Bữa tối chủ nhật cùng Thầy Tạ

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

013.
Hàm Hàm.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Tới trường, bốn học sinh lập tức bị phụ huynh đón về, đình chỉ học một ngày như một lời cảnh cáo.
Thẩm Lục Dương là nhân vật chính trong chuyên mục “Hăng hái làm việc nghĩa”, được lãnh đạo nhà trường nhất trí khen ngợi, còn hứa tuần sau sẽ tổ chức “Nghiêm túc phê bình” và “Chính thức khen ngợi”.
Thẩm Lục Dương chỉ quan tâm tới tiền lương của mình, quanh quẩn hỏi mấy câu với lãnh đạo, song đám cáo già chỉ trả lời vòng vo lấp lửng.
Thẩm Lục Dương thở dài, xem ra lần này không đùa được rồi.
Nhà giáo nhân dân cũng phải ăn cơm mà.
Vừa tới cửa phòng tổ Khoa học tự nhiên thì thấy Thời Phàm đã đứng đó.
Thời Phàm mỉm cười dịu dàng: “Thầy Thẩm không bị thương chứ?”
Thẩm Lục Dương đáp lễ: “Không có, đều là học sinh cả. Thầy Thời vừa dạy xong sao?”
Thời Phàm: “Ừm, ra ngoài hít thở chút không khí.”
Thời Phàm có diện mạo kiểu Trung Quốc điển hình, ngũ quan thư sinh tuấn tú, dáng người cao gầy, khí chất sáng sủa. Lúc đầu trông rất ôn hòa trầm ổn, không mang dáng vẻ tấn công.
Hầu hết thời gian mọi người đều im lặng soạn bài, thỉnh thoảng mới nói chuyện phiếm đôi câu.
Có lẽ vì filter đồng nhân văn nên Thẩm Lục Dương thấy y thật đáng thương.
Trông y thanh liêm tuấn tú, thân hình lại gầy yếu, đúng chuẩn kiểu dễ bị bắt nạt. Mặc dù bản gốc chẳng có đại boss, nhưng hệ thống cứ ra vẻ tra công quá đáng khiến người ta buồn cười.
Thẩm Lục Dương thầm thở dài.
Thế giới này có thể đối xử tử tế hơn với người đẹp một chút được không?
Thẩm Lục Dương đẩy cửa mời đối phương vào trước, Thời Phàm nhẹ nhàng nói “Cảm ơn”.
Đúng lúc tiết học nên trong văn phòng chỉ còn giáo viên sinh học Khương Noãn Vũ và Tạ Nguy Hàm ngồi ở góc.
Thẩm Lục Dương chào Khương Noãn Vũ rồi mới đeo cặp chạy tới bên Tạ Nguy Hàm, thẹn thùng thì thầm: “Thầy Tạ, em có mang cho anh một cốc sữa đậu nành nhưng giờ nguội rồi.”
Tạ Nguy Hàm đáp “Không sao”, rồi ánh mắt rơi xuống tay cậu, nhướng mày: “Bị thương à?”
Thẩm Lục Dương cúi đầu, lúc này mới thấy phần xương đốt ngón gần bên tay phải đã bị rách một mảng da lớn. Cậu vội vã về nên không để ý, trên áo khoác thể thao còn dính chút máu đã bị nhòe, máu đông lại màu đỏ thẫm nhìn hơi ghê.
“Chắc lúc chắn cửa không để ý nên bị xước tí, không đau.” Thẩm Lục Dương không quan trọng lắm, nhớ tới lời Chu Vĩ Phong nên hỏi tiếp: “Thầy Tạ, anh có biết gì về trường nghề bên cạnh không? Em thấy chủ nhiệm Chu giận dữ lắm, bốn đứa Bành Tuấn bị phạt nặng chứ?”
Tạ Nguy Hàm gõ nhẹ mặt bàn, Thẩm Lục Dương nhanh chóng hiểu ý.
Cậu nghiêng người kéo một chiếc ghế ngồi cạnh anh, chờ nghe truyền thuyết học đường.
Nhưng Tạ Nguy Hàm không nói gì, chỉ rủ mắt vào ngăn kéo lấy lọ povidone và gói tăm bông.
Thẩm Lục Dương ngẩn ra, lát sau mới nhận ra anh định xử lý vết thương giúp mình nên đặt tay cạnh anh.
Một vết thương nhỏ được chăm sóc cẩn thận như vậy khiến chàng trai đàn ông như Thẩm Lục Dương cũng thấy ngượng: “Không cần cẩn thận thế đâu, nó chẳng đau chút nào.”
Tạ Nguy Hàm nhẹ nhàng đắp băng, nói nhỏ: “Giáo viên trường nghề bên cạnh quản lý lỏng, nên vấn đề an ninh cũng nhỉnh hơn.”
Thẩm Lục Dương gật đầu. Hồi còn học, trường nghề gần đó luôn là “phản diện” trong miệng giáo viên.
Đó thực ra là định kiến, chỉ vì vài trường đặc thù mà nghĩ tất cả đều như nhau.
“Mấy năm trước từng xảy ra trận ẩu đả nghiêm trọng, hơn chục học sinh bị thương nặng phải cấp cứu, bốn người được cấp cứu ngay tại hiện trường nhưng không kịp nên đã tử vong. Trường học đã chỉnh đốn kỷ luật được nửa năm. Tháng tư năm nay, có hai Alpha xung đột trong ký túc, một học sinh bị đẩy ngã cầu thang, được chẩn đoán chết não. Tuần trước thứ hai, học sinh và nhân viên nhà ăn xảy ra mâu thuẫn, học sinh dùng dao làm thương nhân viên, chạy trốn ba ngày rồi bị bắt, sự việc lên thời sự.”
Chỉ ba ví dụ cũng đủ để Thẩm Lục Dương cảm nhận bầu không khí mong manh.
Tạ Nguy Hàm xé băng cá nhân ra, nhẹ nhàng dán lên tay cậu: “Muốn biết gì nữa không?”
Thẩm Lục Dương gãi đầu, phân tích: “Chuyện này lớn thì lớn, nhưng cũng phải xem chủ nhiệm Chu nghĩ sao, bọn họ sẽ bị trừ hạnh kiểm.”
“Đại khái vậy.” Tạ Nguy Hàm nhìn vết máu còn đọng trên mu bàn tay cậu, lấy tăm bông lau đi rồi nói “Nhưng không sao cả, trường vẫn sẽ cho họ cơ hội viết kiểm điểm.”
Ý của anh là miễn là không phạm lỗi lớn, trường học vẫn tạo cơ hội để cải tà quy chính.
Thẩm Lục Dương thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng mấy chốc đã tới chủ nhật.
Lịch học của trường kín mít, thứ bảy vừa rồi Thẩm Lục Dương còn có tiết. Hiếm khi được nghỉ ngơi nên cậu ngủ đến tận mười một giờ.
Vừa tỉnh dậy còn mơ màng, cầm điện thoại đọc tin nhắn của Tạ Nguy Hàm còn tưởng mình đang mơ.
[Thầy Tạ: Buổi tối hôm nay thầy Thẩm rảnh không?]
Ôi trời ơi, một câu hỏi mập mờ tới vậy.
Thẩm Lục Dương vẫn chưa tỉnh hẳn, mềm nhũn gõ trả lời.
[Thầy Thẩm: Có.]
[Thầy Thẩm: Kỳ dịch cảm ư? Tôi tới ngay.
Có lẽ Tạ Nguy Hàm lúc đó cũng đang cầm điện thoại nên trả lời rất nhanh.
[Thầy Tạ: Muốn mời thầy Thẩm bữa cơm.]
[Thầy Tạ: Ở nhà tôi.]
Thẩm Lục Dương xoa mũi, thấy không có gì sai nên tiếp tục gõ.
[Thầy Thẩm: Không thành vấn đề.]
Sau khi hỏi thời gian và địa điểm, Thẩm Lục Dương đi đánh răng rửa mặt, tiện thể đặt cơm hộp.
Thẩm Lục Dương: “Hay là mình đi cắt tóc nhỉ?”
[ Dương Dương à, cậu có thể uốn nhuộm, cạo râu sạch, đắp mặt nạ, dưỡng da… ]
Thẩm Lục Dương: Tôi đi ăn cơm chứ không phải đi xem mắt.
[ Thế thì không cần làm gì, chỉ cần mang thân cậu đi thôi là thầy Tạ đã hài lòng lắm rồi.]
Thẩm Lục Dương cảm thấy hệ thống gần đây nói chuyện ngày càng khó hiểu. Cậu mở tủ quần áo, đấu tranh trong đống hoa hòe lòe: “Trong phòng chẳng có gì mặc được… Một tuần nay tôi còn chưa kịp ngó tới đồ cũ —— Đậu, quần lọt khe? Nguyên chủ hoang dã thật sự.”
[ Nhắc nhở thân thiết: “Thẩm Lục Dương” ban đầu thích Alpha đó ~ ]
Khóe miệng Thẩm Lục Dương giật giật: “Vậy cũng được? Đời tư của cậu ta thế nào? Thường ngày đi đâu chơi? Có bao nhiêu người biết? Bây giờ tôi là nhà giáo nhân dân, không thể để mấy chuyện này ảnh hưởng tới việc giảng dạy được.”
[ Yên tâm đi Dương Dương, nguyên chủ sợ bị bố đánh gãy chân nên chỉ dám chơi lén ở nhà một mình, chẳng ai biết cả. ]
Thẩm Lục Dương ghét bỏ lấy ngón cái và ngón trỏ nhúm chiếc quần lọt khe màu đỏ rực rồi vứt xuống đất, bắt đầu dọn dẹp tủ đồ —— Những đồ có thể mặc nhưng quá sặc sỡ thì cho vào thùng tái chế, đồ lố lăng không hợp với học sinh thì gom vào túi rác.
Xong xuôi thì tủ quần áo trống trơn, chỉ còn vài bộ đủ dùng.
Ăn uống xong, Thẩm Lục Dương xem giờ rồi kiểm tra số dư thẻ tín dụng, sau đó lên xe buýt đến trung tâm thương mại gần nhất.
Không còn cách nào khác, trời sắp lạnh mà đồ trong tủ toàn sexy. Cậu không thể mặc mấy thứ đó tới trường được nữa.
Người nêu gương cho học sinh thì không nên ăn mặc kỳ quặc.
Dù gia đình triệu đô, Thẩm Lục Dương không bị tiền bạc cám dỗ, chỉ thấy đồ giảm giá mới đi mua vài món.
Tiêu chí mua sắm của cậu là “thoải mái” và “đơn giản”. Mốt mới, thời thượng, kinh điển đều không nằm trong danh sách xem xét.
Khi thử đồ, nhân viên bán hàng chạy đến gợi ý, Thẩm Lục Dương chọn vài bộ đơn giản.
Vốn dĩ gương mặt tươi tắn như cậu mặc màu sáng cũng được, nhưng không nên phối quá nhiều màu.
Quần áo hoa lá nhố nhăng phối với gương mặt này sẽ khiến cậu trông như con bướm lòe loẹt của nguyên chủ.
Tưởng mình ngầu, ai ngờ thành thằng hề.
Đi vòng quanh gần một giờ, cậu đã mua đủ đồ cho cả bốn mùa. Thẩm Lục Dương vô cùng hài lòng, trong hai năm tới không cần mua thêm nữa.
Nhưng khi nhân viên bán hàng bày hết mọi thứ trước mặt, cậu mới tiếc sao mình không lái xe, nhiều đồ như vậy lại phải gọi taxi chở về.
Nhân viên thân thiết nói nếu tiêu đủ XX tệ sẽ được giao hàng tận nhà; nạp phí XX tệ vào làm thành viên vàng thì miễn phí giao hàng.
Thẩm Lục Dương tính toán chi phí và nhu cầu trong hai năm rồi lịch sự từ chối.
Trên đường về.
[ Dương Dương, bây giờ cậu cực kỳ giàu, không cần tiết kiệm thế đâu.]
Thẩm Lục Dương xem giờ, vẫn còn kịp.
Gương mặt cậu trầm ngâm: Thống Thống, cậu có biết giờ cưới vợ khó thế nào không?
[ Hả? ]
Thẩm Lục Dương: Nếu sau này vợ tương lai thích xe thể thao lớn, biệt thự lớn, máy bay lớn… Giờ tôi tiêu hết thì lấy gì mua cho cô ấy?
[ Thế cô ấy thích tiền của cậu hay thích con người cậu? ]
Thẩm Lục Dương: Tôi có thể tìm một người không thích tôi sao? Tôi ngu vậy sao?
[ Dương Dương, tôi thấy cậu có mà. ]
……
Về đến nhà, Thẩm Lục Dương gấp gọn quần áo trong tủ rồi tắm rửa, chọn bộ đồ đơn giản thoải mái mặc.
Vì sợ sai sót nên cậu đành lái xe đến nhà Tạ Nguy Hàm.
Trên đường, cậu đo quãng đường, phát hiện nhà Tạ Nguy Hàm còn xa trường hơn nhà mình. Mỗi ngày đến sớm như thế, cậu nghi ngờ thầy Tạ chẳng cần ngủ.
[ Trạng thái tinh thần của Alpha cấp S không ổn định: mất ngủ, hưng cảm, đa nghi, xu hướng bạo lực, thiếu cảm giác an toàn… là chuyện thường, thầy Tạ cũng không ngoại lệ. ]
Thẩm Lục Dương ấn thang máy.
Có lẽ vì Thầy Tạ luôn toát ra cảm giác “bình thường”, “ôn hòa” nên những người xung quanh, kể cả Thẩm Lục Dương, đều vô thức quên rằng anh là Alpha cấp S có tinh thần bất ổn.
Tự kiểm soát bản thân đến mức này, có lẽ nên ghi vào sách sử.
“Lạch cạch” tiếng mở cửa vang lên, Tạ Nguy Hàm mặc đồ ở nhà màu đen đang đứng bên trong.
Thẩm Lục Dương nâng hộp hồng trà mang đến, nở nụ cười tươi, giọng cao vút: “Chào buổi tối, thầy Tạ.”
Tạ Nguy Hàm mỉm cười nhẹ, nghiêng người: “Chào buổi tối, thầy Thẩm. Mời vào.”
Căn hộ cao cấp của Thẩm Lục Dương rộng hơn 200 m2, mà nhà Tạ Nguy Hàm còn rộng hơn chút nữa, trang trí theo phong cách châu Âu đơn giản.
Rất thoải mái.
Tạ Nguy Hàm rót cho cậu một tách trà trái cây. Thẩm Lục Dương nhấp một ngụm, vị ngọt dịu nhẹ, cảm thấy khoan khoái.
“Thầy Thẩm đã đói chưa?” Tạ Nguy Hàm đặt đĩa trái cây trước mặt cậu.
“Cũng bình thường.” Thẩm Lục Dương cầm tách trà ngồi trên sofa, xoa huyệt thái dương: “Thầy Tạ cứ gọi tôi là Thẩm Lục Dương đi, chủ nhật còn gọi thầy Thẩm, nghe như đang tăng ca, quá khổ sở rồi.”
Tạ Nguy Hàm cầm một chén trà khác, nhàn nhã ngồi bên cạnh. Dưới ánh đèn lạnh, đôi mày rậm và gương mặt anh tuấn có chút lạnh nhạt. Nhưng đáy mắt anh dịu dàng, như bị sương mù bao phủ, vừa mâu thuẫn vừa chân thực.
“Thẩm Lục Dương.” Anh hơi rủ mắt, như đang nghiền ngẫm kỹ nghĩa của từng chữ. Một lúc sau bỗng nở nụ cười, đùa giỡn gọi cậu: “Dương Dương?”
Từ nhỏ đến lớn Thẩm Lục Dương luôn được gọi là “Dương Dương”, hệ thống cũng quen gọi cậu như vậy. Nhưng lúc hai từ ấy phát ra từ miệng Tạ Nguy Hàm, cậu bỗng thấy gáy hơi nóng.
Ngoáy tai một cái, Thẩm Lục Dương theo phản xạ đáp: “Tôi cũng không thể cứ gọi anh là Thầy Tạ mãi được, nghe quá xa cách.”
Tạ Nguy Hàm nhấp một ngụm trà, ngón tay nhợt nhạt hồng hào lên vì hơi ấm, đôi mắt sâu lắng nhìn cậu: “Cậu thích gọi là gì?”
Thẩm Lục Dương nghiến răng, bật lên trong miệng hai chữ “Hàm Hàm”.
Gọi “Nguy Hàm” thì sao sao ấy, gọi đầy đủ là “Tạ Nguy Hàm” thì có hơi khách sáo quá.
Đựu má sao hồi nãy lại đưa chuyện đổi xưng hô ra làm gì.
Giờ Thẩm Lục Dương thấy “Thầy Tạ” là thuận miệng nhất.
“Vẫn chưa nghĩ ra?” Tạ Nguy Hàm cong miệng, đầu ngón tay chạm nhẹ vào thành cốc: “Nếu đã quen với thầy Tạ rồi thì thực ra cũng chẳng cần đổi, đúng không?”
Thẩm Lục Dương cảm động vô cùng: “Đúng vậy.”
Nói chuyện với thầy Tạ mãi mãi chẳng cần lo lúng túng!
Tạ Nguy Hàm chỉ mỉm cười.
Hết chương 13