Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
005.
Kỳ dịch cảm.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Lê Thân Vũ nhìn bảng, nhếch mép một tiếng rồi quay mặt đi, không thèm nhìn Thẩm Lục Dương nữa.
Thẩm Lục Dương rất hiểu tâm lý ấy, hồi còn đi học cậu cũng chẳng ưa gì mấy thầy cô thích thể hiện mà trình độ thì kém.
"Các bạn này làm bù bài tập: Ba Hiểu Đông, Mao Tư Hàm… Bành Tuấn… Lê Thân Vũ."
Đọc đến cái tên cuối, Thẩm Lục Dương quay lại bục giảng, thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc nói: "Trước hết, thầy muốn xin lỗi tất cả các em trong lớp."
Cả lớp im lặng, chỉ thấy ánh mắt mỗi người đều hiện lên vẻ khó hiểu.
Thẩm Lục Dương đặt danh sách xuống, giọng trầm: "Trước đây, vì lý do cá nhân, thầy đã làm chậm tiến độ học và ảnh hưởng đến tinh thần của các em. Đó là lỗi của thầy, ở đây thầy thành thật xin lỗi các em, thật lòng xin lỗi."
Vừa dứt lời, cậu đứng bên cạnh bục giảng, cúi đầu.
Lớp học xôn xao.
Thẩm Lục Dương đứng thẳng lên, giọng to: "Chỉ còn chưa đầy một năm là đến kỳ thi tuyển sinh đại học. Thời gian tới, thầy sẽ hoàn thành trách nhiệm của một giáo viên bộ môn Vật lý. Các em có thể không thích thầy, thấy thầy phiền, thậm chí nhìn thấy thầy là muốn đánh… Nhưng nếu các em không hiểu, không biết thì nhất định phải đến hỏi thầy."
Nói đến đây, cậu nhìn về phía nhóm cá biệt ngồi hàng sau, nhếch môi cười: "Vì những hành vi đập bàn, giậm chân hay cười nhạo của các em sẽ chẳng thể gây tác dụng gì với một kẻ chó già vững vàng như thầy — giống như những cánh buồm kia vậy."
Cậu dúi ngón tay, lắc lắc: "Điều duy nhất có thể khiến thầy xấu hổ là các em ném phiếu báo điểm thi đại học vào mặt thầy, rồi cười khinh khỉnh: ‘Thẩm Lục Dương! Ba năm đã hết, bây giờ ông còn lấy gì uy hiếp tôi!’"
Mấy nữ sinh hàng trước không nhịn được bật cười.
Nhìn thấy ánh mắt của mình bị nhìn lại, họ lập tức ngậm miệng, mặt ửng đỏ lên.
"Cứ cười đi, cười đi." Thẩm Lục Dương vỗ tay phẩy phẩy, "Ba năm còn hơn nửa năm, đâu dễ dàng vậy đâu."
Không khí căng thẳng cuối cùng cũng vỡ, hai nữ sinh ở bàn trước cười "Há~há~" rồi lan ra cả lớp.
"Há~ há~ há~"
Nhóm cá biệt phía sau cố tỏ vẻ lạnh lùng, nhưng tiếng cười giữa lớp học khép kín như có lực hút, ngay cả cậu học sinh mũm mĩm đang ngủ mơ màng bên cửa sổ nghe thấy tiếng cười cũng bật cười theo.
Thẩm Lục Dương để họ cười ba phút, mới nhìn đồng hồ nói: "Thầy còn có thể liều mạng chọc các em thêm khoảng 20 giây nữa, thầy giám thị chỉ còn nửa phút là ra chiến trường rồi."
Hai nữ sinh vẫn cười "há há" vừa nhìn cậu, vừa hỏi: "Thầy ơi, không dừng được thì sao ạ?"
"Cố nhịn đi." Thẩm Lục Dương đi tới đóng cửa lớp, vẻ cam chịu: "Thông cảm nhé, thầy cũng chỉ là người làm công ăn lương tháng 2.125 tệ thôi."
*Khoảng 7 triệu đồng Việt Nam.
Học sinh mũm mĩm hàng ghế thứ ba reo lên: "Người làm công ăn lương mà lại lái Porsche hả thầy ơi!"
Thẩm Lục Dương quay lại nhìn cậu nhóc: "Không mua Porsche thì trong túi còn tiền, còn thì sao bán thảm với mấy đứa được."
Tiếng cười vang lên tiếp tục không ngừng.
Các phần giảng sau suôn sẻ, chỉ có bug "Há~ há~" dễ bị kích hoạt và nhóm cá biệt phía sau vẫn chẳng chịu nghe giảng.
Thẩm Lục Dương định tìm lúc tâm sự với họ.
Đều là học sinh trung học, sai lầm lớn nhất là bỏ môn chỉ vì ghét giáo viên chủ nhiệm.
*Sâm: Còn mình thì hồi cấp 2 bị giáo viên môn Văn trù nên cứ thế là nản, điểm Văn như hạch =))))))
Có lẽ lời cậu nói có chút hiệu quả; cũng có thể tiết học này cậu giải đáp cho học sinh nên các em có thêm hy vọng. Giờ tan học, một vài học sinh đem bài ra hỏi: "Thầy Thẩm ơi, đề này em không hiểu lắm ạ."
Thẩm Lục Dương dừng bước, nhận bài, khom lưng đặt lên bục giảng, giọng nhẹ nhàng hỏi: "Em không hiểu chỗ nào?"
Học sinh đó là một Omega, tên Vân Hàn, có vẻ hướng nội, lúng túng siết chặt ngón tay mà không nói được gì.
Thẩm Lục Dương hơi ấn tượng với anh: cậu học trò trầm tính, mà tên hình như là Vân Hàn.
Cậu cười: "Vừa rồi thầy giảng hơi nhanh, mình nói lại từ đầu nhé."
Vân Hàn ngượng ngùng mím môi: "Em cảm ơn thầy ạ."
Mười phút sau giờ tan học, Thẩm Lục Dương vẫn ở lại giảng bài.
Học sinh tò mò tụ tập, thấy không biết câu nào thì đứng lại nghe. Càng lúc càng đông.
Khi lớp tiếp theo sắp bắt đầu, chủ nhiệm Tông Úy Tình lên lớp sớm, thấy bục giảng còn đám học sinh thì tưởng bọn họ đang nghịch.
Nhìn kỹ mới thấy, trời ơi, đó chính là thầy Thẩm mới đến.
Tuần đầu khai giảng cô bận nên không đến được, giáo viên khác dạy thay, nghe người ta nói “Thầy Thẩm chẳng ra gì”.
Nếu trước vẫn còn nghi ngờ, thì giờ cô thấy thầy Thẩm có thái độ vô cùng tốt, đúng là chuẩn mực của thế hệ mới!
Tông Úy Tình không quấy rầy, lặng lẽ ngồi xuống một ghế học sinh quan sát.
Chuông vào học vang lên, Thẩm Lục Dương còn hai câu chưa kịp giảng hết.
Cậu hẹn với học sinh là tối nay sẽ không về tiết tự học, họ cứ đến phòng giáo viên tìm cậu. Rồi cậu đứng dậy thu tài liệu.
"Thầy Thẩm, thầy vất vả rồi." Tông Úy Tình đứng lên, nhìn cậu mỉm cười khen ngợi.
Thẩm Lục Dương mới nhận ra cô, vội đáp: "Không vất vả, phụng sự vì học sinh."
Rời khỏi lớp 11-21, Thẩm Lục Dương thấy hai vai mình như nặng trĩu, khác hẳn với cảm giác mơ hồ ngày hôm qua. Cậu đi trên đường với cảm giác thật chắc chắn và thực.
Cậu suy nghĩ lâu mới hiểu ra.
Cảm giác ấy gọi là trách nhiệm.
Đời trước, cậu não ít yêu cầu với bản thân, dù thi đại học cũng chọn nguyện vọng tiếng Anh một cách tình cờ.
Cậu nghĩ có một công việc bình thường, kiếm tiền đủ sống, sau đó lấy vợ sinh con, cuối đời bình an là được.
Nó ổn, nhưng cậu luôn thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Giờ mới nhận ra, một cuộc sống có mục tiêu, có trách nhiệm khiến người ta có hướng đi, có động lực phấn đấu.
Có lẽ bị lây bởi năng lượng rực cháy từ học sinh.
Thẩm Lục Dương thấy mình có thể xử lý cả ba bốn quyển vật lý trong một đêm.
Thẩm Lục Dương: Thống Thống à, thế giới này thật tốt, cảm ơn cậu.
[ Xúc động quá Dương Dương à, hu hu, quả nhiên tôi không sai. ]
Thẩm Lục Dương khiêm tốn: Tôi vẫn cần tiếp tục nỗ lực.
[ Hu hu hu hu, cảm động chết mất, Dương Dương à, nhưng tôi có chuyện muốn nói —— ]
[ Ngay bây giờ, xuống lầu rẽ trái! Đến phòng học đa phương tiện tầng bảy Tòa Nghệ thuật! Chạy! Nhanh! ]
Thẩm Lục Dương chưa hiểu gì đã chạy như điên theo chỉ dẫn hệ thống.
Thẩm Lục Dương: Có chuyện gì thế!
[ Nhiệm vụ khẩn cấp: Thời Phàm và Tạ Nguy Hàm đã ở chung trong không gian kín hơn một giờ, kích hoạt hạng mục cấm! ]
[ Hậu quả: Thời Phàm và Tạ Nguy Hàm đồng thời đến kỳ dịch cảm! Tạ Nguy Hàm có 80% khả năng mất kiểm soát! ]
[ Nội dung nhiệm vụ: Tách Thời Phàm và Tạ Nguy Hàm, xử lý kỳ dịch cảm của hai người. ]
[ Trừng phạt thất bại: Sấm sét cấp năm giáng xuống! ]
Thẩm Lục Dương: Mẹ kiếp, sao cậu không nói sớm!
[ Cậu đi dạy học mà! Cấp trên không cho tôi ảnh hưởng đến sự nghiệp của cậu đâu, oa oa oa ~ ]
Thẩm Lục Dương: …
Cuộc sống làm công chết tiệt này!
Có lẽ Nhà trưởng không hề muốn dạy nghệ thuật nên Tòa Nghệ thuật xa tít, cậu chạy hết sức năm phút mới tới.
Rồi đến tầng bảy.
Cậu vội vào thang máy —
[ Thang máy hỏng rồi Dương Dương à! Cầu thang rẽ phải! ]
Thẩm Lục Dương: Đù má!
Lên đến tầng sáu thì hai chân mềm nhũn. Vừa lên tới tầng bảy, pheromone cấp S đặc quánh trong không khí ập tới, khiến cậu đập luôn đầu vào cầu thang.
Đầu gối hắm xuống bậc, nước mắt tuôn như mưa.
[ Cố lên nào Dương Dương ơi, hu hu bảo bối nhỏ của tôi, Thời Phàm cần cậu! ]
Thẩm Lục Dương ráng đứng dậy.
Một người đàn ông trưởng thành hiện đại ít khi gặp pheromone ức chế. Nếu phải miêu tả thì giống "thuốc giãn cơ" cộng thêm "chất kích thích".
Nghe hơi mâu thuẫn, nhưng cảm giác ấy thật sự cực kỳ lộn xộn.
Từng cơ bắp run rẩy không thể cử động, nhưng thần kinh lại hưng phấn nhạy cảm, chỉ một cơn đau đầu ngón tay cũng cảm nhận rõ.
Đằng sau gáy như bị ai đó đâm rồi rắc ớt bột, đau đến muốn rụng đầu.
Nhưng dù đau đớn vẫn không thấy “tê tái” gì, chỉ biết đành chịu đựng.
Không thể chần chờ, Thẩm Lục Dương run rẩy, nghiêng người dựa tường, từng bước đi về phía phòng học đa phương tiện.
Không biết bao lâu, một phút? Hai phút? Hay mười phút chứ không biết.
Cậu cuối cùng cũng mở được cửa lớp.
Pheromone xộc tới khiến cậu suýt ngã, nhưng vẫn lảo đảo tiến lên, vịn vào bàn, mở to ánh mắt đỏ tía tìm.
Người đâu?
[ Dương Dương, hàng ghế thứ ba! ]
Dưới đất?
Không do dự, Thẩm Lục Dương vừa tựa bàn đi tới vừa gọi: "Thầy Tạ? Tạ Nguy Hàm! Tạ Tạ!"
Đột nhiên bàn tay trắng bợt từ lối đi thò ra, theo sau là khuôn mặt khiến cậu đã mê say nhiều lần, chậm rãi đỡ cậu dậy.
Từ sắc mặt thấy Tạ Nguy Hàm không khác thường, chỉ có đồng tử như mực giờ đã đỏ rực.
Trong sách tướng, đó là dấu hiệu một Alpha cấp cao sắp mất kiểm soát.
Giờ càng bình tĩnh, thì mất kiểm soát xong càng cuồng.
Dù biết nguy hiểm, Thẩm Lục Dương vẫn lảo đảo tiến tới. Khi gần tới, cậu ngửi thấy mùi máu tanh từ pheromone.
Giọng Tạ Nguy Hàm khàn khàn, môi nở nụ cười đỏ tươi, nhưng vẫn dịu dàng, hơi yếu: “Sao thầy Thẩm lại đến đây?"
Thẩm Lục Dương chạy tới nắm bả vai anh, răng nghiến cố kéo anh dậy: "Thầy Tạ, ối… Thầy bị thương sao?"
Cậu chịu không nổi pheromone, đau đến mức không thể nâng anh lên.
Đang cố gắng, đôi mắt Tạ Nguy Hàm tối lại, vài giây sau anh đỡ lấy tay cậu, kéo cậu đứng thẳng.
Ngay sau đó, ngón tay lạnh ấn vào tuyến thể của Thẩm Lục Dương.
Tim cậu đập dữ, vô thức muốn né nhưng không thể cử động.
"Đừng sợ, đó là máu của tôi." Giọng khàn khàn bên tai, hơi thở nóng làm tai cậu đỏ lên.
Giọt máu từ đầu ngón tay tràn qua tuyến thể, thắng mọi thứ thuốc chữa, lập tức làm giảm đau cậu chịu.
Thẩm Lục Dương gần như rên lên, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ.
Cậu dựa phần lớn trọng lượng cơ thể lên Tạ Nguy Hàm, thở hổn hển: "Thầy, thầy Thời đâu rồi?"
Tạ Nguy Hàm hơi khựng lại nhưng che giấu kỹ càng, vòng tay ôm qua hông Thẩm Lục Dương để tránh cậu trượt xuống, tay còn lại nắm lấy tay cậu, nụ cười dịu dàng, hỏi: "Thầy Thẩm đến tìm thầy Thời sao?"
Hơi thở Thẩm Lục Dương nóng rực, tuyến thể dính máu Alpha cấp S đang kỳ dịch cảm, như uống rượu độc để giải khát, cơn đau giảm nhưng nóng rát tăng.
Cậu lắc đầu mơ màng: "Thầy Thời, không thể xảy ra chuyện…" Nếu có chuyện, tôi sẽ bị sét đánh mất.
"Vậy sao." Tạ Nguy Hàm đột ngột buông lỏng, Thẩm Lục Dương vô lực trượt xuống, đồng tử co lại, phản xạ nhanh ôm chặt tay Tạ Nguy Hàm lần nữa.
Tạ Nguy Hàm lại nắm lấy tay cậu: "Xin lỗi."
Thẩm Lục Dương thở phào, người như treo trên Tạ Nguy Hàm: "Không sao đâu thầy Tạ, em biết thầy cũng khó chịu, lát nữa sẽ có thuốc. Thầy đừng sợ…"
Nói xong, cậu vô thức cọ đầu ngón tay vào lòng bàn tay Tạ Nguy Hàm, mát lạnh, dễ chịu.
Hai người tìm thấy Thời Phàm nằm bất tỉnh sau cánh cửa.
Vì có Tạ Nguy Hàm bên cạnh nên mùi pheromone của Thời Phàm không rõ. Tiếp xúc lâu với pheromone cấp S làm mặt y đỏ, toàn thân run, tình hình cực nguy hiểm.
Thẩm Lục Dương đã gọi y tế và bảo vệ trên đường tới.
[ Dương Dương, Tạ Nguy Hàm không kìm được lâu nữa đâu! Alpha cấp S mất kiểm soát cực kì nguy hiểm! Cậu phải tìm cách kiểm soát anh ấy! ]
Thẩm Lục Dương nhìn quanh, bất lực: Vậy bây giờ làm sao? Tôi đi đâu tìm Omega cho anh ấy?
[ Thầy Tạ thích Alpha, cậu muốn tìm phải tìm Alpha đó! ]
Thẩm Lục Dương: Mà ở đây chỉ có Thời Phàm, tôi đi đâu tìm——
…
Cậu là giới tính gì vậy nhỉ?
____________________
Tác giả: Cậu là Alpha, tự tin lên.
Hết chương 5