Ngoại truyện 10: Nóng nảy

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện: Hàm 31 tuổi x Dương 19 tuổi
10.
Nóng nảy
Tác giả: Không Ô
Tạ Nguy Hàm mỉm cười khẽ, một chút vẻ hứng thú thoáng lóe trong ánh mắt anh rồi lại tan biến.
Thẩm Lục Dương không né tránh mà nhìn thẳng vào đáy mắt anh, cố gắng đọc rõ cảm xúc ẩn sau vẻ lịch lãm tao nhã của người đàn ông.
Anh đưa tay, ngón cái vuốt qua mái tóc bị gió thổi rối của Thẩm Lục Dương. Chợt cậu có cảm giác như hành động này lặp lại hàng trăm lần—cậu được người đàn ông trước mặt vô cùng trân trọng.
Vẻ giọng điệu dịu dàng lúc này dung túng cho sự hồ đồ của cậu: “Tôi rất thích sự dũng cảm của em, bạn nhỏ.”
Bạn nhỏ?
Câu trước còn khiến Thẩm Lục Dương ngẩng cao đầu hãnh diện vì được khen, câu sau khiến mặt cậu sụ xuống.
Cậu nhíu mày, phản ứng đi trước lệnh của não bộ, túm lấy cổ áo Tạ Nguy Hàm, đảo ngược vị trí, đè người anh xuống xe.
Cẳng tay cậu đè lên vai anh, tay kia siết chặt áo. Càng tức giận, đôi mắt cún thân thiện càng trở nên dữ dằn, biểu cảm như một con chó dữ sắp phóng tới.
Chàng trai trong bộ đồng phục, khuôn mặt khó chịu, đè người đàn ông mặc vest và đi giày da lên chiếc xe sang màu đen. Sự đối lập giữa non nớt và trưởng thành, bực bội và bình tĩnh, vội vã và trêu chọc khiến toàn bộ cảnh tượng trở nên kỳ lạ đầy kịch tính.
Lúc này đi lấy xe không chỉ có Tạ Nguy Hàm, một người đàn ông trung niên đi ngang, vô tình thấy cảnh tượng, há mồm: “Trời ơi! Học sinh bây giờ—”
Thẩm Lục Dương không quay đầu, tiếng chửi khẽ: “Biến!”
“…”
Người đàn ông nhìn thêm một lần, thầm phán “thật đồi phong bại tục”, rồi co giò chạy biến.
Dám bắt nạt người lớn, thằng oắt con lưu manh này ông ta không dính vào nổi.
Chú chó sói bị mắng càng trở nên hung dữ, cậu cau mày, mắt ráo rát nhìn khuôn mặt bình thản của Tạ Nguy Hàm. Khoảng cách bị xoá mờ, Lục Dương phát hiện anh cao hơn cậu nhiều, dù bị đè nhưng cậu vẫn phải ngước nhìn—dù đã dùng hết sức, tư thế của Tạ Nguy Hàm hoàn toàn không có vẻ bị áp chế.
Nếu anh muốn từ chối, lúc nãy cậu kéo cổ áo cũng không níu nổi…
“Gọi ai là bạn nhỏ đấy!”
Cậu hừ một tiếng, khóe miệng nhếch lên đắc ý, thẳng thắn nói: “Anh không phản kháng, nghĩa là… anh xem trọng tôi.”
Vì lý do khó nói, cậu không dùng từ “thích”.
Tạ Nguy Hàm rủ mắt, con ngươi đen tuyền bí ẩn, hàng mi dài như lông quạ che đi một nửa ánh nhìn, anh chỉ cười mà không đáp.
Thẩm Lục Dương bị ánh mắt đó nhìn đến gáy ngứa, tim đập nhanh hơn, người đang áp chế trở nên dao động, chẳng khác nào bị thẩm vấn.
Cậu tự khẳng định: “Thừa nhận đi, anh xem trọng tôi.”
Tạ Nguy Hàm mỉm cười sửa lại: “Là thích.”
Ngón tay cậu bỗng siết chặt, cậu vẫn còn quá non, một câu nói không rõ thật hay giả khiến hai má đỏ bừng.
“Tôi không biết, tôi bây giờ… tim đập rất nhanh, tôi thấy không ổn, phải làm rõ.” Cậu nói ngang ngược, áp sát gần, ngẩng đầu, chóp mũi gần như chạm vào anh.
Cậu dùng giọng điệu ra lệnh: “Anh đã thích tôi, thì cho tôi đi làm, hiểu chưa?”
Tạ Nguy Hàm ngước mắt, sự tĩnh lặng trong đáy mắt khiến Thẩm Lục Dương hít thở khựng lại, vành tai ngứa ngáy, bị đầu ngón tay hơi lạnh chạm phải.
“Đang nũng nịu với tôi à,” Tạ Nguy Hàm như trêu một chú cún xù, bình luận đôi chút lạnh nhạt: “Đúng là đáng yêu thật.”
Thẩm Lục Dương sững vài giây, hơi nóng muộn màng lan lên gò má, cậu “xì” một tiếng, vụng về che giấu sự bối rối: “Thì sao nào? Tôi có chiếm hời của anh đâu, chỉ là muốn ngắm anh thôi, anh sợ à?”
Ngón tay cậu lại siết chặt, trong tình huống này cậu vẫn cố nghiêm túc lý sự: “Tôi không phải lưu manh, chỉ muốn kết bạn với anh…”
Cậu ngập ngừng, bổ sung: “Không phải bạn trai, tôi không phải đồng tính, tôi chỉ—” thích mặt anh, thích mùi hương của anh.
Nửa câu sau cậu không nói ra, nghe có vẻ lưu manh quá.
Hai người dính sát vào nhau, lớp vải mùa hè mỏng manh truyền nhiệt độ cơ thể, đầy xúc cảm khó tả.
Vì thao tác vụng, đầu gối Tạ Nguy Hàm vừa khéo đè ngay gốc chậu cậu, chỉ cần cử động mạnh một chút là chạm vào… khiến câu “không phải đồng tính” càng thêm mơ hồ đầy ý vị.
Tạ Nguy Hàm lịch sự từ chối, khóe môi cong lên dịu dàng: “Tôi không kết bạn với bạn nhỏ.”
Bị nhấn mạnh liên tục là còn nhỏ, Thẩm Lục Dương đang trong giai đoạn nổi loạn, cậu phản pháo: “Tôi mười chín rồi, chú, à!”
Ngón tay Tạ Nguy Hàm vô thức chạm nhẹ lưng cậu, men theo đường lõm của xương sống, lực rất nhẹ nhưng khó không để ý khi nó trượt xuống.
Cảm giác va chạm nhỏ qua lớp vải, lưng cậu tê rần, Thẩm Lục Dương cứng đờ, suy nghĩ tan biến, toàn bộ tập trung vào vệt da vừa được chạm vào.
Để kìm cơn ngứa ngáy nơi cổ họng, cậu cố thở chậm lại, nhưng càng kìm, cảm giác lại càng rõ.
Đầu ngón tay người đàn ông trượt dọc theo cơ thể run rẩy, cuối cùng dừng lại đầy ẩn ý bên trên xương cụt, chậm rãi xoay tròn.
Một giọng trầm thấp, uể oải vang lên bên tai: “Cún con, muốn biết em có tình cảm gì với chú không?”
Anh mới là chó!
Thẩm Lục Dương cố nén cảm giác muốn gật đầu, cậu cắn môi, ép mình không né tránh bàn tay gần như không rời khỏi eo.
Giọng nói trong như gió trở nên khàn đặc, cậu cố tỏ vẻ không quan tâm, hỏi giọng khô khốc: “Chú định nói cho tôi à?”
Ngón cái khẽ ấn vào eo, ngay khi Thẩm Lục Dương gồng cứng, Tạ Nguy Hàm không chút lưu luyến rút tay ra. Anh cúi đầu gần lại, ghé sát gương mặt hụt hẫng của cậu.
“Sáng mai đến quán cà phê, bạn nhỏ, tôi cho em công việc.”
Hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai, để lại vết ẩm ướt mềm mại, Thẩm Lục Dương còn chưa kịp cảm nhận đã tan thành mây khói.
Cậu ngẩn người, đến khi xe Tạ Nguy Hàm rời gara mới bừng tỉnh khỏi giấc mơ.
Một mạch về phòng trọ, rửa mặt, ăn mỳ gói rồi nằm xuống… dựa vào gối vẫn còn ngơ ngác.
Đêm khuya, mười hai rưỡi, trong căn phòng tối, vang lên một tiếng “Vãi!” kéo dài phản xạ.
Thẩm Lục Dương quay người ôm đầu, nằm trên giường, mắt trợn tròn, toàn thân run rẩy.
Cậu đã làm gì thế này, túm cổ áo một người đàn ông đẹp trai mới gặp một lần, uy hiếp người ta cho mình việc!
Giỏi thật, bố mẹ chắc không ngờ đứa con bị bỏ rơi có thể lớn lên thành như vậy…
Cậu lật người, nằm ngửa, nhìn trần nhà, lòng tràn ngập đủ thứ cảm xúc.
Có lúc là cảnh cậu lần đầu nhìn thấy Tạ Nguy Hàm, bị gương mặt ấy mê hoặc. Có lúc là cảnh cậu nghiêng đầu khiêu khích hỏi: “Anh xem trọng tôi”. Có lúc là… đầu ngón tay anh chậm rãi lướt trên lưng cậu.
Thẩm Lục Dương hít sâu, cậu vốn không thường nói “cả đời này tôi chưa từng…”, nhưng giờ phải hét lên—cả đời cậu chưa bao giờ xúc động đến thế.
Hơn nữa, Tạ Nguy Hàm mắc gì phải để ý đến cậu, cậu lên cơn thì thôi, anh là một ông chú… lại còn hùa theo cậu làm loạn.
Cậu nhìn vầng trăng tròn to ngoài cửa sổ, căn phòng sáng bừng ánh trăng.
Cậu rút ra hai kết luận không mấy hợp lý.
Một là, Tạ Nguy Hàm đối với ai cũng vậy (nhưng anh không như vậy với Dư Hào, tạm thời bỏ qua).
Hai là, Tạ Nguy Hàm nói thật, anh thích cậu…
Thẩm Lục Dương do dự.
Cậu không phải đồng tính, lý do cậu xúc động đến vậy, là một lý do cậu cũng không rõ, khoảnh khắc nhìn thấy anh, như có thứ gì đó muốn nhảy ra khỏi tim, thúc giục cậu tiếp cận, chiếm hữu.
Nhưng cậu không phải… cậu chỉ là—
Cậu vỗ tay lên thành giường, bật dậy, rót một cốc nước lớn uống ừng ực.
Lấy mu bàn tay quẹt miệng, đặt cốc lên bàn khiến tiếng “bộp” vang lên, đánh thức một suy nghĩ nào đó.
Cũng chưa chắc, người ta nói phần lớn mọi người đều song tính, nhỡ đâu cậu cũng như vậy.
Khoảnh khắc nằm lên giường nhắm mắt, cậu đưa ra kết luận thuận đường:
Cậu chẳng luyến ái gì cả, cậu chỉ là một tên háo sắc mê mặt, hôm nay Tạ Nguy Hàm chỉ cần thiếu một trong ba yếu tố: giọng nói, khuôn mặt hoặc khí chất, cậu cũng không lên cơn như thế.
Chàng trai chấp nhận sự thật, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Một đêm mơ đẹp, sáng hôm sau tỉnh táo, cậu đánh răng, rửa mặt, chuẩn bị đi tìm chú xin việc.
Trước khi ra cửa, cậu do dự, vẫn mặc bộ đồ thể thao mới nhất và đôi giày mới tinh ra.
Thẩm Lục Dương thẳng thắn, mục đích đến đó không trong sáng, cậu muốn điều tra xem mình đang bị thứ gì thao túng.
Sáng sớm đến quán cà phê mới sáu rưỡi, Dư Hào đã đến cùng các chị phụ vụ dọn dẹp. Thấy cậu, anh ta tưởng cậu tìm mình có việc, nhiệt tình chào.
“Ngày mới! Uống cà phê không? Chị đây nói được cho tao và bạn uống miễn phí một lần, đắt vãi!”
Ngón tay Thẩm Lục Dương gõ gõ vào hộp thuốc trong túi, mùi cà phê đắng lan trong không khí khiến cậu thèm đường. Trong đầu lại hiện lên mùi hương trên người Tạ Nguy Hàm, vừa gây choáng vừa khiến cậu muốn ngửi tận gần.
Cậu khoác vai Dư Hào, kéo vào trong, mắt đảo một vòng khắp quán, không thấy bóng dáng người đàn ông kia. Cậu hỏi: “Mày đến làm gì?”
Dư Hào ngơ ngác: “Đi làm chứ còn sao!”
Thẩm Lục Dương đến trước cửa dẫn vào văn phòng ông chủ, đặt tay lên vai Dư Hào: “Anh đây cũng đến đi làm, được rồi, không cần cho.”
Dư Hào hoang mang vì vẻ bí ẩn của cậu: “Lục Dương, mày bị đuổi việc nên thiếu tiền à? Hay để tao nói với ông chủ một tiếng, đổi mày…”
Cậu nắm tay nắm cửa, quay lại cười: “Mày có thấy ai cản tao đâu? Anh đây thật sự đến đi làm.”
Trong khi Dư Hào còn ngơ ngác, cậu đẩy cửa đi thẳng vào.
Cửa đóng lại “cạch”, cậu thở một hơi dài, quay lại nhìn hình phản chiếu trên kính.
Chàng trai cao ráo, chân dài, bộ đồ thể thao đen gọn gàng, nét mặt tươi cười, mắt cong, đuôi mắt cụp xuống, vừa hiền vừa tuấn. Đúng kiểu người được bà chủ tiệm bánh bao tặng thêm cốc sữa đậu nành.
Thẩm Lục Dương yên tâm, dù không biết yên tâm vì điều gì.
Đến trước văn phòng, cậu lịch sự gõ cửa, nghe tiếng “Vào đi” trầm ấm, mới mở cửa bước vào.
Hôm nay Tạ Nguy Hàm không ngồi sau bàn làm việc mà dựa vào sofa bên cửa sổ, chân bắt chéo, tay chống lên tay vịn, mu bàn tay tựa vào má, tay kia cầm cuốn sách cậu không đọc được chữ gì… chắc là tiếng Nga.
Nghe tiếng động, anh ngẩng đầu, hỏi tự nhiên: “Cà phê đâu?”
Thẩm Lục Dương chớp mắt, bật ra “Có ngay”, rồi quay lại.
Không để ý vẻ tái mặt của Dư Hào, cậu xin chị một cốc cà phê, cẩn thận bê vào—chỉ một câu của Tạ Nguy Hàm, kẻ thất nghiệp như cậu đã có việc.
Bưng trà rót nước cũng thành tiền, chỉ cần được nhìn thấy anh, từ nhỏ cậu chưa từng từ chối bất kỳ việc gì. Không có tiền là chết đói, chẳng ai cho cậu miếng ăn khi cậu đói lả.
Gõ cửa lại lần nữa, cậu đặt cốc cà phê lên bàn bên cạnh anh.
Ngón tay khớp xương rõ ràng của Tạ Nguy Hàm chạm lên cốc sứ, trông vô cùng cuốn hút.
Thẩm Lục Dương đứng bên cạnh nhìn anh đọc sách, lúc yên tĩnh là lúc dễ thấy ưu điểm người khác nhất. Người đó trầm ổn, không đứng ngồi không yên, hoặc tao nhã, hoặc khó chịu…
Tạ Nguy Hàm rõ ràng là trầm tĩnh và tao nhã, ngoài tiếng lật sách, văn phòng yên đến nghe được cả kim rơi.
Cậu không hiểu sách, cũng không hiểu người, nhưng không thấy chán.
Chỉ nhìn khuôn mặt này thôi đã thấy vui, cơn buồn ngủ sáng sớm bị xua sạch.
Cậu nâng trình quan sát, tự mua vui bằng cách quan sát anh, rồi ngạc nhiên phát hiện anh uống cà phê không phát ra tiếng động nào.
Đây chính là sự tao nhã thấm vào tận xương tủy, thần kỳ thật!
Thẩm Lục Dương sống mười chín năm, chưa từng thấy ai như Tạ Nguy Hàm. Dù không phải vùng quê hẻo lánh, dù thành phố có nhiều người giàu quyền, cậu chỉ thấy họ trên TV, nhưng họ so với anh thì… cách biệt quá xa.
Như đặt ly rượu vang thượng hạng cạnh ly nước lọc nhạt.
Ngồi mấy phút, Tạ Nguy Hàm bất chợt ra hiệu, cậu ngồi xuống.
Ngồi xuống? Cậu nhìn quanh văn phòng.
Ngoài sofa anh đang ngồi, chỉ còn ghế sau bàn làm việc, hai chiếc ghế hôm qua phỏng vấn đã biến mất.
Cậu nhìn rồi ngồi xuống cạnh anh.
Sofa mềm, vừa ngồi đã muốn ngủ, cậu khâm phục anh sáng sớm ngồi đây mà không buồn ngủ. Cậu hiểu người thành công đều có lý do.
Anh đọc sách gần một tiếng, cậu cũng ngắm anh gần một tiếng. Cậu không biết ngoài bưng cà phê còn việc gì, cứ thoải mái như đi nghỉ mát.
Sách đóng lại nhẹ, cắt ngang suy nghĩ cậu.
Cậu hỏi: “Cần tôi làm gì không?”
Tạ Nguy Hàm đặt sách xuống, nghiêng đầu nhìn, cười dịu dàng: “Em không phải đến ngắm tôi sao?”
Tai cậu nóng, bị anh phát hiện nhìn lộ liễu rồi.
“À, vâng,” cậu đuối lý nhưng vẫn lớn tiếng, lớp che đậy cuối cùng vỡ, “Tôi đến để nghiên cứu.”
“Nghiên cứu gì?”
“Nghiên cứu tôi, và chúng ta,” cậu nhìn anh, đặc trưng thiếu niên bất chấp rõ ràng: “Tôi có lẽ cũng hơi thích anh rồi.”
Tạ Nguy Hàm tò mò: “…mặt?”
Cậu nhíu mày, không hiểu sao không thích nghe anh nói vậy, rõ ràng chính cậu vẫn tự thôi miên mình là thích mặt.
Cậu né tránh câu đó, nói với vẻ khó chịu: “Không phải anh thích tôi sao, anh đùa tôi à?”
Anh nhắc lại câu “không phải đồng tính” hôm trước: “Không phải đồng tính, sao lại thích tôi được.”
Một đòn chí mạng.
Thiếu niên nổi loạn từ trước giờ không dùng lý lẽ, nghe vậy cậu cau mày, đáp lại: “Anh đối xử với người mình thích như thế à? Xem ra anh cũng không thích tôi lắm.”
“Ừm,” anh gật đầu, cười ôn hòa nhìn cậu, “Đúng vậy.”
“…”
Anh thừa nhận thật sao!
Thẩm Lục Dương mở to mắt, cảm thấy mình bị lừa, quả nhiên người giàu kinh nghiệm, trêu cậu không chừa một thứ nào…
Cậu bật dậy, tiến đến trước mặt, túm cổ áo anh, nghiến răng: “Đm, anh nói cái gì?”
Chửi luôn, tức thật rồi.
Tính cách Tiểu Dương Dương đúng là nóng nảy.
Tạ Nguy Hàm rủ mắt, nhìn bộ vest sắp bị vò, thong thả đẩy cuốn sách sang một bên. Ngay khi cậu đỏ mặt chửi bới “Ông đùa tôi à?! Anh đừng—”, anh giơ tay nhẹ ấn vào eo cậu.
Chú cún con tức muốn bổ nhào, bỗng run lên, eo mềm nhũn, ngã vào lòng Tạ Nguy Hàm không chút chống cự.
Anh đã đoán trước phản ứng của cậu, vững vàng đón lấy, ôm chặt vào lòng.