Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
007.
Không hổ là cậu.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Những gì hệ thống nói khiến Thẩm Lục Dương hoàn toàn không thể nghe nổi.
Với một cậu trai còn non nớt như mình, dù quy trình xảy ra ra sao, chỉ cần có kết quả là nghĩa là mình chiếm lợi của người khác.
Chưa bàn đến khuôn mặt của Tạ Nguy Hàm, Thẩm Lục Dương cảm thấy mình đúng là một tên súc sinh trước sắc đẹp.
Cậu nhíu mày: “Thống Thống, giúp tôi xem thầy Tạ có ở văn phòng không.”
[ À hú! Muốn tìm thầy Tạ làm lại một trận nữa hả? Nhưng thật không may, anh ta không ở đây, bây giờ anh ta —— ]
Thẩm Lục Dương bật dậy: “Đừng nói nữa, tôi sẽ về văn phòng ngay.”
[ Đúng là nam nhân biết lúc nào nên rút lui! ]
Cậu không thèm nghe lời hệ thống than thở, giờ này cần củng cố lại tam quan, chỉnh lại nội tâm đang sóng gió như biển lớn, ổn định lại bản thân.
Cậu mới quen một người đàn ông chỉ gần một ngày, lại vừa trải qua bài tập tay cường độ cao mà còn hưng phấn đến vậy!
Thẩm Lục Dương tự hỏi liệu đây có được gọi là tình một đêm không.
Từ một cậu bé ngây thơ, độc thân từ trong trứng đến 24 tuổi, mơ mộng có một mối tình lãng mạn trong sáng với chị đại rồi kết hôn sinh con, bỗng chốc hóa thành một tên cặn bã tình một đêm với một người đàn ông trưởng thành gợi cảm.
Khoảng cách giữa hai người khiến cậu tự thấy mình như có đôi chân dài muốn xoạc ra.
May mà Tạ Nguy Hàm không có ở văn phòng, nếu không cậu chẳng biết mặt mũi nào để nhìn người ta lúc này.
Vừa rồi thầy Tạ còn nói “Tưởng rằng hai người họ không phải loại quan hệ này”… Thẩm Lục Dương vuốt mặt tự hỏi: Đấy là loại quan hệ gì?
Bạn… bạn gì đó… tình?
Cậu bật người lên, chán ghét bản thân vì nhân cách không tốt.
Suy nghĩ gì vậy.
Nghĩ đến là… đẹp.
Lúc trở lại văn phòng thì đã học đến tiết tám, Thẩm Lục Dương vẫn cảm thấy như vừa mới ở Tòa Nghệ thuật hai tiết học vậy.
Thời gian vui vẻ bao giờ cũng trôi nhanh.
Mở cửa vào, chỉ thấy giáo viên chủ nhiệm Tông Úy Tình đang chấm bài.
Dù họ thuộc tổ khoa học tự nhiên, nhưng Tông Úy Tình vốn là giáo viên ngữ văn nên đã chuyển sang đây để tiện giao tiếp.
Thấy Thẩm Lục Dương, thầy hỏi: “Thầy Thời và thầy Tạ thế nào rồi?”
Nhớ lại lời đã trao đổi với Tạ Nguy Hàm, Thẩm Lục Dương bình tĩnh đáp: “Thầy Thời đã được đưa vào viện, thầy Tạ uống thuốc rồi nên ổn.”
Tông Úy Tình thở phào: “Thế là tốt rồi.”
Một Alpha cấp S mất kiểm soát đến mức hoàn toàn không kiểm soát được là rất hiếm, thầy cũng không ngờ.
Cậu ngồi xuống và vô thức nhìn cái ghế phía sau vẫn ngăn nắp.
Buổi học tối nay là hỗ trợ hóa học và sinh học.
Thầy Phàm được đưa vào viện, nên Thẩm Lục Dương đã chủ động dạy thay tiết của thầy sáng mai với lớp 21.
Giáo viên sinh học là Khương Noãn Vũ, hiếm có Alpha nữ. Cô nghe tin hôm nay Thẩm Lục Dương giúp hai Alpha nên từ căng tin về còn mang cho cậu một cốc trà sữa.
Không biết có phải trùng hợp không, đó là ca cao nóng.
Cậu khá hài lòng với pheromone của mình, vì vị trà sữa ưa thích ở đời trước là Ca Cao Grand Slam. Cậu không thích ăn sôcôla, nhưng rất thích uống trà sữa vị cacao.
Hệ thống nói đây là một phần nguyên nhân khiến mọi người phân hóa.
Thẩm Lục Dương bày tỏ sự đồng cảm với những người thích bún ốc và đậu hũ thối.
[ Trung bình cứ mười nghìn người sẽ có mùi pheromone tương tự, ngày thường khó chấp nhận nhưng lúc mất kiểm soát thì ai cũng như ai. ]
Thẩm Lục Dương đáp: “Không, nếu bạn gái tương lai của tôi có pheromone mùi bánh ngọt thì tôi vẫn sẽ lên giường dù bụng đói.”
[ Tôi cá với sấm sét cấp năm, Dương Dương chỉ biết lên giường trong cơn say thôi ~ ]
……
Vân Hàn cùng hai nữ sinh tới. Thẩm Lục Dương vững định thần, còn tìm thêm vài đề tương tự để cùng ôn.
Cậu vừa tán gẫu với hệ thống vừa xem học sinh giải đề.
Một cô bạn đầu nấm mặt trẻ con làm bài xong trước, khi bạn đi ngang, cậu phán đoán cô là Beta.
Cậu thấy lạ, như thể mình học được một kỹ năng mới.
[ Đây là năng lực cơ bản nhất của Alpha để tìm Omega giao phối, về sau cậu sẽ thành thạo nhiều thứ hơn nữa. ]
“Đúng rồi.” Thẩm Lục Dương vẽ một bông hoa nhỏ lên bài.
Chiêm Tĩnh Diệu nhìn bông hoa, mắt sáng lên: “Thầy ơi, thầy còn biết vẽ nữa! Đẹp quá!”
Thẩm Lục Dương bỗng nhớ lời Tạ Nguy Hàm nói hôm qua, làm bộ thần bí nhấp một ngụm nước nóng: “Bạn Chiêm.”
Chiêm Tĩnh Diệu giơ tay: “Có.”
Cậu đặt ly nước xuống: “Có ai nói với em em không biết cách nịnh chưa?”
Bạn nữ ngạc nhiên rồi bật cười vui vẻ.
Cảm giác rất hợp thời, cô nghiêng người lại gần hơn: “Thầy Thẩm à, em có chuyện muốn nói.”
Cậu tựa người vào ghế, thì thầm: “Sao vậy?”
“Chiếc áo phông đầu hổ thầy mặc trước đây,” cô bạn thành thực “hy vọng thầy không mặc lại nó nữa.”
Sắc mặt cậu nghiêm mặt: “Thầy sẽ.”
“Với lại…” cô nhìn về phía Vân Hàn, thấy họ làm bài rất nghiêm túc, cẩn thận hạ giọng: “Thầy tan làm thì về nhà nhớ cẩn thận một chút.”
Thẩm Lục Dương hơi ngơ ngác: “Hả?”
Lo cậu không hiểu, Chiêm Tĩnh Diệu hít sâu rồi nhấn mạnh: “Không phải an toàn giao thông, mà an ninh trật tự bên ngoài không được tốt.”
Thôi thì cậu hiểu rồi.
Chắc nhóm cá biệt không bằng lòng vì hôm nay cậu được học sinh ủng hộ nên muốn dạy cho cậu một bài học.
Nếu là Thẩm Lục Dương trước kia, lúc này có thể đã kéo Chiêm Tĩnh Diệu lại hỏi là ai rồi tố cáo chủ nhiệm.
Nhưng giờ cậu chỉ nói “Cảm ơn, em cũng chú ý an toàn” rồi đổi đề tài.
Chiêm Tĩnh Diệu nhắc nhở cậu, có lẽ thật sự coi cậu là thầy, cũng có thể là lo lớp kia gây sự.
Dù lý do gì, cậu chỉ cần nói “Cảm ơn.”
Cậu không còn là “Thẩm Lục Dương” hồi trước, thành thật mà nói, so với cậu thời đó, những đứa nhóc này đều hiền lành.
Loại “dạy dỗ” kiểu đó không đáng để bận tâm.
Chiêm Tĩnh Diệu thở phào, giơ ngón cái: “Thầy Thẩm, thầy cứ giữ nguyên như thế, bây giờ thầy đặc biệt đẹp trai!”
“Không thể nào.” Cậu vừa chữa bài vừa nghiêm túc phủ nhận: “Thầy sẽ càng ngày càng đẹp trai hơn nữa.”
Sau giờ tan, Thẩm Lục Dương gọi taxi ra siêu thị 24h mua đồ ăn vặt. Về đến nhà đã gần mười giờ.
Tắm xong, cậu nhận ra mình quên mua thức ăn nên đành gọi đồ về.
Sáng nay chín giờ, mẹ Thẩm đã chuyển một trăm nghìn tệ.
Nhìn số dư trong thẻ, Thẩm Lục Dương ngây ngô cười.
Đời trước thẻ cậu chưa bao giờ quá năm chữ số, đời này bỗng có tiền, nên tha cho cậu đặt đồ ăn đắt đi.
Trong lúc đợi đồ, cậu lấy sách vật lý ra xem, đồ đến thì vừa ăn vừa làm bài.
“Có tiền cũng phải lao động.” Cậu nhéo cổ đau, không khỏi cảm khái.
[ Thầy Tạ cũng phải làm việc đó, nghĩ vậy có công bằng hơn không? ]
Trong nhà chỉ có mình, cậu bật miệng nói chuyện với hệ thống: “Đúng rồi, thầy Tạ có nhiều tiền vậy, sao vẫn đi làm?”
[ Cuộc sống người giàu quá nhạt, tìm chút thú vui mà làm ~ Dù sao bậc trung học với anh ta chẳng khác gì trò đùa, nhẹ nhàng mà lại được gặp đóa hoa tổ quốc mỗi ngày, soi sáng nội tâm bẩn thỉu của anh ấy. ]
Ngồi một lúc mà vẫn khó chịu, Thẩm Lục Dương bỏ qua câu cuối, bụng dạ khó ở: “Đợi tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi tôi sẽ sang trường tiểu học bên cạnh dạy học.”
Làm mãi đã hơn nửa đêm.
Hôm qua thức trắng, hôm nay không ngủ trưa, nguyên khí tổn hao.
Còn hai đề chưa làm, mắt cậu mờ đi.
[ Ngủ đi Dương Dương, ngày mai thứ năm, tiết của cậu là tiết ba, tiết mở của thầy Tạ là tiết hai, cậu có thể đến sớm hỏi anh ấy. ]
Nghe tên Tạ Nguy Hàm, Thẩm Lục Dương giật mình: “Tiết học mở là sao?”
Trường trung học của họ lại có những thứ hiện đại vậy?
[ Hôm nay thầy Tạ vào phòng học đa phương tiện để chuẩn bị tiết học mở, Thời Phàm đến đó trốn tra công mới tình cờ gặp. ]
“Tra công nào?” Cậu cảm thấy như học sinh kém đang mất tập trung, trót bỏ lỡ nội dung quan trọng. May mà hệ thống tốt bụng ôn lại cho.
*Sâm: Chương trước mình hiểu nhầm, tưởng bạn thụ nhớ cả tên tra công nhưng không phải, mình đã sửa lại rồi nhé.
[ Đối tượng của Thời Phàm trong “Tình Mất”, tra công cua vợ sấp mặt lờ —— Đoạn Thần. Gia đình giàu có, lý do tới trường trung học Lan Giang Đệ Ngũ cũng giống cậu, gây họa ở nhà nên bị đuổi đến đây kiểm điểm lại. ]
Thẩm Lục Dương tặc lưỡi: “Đám giàu ác quá, coi trường học thành thùng rác à?”
[ Đó là bối cảnh trong sách, muốn hỏi thì hỏi tác giả, từ giả thuyết ngu ngốc thế. ]
Cậu nhìn giờ.
Sắp rạng sáng.
Tổ khoa học tự nhiên có wechat nhóm, cậu mở ra tìm Tạ Nguy Hàm thì nhận ra mình không có wechat thầy.
Cảm thấy hơi xấu hổ.
Thẩm Lục Dương vò đầu, nhìn lại mối quan hệ vừa qua phải xin thế nào mới không bị coi là thiếu đứng đắn?
Cân nhắc ba phút, cậu bấm kết bạn và nhắn: "Lý do kết bạn: Tôi là Thẩm Lục Dương, thầy Tạ, tôi có hai đề không làm được, quá khó, thật sự quá khó!"
[ … ]
[ Dương Dương, không hổ là cậu. ]
Không thấy hồi âm, dự đoán lúc này giáo viên đều ngủ cả dù còn phải dậy sớm chấm bài.
Thẩm Lục Dương rửa mặt rồi nằm lên giường, nhớ lời Chiêm Tĩnh Diệu nói mà mỉm cười.
“Thẩm Lục Dương” trước kia quả là mạnh mẽ, để lại cho cậu một đống hỗn độn.
Dám đánh giáo viên, từng vi phạm không ít lần.
Cậu nhắm mắt lại, ngáp một cái.
Dùng đức phục người không hiệu quả thì đổi cách khác vậy…
Hết chương 7