Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
012.
Có động lòng chưa.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Nói được là làm, Thẩm Lục Dương buông tay Bành Tuấn, khiêm nhường đợi họ đưa ra quyết định.
Bốn người bị bất ngờ bởi sự thay đổi đột ngột của cậu, cuống cuồng liếc nhau rồi dồn ánh nhìn về phía Lê Thân Vũ nhiều nhất.
Thấy đối phương còn lưỡng lự, Thẩm Lục Dương rất ân cần đưa ra lựa chọn khác: “Nếu mấy đứa cảm thấy thầy lớn tuổi rồi, ngại xuống tay thì cứ tiếp tục học hành, coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra. Thầy trò lớp mình hòa thuận, mọi người trong lớp cũng đang yên bình ——”
“Chúng tôi đồng ý.” Lê Thân Vũ cắt ngang, nhìn thẳng cậu: “Vậy đánh như thế nào?”
Thẩm Lục Dương vẫn giữ thái độ khiêm nhường, đưa tay ra mời: “Mấy đứa định kiểu gì thì cứ nói.”
Lê Thân Vũ trầm tĩnh: “Chúng tôi đánh mặt ông, ông đánh… lưng chúng tôi.”
Chỉ cần đụng mặt, chiếm ưu thế về số lượng, nhất định sẽ có người đánh trúng mặt.
Thẩm Lục Dương gật đầu, nhẫn nại bóp bóp cổ tay phải rồi mỉm cười thật thân thiện.
Lê Thân Vũ hỏi: “Vậy bây giờ bắt đầu sao?”
Thẩm Lục Dương chớp mắt, không kiềm được vui mừng, tiến lên một bước: “Thầy sẽ dạy mấy đứa một bài học, nếu thật sự muốn động tay động chân——”
Chưa nói hết, cậu bất ngờ giơ tay đẩy bả vai Hướng Lỗi, ngay khi đối phương chưa phản ứng kịp thì đã vặn một cái.
Hướng Lỗi không phòng bị, cánh tay trật khớp. Chàng trai cao mét tám rú lên như ấm nước sôi, ngửa mặt kêu thất thanh.
Thẩm Lục Dương vỗ vỗ lưng cậu nhóc, chỉnh lại khớp vai mới bẻ rồi tiếp tục: “Đến lúc thì đừng dại cho đối phương thời gian chuẩn bị, nếu không——”
Một cú đấm bất ngờ từ phía trái, Thẩm Lục Dương không quay người vì cổ áo Hướng Lỗi đang rú lên được đẩy về bên trái.
Bành Tuấn không ngờ cậu còn có chiêu này, hoảng loạn thu tay, nhưng quán tính khiến cậu không thể lùi. Hai anh em như gặp lại sau mười năm xa cách, ôm nhau siết chặt rồi vòng tay ôm chặt như muốn nghiền nát.
Thẩm Lục Dương cảm động, cũng vỗ vỗ lưng Bành Tuấn.
Hai người bị loại.
Đinh Nhất Phàm và Lê Thân Vũ lần lượt vây quanh cậu, Thẩm Lục Dương lùi nửa bước, dựa vào tường.
Nhìn thấy Bành Tuấn và Hướng Lỗi bị hạ, hai người nuốt nước bọt, tìm sơ hở trong áp lực lớn.
Thẩm Lục Dương ngước nhìn đồng hồ, nhớ tới sữa đậu nành trong ba lô nên hối thúc: “Nhanh lên đi, sữa đậu nành của thầy sắp nguội rồi.”
Một lời khiêu khích đầy trêu ghẹo.
Đinh Nhất Phàm nhịn không được, lao lên từ phía sau, vung nắm đấm uy mãnh, nhìn thấy rõ hình thù.
Cậu đoán ra nhóc cá biệt này từng luyện tập thể thao.
Nhưng không sao, tất cả đều như nhau thôi.
Phía sau, Lê Thân Vũ chạy thẳng vào chỗ lộ ra sau lưng Thẩm Lục Dương vì phải chặn Đinh Nhất Phàm, mục tiêu của cậu ta rất rõ ràng.
Thẩm Lục Dương vội quay người thì một cú đấm đã tới.
Đinh Nhất Phàm đội một búi tóc xanh lơ lấp ló trên đỉnh đầu, bình thường tóc đen bên ngoài che nên không thấy, giờ dưới gió bắc mới rõ, tóc xanh tung bay trước mặt Thẩm Lục Dương…
Có thể Thẩm Lục Dương già thật rồi, cậu không hiểu được gu thẩm mỹ của học sinh cấp ba ngày nay.
Cậu không thấy kiểu tóc đó đẹp, chỉ muốn cười.
Nhưng lúc này thời điểm, địa điểm và con người đều không hợp, với tư cách một nhà giáo nhân dân, cậu cố gắng chịu đựng.
Cuối cùng vẫn không thể nhịn.
Trong lúc căng thẳng như đứt dây, đầy nguy cơ…
Thẩm Lục Dương phá lên cười.
Khí thế bất khuất của Đinh Nhất Phàm mất đi một nửa vì nụ cười của cậu.
Cậu ta ngẩn ngơ, rồi cảm thấy bị sỉ nhục, giận dữ gầm lên và vung tay ra như muốn nghiền nát ai đó.
Đáng tiếc độ chính xác không cao.
Động tác chậm, lại còn báo trước, Thẩm Lục Dương đã đoán được khi thấy cánh tay cách mình xa nhường ấy nên sớm né được.
Cậu không còn để ý đến búi tóc xanh nữa, vì đoán rằng nó sẽ dùng cằm tiếp đất trong ba giây vì quán tính.
Không tránh nữa, Thẩm Lục Dương xoay mình, nâng tay đón cú đấm của Lê Thân Vũ.
Ờ, thằng nhóc này cũng khỏe đấy, tay thầy tê hết rồi.
Lê Thân Vũ đánh không xong, quyết định lùi một bước, không để Thẩm Lục Dương chạm lưng mình.
Trong lúc Thẩm Lục Dương đuổi theo, cậu vỗ vào lưng Đinh Nhất Phàm đang nằm dưới đất, để cậu ta khỏi lo lắng sau khi bị loại.
Trong con hẻm nhỏ, hai người chỉ cách nhau chưa đầy ba mét, không khí căng thẳng.
Khi bầu không khí lạnh ngắt đến mức cả hơi thở cũng ngừng lại, phía sau Thẩm Lục Dương vang tiếng gà gáy: “Ái! Ai đây chời! Không phải Tuấn Nhi của bọn mình sao? Sao trông lại ngu thế này hả? Há há há…”
Dù chưa quay lại, chỉ nhìn biểu cảm của Lê Thân Vũ và tiếng cười giả bộ, Thẩm Lục Dương đoán ngay đằng sau là bọn lưu manh thực sự.
Hơn nữa còn có thù với Bành Tuấn nữa.
Khi còn học trung học, trong trường, không ai dám nói mình cá biệt nếu chưa đụng độ đám người kiểu này.
Cậu liếc Lê Thân Vũ, rồi quay người.
Bành Tuấn, Hướng Lỗi, Đinh Nhất Phàm đã tụ tập lại, vẻ mặt nghiêm túc như đối diện kẻ địch mạnh.
Không nằm ngoài dự đoán, đội hình đối phương lại hoành tráng hơn rất nhiều so với nhóm cá biệt vừa nội chiến, hơn chục người, tuổi chừng đôi mươi, ăn mặc có phần hơi nhận dạng của nhóm xã hội.
Kẻ cầm đầu mặt hung dữ, lông mày xếch, môi mỏng, cao ngang Thẩm Lục Dương, mặc nhiều đồ hiệu.
Một thiếu niên đúng kiểu sành điệu.
Gã nói biết rõ bốn người nên chỉ liếc là nhận ra Thẩm Lục Dương: “Lần này tụi mày nhờ được người giúp à?”
Thẩm Lục Dương quan sát biểu cảm bọn họ, không chờ ý tưởng hình thành đã bước tới, cười tự giới thiệu: “Chào cậu, thầy là phụ huynh nhà Bành Tuấn, cậu quen biết thằng nhà tôi à?”
Bành Tuấn trợn mắt, đỏ mặt, giọng nhỏ: “Ông nói gì vậy?!”
Thẩm Lục Dương vỗ vai cậu: “Chúng nó đều là bạn của em đúng không?”
Bành Tuấn mím môi, lưỡng lự vài giây rồi thì thầm: “Mấy ông kia là… đám trường nghề.”
Đồ Bác Hào đưa tay vuốt mái tóc đỏ pha đen, rất rõ do thợ nhuộm tệ, da đầu cũng bị nhuộm hồng.
Gã nhếch mép, cười ra dấu ✓, nhìn từ đầu đến chân rồi khịt mũi: “Phụ huynh? Tao thấy tụi mày gọi người đến giúp thì đúng hơn!”
Thẩm Lục Dương vui vẻ gật đầu: “Vậy là được, thầy cũng không già.”
Bành Tuấn im lặng…
Lê Thân Vũ tiến lại gần, nhìn Đồ Bác Hào rồi bảo Thẩm Lục Dương: “Ông đi đi, chuyện này không liên quan đến ông.”
Thẩm Lục Dương lôi điện thoại: “Mấy đứa hiểu chuyện thật, nhưng hồi nhỏ đâu có dạy, gặp khó thì báo cảnh sát đi.”
Nói rồi bấm gọi 110.
Đám người bên cạnh Đồ Bác Hào tròn mắt, hét lên: “Lão đại! Gã định báo cảnh sát!”
Không hổ danh đội ngũ chuyên nghiệp, ngay lập tức bốn đệ tử cầm vũ khí lao ra từ hai bên, mặt đầy vẻ “ta là phản diện”, không chút do dự tiến lên.
Thẩm Lục Dương ném điện thoại cho Lê Thân Vũ, nói vài chữ “báo cảnh sát” rồi chào đón bằng tay không.
Sau màn khởi động đánh bọn Bành Tuấn, hiện trạng cậu rất ổn.
Cậu nhắm tên cầm ống thép, cúi người né rồi bật dậy đá văng gã, giật lấy hung khí.
Đằng sau là học sinh, cậu cũng không bung hết lực, nếu không lần này đối phương đã ra máu rồi.
Chỉ tốn chút sức đã xử lý xong bốn tên. Nhìn lại, Lê Thân Vũ đang gọi điện báo địa điểm.
Đồ Bác Hào khạc nước bọt, tiến một bước, hét như Long Vương trở lại: “ĐỆT!”
Thẩm Lục Dương “Ối dồi” một tiếng.
Là Alpha, cậu nhìn rõ pheromone màu nâu bốc ra từ Đồ Bác Hào, mùi như một nhà vệ sinh nổ tung, ào tới.
Lê Thân Vũ giữ chặt tay cậu, la lên: “Gã là Alpha cấp cao, mau chạy!”
Thẩm Lục Dương không hiểu Alpha cấp cao khủng khiếp chỗ nào, nhưng thấy Lê Thân Vũ lo đến vậy, cũng chạy vài bước.
Miệng cậu vẫn không khoan nhượng: “Bốn đứa, bình thường thả pheromone cũng đừng làm thế, nhìn ngu chịu không nổi.”
Bành Tuấn không thèm nghe lời vô nghĩa, vội ôm lấy tay thầy Thẩm rồi chạy như điên.
Đồ Bác Hào đuổi theo, pheromone xộc tới.
Đám Bành Tuấn thấy chẳng trốn được, định chống cự.
Alpha cấp cao chèn ép cấp thấp là cú đấm kép cả thể xác lẫn tinh thần, tụi nó dù nổi loạn đến đâu cũng chỉ là học sinh cấp ba, đây là lần đầu gặp chuyện như vậy.
Không tránh khỏi sợ hãi.
Thẩm Lục Dương chưa biết cách giải phóng pheromone, chỉ cảm thấy sau gáy nóng lên, không khí thơm cacao nóng tràn ra nghênh chiến với pheromone của Đồ Bác Hào.
Sau đó… không còn sau đó nữa.
Gương mặt kiêu ngạo của Đồ Bác Hào vụt hiện vẻ hoảng loạn tột cùng, như thể thấy thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp. Gã lùi lại vài bước, chân run như cầy sấy, chân trái ngoặt, chân phải loạng choạng ngã xuống.
Mồm lả lướt đầy máu mũi.
Bành Tuấn còn chưa kịp thể hiện sĩ khí đã cau mày nhìn Đồ Bác Hào, ý nghĩ rõ ràng “Mày ổn không đấy?”.
Đám đệ phía sau cũng sững sờ, mấy giây sau mới bối rối chạy đến đỡ.
Nhưng Đồ Bác Hào không nhận ra ai, cứ ai chạm vào là gã hét lên, máu mũi chảy ướt, lăn lộn tránh xa hết người này đến người khác.
Thẩm Lục Dương vội gọi xe cấp cứu, hỏi Đinh Nhất Phàm: “Bạn học này có bệnh gì kín không?”
Đinh Nhất Phàm ngơ ngác: “…Chắc là không.”
Từ góc nhìn của Đồ Bác Hào, pheromone của gã vừa chạm vào pheromone Thẩm Lục Dương như bật lửa gặp mồi cháy khét lẹt, ngay lập tức bị thiêu gần cạn.
Pheromone tiếp nối đến tuyến thể dễ tổn thương nhất của Alpha, tinh thần gã bị tổn thương nghiêm trọng, tạm thời mất trí.
Pheromone bí ẩn ẩn dưới lớp cacao nóng như quái vật bảo vệ kho báu, ai dám đụng vào sẽ bị tiêu diệt tàn nhẫn.
Không khí đáng lẽ phải dâng cao lại bị đảo ngược bởi cú ngã của kẻ cầm đầu.
Cho đến khi cảnh sát và xe cứu thương tới, Đồ Bác Hào vẫn nói nhảm, tinh thần hoàn toàn sụp đổ.
Cảnh sát hỏi tên từng lần, cuối cùng gã còn tự thú đã gây sự ở trường nào đó gần đây.
Với tư cách nhân chứng và người trong cuộc, Thẩm Lục Dương cùng đám Bành Tuấn lấy lời khai.
Cậu hiểu rõ lý do xô xát.
Bọn Bành Tuấn đã có mâu thuẫn với Đồ Bác Hào từ lâu, nhưng vì đông người và có Lê Thân Vũ ngăn chặn nên chưa xảy ra chuyện.
Lần này bắt nguồn từ việc Hướng Lỗi tranh máy ở quán net cuối tuần. Đồ Bác Hào hẹn đánh nhưng bốn người dưới sự ngăn cản của Lê Thân Vũ không nhận kèo.
Đó là lý do bị chặn đường hôm nay.
Lấy lời khai xong, Thẩm Lục Dương cùng chủ nhiệm Tông Úy Tình và chủ nhiệm giáo dục Chu Vĩ Phong đưa bốn học sinh về.
“Phê bình! Phải nghiêm túc phê bình!” Chu Vĩ Phong mặt lạnh, cau mày: “Nếu lần này không có thầy Thẩm, mấy em không biết gây ra chuyện lớn đến đâu! Ai chẳng biết bên kia hỗn loạn thế nào! Mấy hôm trước đã có người bị đâm phải đi cấp cứu rồi!”
Tông Úy Tình cũng tức giận, nghiêm khắc giáo dục bốn người.
Chỉ có Thẩm Lục Dương đang nghĩ về tình trạng của Đồ Bác Hào.
Cả quá trình, chỉ có cậu là tiếp xúc pheromone với đối phương, cảnh sát cũng kiểm tra pheromone của cậu. Kết quả cho thấy pheromone ở mức bình thường.
Nghĩa là, dị trạng của Đồ Bác Hào về lý thuyết không liên quan gì đến cậu.
[ Đừng đoán nữa Dương Dương à, là thầy Tạ đó. ]
Thẩm Lục Dương: Thầy Tạ gì cơ? Vừa rồi thầy Tạ cũng ở đó à?
[ Ở, mà cũng không ở. ]
[ Nói chính xác hơn thì pheromone của anh ấy có đó, nhưng người thì không ở đó. ]
Thẩm Lục Dương cố gắng hiểu: Có thể nói đơn giản hơn được không, Thống Thống?
[ Hôm qua tôi cúp máy, cụ thể thầy Tạ dùng cách nào tôi không rõ, nói tóm lại, thầy Tạ dùng hành động thân mật nào đó để lại dấu ấn trên người cậu. ]
[ Chức năng: Khi có Alpha cấp cao khác dùng pheromone tấn công cậu, họ phải vượt qua cửa pheromone cấp S này trước. Trừ phi đối phương cũng là cấp S, nếu không họ sẽ bị sốc phản vệ, tạm thời biến thành người ngốc. ]
[ Đây là năng lực độc nhất của Alpha cấp S. ]
Thẩm Lục Dương nhớ lại hôm qua, hoàn toàn không nhớ thầy Tạ làm hành động đó vào lúc nào.
Cũng có thể vì đầu óc cậu lúc đó lộn xộn nên không chú ý.
Thẩm Lục Dương: Vậy chuyện Đồ Bác Hào là thế nào?
[ Pheromone mang ác ý như thế khiến pheromone của thầy Tạ tức điên, hậu quả rất nghiêm trọng. ]
[ So sánh đơn giản là, súng lục mà đi đụng bom nguyên tử. ]
Tim Thẩm Lục Dương hụt một nhịp: Mẹ nó, không chết người chứ?
[ Sao thầy Tạ lại mượn tay cậu để giết người được. ]
[ Tên xui xẻo kia chỉ sống tạm thời, sau này có gặp lại cậu cũng chẳng thả pheromone được nữa. ]
[ Alpha cấp S đầy cảm giác an toàn đó Dương Dương! Muốn hỏi xem cậu có động lòng không kìa? ]
Cái đầu Thẩm Lục Dương vang lên còi báo động, nghiêm túc đáp: “Nói gì vậy, tôi là thẳng mà!”