Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
019.
Có phản ứng.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Thẩm Lục Dương nhìn thời khóa biểu dán ở góc bàn, hôm nay giáo viên tiếng Anh không đi dạy vì bận công việc nên đã đổi ca với tổ của họ.
Thế nên tối nay tới lượt cậu và Tạ Nguy Hàm trực tự học giải đáp thắc mắc cho học sinh.
Vài phút trước giờ tự học buổi tối, Tạ Nguy Hàm mới quay lại văn phòng.
Thẩm Lục Dương đang dựa vào cửa sổ quan sát học sinh trên sân, nghe tiếng động liền xoay người, trong đầu đã chuẩn bị câu hỏi tới vài trăm lần mà giờ vẫn say sưa phát biểu.
“Thầy Tạ, anh đi đâu mà cả ngày chưa về vậy?”
Trong phòng chỉ có hai người họ, Tạ Nguy Hàm một tay nới cà vạt, nghe vậy cười mang vẻ mệt mỏi: “Đi họp, sau kỳ nghỉ Quốc Khánh có lớp mở lại, hơi gấp.”
Thẩm Lục Dương nhìn anh ngồi xuống, giả vờ thản nhiên hỏi: “Họp ở đâu vậy?”
Tạ Nguy Hàm như chẳng nhận ra điều gì bất thường, trả lời giản đơn: “Tòa Nghệ thuật.”
Thẩm Lục Dương giật mình.
Đoạn Thần cũng từng lái xe rời khỏi tòa nghệ thuật, không biết cuộc gặp giữa hai người đó có đúng là ngẫu nhiên?
Thầy Tạ vốn không có ý gì, nhưng Đoạn Thần bất ngờ lại đi đúng mắc xích giữa họ.
Thẩm Lục Dương ôm ngực, cảm động đến mức không nói nên lời.
Thầy Tạ thật sự coi trọng cậu như bạn bè, vậy là phải giữ gìn, không thể để thầy Tạ thất vọng.
Không biết Tạ Nguy Hàm khiến Đoạn Thần thương tổn sẽ gây ra hỗn loạn thế giới đến đâu, kế hoạch “tranh sủng” cũng chẳng đáng tin, cậu phải cẩn thận quan sát, trông chừng thầy Tạ…
Tiếng chuông tự học buổi tối vang lên, Thẩm Lục Dương trở lại chỗ ngồi, cầm một quả táo trong tay. Cậu đạp chân bàn, lăn ghế tiến lại gần bàn Tạ Nguy Hàm.
Cậu rộng tay mời: “Thầy Tạ ăn táo không ạ?”
Tạ Nguy Hàm kéo cà vạt ra, đặt lên bàn. Một bóng đèn trong phòng đã hỏng, ánh sáng yếu hắt lên gương mặt thư thái khiến anh trông mềm mại kỳ lạ. Sự mệt mỏi trên hàng lông mày càng làm anh quyến rũ hơn, như lời cám dỗ mờ ảo.
Cổ họng Thẩm Lục Dương khô khốc.
Tạ Nguy Hàm không để ý quá nhiều, nhận lấy quả táo, ánh mắt dịu dàng, khoé môi cong lên: “Cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn.” Thẩm Lục Dương hoảng hốt né tránh ánh mắt anh, nhìn về góc bàn rồi chỉ: “Hai chậu xương rồng này được chăm tốt thật.”
Ngón tay anh khẽ véo quả táo, Tạ Nguy Hàm liếc qua là thôi, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cậu, giọng trầm ấm: “Thích sao?”
Thẩm Lục Dương gật đầu, nhớ lại chiến tích trước kia: “Tôi nuôi cây không sống nổi, xương rồng bị tôi chăm gần chết, đành phải đem cho người khác hồi sức.”
Tạ Nguy Hàm trầm ngâm, ánh mắt lướt qua vẻ thẫn thờ của cậu, bất chợt cười: “Có phải cậu tưới nước thường xuyên không?”
“Đúng vậy.” Thẩm Lục Dương đang sờ vào gai xương rồng, mắt mở to hỏi: “Sao anh biết? Một ngày không tưới là đất khô, tôi sợ nó chết. Tôi cũng không dám tưới nhiều, không lẽ nó chết đuối sao?”
Tạ Nguy Hàm một tay chống cằm, vai thư giãn, nhìn cậu dịu dàng: “Muốn nuôi tốt cây nào phải chỉ tưới nước. Cần xem chúng thích gì, không thích gì. Có lúc để chúng ‘thiếu nước’ vừa đủ, lại bất ngờ có được vẻ đẹp đặc biệt.”
Thẩm Lục Dương liền hắng giọng, hai tay chạm vào nhau: “Ngày mai tan học tôi sẽ mua một chậu cây, lần này nhất định kiên trì tưới một tuần một lần!”
Đang nói thì có tiếng gõ cửa.
Thẩm Lục Dương không cử động, dựa vào bàn Tạ Nguy Hàm rồi gọi: “Vào đi.”
Đầu nhỏ thò vào, Chiêm Tĩnh Diệu chui vào nhẹ nhàng chào Tạ Nguy Hàm: “Em chào thầy Tạ.”
Tạ Nguy Hàm gật đầu.
Theo sau cô bạn là những người khiến Thẩm Lục Dương không ngờ tới – Hướng Lỗi, Bành Tuấn, Đinh Nhất Phàm, Lê Thân Vũ.
Thẩm Lục Dương há hốc, ngạc nhiên nhìn: “Tới gặp thầy hay gặp thầy Tạ của tụi em?”
Nói xong cậu nghiêng đầu thì thầm, giọng hơi lớn với Tạ Nguy Hàm: “Thầy Tạ, nếu cả đám đều tìm anh thì thầy sao chịu nổi.”
Tạ Nguy Hàm thản nhiên nhìn học sinh, dịu dàng cười: “Vậy nếu các em đều tìm cậu thì sao?”
Thật chưa từng nghĩ tới tình huống đó.
Thẩm Lục Dương suy nghĩ một chút, vẫy tay với Bành Tuấn, cười rạng: “Bành Tuấn, mấy đứa tìm ai vậy?”
Bành Tuấn: “…”
Sao lại hỏi vấn đề khó nói thế chứ!
Chiêm Tĩnh Diệu nhìn trái nhìn phải, dũng cảm giải cứu thầy Thẩm.
“Em tìm thầy Tạ ạ.” Cô bạn trả lời.
Thẩm Lục Dương nhướng mày, đùa: “Đừng để tụt lại quá xa trong lớp Vật lý của thầy Thẩm nhé, cửa lớp luôn rộng mở.”
Rồi quay ra sau: “Bành Tuấn? Sao em vẫn đứng lặng vậy?”
Mặt Bành Tuấn đỏ lên, cuối cùng thốt ra: “Tìm thầy.”
Thẩm Lục Dương không nén được cười: “Đang an ủi thầy đấy chứ? Nhìn em thế thầy thấy có lỗi lắm.”
Bành Tuấn tức giận quay đi.
Thẩm Lục Dương vội gọi: “Áy áy áy, thầy chỉ trêu thôi, lại đây nào, có muốn ăn que cay không?”
Bành Tuấn dừng lại, hơi xấu hổ quay lại.
Thương tình cho mấy que cay.
Thẩm Lục Dương: “Được mùa rồi, cố lên thầy Tạ!”
Tạ Nguy Hàm lấy bút máy, nhếch môi, ánh mắt sâu lắng: “Thầy Thẩm cũng vậy.”
Trong bốn người, Bành Tuấn có nhiều câu hỏi nhất, ba người còn lại hỏi xong rồi về làm bài.
Thẩm Lục Dương nhìn Bành Tuấn ngồi cạnh, tỏ vẻ giãy giụa, lấy bút chọc trán cậu ta.
Bành Tuấn phản ứng: “Làm gì vậy?”
Thẩm Lục Dương lờ đi, nghiêng người về phía trước, che miệng nhưng vẫn nói to: “Em ngại đến một mình nên kéo mấy bạn theo đúng không?”
Nói xong còn hất cằm chỉ Lê Thân Vũ.
Bành Tuấn hết kiên nhẫn, cúi xuống tập trung vào bài, nói không vặn: “Không phải, tụi nó muốn tới hay không không liên quan tới tôi.”
“Ê, sao nói nặng quá vậy.” Thẩm Lục Dương ghi các bước giải ra giấy, đẩy về phía cậu, trò chuyện: “Kỳ nghỉ tới em có bận không?”
Bành Tuấn cảnh giác: “Làm gì?”
“Cái ánh mắt đó?” Thẩm Lục Dương giả bộ đau lòng, tặc lưỡi: “Thầy chỉ muốn hỏi thôi. Nếu em không bận thì ghé nhà thầy, thầy giúp học bù. Em nhìn đi, mấy chữ em viết chẳng khác nào con mèo hoang nhà thầy.”
Bành Tuấn đang nghĩ đến học bù nhưng cũng ghét cái so sánh kỳ lạ đó.
“Mèo tam thể đó.” Thẩm Lục Dương tự nhủ mình phải ân cần: “Một bên một nét, giống bộ lông mèo tam thể.”
Bành Tuấn: “…”
Đệt!
Cậu siết chặt bút, cau mày: “Không có thời gian.”
“Thôi được rồi.” Thẩm Lục Dương cũng không ép: “Nhưng em không cần tiếc thời gian tiền bạc cho thầy đâu, thầy nhiều tiền lắm. Trước thầy bán thảm, mong tụi em đừng làm khó thầy vật lý yếu đuối, sau đó thấy bán thảm chẳng có tác dụng. Thầy quyết định, thầy rất giàu có.”
Cậu nhìn Bành Tuấn: “Khi nào rảnh cứ gọi thầy, lúc nào cũng được, đừng ngại.”
Mấy cảm xúc trong lòng Bành Tuấn như bùng nổ, hai tuần đã lấy đi sự kiên nhẫn tích tụ suốt nửa năm.
Giờ có dấu hiệu quá tải!
Sau buổi tự học tối, Thẩm Lục Dương hỏi: “Nhà các em có xa trường không?”
Bốn cậu trai lắc đầu, Chiêm Tĩnh Diệu nói sẽ tự bắt taxi.
“Không có xe buýt đưa đón à?” Thẩm Lục Dương ngó cô bạn.
Chiêm Tĩnh Diệu thu xếp cặp sách: “Khu nhà em chỉ có mỗi em đi học, xe buýt trường không ghé.”
Thẩm Lục Dương nhíu mày nhìn, cô bé gầy yếu, một cái chạm nhẹ là đã ngất: “Mỗi ngày đi về muộn thế này sao?”
Chiêm Tĩnh Diệu: “Đa số ba em đón, hôm nay ba có việc nên không đến. Không sao đâu thầy Thẩm, em sẽ chụp biển số xe lại.”
Thẩm Lục Dương khoác áo: “Vậy em đi cùng thầy, thầy đưa em về. Một cô bé như em đi taxi một mình đáng sợ lắm.”
Chiêm Tĩnh Diệu không từ chối, đôi mắt sáng lên nhìn cậu: “Em được ngồi Porsche à thầy?”
“Em phải đi taxi.” Thẩm Lục Dương vui vẻ: “Thầy không đi xe.”
“Đi xe tôi đi.” Tạ Nguy Hàm bất ngờ đứng sau từ bao giờ, lên tiếng: “Tiện đường.”
Thẩm Lục Dương mang tinh thần “quan hệ đôi ta vô cùng tốt”, không thấy đè nặng, bảo Chiêm Tĩnh Diệu lên xe Tạ Nguy Hàm với mình.
Thẩm Lục Dương ngồi ghế phụ, Chiêm Tĩnh Diệu ngồi sau.
Cậu hít vào mùi rượu vang đỏ thoang thoảng trong không khí – là nước hoa, khác hẳn pheromone của Tạ Nguy Hàm nhưng vẫn khiến cậu cảm giác thân thuộc.
Chiêm Tĩnh Diệu cố chấp hỏi về chiếc 911: “Thầy Thẩm, sao thầy không đi xe?”
Đầu tiên là đánh nhau với Đoạn Thần sáng nay, sau đó nghe thấy thế giới hỗn loạn, rồi phải tăng ca tự học tối. Thẩm Lục Dương tựa ghế, lười nhác đáp: “Lái xe mệt lắm, ngồi yên thế này thoải mái hơn.”
Tạ Nguy Hàm đưa Chiêm Tĩnh Diệu về trước, thấy cô bé bật đèn lên lầu, vẫy chào từ ban công rồi rời đi.
Anh quay sang, thấy Thẩm Lục Dương đã ngủ từ lúc nào.
Cậu ngủ mà chẳng hề phòng bị trước một Alpha cấp A, nhịp thở đều, ngủ say đến mức không động đậy.
Tạ Nguy Hàm tăng nhiệt độ xe, dừng xe trước đèn đỏ.
Anh nghiêng đầu, nụ cười ấm dần, ánh mắt uể oải, duỗi tay chạm lên môi Thẩm Lục Dương.
Thẩm Lục Dương đang ngủ ngon bỗng bị quấy rầy, liền túm lấy tay người gây phiền, hít hít mũi rồi im lặng.
Đèn đỏ kéo dài, đáy mắt Tạ Nguy Hàm sâu thẳm, anh nhẹ nhàng vuốt ve làn da, hương vang đỏ bao quanh con mồi đang ngủ say, lượn quanh gáy mà không tiến thêm một bước.
Lịch lãm mà âm u.
Khi Thẩm Lục Dương tỉnh dậy, tưởng đã là sáng, mơ màng đưa tay chạm nơi phát ra tiếng, định “tắt đồng hồ”.
Cậu chạm phải thứ mềm mại.
Mắt cậu mở to, mất chút mới thích nghi. Cậu nhìn rõ người đối diện – không phải đồng hồ mà là môi Tạ Nguy Hàm.
Cậu rụt tay lại như bị điện giật, yết hầu động đậy, tay ẩn bên hông lùi lại, giọng khàn khàn: “Thầy Tạ?”
Tạ Nguy Hàm ấn nhẹ vào chỗ cậu vừa chạm, khoé môi cong: “Đến rồi.”
Thẩm Lục Dương nhìn ra cửa sổ, là nhà mình.
Lần trước đến nhà Tạ Nguy Hàm, hai người đã trao đổi địa chỉ.
Không biết có phải ảo giác không, Thẩm Lục Dương thấy cổ họng khô, đầu lưỡi ngứa, liên tục liếm môi.
Như thể đang khát máu…
“Thế mà tôi lại ngủ quên.” Thẩm Lục Dương cố xua đi sự khó hiểu trong cơ thể, nhìn yết hầu Tạ Nguy Hàm trong bóng tối, giật mình rồi nắm tay cửa, không dám nhìn thẳng: “Thầy Tạ đi đường cẩn thận nhé.”
Tạ Nguy Hàm khẽ “ừ”. Anh tiến lại gần, ngón tay trắng lạnh chạm qua cổ, chỉnh lại cổ áo cậu.
Lúc hai người gần nhất, anh ngước nhìn cậu, mắt chứa nụ cười: “Ngủ ngon, Dương Dương.”
…
Thẩm Lục Dương chạy về nhà, quăng cặp áo khoác rồi vào phòng tắm.
Cậu phát điên rồi sao, chỉ cần nhìn mặt thầy Tạ thôi đã có phản ứng.
Trong phòng tắm, cậu dội nước lạnh lên mặt, lý trí không cho phép cậu giải quyết theo cách khác.
Vì giờ trong đầu chỉ có Tạ Nguy Hàm!
Giống như không chỉ ngủ trên xe mà là trải qua một trận trên xe.
Trước khi ngủ, cậu tự nhủ có thể do mùi nước hoa vang đỏ trên xe khiến nhớ lại những trải nghiệm quá đỗi vui sướng…
________
Tác giả: Tự nhiên nước hoa bị đổ lỗi, rõ ràng đó là công phu của pheromone.
Hết chương 19