Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Dưới sấm sét cấp năm
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
020.
Muốn anh.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Sáng sớm, Thẩm Lục Dương vẫn đang ngủ say. Ngay cả tiếng chuông báo thức réo inh ỏi cũng chẳng khiến cậu mở mắt, chỉ lật người ngủ tiếp.
Cho đến khi dây thần kinh mang tên nô lệ tư bản rung lên dữ dội.
Cậu mơ màng với tay lấy điện thoại, nhìn giờ—6 giờ 50.
Đụ má!
Thẩm Lục Dương bật dậy như bị nổ tung, khoác quần áo vào cho có rồi vừa đi tất vừa lao vào phòng vệ sinh.
Nô lệ tư bản muộn giờ rồi!
Sắp bị trừ hai ngàn lương rồi!
Cậu đánh răng rửa mặt vèo vèo, không kịp ăn sáng, vẫn đến muộn.
Nhìn đồng hồ, Thẩm Lục Dương đành chấp nhận số phận, nhẹ nhàng đỗ xe vào bãi, thậm chí còn nán lại trong xe một lúc lâu mới lao ra.
Cậu ngồi suy nghĩ về chuyện hôm qua. Có lẽ lần đầu gặp Tạ Nguy Hàm khiến cậu ấn tượng sâu sắc vì quá đẹp, hơn nữa những tình huống ngoài ý muốn đã khiến mối quan hệ giữa họ trở nên khó nói, khó mà quên được.
Cộng thêm cậu vốn không phân biệt giới tính mà còn háo sắc; trong thế giới ABO đầy ám muội, lần đầu cảm nhận mùi tình dược đã khiến cậu không thể kiềm chế.
Nói cho cùng, do khả năng tự chủ của cậu rất hạn hẹp. Những lúc bình thường tuy ổn ổn, gặp thầy Tạ thì không chịu nổi.
Không sao cả, cậu là người thẳng thắn mà.
Thẩm Lục Dương cực kỳ lạc quan.
Đợi lúc mình bình tĩnh lại, ngắm mỹ nhân một chút là hết thôi.
Cậu không vào văn phòng ngay mà ghé căng tin mua một chai nước khoáng và ổ bánh mì, từ tốn vừa đi vừa ăn.
Trường Trung học Lan Giang số 5 lúc ấy rất yên tĩnh. Học sinh đang tự học buổi sáng, hầu hết giáo viên mới tới văn phòng. Thỉnh thoảng nghe rõ tiếng nói vọng từ khu giảng đường.
Bầu không khí học đường trong lành và tươi trẻ.
Thẩm Lục Dương nhớ lại thời cấp ba của mình, lúc đó quanh cậu có cả nhóm học sinh yêu sớm. Cậu cũng được nhiều người theo đuổi vì mặt đẹp.
Nhưng cậu cho rằng yêu sớm là không đúng.
Hồi phổ thông, nhìn bạn cùng bàn và bạn ngồi trước ôm hôn nhau, Thẩm Lục Dương vẫn nghĩ là yêu sớm, không được chấp nhận.
Khi có bạn nữ tỏ tình, cậu khuyên “đợi khi tốt nghiệp”. Vì vậy mà bị mang danh “tra nam lạt mềm buộc chặt”.
Nhưng cậu nghiêm túc mà, tốt nghiệp là đủ tuổi để yêu.
Chẳng qua thi đại học xong, người ta đều có người yêu rồi.
Duyên phận là thứ vô thường. Thời đại học, Thẩm Lục Dương cũng không có nổi một mối tình. Cậu từng tự hỏi trước gương, liệu gương mặt này có hợp tiêu chuẩn thẩm mỹ không?
Không đời nào! Hôm qua đi mua sữa đậu nành dì bán còn cho thêm thìa đường cơ mà!
Quả là kỳ lạ.
Cậu bóp hộp sữa rồi vứt vào thùng rác, quyết định ra sân thể dục chạy hai vòng cho tỉnh người trước khi vào văn phòng.
Vừa tới sân, đang cởi áo khoác thì giọng hệ thống vang lên thúc giục.
[ Nhiệm vụ khẩn cấp: Tạ Nguy Hàm và Thời Phàm sắp có tiếp xúc vật lý! Cảnh cáo! Hiện tại xác suất Tạ Nguy Hàm nảy sinh tình yêu với Thời Phàm cao tới 80%! ]
[ Hậu quả: Có 80% Thời Phàm sẽ kích thích chấp niệm của Tạ Nguy Hàm! Hai người sẽ hình thành ràng buộc không thể nghịch chuyển! ]
[ Nội dung nhiệm vụ: Ngăn cản Thời Phàm và Tạ Nguy Hàm tiếp xúc vật lý, tách hai người họ, bài trừ mọi khả năng khiến Tạ Nguy Hàm phát sinh tình cảm với Thời Phàm. ]
[ Hình phạt thất bại: Sấm sét cấp năm giáng xuống! ]
“Đờ mờ!” Thẩm Lục Dương nhặt áo chạy vội ra ngoài, quên cả nói chuyện trong đầu: “Thống Thống! Anh ấy ở đâu?”
[ Khu thí nghiệm! Dương Dương nhanh lên! Giờ thầy Tạ rất khó tự kiềm chế! ]
“Biết rồi!” Cậu đổi hướng lao thẳng về khu thí nghiệm, vừa chạy vừa lo lắng: “Cái sấm sét cấp năm kia có đánh chết tôi không đấy? Thống Thống, tầng mấy?”
[ Không chết đâu! Tầng 6 cao nhất! ]
Thẩm Lục Dương sụp đổ: “Thầy Tạ yêu thích tầng cao nhất à! Lần sau tôi nhất định nhắc anh đừng leo cao nữa!”
Đến khu thí nghiệm, cậu gắng gượng bò lên tầng 5. Khi tới chân cầu thang chỗ rẽ, cậu trợn mắt nhìn thấy Thời Phàm mất thăng bằng ngã vào lòng Tạ Nguy Hàm…
Đệt.
Mợ.
[ Nhiệm vụ thất bại, hình phạt sắp kích hoạt. ]
Đậu má nó sấm sét cấp năm!
“Vãi lờ!” Thẩm Lục Dương hét lớn.
Tiếng la khiến bộ não hỗn loạn của Thời Phàm tỉnh lại ngay lập tức. Khi thấy Thẩm Lục Dương thở hổn hển như sắp chết, Thời Phàm tỉnh ngơ gọi: “Thầy Thẩm?”
Tạ Nguy Hàm lịch sự đỡ lấy vai y rồi đẩy Thời Phàm ra một cách kín đáo, giọng trầm thấp và xa cách: “Thầy Thời, xin hãy cẩn thận.”
Thẩm Lục Dương giờ chỉ nghĩ “xong thật rồi, xong thật rồi”, hai người đã sinh tình cảm, nhiệm vụ thất bại.
Cậu gắng bò thêm vài bậc, định đánh thức họ: “Thầy Tạ, thầy Thời, hai người——”
Chưa nói hết, tim cậu đập lỡ nhịp! Cậu như bị bàn tay vô hình siết chặt, miệng hé mở, đồng tử giãn to, cậu quỳ xuống, ôm ngực trên nền đất.
Hệ thống phát âm thanh máy móc.
[ Hình phạt bắt đầu: Sấm sét cấp năm giáng xuống —— tức bùng phát kỳ dịch cảm không thể kiềm chế, hy vọng ký chủ có thể vượt qua an toàn. ]
Thẩm Lục Dương ôm ngực, tim như tiếng trống dồn bên tai, cổ họng khô khốc, sau gáy nóng ran, hàm răng như muốn xé toạc mọi thứ.
Một người từ xã hội hiện đại đột ngột cảm nhận kỳ dịch cảm khiến vô số Alpha mất kiểm soát rồi phát điên, Thẩm Lục Dương khiếp sợ khi hiểu ra sấm sét cấp năm là thế này. Thống Thống không phải nhân viên bị sa thải đâu chứ!*
*Sodi, truyện này tác giả viết hơi khó hiểu, tớ cũng chỉ edit được đến thế này thôi TT
Chưa ai dạy cậu phải giải quyết kỳ dịch cảm kiểu đó.
Pheromone ca cao nóng nhanh chóng lan tỏa quanh Thẩm Lục Dương, đồng tử chuyển động, cậu ngửi được mùi sữa thoang thoảng ở đầu mũi.
Cậu đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe, không kìm được, đi xuống tầng dưới.
Cậu nhớ hồi chạy lên có thấy một giáo viên Omega đang nghe điện thoại ở tầng ba…
Thẩm Lục Dương biết mình không nên tới gần, nhưng cậu khát quá, cực kỳ khó chịu. Cậu cần pheromone, cần Omega.
Mẹ kiếp!
Thẩm Lục Dương tự tát vào mặt mình, cơn đau giúp cậu tỉnh táo trong tích tắc.
Theo thế giới trong sách, giờ cậu là tội phạm dự bị, không nên đến gần Omega. Vậy cậu phải làm gì đây——
Hương rượu vang đỏ nồng nặc phủ trùm không gian quanh cậu, chắn mọi nhân tố có thể ảnh hưởng.
Thẩm Lục Dương chậm rãi ngẩng đầu, Tạ Nguy Hàm đã đứng trước mặt cậu từ lúc nào.
Thời Phàm nằm bất tỉnh đầu cầu thang, cậu là người duy nhất có thể đứng vững trước pheromone Alpha cấp S.
Đôi mắt Thẩm Lục Dương đỏ rực, nhìn vào vùng u tối kia.
Cậu tựa người vào tường, toàn thân căng cứng như thú dữ cố gắng kìm nén ham muốn, vừa đáng sợ vừa cảm động. Cậu nghiến răng: “Tôi, cần… bác sĩ.”
Hành lang tràn nắng, bên ngoài cửa kính là bóng cây và ánh ban mai gay gắt, bên trong ngập hương rượu đỏ mê hoặc. Sự tương phản ấy tàn phá dây thần kinh mỏng manh, cảm giác tội lỗi trong lòng như nghiền d*c v*ng.
Tạ Nguy Hàm nhẹ chạm lên cổ áo sơ mi đen rồi trượt xuống, động tác như diễn chậm lại trong mắt Thẩm Lục Dương. Yết hầu cậu không ngừng lắc lư.
Lý trí còn lại khiến cậu lùi một bước, dựa vào tường. Cậu cúi đầu rồi lắc lắc: “Không được… Thầy Tạ, không… Anh…”
Tạ Nguy Hàm dùng tay còn lại nâng cằm cậu lên, động tác dịu dàng, ngón cái gồ gề vuốt lên đôi môi khô, trán tựa trán, giọng êm dịu như ru: “Không cần vội, tôi đang nghe đây.”
Thẩm Lục Dương thở gấp, mồ hôi chảy dài xuống cổ áo, nghẹn ngào lặp lại: “Giờ tôi… không thể đến gần anh…”
Thầy Tạ nhíu mày, nhẹ nhàng buông nắm tay đang siết chặt, tay kia vuốt ve vành tai, đôi mắt u tối dẫn đường: “Vì sao?”
Thẩm Lục Dương vô thức bối rối, nghiêng đầu tựa vào vai anh.
Cậu siết mạnh tay Tạ Nguy Hàm, giọng trầm khàn truyền từ vai anh: “Sẽ… cứng mất…”
Tạ Nguy Hàm cười nhẹ, chăm chú vuốt ve sau gáy cậu như khen ngợi sự thành thật.
Thẩm Lục Dương như cún con được âu yếm, há miệng thở hổn hển, pheromone nóng rực tràn khắp cơ thể, thúc giục cậu gặm cắn, chiếm hữu, chinh phục.
Càng kìm nén càng đau đớn.
“Đi thôi.”
Giọng nói bên tai như chứa ma lực, mê hoặc Thẩm Lục Dương đánh mất hy vọng được giải thoát, từng bước kéo cậu vào một văn phòng trống.
Hành lang vắng lặng vẫn ngập nắng ban mai. Hương pheromone còn ám theo hai bóng người, ca cao nóng tan trong rượu vang đỏ, từng chút lan tỏa… cho đến khi không ai còn ngửi thấy nữa.
Tiếng cửa “cạch” đóng lại đưa Thẩm Lục Dương tỉnh táo một chút.
Cậu nhìn về phía trước, tầm mắt dừng lại nơi cằm gợi cảm, đôi môi đỏ thẫm, yết hầu nhô lên và cuối cùng là xương quai xanh lộ ra của người đàn ông ấy… Cậu từng cắn nơi đó, còn nhớ rõ vị máu.
Tạ Nguy Hàm dựa người lên cửa, véo vành tai cậu như trêu đùa, bờ môi mềm mại chạm vào vành tai, để lại cảm giác ẩm ướt nóng bỏng rồi rời đi nhanh chóng.
Tiếng thì thầm bên tai đầy mê hoặc: “Cậu muốn gì?”
Thẩm Lục Dương nhìn sàn nhà mơ hồ, kỳ dịch cảm tra tấn khiến cậu chỉ còn bản năng. Cậu cố đoán ý câu nói ấy, nhưng hương rượu vang đỏ càng khuấy động tâm trí, khiến tim cậu rung lên vì cảm xúc d*c v*ng.
Cậu hé miệng như đứa trẻ lần đầu mắc lỗi, khẽ cắn nhẹ vào gáy Tạ Nguy Hàm, thậm chí không để lại dấu răng.
Giọng nói khàn đặc thốt ra mong muốn lớn nhất nhưng chẳng phải câu trả lời tốt nhất: “Tôi… tôi muốn đánh dấu, tôi muốn… Omega.”
Lần đầu là bác sĩ, Thẩm Lục Dương còn lý trí.
Lần thứ hai là Omega, cậu chỉ còn bản năng.
Tạ Nguy Hàm buông cậu ra, thả lỏng bàn tay nắm chặt, rút khỏi hàm răng khao khát, con ngươi đen nhánh đầy nguy hiểm hướng vào gương mặt mơ màng.
Khóe môi anh nhếch lên, một độ cong mơ hồ, ánh mắt dừng tại đôi môi hé mở của Thẩm Lục Dương, kiên nhẫn gọi: “Dương Dương, tôi là ai?”
Hơi thở cậu dồn dập rồi hỗn loạn. Cậu nắm lấy vạt áo anh, cố nuốt nước miếng, giọng trầm căng thẳng: “Thầy Tạ, Tạ Nguy Hàm, anh là Tạ Nguy Hàm.”
Một tiếng cười nhẹ như cello vang lên, những gợn sóng ái muội lan trong không khí.
“Cậu muốn gì?”
“… Anh.”
Hương rượu vang đỏ quấn lấy cả căn phòng. Tạ Nguy Hàm bế Thẩm Lục Dương đặt lên bàn bên cạnh, một tay chống cạnh cậu, tay kia kéo áo mở ra, để lộ xương quai xanh trắng nõn.
Vết thương lần trước mới lành, như vệt đánh dấu chủ nhân từng dung túng trên cơ thể.
Mạch máu xanh nổi rõ dưới da, vết răng trên xương quai xanh kéo lại ký ức đắng chát. Đồng tử Thẩm Lục Dương co rúm, d*c v*ng bị đè nén như bát sứ vỡ, lý trí cuối cùng vụt tắt.
Cậu há miệng, cắn mạnh nơi đó.
Máu như được tưới bằng rượu vang đỏ, dưới lớp ngọt ngào là một cơn nghiện không thể chối bỏ. Những giọt máu đỏ rơi xuống lớp da trắng như ngọc, bị đầu lưỡi thô bạo liếm, trôi xuống cổ họng khô, dịu đi sự rung động trong thân thể.
Khóe mắt Thẩm Lục Dương ửng hồng vì vừa thỏa mãn vừa dữ dội, gò má đỏ lên bất thường. Mồ hôi dính sau gáy, lưng căng cứng, mọi cơ đều căng hết sức để giữ lấy người đàn ông trước mặt như nắm lấy cọng rơm cuối cùng cứu mạng.
Cậu khao khát…
Cậu mong cầu…
Ánh sáng ban mai trong trẻo xuyên qua kính chiếu lên sống lưng người đàn ông, môi anh nở nụ cười như quỷ đã dụ dỗ được con mồi. Ánh mắt anh âm u lại dịu dàng nhìn Alpha ngây thơ trong tay.
Ngay cả mặt trời cũng bị đánh gục bởi h*m m**n đen tối nhuộm máu, ẩn mình sau tầng mây.
Đôi tay vội vàng của Thẩm Lục Dương rời khỏi vai Tạ Nguy Hàm, chạy dọc sống lưng anh xuống eo. Khi muốn tiến thêm bước nữa, cậu bị giữ lại.
Cậu nhìn Tạ Nguy Hàm với vẻ mơ hồ, đầu ngón tay đối phương lạnh lạnh chạm từ ngón trỏ xuống lòng bàn tay rồi dừng ở cổ tay, những cái chạm hờ như kích thích từng dây thần kinh nguy hiểm của cậu… Hơi thở Thẩm Lục Dương trở nên nặng nề, kéo bàn tay kia đặt lên eo mình——
________
Sâm: Tác giả còn mấy bộ AxA nữa đọc cũng thích lắm mọi người oiiii, ngon quá mọi người cứ đọc thử xem.
Hết chương 20