm thán.
Khi tiết thứ tư sắp kết thúc, Thẩm Lục Dương suy đoán, nếu mình sắp xếp nằm trong nhóm cá biệt kia, chắc chắn sẽ dùng chiêu “thích làm gì thì làm, tôi cứ không đi” để xử lý.
Cho nên cậu hiểu lòng người mà đến đứng trước cửa lớp 11-21.
Đợi người.
Hành lang không yên lặng.
Lớp 21 ở cuối dãy bên trái tầng 4, còn văn phòng nằm cuối bên phải.
Dọc đường có thể nghe đủ kiểu giảng bài — kẻ gào rống, kẻ nói một mình một mình, kẻ tận tình khuyên nhủ và… kẻ chỉ cần dựa vào gương mặt cũng khiến học sinh chú ý.
[ Dương Dương, không thể không nói, nếu cậu khen người ta chân thành, thì đến tôi cũng không chịu nổi. ]
Thẩm Lục Dương khiêm tốn: Quá khen, tôi thuộc tuýp peace and love.
Hiện tại cậu đang đứng bên ngoài lớp “dựa vào gương mặt gây chú ý” — thầy Tạ, lén ngồi xổm… à không, đợi người.
Cậu tò mò, không biết thầy Tạ dạy thế nào.
Dựa vào chiều cao và đôi chân dài, Thẩm Lục Dương tiến đến cửa sổ giữa lớp, nghiêng đầu nhìn vào bên trong.
Tạ Nguy Hàm vừa xong một đề, tựa vào bục giảng, tay cầm sách luyện tập, ngước mắt nhìn học sinh đang trả lời câu hỏi.
Có lẽ anh về gấp từ lớp học mở nên chưa kịp thay âu phục, cổ áo nới, cà vạt sọc đen đặt xuềnh xoà trên bục giảng. Anh đứng thoải mái, nở nụ cười dễ mến, bộ âu phục tôn bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài, rất hợp với cặp kính kim loại bạc.
Khá phạm quy.
Thẩm Lục Dương liếc mấy nữ sinh hàng đầu, tai họ ửng đỏ, lén nhìn Tạ Nguy Hàm.
[ Thầy Tạ đúng là vừa lẳng lơ vừa dâm đảng. ]
Thẩm Lục Dương không vừa ý: Nói gì thế Thống Thống, đây gọi là vừa đẹp trai vừa…
[ Vừa cái gì? ]
Thẩm Lục Dương: Vừa đẹp trai vừa d*m đ*ng!
[ Ồ ~~~ Dù gì cũng thế. ]
Một học sinh hỏi lại, Tạ Nguy Hàm giảng lần nữa nhưng vẫn chưa hiểu.
Anh lấy phấn, nhẹ nhàng viết toàn bộ cách giải lên bảng, chữ viết tay Sấu Kim vẫn đẹp như trước.
Quay đầu, như vô tình đưa mắt sang trái, anh và Thẩm Lục Dương nhìn nhau chớp nhoáng.
Rồi anh khẽ mỉm cười, như không thấy gì, tiếp tục giảng bài.
Thẩm Lục Dương: “…”
Cậu nghĩ vài giây, cảm thấy mình cao lớn thế này hẳn dễ bị phát hiện.
Cho nên…
Thầy Tạ thật sự là người chuyên nghiệp!
[ Dương Dương, đồng ý với tôi sau này đừng bao giờ làm chó l**m* nhé, được không? ]
*Kiểu dại trai/gái, simp đắm đuối.
Chuông tan học vang đúng giờ, Thẩm Lục Dương dựa vào cửa.
Chiêm Tĩnh Diệu và bạn cùng bàn lao ra trước, thấy cậu thì mắt sáng lên: “Thầy Thẩm à! Hi!”
Thẩm Lục Dương cười: “Chiêm Tĩnh Diệu! Hai!”
Chiêm Tĩnh Diệu liếc cậu, rồi “hớ hớ hớ” quỷ dị chạy mất.
Tạ Nguy Hàm mới thong thả đến trễ, Thẩm Lục Dương chào: “Thầy Tạ, chào buổi trưa.”
Tạ Nguy Hàm cười nhẹ, giọng trầm ấm, gây ngứa tim: “Đang đợi ai à?”
“Ừm.” Thẩm Lục Dương nhìn vào lớp, nói nhỏ: “Đám cá biệt — bạn nhỏ Bành Tuấn kia cứ nhất định tới gặp tôi hỏi bài trưa nay.”
Nghe vậy, Tạ Nguy Hàm tiến lại gần, nhường chỗ cửa: “Không định ăn trưa à?”
“Mua rồi mà chưa ăn, thầy Tạ định đi đâu ăn vậy?” Thẩm Lục Dương vừa quan sát cửa lớp, vừa dựa vào cạnh Tạ Nguy Hàm nói chuyện phiếm, mắt lơ đãng nhìn xương quai xanh của anh.
Hôm qua lúc anh cắn cậu, cậu không tỉnh táo, còn chảy máu. Không biết giờ còn đau không, vết sẹo sẽ thế nào.
Thẩm Lục Dương áy náy.
“Nhà ăn.” Tạ Nguy Hàm đáp, phát hiện ánh mắt cậu.
Lúc này, mấy học sinh chen ra, anh tiến vài bước tránh, khoảng cách giữa hai người chớp mắt chỉ còn vài centimet.
Thẩm Lục Dương cao 1m82, nhưng Tạ Nguy Hàm còn cao hơn cậu nửa cái đầu, đoán chừng 1m9.
Chóp mũi Thẩm Lục Dương chạm môi anh, đối phương nghiêng đầu tránh, giọng nói từ tính vào tai cậu: “Không đau.”
Âm cuối anh khẽ run, như vỗ về, càng giống như rất đau nhưng vì lo cậu buồn nên bảo không đau.
Trái tim trai thẳng như Thẩm Lục Dương sao chịu nổi, tai cậu nóng bừng, bật ra: “Để tôi giúp anh xem, cần bôi thuốc gì không.”
Thẩm Lục Dương tự nhủ: Làm người phải có lương tâm.
[ Tôi không biết là lương tâm hay sắc tâm, tôi cũng không dám hỏi. ]
Đã quen phớt lờ hệ thống, Thẩm Lục Dương nghiêm túc nhìn vào mắt Tạ Nguy Hàm.
Đôi mắt xinh đẹp, nguy hiểm, quyến rũ kia.
Có vẻ bất ngờ, Tạ Nguy Hàm trầm nghĩ vài giây rồi cười, gật đầu: “Được, khi nào thầy Thẩm có thời gian?”
Thẩm Lục Dương nghĩ, hôm nay không còn tiết nào: “Lúc nào cũng được.”
Tạ Nguy Hàm: “Tiết đầu buổi chiều được không? Hẳn phòng y tế mở cửa.”
Thẩm Lục Dương đồng ý: “Không thành vấn đề.”
Vừa nói xong, Tạ Nguy Hàm bỗng quay người như có mắt sau lưng, gọi: “Bành Tuấn.”
Bước chân mất nết của Bành Tuấn như bị nện một gậy, dừng lại, quay ngoắt cúi đầu chào: “Thầy Tạ ạ.”
Đôi mắt sau kính của Tạ Nguy Hàm rủ xuống, khác hẳn khi đối diện Thẩm Lục Dương, anh chỉ bình thản quan sát từ đầu đến chân rồi mỉm cười, bước sang một bên: “Thầy Thẩm tìm trò.”
Bành Tuấn nhìn người đột nhiên xuất hiện phía sau như thấy ma, đứng cứng trước cửa, khiến ba anh em như Burger King(?) lần lượt lao vào cậu ta.
“Đệt mợ nó, Bành Tuấn mày làm gì đấy!”
“Đi thôi, mày không kịp ăn đồ nóng bây giờ!”
“Mẹ kiếp mày đừng chửi tao, anh Bành không đi mày ăn cái rắm!”
Tạ Nguy Hàm chào Thẩm Lục Dương rồi rời đi.
Nhìn bóng anh khuất dạng mới lấy lại tinh thần, Thẩm Lục Dương quay lại đám Burger King cá biệt.
“Ngại quá, thầy quên mất mấy đứa.” Cậu xin lỗi, sau mới hậm hực: “Ai bảo thầy Tạ của mấy đứa đẹp thế chứ! Mấy đứa thấy có đúng không?”
Bành Tuấn: “…”
Cậu bạn cứ bảo sao mắt cậu cứ giật giật!
Dù gì cũng chỉ là học sinh cấp ba, Thẩm Lục Dương đến chặn cửa thì các em cũng không dám trốn.
Nếu giáo viên không có tiết bốn, hầu hết ăn trước để không tranh giành với học sinh.
Vì vậy khi Thẩm Lục Dương dẫn mấy đuôi nhỏ về văn phòng, thầy cô đang tán gẫu.
Tông Úy Tình thấy Thẩm Lục Dương, không khỏi khen: “Lớp mình có thầy Thẩm thật sự như bắt được bảo vật!”
Giáo viên sinh học Khương Noãn Vũ nghe vậy ngẩng đầu, không cảm xúc hùa theo: “Đúng là tốt thật.”
Thẩm Lục Dương khiêm tốn nhận lời, tìm ghế cho bốn đứa ngồi xuống.
Cậu lấy bốn cái bánh mì PanPan trong túi đồ ăn vặt chia mỗi người một cái: “Lý do thầy tìm mấy em là để hỏi chuyện, không cần trả lời, chỉ cần mở lòng tán gẫu thoải mái.”
Bành Tuấn cầm bánh mì, nhìn Lê Thân Vũ.
Thẩm Lục Dương nhướng mày: “Bạn Bành Tuấn, có phải em hơi ghét thầy không?”
Mặt Bành Tuấn nói không lên lời, nhìn cậu như muốn ói vì từ “ghét”.
Thẩm Lục Dương tôn trọng quyền nói của cậu, quay sang Lê Thân Vũ bên cạnh: “Bạn Lê Thân Vũ thì sao? Có ghét thầy không?”
Đôi mắt sau kính giật nảy, giọng rõ ràng, rất phù hợp vẻ thiếu niên: “Không ghét.”
“Vậy là thích thầy rồi!” Thẩm Lục Dương xúc động.
Lê Thân Vũ: “…”
Hình như cảm nhận được cơn bực sáng nay của Bành Tuấn từ đâu bay đến.
“Hướng Lỗi thì sao?” Thẩm Lục Dương chờ đợi nhìn thằng nhóc mập bên cạnh: “Em thích hay ghét thầy?”
Khuôn mặt tròn trĩnh của Hướng Lỗi bị câu này đánh tan, khóe miệng giật liên hồi, nửa ngày không nói.
Một thằng con trai lớn tướng bảo “ghét” nghe cứ như nghiện còn ngại, bảo “thích” thì cắn rứt lương tâm, cậu ta rơi vào ngõ cụt.
Thẩm Lục Dương quay sang: “Đinh Nhất Phàm, em ——”
“Thầy ơi” Đinh Nhất Phàm rõ ràng là người ý chí yếu nhất trong bốn đứa, ánh mắt mơ màng vì bị lừa, tựa vào bàn, khó nhọc: “Em, em không ghét.”
“Em cũng thích thầy.” Thẩm Lục Dương lắc đầu, xúc động: “Hoá ra lớp mình có một nửa thích thầy, nửa còn lại——” cậu nhìn Bành Tuấn và Hướng Lỗi với vẻ ân cần: “Ngại nói.”
Bành Tuấn: “…”
Hướng Lỗi: “…”
Double đệt.
“Phải rồi, thầy đã xem phiếu điểm cuối học kỳ 1.” Thẩm Lục Dương nói vào chủ đề chính “Lê Thân Vũ, Đinh Nhất Phàm và Hướng Lỗi, điểm vật lý cũng tạm được. Bành Tuấn, không phải thầy mắng em, nhưng em có thể chủ động hơn chút trong mối quan hệ giữa chúng ta không?”
Bành Tuấn không kìm được, bóp chặt bánh mì, nghiến răng réo: “Thầy có thể nói chuyện rõ ràng được không!”
Thẩm Lục Dương như nhìn đứa con nổi loạn, vừa hiền vừa đau lòng: “Những gì thầy nói chưa đủ rõ à? Ba em có thể đi rồi, Bành Tuấn ở lại làm bài tập.”
Bốn người từ lúc vào cửa sống chết có nhau, giờ cậu anh em mạnh ai nấy đi, chỉ với vài lời Thẩm Lục Dương nói.
Bành Tuấn nhìn ba đứa anh em tốt gấp gáp chạy ra cửa, mặt đầy vẻ bị phản bội.
Khi tới cửa, Thẩm Lục Dương gọi: “Đợi chút, lấy cơm đi, suýt nữa thầy quên.”
Cậu chỉ vào bốn hộp cơm góc bàn.
Lê Thân Vũ nhíu mày: “Không cần thầy——”
Thẩm Lục Dương vừa đưa bài kiểm tra cho Bành Tuấn, vừa nhếch môi: “Biết mấy đứa lo tiền lương cho thầy rồi, nhưng tiền trả hộp cơm trưa thầy vẫn có.”
Mấy đứa vội lấy cơm chuồn mất.
Bành Tuấn nhục nhã nhìn bài kiểm tra, nghiến răng hỏi: “Rốt cuộc thầy định làm gì?”
Thẩm Lục Dương không giấu, khéo léo đề nghị: “Thầy muốn nhờ em chuyện này.”
Bành Tuấn cảnh giác nhìn cậu.
“Thầy phát hiện các bạn rất rất thích thầy. Trong giờ luôn bàn về thầy nên thầy cảm thấy áp lực.”
Bành Tuấn: “…”
“Thế này đi, thầy thấy em có uy tín trong lớp, từ nay em phụ trách kỷ luật hai hàng cuối nhé.”
Thẩm Lục Dương nhớ lời hệ thống dạy, học phải đi đôi với hành: “Thầy không làm khó em, nếu em quản lý tốt thì tiếp tục. Nếu không tốt… thì cứ trưa em tới đây học, thầy giúp em giải bài tập, còn ăn cơm miễn phí nữa, hiểu chưa?”
Bành Tuấn: “…”
Mẹ kiếp nói đi nói lại mới biết là bắt chẹt mình?!
Hết chương 9