Tên gọi là gì

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện: Hàm 31 tuổi x Dương 19 tuổi
09.
Gọi là gì
Tác giả: Không Ô
Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc trong tư thế ung dung, bộ vest sẫm màu ôm sát vừa vặn tôn lên vóc dáng gợi cảm. Cánh tay gập lại, anh đặt tay cầm cây bút máy màu vàng kim, ánh mắt tập trung vào hồ sơ trước mặt.
Thẩm Lục Dương theo bản năng ngẩng đầu, bất ngờ va phải đôi mắt sâu thẳm như được trạm khắc tinh xảo, giống như hai viên lưu ly quý giá. Đuôi mắt dài, hẹp hướng lên đầy lười biếng nhưng vẫn dịu dàng, từng đường nét đều tinh tế đến mức không giống người thật, mà giống một bức tranh sơn dầu bị lãng quên từ lâu.
Ánh nắng chiều le lói, loang trên làn da trắng nhợt không chút ấm áp, chỉ có đôi môi mỏng được tô màu đỏ sẫm nổi bật.
Tim Thẩm Lục Dương đập rộn ràng, mắt mở to như chú cún hoang dại, cậu nhìn chăm chăm mà quên cả thở.
Phải đến khi Dư Hào khẽ gọi nhẹ, cậu mới vỡ hết bàng hoàng.
Ngón tay vô thức bấu chặt, vành tai ửng hồng—đó là sự kích động khi cậu cảm thấy mới khám phá ra một bảo vật lớn lao.
Cậu ngước nhìn lại, lại đụng độ ánh mắt kia, chưa kịp kiên nhẫn được một giây đã phải né đi.
Cậu hối hận rồi! Tại sao lại ăn mặc nhếch nhác thế này đi phỏng vấn, dù không thuê vest cũng nên mặc đồ mới.
Người anh em vốn mắc chứng cuồng giao tiếp bên cạnh chợt im bặt, vẻ mặt trầm uất. Dư Hào chờ mãi không thấy mở lời, đành tự mình lên tiếng.
“Chào ngài, đây là sơ yếu lý lịch của bọn tôi.”
Người đàn ông ấy không lộ rõ tuổi tác, chỉ biết vẻ ngoài sắc sảo tuyệt đỉnh khiến người khác cảm nhận rõ sự áp đảo. Dù anh hơi mỉm cười nhẹ nhàng, Dư Hào vẫn căng thẳng đến mức toát mồ hôi tay, lời nói vấp váp. Lần đầu cậu gặp người mang khí chất mạnh mẽ như vậy.
Còn Thẩm Lục Dương thì đâu có sợ hãi, chỉ đang âm thầm tự kiểm điểm.
Tin đồn trong lớp giờ mới đúng thế này sao?
Sao có người đẹp được như thế, như thể được tạo ra để chạm đúng vào dây thần kinh của cậu, khiến thiếu niên ngập tràn nhiệt huyết cũng cảm thấy toàn thân bất ổn.
Một khao khát chiếm hữu điên cuồng bắt đầu dâng trào...
Thẩm Lục Dương giấu mọi biểu cảm vào đáy mắt, Tạ Nguy Hàm nhếch môi, nở nụ cười ôn hòa: “Thẩm Lục Dương, Dư Hào?”
Dư Hào vội gật đầu đáp: “Tôi là Dư Hào.”
Cậu ta chỉ sang bên cạnh: “Cậu ấy là Thẩm Lục Dương.”
Thẩm Lục Dương ngẩng đầu nhìn thẳng Tạ Nguy Hàm, bật ra một câu: “Ở đây có tuyển hai người không?”
Dư Hào ngạc nhiên quay lại: “?”
Tổ cha, chắc ngài đã sắp xếp sẵn cả ba công việc làm thêm rồi sao?
Thẩm Lục Dương bỏ qua biểu cảm của người anh em thân thiết, nhìn thẳng vào gương mặt đó. Nếu được, cậu muốn chạm tay lên ngay bây giờ, thử xem cảm giác có giống trong suy nghĩ không... muốn giấu người này đi, lặng lẽ chạm, chỉ riêng một mình cậu chạm.
Đôi mắt nhỏ như muốn thốt ra dòng chữ “trông anh ngon quá, em thèm” trên mặt. Vậy mà vì… cậu luôn nghĩ mình là “trai thẳng”, không ngờ lại thả thính một cách vô tình. Toàn thân toát lên khí chất hiếu chiến lạ thường, như đang chuẩn bị thực hiện một kế hoạch mờ ám.
Đáy mắt Tạ Nguy Hàm hơi tối lại, đầu ngón tay nhẹ điểm lên khuôn mặt Thẩm Lục Dương trên sơ yếu lý lịch, môi mỏng từ tốn cong lên, anh nhìn cậu đầy ý vị, rồi nhẹ nhàng từ chối.
“Chỉ cần một người thôi.”
Thẩm Lục Dương nhíu mày, khép mắt lại, cũng không quá thất vọng vì cậu đã có chuẩn bị từ trước. Trên tờ tuyển dụng chỉ ghi cần một nhân viên bán thời gian.
Cậu liếc mắt về phía Dư Hào, ra hiệu với anh ta rằng mình sẽ không “lật kèo”, vẫn muốn giúp bạn có được công việc.
Tạ Nguy Hàm liếc qua bản sơ yếu lý lịch dày đặc sao bốn cánh của Dư Hào, sau đó dừng lại ở bản sơ yếu lý lịch liều lĩnh của Thẩm Lục Dương. Mục kinh nghiệm làm việc được viết một cách cực kỳ phóng khoáng.
Thẩm Lục Dương nhìn rõ hành động của anh, đồng tử co lại, lòng la lên “Đệt!”
Để làm nền cho Dư Hào, cậu còn ghi cả chuyện hồi lớp 11 trốn uống sữa chua buổi tự học bị cô bắt được, bị bắt đứng nơi cửa lớp và uống hết cả ngày sữa chua lên đó.
Cậu hít một hơi lạnh, nhìn Tạ Nguy Hàm khẽ nhếch mày, lòng chỉ còn hai chữ “hối hận”. Xấu hổ muốn ôm tim, may da mặt cậu dày.
“Công việc an ninh…” Tạ Nguy Hàm đọc thấy bốn chữ kỳ quặc, chợt bật cười, nhìn Thẩm Lục Dương đang thản nhiên, hỏi: “Ý là gì?”
Theo “kịch bản”, Thẩm Lục Dương đáng lẽ phải trả lời ngạo nghễ “Ý là đánh nhau kiếm tiền”.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của Dư Hào, cậu mặt không đỏ tim không đập đáp: “Giúp bảo vệ trường thống kê học sinh trốn về sớm.”
Một câu trả lời bá đạo khiến Dư Hào có thể lòi mắt ra khỏi tròng mắt.
May Tạ Nguy Hàm không hỏi thêm, chủ đề chuyển sang sắp xếp thời gian.
“Hai tháng tới tôi đều rảnh.” Dư Hào thành thật nói.
“Tôi còn hai việc làm thêm khác.” Thẩm Lục Dương nói theo kế hoạch.
Tạ Nguy Hàm nhìn khuôn mặt “đuối lý mà vẫn to mồm” của cậu trai, hỏi chậm: “Ba công việc, cậu sắp xếp nổi không?”
Giọng điệu của một giáo viên kỳ cựu, câu hỏi như khơi dậy nỗi sợ sâu thẳm trong Thẩm Lục Dương.
Cậu lặng lẽ ngồi thẳng lên, nhưng rồi vẫn là thiếu niên phản nghịch, càng bị đè nén càng phản kháng.
Nghe vậy cậu nhíu mày, đáp lại: “Tôi có thể sắp xếp ổn thời gian.”
Đây cũng là một phần kế hoạch, để thể hiện mình không phục tùng nguyên tắc—dù lúc ấy cậu đã chẳng còn muốn phục tùng.
Sau một loạt câu hỏi cơ bản, Thẩm Lục Dương đã thành công “trượt phỏng vấn” bằng chính thực lực của mình.
Cậu và Dư Hào hào hứng bước ra khỏi quán cà phê. Thẩm Lục Dương đứng ở cửa, ngón tay gõ gõ lên ống quần: “Mày về trước đi, tao còn chút việc.”
Dư Hào vỗ vai cậu: “Anh em tốt, tao mời mày ăn cơm!”
Thẩm Lục Dương vẫy tay.
Nhìn Dư Hào đi xa, cậu tìm một góc khuất, đứng lại và dán mắt vào những người ra vào cửa quán cà phê.
Lần đầu tiên cậu có khát khao gần gũi mãnh liệt với người lạ đến vậy: muốn tiến lại gần, tìm hiểu, nói chuyện, đứng cạnh... muốn chạm vào người ấy.
Cậu không có nhu cầu truy tìm nguyên nhân—cuộc sống với cậu từ trước đến nay luôn là có thì tốt, không có cũng chẳng sao. Bỗng dưng cảm xúc kích thích mạnh mẽ tràn tới, cậu nghĩ thà thỏa mãn bản thân còn hơn ngồi lý giải.
Cậu định chờ vài tiếng, vậy mà chưa đầy mười phút, Tạ Nguy Hàm đã xuất hiện trước cửa quán.
Đôi mắt Thẩm Lục Dương sáng lên, cậu tiến đến trước mặt anh, nhiệt tình chào hỏi: “Chào ngài, ngài thật sự không cần nhân viên nữa à?”
Tạ Nguy Hàm nhìn cậu, kìm nén tiếng cười nơi khóe mắt, thản nhiên đáp: “Không cần nữa.”
Thẩm Lục Dương đứng trước mặt anh, ánh mắt vô tình liếc về phía cổ anh, chóp mũi khẽ chuyển động.
Thơm quá. Nước hoa gì mà thơm thế...
Chàng trai vừa nãy còn nhiệt tình bỗng ngơ ngác, Tạ Nguy Hàm không nói gì, chỉ nhếch môi, giọng trầm ấm như nam châm:
“Thẩm Lục Dương?”
“Ô!” Thẩm Lục Dương bừng tỉnh, mặt nóng ran, mơ màng nói: “Nước hoa trên người ngài thơm thật.”
Ngay khi Tạ Nguy Hàm lịch sự gật đầu rồi quay đi, Thẩm Lục Dương liền đuổi theo, miệng không ngừng nói, nhiệt tình đặc bán bản thân.
“Thật ra tôi ưu tú hơn trên sơ yếu lý lịch nhiều, ngài có muốn cân nhắc lại không?”
“Tôi từng làm phục vụ ở nhà hàng, cũng từng làm thêm ở quán trà sữa, cả quầy đồ ăn vặt nữa...”
“Tôi bắt đầu làm thêm chính thức từ năm 14 tuổi, kinh nghiệm làm việc rất phong phú...”
Từ cửa quán tới bãi đỗ xe ngầm, cậu nói không ngừng nghỉ, không ngại ngùng. Tạ Nguy Hàm chỉ thỉnh thoảng đáp lại, đều là cách từ chối nhẹ nhàng. Thẩm Lục Dương chỉ nghe giọng nói cũng thấy ngứa tim mà vẫn không chùn bước.
Đến lúc Tạ Nguy Hàm mở cửa xe, Thẩm Lục Dương mới nhận ra khoảng thời gian bên nhau sắp kết thúc.
Cậu không suy nghĩ thêm, vung tay chặn cửa xe lại.
Một tiếng “rầm” vang lên, vang vọng trong bãi đỗ xe vắng.
Thẩm Lục Dương đứng trước cửa xe, nghiêng đầu nhìn Tạ Nguy Hàm, cười nghịch ngợm: “Chẳng phải ngài rất quan tâm tôi sao, sao lại từ chối tôi thế.”
Tạ Nguy Hàm liếc tay cậu đang đè lên tay mình. Làn da thiếu niên rám nắng khỏe khoắn, từng khớp ngón tay cuồn cuộn sức sống và sự ngang tàng của tuổi trẻ.
Thẩm Lục Dương nhìn theo ánh mắt anh, giờ mới nhận ra mình đang đặt tay lên tay người ta. Cậu không muốn bỏ ra, càng kéo tay lại không buông.
Làn da dưới lòng bàn tay thật mát lạnh, đêm tháng sáu oi bức mà như chạm vào da của loài vật máu lạnh—thuận tay, mềm mại. Hơn nữa, Tạ Nguy Hàm rất trắng, màu da gần như trắng nhợt, tạo cảm giác mong manh pha lẫn quyến rũ bên cạnh khí chất trưởng thành.
Thẩm Lục Dương lặng lẽ thả tay, sợ mình đè đau anh.
Vừa lúc đó, Tạ Nguy Hàm như vô tình co tay lại.
Trái tim cậu bỗng hụt nhịp, cảm giác ngón tay vừa chạm cổ tay anh khiến cơ thể tê dại khó tả. Cậu đưa mũi chân dịch nhẹ.
Cảm giác vừa bất ngờ vừa lạ, khiến cậu hơi tức. Biểu cảm lém lỉnh trước đó bỗng chuyển thành sự kiêu ngạo quen thuộc. Cậu sốt ruột mất rồi.
Đuôi mắt cụp xuống, cong cong nhìn người, khóe môi nhếch lên như chú cún rạng rỡ—ai mà không yêu cho nổi.
“Tôi hỏi chị gái ở cửa, chị ấy nói nhà hàng vẫn tuyển nhân viên bán thời gian. Khi nào ngài rảnh, tôi có thể ứng tuyển vị trí đó không?”
“Tại sao nhất định phải đến nơi này?” Tay Tạ Nguy Hàm lại chạm lên cửa xe, những ngón tay trắng mịn nhẹ nắm lấy tay cầm, gân xanh trên cổ tay như lời ám chỉ mơ hồ.
Yết hầu Thẩm Lục Dương trượt lên xuống, cậu bật ra: “Vì anh rất xinh đẹp.”
“Ừm?” Ánh mắt Tạ Nguy Hàm dừng lại trên cậu, hàng mi khẽ che đi một phần ánh nhìn. Anh cười khẽ, hỏi: “Cậu có biết câu đó nghĩa là gì không? Bạn nhỏ.”
Biết chứ, Dư Hào toàn dùng câu đó để tán tỉnh bạn gái mà.
Thẩm Lục Dương nghiến răng, nuốt câu đó vào bụng.
Khen đàn ông mà dùng từ xinh đẹp. Quả đúng là mày, Thẩm Lục Dương!
“Tôi chỉ khen anh ưa nhìn thôi,” Cũng quen dần với xấu hổ rồi, cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dựa vào cửa xe, nhìn thẳng Tạ Nguy Hàm, “Tôi muốn kết bạn với anh.”
Không đợi anh đáp, cậu khẳng định: “Anh chưa hẳn đã thừa nhận, ngài rất coi trọng tôi.”
Trong văn phòng lúc trước, cậu chắc chắn ấn tượng của Tạ Nguy Hàm về cậu là rất tốt, cực kỳ tốt, tốt đến mức chính cậu còn ngạc nhiên. Dù bây giờ đã đeo bám không rời, anh cũng chẳng phiền—nên cậu nghĩ mình có thể tận dụng điều đó.
Khóe miệng Thẩm Lục Dương nhếch lên, chờ Tạ Nguy Hàm thừa nhận, rồi dựa vào đó để xin thêm việc, cuối cùng trở thành bạn bè cùng ăn uống...
“Chỉ là ‘coi trọng’ thôi à?” Tạ Nguy Hàm như không bị động, vòng qua người cậu, ngón tay lướt qua dưới eo rồi đặt lại lên cửa xe.
Cậu giật mình như bị điện giật, đứng thẳng người. Tay sau lưng anh lờ mờ chạm lên người cậu, hành động như diễn chậm, cảm giác tiếp xúc được phóng đại đến vô hạn.
Thẩm Lục Dương muốn tránh, nhưng gương mặt điềm tĩnh của anh khiến cậu cảm thấy nếu né đi sẽ quá lố.
Cậu hút một hơi, cố giữ bình tĩnh, giọng khiêu khích: “Không chỉ coi trọng, mà rất coi trọng, là r—”
“Không phải coi trọng.” Giọng trầm, mang tiếng cười khẽ, cắt ngang lời cậu.
“Vậy là g—”
Tạ Nguy Hàm cúi xuống, ghé sát vào vành tai cậu, đôi môi mỏng hé mở, thì thầm: “Tôi rất thích em, bạn nhỏ.”
Đồng tử Thẩm Lục Dương co lại.
Đôi môi khô khan chạm vào tai, mềm mại như ảo ảnh, hơi thở ấm áp phả vào, làm rát nhẹ mảng da quanh tai... Một nửa cơ thể tê dại, cậu bất giác ngửa ra sau.
Dù có lợi hại đến đâu thì cậu cũng chỉ là một chú cún nhỏ mười chín tuổi, bị cú sốc tinh thần quật ngơ ngác. Tim đập như trống thúc, đầu óc rỗng tuếch, chỉ lặp lại câu của Tạ Nguy Hàm.
Thích cậu? Cậu là con trai cơ mà! Khoan, hai người mới gặp lần đầu...
Yêu ngay từ... cái nhìn đầu tiên?
Yết hầu lấp lửng, Thẩm Lục Dương trở nên căng thẳng đến mức hít thở cũng chậm rãi. Khuôn mặt lúc nãy còn kiêu ngạo giờ ngơ ngác nhìn Tạ Nguy Hàm.
Có lẽ vì sĩ diện tuổi dậy thì, vài giây sau cậu cố gắng nặn ra vẻ bình tĩnh, nhếch môi nói: “Anh đang trêu tôi đấy à!”
Khoảng cách quá gần, mùi hương nhẹ nhàng trên người anh xộc vào mũi, cậu cắn môi không kiềm được mà muốn nghiêng mặt lại ngửi. Nhưng khi mắt chạm vào mắt anh, cậu buộc phải dừng lại.
Tạ Nguy Hàm thản nhiên đứng dậy, lòng bàn tay tì vào eo cậu, nhẹ nhàng đẩy cậu ra rồi kéo cửa xe.
Thẩm Lục Dương nghe giọng nói quyến rũ vang lên như đánh cắp linh hồn, phát ra tiếng cười nhẹ.
“Là một trò đùa thôi, sợ rồi à?”
Thẩm Lục Dương: “...”
Cậu lập tức bừng lên, tay chặn giữa Tạ Nguy Hàm và chiếc xe, bực bội nói: “Anh đang trêu tôi sao?”
Tạ Nguy Hàm ung dung nhìn cậu.
Thẩm Lục Dương nheo mắt, chững mặt dày nghiêm túc: “Tâm hồn tôi bị tổn thương, ông chú này, chú phải bồi thường cho tôi.”
Tạ Nguy Hàm như nghe được điều gì thật thú vị, khóe môi vẫn giữ nguyên độ cong: “Em gọi tôi là gì?”
Thẩm Lục Dương cảm thấy mình đã thắng lại một ván, trong lòng thoải mái. Cậu nghiêng đầu, ánh mắt không che giấu mà nhìn vào gương mặt khiến mình mê mẩn, tinh nghịch kéo dài giọng, nhắc lại: “Chú——đó——”