Chiếm lợi

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

006.
Chiếm lợi.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Thẩm Lục Dương: Móa nó! Không phải cậu định nói ——
[Đúng, chính là cậu, đừng nhìn nữa Dương Dương à! Tự tin lên nào!]
Thẩm Lục Dương quay đầu, bắt gặp cặp đồng tử đỏ rực của Tạ Nguy Hàm.
Màu đỏ tượng trưng cho sự rung động bất an, giờ đây bị cô lập trong con ngươi nhỏ bé, như rượu vang đỏ đang chao nghiêng, yên lặng trăm năm cuối cùng cũng nhìn thấy ánh mặt trời.
“Thầy Thẩm, có lẽ để tôi ở lại đây không phải là quyết định sáng suốt.” Tạ Nguy Hàm nhẹ nhàng nhắc nhở, anh có ảnh hưởng quá lớn lên hai Alpha thường dân, nên rời đi thì hơn.
Hơi thở của Thẩm Lục Dương nóng rực, cậu nắm chặt tay anh, khàn giọng: “Hình như phòng học đầu cầu thang không khóa.”
Nhốt Alpha cấp S trong một không gian kín khác có thể tạm thời hạn chế sự lan truyền pheromone.
Tạ Nguy Hàm cầm tay cậu, đỡ cậu ngồi xuống ghế, trên cổ tay phải anh nổi lên đường vân đỏ uốn lượn: “Được.”
Thẩm Lục Dương không dám để anh một mình đi tới đó.
Alpha cấp S không kiểm soát được pheromone, có đến bệnh viện cũng chỉ có thể nhờ bạn đời hoặc người tình nguyện hỗ trợ, thuốc ức chế không có hiệu quả tuyệt đối.
Cậu bấu chặt tay Tạ Nguy Hàm, nhíu mày: “Tôi không yên tâm, tôi đi trông anh.”
Tạ Nguy Hàm thấy khá mới lạ khi nghe vậy, ánh mắt anh hơi nheo lại, nhưng vẫn không nhịn được mà bật ra tiếng cười khẽ.
Một lúc sau, anh nhìn Thẩm Lục Dương, kiên nhẫn hỏi: “Cậu chắc chứ?”
Thẩm Lục Dương gật đầu.
Cậu chắc chắn và rõ ràng.
Chẳng phải chỉ là cắn cổ, cũng không phải XXOO, cậu — một gã đàn ông trong xã hội hiện đại không hề câu nệ chuyện kiểu này, cắn một miếng cũng không mất miếng thịt nào.
Đến cửa, Thẩm Lục Dương mới phát hiện đây là một gian phòng chứa đồ nhỏ. Không biết giáo viên nào quên chìa khóa cắm trên cửa lại được lợi cho cậu.
Tìm một cái bàn sạch, cậu ngồi xuống, bị pheromone kích thích đến há mồm thở hồng hộc.
Cửa “lạch cạch” một tiếng, đóng chặt.
Đầu cậu như vỡ ra.
Một vấn đề lóe lên trong đầu não đình trệ: Làm sao để Tạ Nguy Hàm cắn cậu?
Nếu nói thẳng ra chắc chắn lộ việc cậu biết hắn thích giới tính A, không nói thì phải làm sao——
Âm thanh hệ thống vang lên:
[Dương Dương! Quyến rũ anh ta!]
Thẩm Lục Dương: ?
Thẩm Lục Dương: WTF??????
Cậu sợ hãi nhận ra dường như chỉ còn cách này.
Lần này cậu thật sự cuống cuồng, quyến rũ là gì? Quyến rũ gồm những bước nào? Một gã đàn ông lực lưỡng như cậu có gì đẹp để quyến rũ người ta hả?
[Cậu tưởng tượng đi, thầy Tạ làm gì sẽ khiến cậu chảy dãi?]
Thẩm Lục Dương: Anh ấy đứng đó không che mặt là tôi chảy dãi rồi!
[…]
[Dương Dương à, cậu chắc chắn cậu là trai thẳng sao?]
Thẩm Lục Dương: Đương nhiên tôi chắc chắn, tôi chỉ phản ứng với bạn gái tương lai của tôi.
[Mạo muội hỏi một câu, kia là tay phải của cậu à?]
*Trong trường hợp ai không hiểu, tui nghĩ Dương Dương cứng rồi đó =))))))))
……
Tạ Nguy Hàm hơi nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu.
Hô hấp Thẩm Lục Dương đình đốn, suy nghĩ lặng lẽ chìm nghỉm, cậu đăm chiêu nhìn đối phương như bị quỷ ám.
Phòng chứa đồ được che bởi rèm dày đỏ sẫm ngăn ánh nắng gay gắt, ánh sáng yếu ớt tạo quầng dịu nhẹ, bóng dáng mờ nhạt của hai người chậm rãi giao hòa trên mặt đất.
Tạ Nguy Hàm đối diện, anh nới lỏng cà vạt bằng những ngón tay mảnh, mồ hôi thấm ướt tóc trên trán, từng giọt máu nhỏ từ đầu ngón tay làm đỏ đường viền cổ áo trắng, vài giọt rơi lên áo.
Hương rượu vang đỏ làm say lòng tan trong căn phòng chật hẹp, nền đỏ sậm và vân gỗ trên sàn lượn vòng trùng điệp, lộng lẫy khiến người ta không dám nhìn lâu.
Không biết có phải ảo giác hay không, cậu cảm nhận nhiệt độ đang tăng, cảnh tượng trước mắt như bị bóp méo và mờ nhòe. Khi cậu tập trung nhìn lại, khuôn mặt mang nét dịu dàng pha trộn sự nguy hiểm của Tạ Nguy Hàm hiện ra rõ ràng.
Cậu gần như bị bỏng bởi chính hơi thở của mình.
“Còn ổn không, thầy Thẩm?” Giọng trầm ấm vẫn kiên nhẫn, ánh chiều chuộng khiến người ta mất lý trí. Tạ Nguy Hàm cởi cà vạt, đặt vào lòng bàn tay.
Thẩm Lục Dương cảm thấy mình hơi mơ màng, nghĩ đến cách quyến rũ một người đàn ông trưởng thành, điều duy nhất trong đầu là chị đại ngực bự đi giày cao gót… Nhưng cậu cũng biết thầy Tạ không động lòng vì sắc đẹp, bởi chính anh đã đủ đẹp rồi…
Bàn tay phải nhuộm máu của Tạ Nguy Hàm nhẹ nhàng giữ gáy cậu, ngón tay chai sần vuốt ve tuyến thể như ám chỉ. Sự nóng hổi của máu tươi từ đầu ngón tay như tia lửa nhỏ nhưng chợt thiêu đốt dây thần kinh nào đó của Thẩm Lục Dương.
Ngực cậu phập phồng, tim như muốn xé toạc lồng ngực. Cậu nắm lấy cổ áo Tạ Nguy Hàm, đôi mắt trợn lớn, há miệng thè ra, giống con sói bị bóp yết hầu, gân xanh nổi gồ.
Tạ Nguy Hàm như người ngoài cuộc máu lạnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu hoảng loạn, vùng vẫy… như thú con vừa chào đời, yếu ớt vô tri nhưng tràn đầy sức sống. Rõ ràng nhỏ nhắn nhưng động tác lại hung hăng hơn cả người trưởng thành.
Cậu thật may vì có người bảo vệ.
Cũng thật bất hạnh vì đã trở thành mục tiêu của con quỷ tham lam.
“Răng rắc.”
Như nghe thấy âm thanh vỡ nát, gáy Thẩm Lục Dương ửng đỏ, cổ họng phát âm đau đớn, mắt trợn, mạch máu căng phồng.
Đột nhiên cậu mạnh mẽ xé toạc lớp vải trong tay, ngẩng đầu cắn mạnh vào xương quai xanh Tạ Nguy Hàm. Cậu dùng răng nanh xuyên qua da, khao khát mút lấy máu tươi của anh.
Trong không khí không chỉ có mùi vang đỏ mà còn trộn hương ca cao nóng nồng đậm, lấp lánh ngọt ngào khó nhận ra.
Ở nơi khác, anh dùng pheromone vang đỏ áp chế Thời Phàm. Ở đây, hương vang dịu nhẹ lạ lùng, nhẹ nhàng ôm lấy hương ca cao nóng mỏng manh từng chút một, vương vấn trên gáy sưng đỏ như in từng nụ hôn an ủi.
Máu trong người Thẩm Lục Dương sôi trào, cảnh tượng nhuộm đỏ, lý trí như bị thiêu rụi, chỉ còn bản năng thú tính xa lạ thôi thúc cậu cắn vào nơi đã thèm khát lâu nay.
Mùi máu trong miệng làm dịu sự khó chịu. Lần đầu bị pheromone kích thích, Alpha thường tiêu hao nhiều, nhưng vì cậu có máu Alpha cấp S dẫn đường nên không những không bị di chứng mà còn thoải mái hơn.
Cậu dần tỉnh táo. Nhìn rõ cảnh tượng, cậu giật mình.
Trên xương đòn trắng bên phải Tạ Nguy Hàm có hai hàng dấu răng đồng nhất, máu vẫn rỉ rách, kiều diễm, gợi cảm…
“Tôi…” Cậu chớp mắt, đưa tay muốn chạm nhưng lại rụt về như bị bỏng, không dám tin mà trừng mắt: “Tôi làm ư?”
Bàn tay trên gáy lặng lẽ rời đi, đặt bên cạnh Thẩm Lục Dương. Tạ Nguy Hàm cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt dung túng, môi cong cười: “Không phải.”
Lời nói dối như dỗ trẻ khiến bé trai 24 tuổi Thẩm Lục Dương đỏ mặt.
“Tôi thực sự xin lỗi, thầy Tạ. Để tôi gọi bác sĩ cho anh!”
Tạ Nguy Hàm bắt lấy tay cậu đang tìm điện thoại, ấn xuống bàn. Anh cúi đầu, chạm nhẹ chóp mũi vào mũi cậu rồi rời ra, ánh mắt trầm tĩnh: “Không sao, lần đầu cậu vào kỳ dịch cảm, mất kiểm soát là chuyện bình thường.”
“Kỳ dịch cảm đầu tiên?” Thẩm Lục Dương sửng sốt, nhưng nhanh chóng hiểu ra.
“Thẩm Lục Dương” nguyên bản dị ứng ớt, nhưng cậu không bị. Điều này đồng nghĩa thân thể hiện tại là chính thứ cậu vốn có, chỉ có hệ thống sửa lại.
Cho nên Tạ Nguy Hàm nói đúng, đây thật sự là lần đầu cậu vào kỳ dịch cảm, còn rơi vào độ tuổi khá nguy hiểm…
Thẩm Lục Dương cảm thấy mình thật sự xong đời, vào lúc mấu chốt không chỉ không hoàn thành nhiệm vụ mà còn vào kỳ dịch cảm, cắn mục tiêu một phát.
Cậu nhìn đôi đồng tử vẫn đỏ hoe của Tạ Nguy Hàm: “Thầy Tạ, kỳ dịch cảm của anh… Tôi có thể giúp không? Hay là, anh cũng cắn tôi nhé?”
Cậu kéo cổ áo phông ra, để lộ xương quai xanh trông rất thỏa mãn, nước da khỏe mạnh từ việc tập luyện đều đặn.
Một lúc không có động tĩnh, Thẩm Lục Dương vô thức ngẩng đầu. Mắt chạm mắt, cậu thấy ánh nhìn chan chứa nụ cười của anh.
Đôi mắt Tạ Nguy Hàm thật đẹp, như mỹ nhân say rượu, lại như thú dữ ẩn trong bóng tối, mâu thuẫn nhưng hoàn mỹ, khiến anh vô tình đắm chìm.
“Thầy Thẩm.” Giọng trầm ấm gợi cảm vang lên, đôi môi mỏng đỏ mọng cong lên vừa phải, đầu ngón tay lau vết máu trên khóe miệng cậu rồi phủ lên hầu kết đang lồi ra. Vệt đỏ đó lắc lư trước mắt, tiếng nói bên tai dần xa, như tiếng hát tiên cá, làm tan chảy lý trí: “Đó không phải thứ tôi cần, cậu biết mà, phải không?”
Cậu biết…
Thẩm Lục Dương ngơ ngác nhìn chỗ khác, dừng lại ở vạt áo nhuốm máu của đối phương, rồi dịch xuống dưới…
Bàn tay đang siết cổ tay cậu di chuyển chậm rãi, mờ mờ chui vào khe giữa các ngón tay, cẩn thận vuốt ve. Khi mười ngón đan vào nhau, chúng lại lạnh lùng rút ra, lặp đi lặp lại, cho đến khi cậu mắc câu.
Hương vang đỏ nhẹ nhàng lan vào làn da nóng bỏng, làm tê liệt dây thần kinh mang tên lý trí.
Thẩm Lục Dương như hiểu ra điều gì, yết hầu lăn lộn, không biết do căng thẳng hay sao mà lòng bàn tay đổ mồ hôi mỏng.
Cậu nghe giọng mình khô khốc: “Tôi chưa từng… làm…”
Hơi thở âu yếm đã chạm đến tai lúc nào không hay, cậu cảm nhận được vành tai ấm ướt mềm mại.
“Ngoan, cậu có thể làm được, để tôi dạy cậu.”
Ác quỷ nỉ non.
Mồ hôi tinh tế đổ ra, tấm rèm dày che khuất ánh mặt trời, bóng tối không kiêng nể mà trỗi dậy. Linh hồn thuần khiết bị ác quỷ khống chế, dã thú ngủ say lâu nay bật dậy chơi đùa, không vội nuốt chửng mà khoác áo quý ông, dùng làn da ôn hòa nhất, nét mặt dịu dàng nhất để trêu ghẹo.
Như đang đo đếm giá trị, lại như đang thưởng thức kỹ càng.
……
Thẩm Lục Dương cảm giác như vừa mộng xuân, khi tỉnh thì mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ, như chưa từng có chuyện gì.
Nhưng cảm giác khoan khoái toàn thân đang gào thét nói “mọi chuyện đều thật”.
Cậu che trán, nhìn mũi giày, đồng tử giật mình.
Đậu má đậu má, mình đã làm gì thế này?
Thẩm Lục Dương, sống 24 năm, mày đúng là… rất có triển vọng!
Mày nhịn đến mức cả thầy Tạ cũng không tha à đồ súc sinh?
Cậu cứng ngắc ngẩng đầu, nhìn Tạ Nguy Hàm.
Tạ Nguy Hàm tựa vào bàn, quấn cà vạt quanh vết thương trên tay phải vừa ngừng chảy máu——chỗ ấy vừa rồi còn…
Thẩm Lục Dương nghiến răng. Đừng nghĩ nữa, quên hết đi!
Tạ Nguy Hàm chỉnh lại bản thân, tay phải cầm điện thoại xem giờ, thân hình mảnh khảnh nằm gọn trong bộ tây trang phẳng phiu vừa bị nắm lấy, tay trái chống lên bàn, mu bàn tay hiện vết hồng rõ, như bị nắm chặt quá…
Thẩm Lục Dương không nhìn nữa, tự giải thoát mình.
Việc đã đến nước này, chỉ còn cách coi như chưa từng xảy ra——
[Dương Dương à, đừng kéo quần rồi không chịu trách nhiệm nha.]
Thẩm Lục Dương: Mẹ kiếp tôi chỉ là quá nhập tâm! Bây giờ tôi nhìn anh ấy là…
“Thầy Thẩm.” Giọng nói truyền tới, hai tai cậu run lên, cứng đờ quay đầu.
Tạ Nguy Hàm giơ tay, vuốt vuốt sau cổ cậu, giọng điệu tự nhiên: “Cổ áo nhăn.”
“Ồ.” Thẩm Lục Dương không dám động đậy: “Cảm ơn.”
Tạ Nguy Hàm khựng lại, nhìn thẳng vào mắt cậu. Khi anh rút tay, ngón tay như vô tình chạm qua gáy cậu, xúc cảm lan tới tận xương cụt.
“Tự dưng lại khách sáo vậy.” Tạ Nguy Hàm như cười nhếch môi, ngay lúc hầu kết Thẩm Lục Dương lăn lộn, anh ngồi dậy, nhẹ nhàng nói: “Tôi còn tưởng quan hệ của chúng ta không khách sáo đến vậy nữa.”
Thẩm Lục Dương bị tra tấn cả lương tâm lẫn thể diện.
Tạ Nguy Hàm vươn tay, im lặng hỏi: “Không sao chứ? Cần hỗ trợ không?”
Thẩm Lục Dương muốn nói cậu vô cùng khỏe, thầy Tạ ơi, kỹ thuật của anh từ đâu mà có vậy, nếu tự học thì quá trâu bò…
Nhưng cuối cùng chỉ nghẹn ra một tiếng: “Ừm.”
Để tránh bị nghi ngờ——chủ yếu là cậu có tật giật mình nên cả hai rời Tòa Nghệ thuật cách nhau khoảng năm phút.
Thẩm Lục Dương vẫn thảng thốt.
[Dương Dương, biểu cảm của cậu là vậy sao? Tôi không hiểu, vừa rồi không phải cậu rất sướ ——]
Thẩm Lục Dương đau khổ: Đụ má câm miệng đi!
Cậu tự kiểm điểm sâu sắc: Tôi chính là tên cầm thú! Mình không nhịn được làm chuyện đó với thầy Tạ! Tôi còn như con chó cắn anh ấy nữa chứ!
[Kỳ dịch cảm đầu tiên cậu vượt qua dễ dàng, đúng là nhờ thầy Tạ~]
[Nhưng tôi thật sự không hiểu cảm xúc sau khi làm chuyện đó của nhân loại, dù chưa phải mối quan hệ nghiêm túc, nhưng chẳng phải hai người đều rất sướng sao!]
Thẩm Lục Dương: Nhưng đó là thầy Tạ! Tôi vô liêm sỉ chiếm lợi của anh ấy! Tội của tôi đáng chết ngàn lần!
[Dương Dương ơi, cậu đúng là đủ tư cách làm con chó háo sắc, chỉ là tôi không thể không nói, rõ ràng từ đầu đến cuối là thầy Tạ chủ đạo, cậu r*n r* cái gì.]
[Dương Dương ngốc của tôi, trai thẳng mấy cậu thường xuyên, ai bị chiếm lợi cũng không nhận ra sao?]
____________________
Sâm: Mới đầu truyện hai anh đã tuốt súng =))))))))
Hết chương 6