Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
008.
Đáng được giải Kim Kê Bách Hoa.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Ngay khi Thẩm Lục Dương mở mắt, cậu đã cảm thấy có điều không ổn.
Vừa lấy điện thoại xem giờ thì đã sáu giờ rưỡi!
Cậu bật dậy như một chiếc lò xo, nhanh nhất có thể thu dọn đồ đạc rồi xách cặp lao ra ngoài.
Bất đắc dĩ, cậu bật nổ chiếc xe màu bạc bóng bẩy, tuân thủ luật giao thông mà phóng thẳng đến trường.
Khi đến cổng, Thẩm Lục Dương tình cờ gặp một học sinh đang bị thầy giám thị quát.
Dù bị Chu Vĩ Phong chỉ mũi mắng mỏ, học sinh ấy vẫn kiêu ngạo, ngẩng cằm đầy bất mãn, nhíu mày siết chặt nắm tay như sẵn sàng xắn ống tay áo ra đánh bất kỳ lúc nào.
Nhưng Chu Vĩ Phong không phải người ăn chay, lập tức nổi điên: “Bành Tuấn! Tôi nói cho cậu biết, đừng bày bộ mặt đó với tôi! Tôi đã nhắc bao lần rồi, không được mặc quần bó!”
Bành Tuấn lườm một cái rồi càu nhàu nhỏ: “Mặc như cái bao tải, nhìn ngu quá.”
Chu Vĩ Phong trợn mắt, tức đến mức bật cả máu: “Cậu nói gì cơ? Gọi phụ huynh cậu ngay bây giờ!”
“Ấy? Thầy Chu à?” Thẩm Lục Dương dừng xe, thò nửa đầu ra khỏi cửa sổ, cười hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Chu Vĩ Phong trông thấy cậu, sắc mặt càng xấu. Một tên nhà giàu mới chuyển vào thế này, mọc thành cái mớ hỗn độn, cứ thế kéo cả lứa học sinh ngoan ngoãn thành hư hỏng!
“Học sinh không nghe lời, tôi chỉ nói vài câu. Thầy Thẩm đến muộn thì đừng hóng hớt.”
Lời đó cay nghiệt đến mức khiến người nghe đau tai.
Nhưng Thẩm Lục Dương giả bộ không hiểu, cười tủm tỉm xuống xe, đi đến trước mặt Bành Tuấn rồi nói với Chu Vĩ Phong: “Đừng vậy mà thầy giám thị, đây là học sinh của tôi, để tôi hiểu rõ tình hình chút.”
Cậu quay sang nhìn Bành Tuấn: “Em làm gì vậy?”
Bành Tuấn quay mặt đi, không thèm nhìn cậu, giọng cộc lốc: “Mặc quần bó.”
Thẩm Lục Dương cúi đầu nhìn, đúng là học sinh khác mặc đồng phục nhìn như bao tải, chỉ riêng Bành Tuấn khác hẳn.
Giống hai cây bút chì.
Vẫn nên đổi lại đi.
“Thầy nghĩ,” Thẩm Lục Dương cân nhắc lời, sợ cậu ta không hiểu nên vừa nói vừa ra hiệu, “lần sau em đổi sang quần ống rộng đi, nhìn đẹp hơn.”
Bành Tuấn: “…”
Chu Vĩ Phong nhướn mày: “Thầy nói cái gì?!”
“Tôi nói hành vi cậu quá đáng!” Thẩm Lục Dương siết chặt tay, tức giận nhìn Bành Tuấn, cau mày: “Em làm bài tập vật lý chưa?”
Bành Tuấn không hiểu ý cậu, vô thức đáp: “…Chưa làm.”
“Lại chưa làm!” Thẩm Lục Dương lớn tiếng, trên mặt tràn đầy thất vọng và tức giận, lấy ba câu truyền thống ra: “Có phải em không coi lời tôi ra gì không? Trong mắt em còn có thầy là tôi không? Học thì học, không học thì cút về nhà đi!”
Cậu gầm lên như muốn lấp đầy bầu trời, ngực phập phồng, chỉ thẳng vào Bành Tuấn.
Cậu nhìn Chu Vĩ Phong đang ngơ ngác, hít một hơi sâu: “Thầy Chu, tôi muốn báo cho chủ nhiệm lớp trò ấy, phải cho chủ nhiệm biết! Lại không làm bài tập của tôi! Mời phụ huynh, lần này nhất định phải mời phụ huynh đến!”
Nói rồi trừng mắt nhìn Bành Tuấn, dữ dằn bảo: “Anh lên xe với tôi!”
Bành Tuấn ngơ ngác ngồi lên xe thể thao trăm vạn, Chu Vĩ Phong trong gương chiếu hậu mới nhớ ra mình định làm gì, nhưng Thẩm Lục Dương đã đạp ga lao đi, Chu Vĩ Phong còn chưa kịp ngửi khói xe.
Bành Tuấn: “…”
Còn cách xử lý này nữa sao.
“Tiếc quá.” Thẩm Lục Dương bỗng nói.
Bành Tuấn nhìn trái nhìn phải, chỉ mình cậu trong xe, cậu ta đắn đo xem có nên nể mặt sĩ diện trả lời hay không thì Thẩm Lục Dương liền tiếp: “Cũng không ai trao giải thưởng cho mình.” Cậu tiếc nuối “Tôi thấy hành động vừa rồi ít nhất cũng đáng được giải Kim Kê Bách Hoa* chứ.”
*Giải Kim Kê và Bách Hoa là hai trong ba giải thưởng điện ảnh lớn nhất Trung Quốc, giải còn lại là Hoa Biểu.
Bành Tuấn ngậm chặt miệng.
Cậu ta hết lời phản bác.
Nhưng cũng cảm thấy họ Thẩm khác hẳn lúc bị đánh, cậu ta không nói đúng được sự khác biệt ở đâu.
Rõ ràng khuôn mặt không đổi, nhưng khí chất lại khác xa.
Lúc trước thì như noob, giờ… Kim Kê Bách Hoa.
Bành Tuấn siết chặt điện thoại, trực giác khiến cậu ta cảnh giác Thẩm Lục Dương.
Thẩm Lục Dương – diễn viên được đề cử Kim Kê Bách Hoa – hoàn toàn không biết học sinh sợ mình, cậu dừng xe rồi dẫn Bành Tuấn đến khu dạy học.
Miệng cậu không yên, nhẩm theo bài hát mà Bành Tuấn chưa từng nghe, gì mà “Mỹ nhân” “Phía Đông” “Hoàng Hà” “Phía Tây”.
*Câu hát “Yêu giang sơn càng yêu mỹ nhân” của Lý Lệ Phấn.
Lên cầu thang, Thẩm Lục Dương chỉ lớp 11-21, lớp đã vào tiết tự học buổi sáng, hành lang có đội sao đỏ.
Cậu bé giọng nói với đội trưởng: “Thầy vừa gọi trò ra ngoài nói chuyện.”
Đội trưởng thấy giáo viên gọi liền để Bành Tuấn vào lớp.
Thẩm Lục Dương chạy như ngựa về văn phòng, chào từng giáo viên khi đi qua rồi ngại ngùng đến trước bàn Tạ Nguy Hàm.
Tạ Nguy Hàm nghe tiếng ngẩng đầu.
Hôm nay anh có lớp mở nên ăn mặc chỉnh tề.
Tóc được vuốt gọn nhưng vẫn còn vài sợi hơi rối, trông lịch thiệp mà không cứng nhắc. Gọng kính kim loại bạc trên sống mũi khiến nước da trắng lạnh cùng đường nét quá sắc toát lên, không hiểu sao lại có thêm điểm nhấn nhã nhặn mà hơi bại hoại.
Anh còn chưa cài cà vạt, hai cúc trên cổ áo buông lơi, che đi vài dấu vết cuồng loạn trên xương quai xanh – một sự ái muội chỉ Thẩm Lục Dương hiểu.
Thẩm Lục Dương rời mắt, họng hơi khô.
“Nghỉ không tốt?” Tạ Nguy Hàm mỉm cười, đưa cậu viên kẹo bạc hà: “Thức khuya à?”
“Hôm qua thức muộn quá, sáng không dậy nổi.” Thẩm Lục Dương hít sâu để trấn tĩnh, bóc vỏ bỏ vào miệng.
Cảm giác sảng khoái lan ra, cậu liền lưỡi lăn qua nó.
Cậu không quen bạc hà nên hơi cay, nhưng thực sự giúp tỉnh táo.
Thấy Tạ Nguy Hàm chuẩn bị đi, Thẩm Lục Dương nhớ đến hai đề vật lý, rũ bỏ suy nghĩ không lành mạnh, nghiêm chỉnh nói: “Thầy Tạ, tôi đã thêm anh trên WeChat rồi.”
Tạ Nguy Hàm cầm bút vàng, nhận máy tính bảng rồi mỉm cười: “Tôi đã đồng ý rồi, ảnh đại diện WeChat của cậu rất đáng yêu.”
Thẩm Lục Dương ngẩn ra, rồi chẳng đặng đừng cười.
Cậu mới đổi ảnh đại diện, trước kia nguyên chủ để hình Lamborghini, cậu thấy quá ngớ ngẩn nên đổi thành hình bông hồng bé mà mình vẽ.
Thẩm Lục Dương kéo ghế bên cạnh, nghiêng lại gần Tạ Nguy Hàm, mở điện thoại.
Tạ Nguy Hàm hỏi cậu là hai đề gì trên WeChat vì cậu vội nên chưa xem.
Nhìn góc mặt Tạ Nguy Hàm, đầu mũi Thẩm Lục Dương hơi giật. Hình như cậu ngửi được mùi vang đỏ thoang thoảng, chưa kịp phân biệt kỹ thì hương thơm đã nhẹ nhàng lan tỏa quanh không khí.
Cậu sờ mũi, thấy hơi nóng.
Cử chỉ và lời nói của Tạ Nguy Hàm không quá thân thiết, nhưng khác biệt về cảm giác khiến cậu khó giải thích như có nam châm hút đầy dễ chịu.
Thẩm Lục Dương không thể không công nhận, ở bên thầy Tạ thực sự dễ chịu.
[ Trai thẳng Dương Dương của tui ơi ~~~~~~~ ]
Tạ Nguy Hàm giải thích sơ ý tưởng giải đề cho Thẩm Lục Dương rồi bị lãnh đạo gọi. Anh còn đưa thêm viên kẹo bạc hà trước khi đi.
Thẩm Lục Dương ngậm kẹo, nghiên cứu đề cả tiết mới hiểu bài.
Cậu định ra sân thể dục đi bộ vòng vì tiết sau không có lớp, thì Tông Úy Tình gọi.
“Thầy Thẩm, tiết sau thầy có lớp không?”
“Không có.” Thẩm Lục Dương cầm túi đồ ăn vặt chia cho từng giáo viên, đưa cô gói bánh sachima, mắt cười hỏi: “Cô Tông, có chuyện gì à?”
“Có.” Tông Úy Tình cười cảm ơn: “Tiết hai vốn là tiết toán, nhưng thầy Tạ có lớp mở chưa về, tôi định bảo cậu đổi tiết bốn với thầy Tạ.”
“Được, không vấn đề.” Thẩm Lục Dương đồng ý thoải mái.
Cầm giấy bút, thầy Thẩm tự tin theo tiếng chuông bước vào lớp.
Cả lớp xôn xao ngay khi thấy cậu.
Rõ ràng, việc giáo viên toán thân thiết của họ thành người dạy lý khó ưa đã khiến mọi người choáng váng.
Thẩm Lục Dương tỏ vẻ đồng tình, đợi một chút cho tiếng nói dịu xuống mới nói: “Tiết này thầy Tạ có việc, đổi sang tiết vật lý.”
Nhìn biểu cảm của một đại diện môn toán, thầy Thẩm cười không nhịn: “Đừng buồn, chỉ là đổi thôi, chứ không phải thay hẳn. Tiết lý thứ tư các em không được gặp thầy nữa rồi.”
Chiêm Tĩnh Diệu – một trong hai nữ ngồi hàng đầu hôm trước – bật cười.
Thẩm Lục Dương giơ tay ra hiệu, sợ cô bạn lại “hớ hớ hớ”: “Làm xong hết bài tập vật lý chưa?”
Không ai trả lời.
Thẩm Lục Dương cũng bỏ qua, làm giáo viên chẳng được chào đón, cậu đã nắm nghệ thuật cần thiết là tự quyết định.
“Đúng rồi.” Cậu bỗng nhớ: “Lớp mình vẫn chưa có đại diện môn lý, ai muốn thì tìm riêng thầy. Cơ bản thầy đều ở văn phòng, ừm… Nếu ngại thì thêm WeChat của thầy.”
Cậu quay người viết ID WeChat lên bảng, rồi gõ thêm: “Đây là ID WeChat của thầy, cũng là số điện thoại thầy, các em thích cái nào thì thêm cái đó.”
“Được rồi, bắt tay vào việc.” Thẩm Lục Dương cầm danh sách lớp, đánh dấu “/” vào những bạn hôm trước không làm bài.
“Đầu tiên, Bành Tuấn, đứng lên.”
Bành Tuấn ngẩng mặt nhìn cậu.
Thẩm Lục Dương đón nhận ánh mắt đầy cảm tình này, cũng ngẩng mặt nhìn lại.
Nghĩ một chút, cậu gật đầu hiểu ý.
Rồi wink một cái.
Cười thật thân thiện.
Bành Tuấn: “…”
Cậu ta đập mạnh cái ghế như hôm trước, đứng dậy.
Thẩm Lục Dương không quan tâm cậu ta đứng kiểu gì, tiếp tục điểm danh.
Một vòng qua, hàng trước vắng bóng, nhưng hàng sau vẫn giữ nguyên tư thế ôm trụ.
Lớp bắt đầu xì xào, những người hàng trước đảo mắt giữa thầy Thẩm và nhóm cá biệt ở sau, có vẻ đang chờ một màn kịch vui.
Nhưng Thẩm Lục Dương chỉ đặt danh sách xuống, vẻ mặt “peace and love” nói: “Ngồi xuống đi, hôm nay không tăng bài tập nữa, tăng cũng không làm đâu. Giờ nghỉ trưa tôi sẽ gọi từng phụ huynh để nói chuyện học hành.”
“Được rồi, nhóm cá biệt và nhóm hoa hoa*, bắt đầu học thôi.”
*Mình không hiểu ý lắm nên giữ nguyên. Nguyên văn “花花们”.
Giữa giờ, Thẩm Lục Dương phát hiện điều nhỏ: chỉ cần cậu quay lên viết bảng, phía sau lại có tiếng xì xào cười đùa.
Đoán được giọng, cũng không ngạc nhiên, vẫn là nhóm cá biệt.
“Thầy cho các em năm phút để giải đề này, xem có làm được không, rồi đặt câu hỏi sau.”
Thầy đặt phấn xuống, nhẹ nhàng xuống bục, đi quan sát từ hàng đầu, thỉnh thoảng cúi người chỉ học sinh đang bế tắc.
Đến hàng áp chót, cậu đặt khuỷu tay lên vai Bành Tuấn, nhẹ nhàng nói: “Bạn à, sao em không làm.”
Bành Tuấn rụt vai, nhưng cái khuỷu tay của thầy Thẩm chặt hơn cả cùi chỏ. Cậu ta quay mặt đi, bực mình nói: “Không biết làm!”
Thẩm Lục Dương nhướn mày, cầm cây bút của cậu ta: “Khéo quá, thầy biết rồi, để thầy dạy em.”
Bành Tuấn: “…”
Thầy ôm vai cậu bạn, thân thiết mà lướt qua một tờ giấy của Lê Thân Vũ phía sau, giải thích từng câu từng chữ từ thời khai thiên lập địa.
Bành Tuấn không muốn nghe, nhưng gương mặt cười tươi của thầy Thẩm như áp lực khiến cậu không thể nói “cút đi.” Tay trên vai nặng trịch, yết hầu lên xuống, mắt bắt buộc nhìn vào tờ giấy.
*Cảnh tác giả chửi, không phải mình.
Cảm thấy khó chịu vì sự hèn nhát đột ngột, nên dù thầy hỏi gì, Bành Tuấn vẫn nói “Không biết”.
Cậu ta muốn khiến họ Thẩm bực mình mà bỏ đi.
Nhưng cậu đã đánh giá thấp tình yêu của thầy Thẩm, từ kiến thức bài, hỏi hàng chục câu đến lúc thầy nói: “Đây là ký hiệu dương, đây là ký hiệu cực dương, đây là ký hiệu cực âm, em biết không?”
Cuối cùng Bành Tuấn không nhịn nổi, cáu kỉnh ngắt lời: “Biết!”
“Được.” Thầy Thẩm sung sướng vỗ vai: “Trẻ con dễ dạy. Trưa nay em đến văn phòng thầy ăn cơm, thầy dạy lại cho em.”
Bành Tuấn: “Không ——”
“Mọi người làm xong chưa?” Thẩm Lục Dương đi nhanh về bục giảng: “Chiêm Tĩnh Diệu, em trả lời đi.”
Chiêm Tĩnh Diệu đứng lên, chắc chắn: “C, B, A.”
Bành Tuấn tức và hoang mang, quay sang Lê Thân Vũ, nhưng đối phương lắc đầu, ý bảo cứ để cho cậu tức đến nghiến răng.
Cuối cùng cậu ta túm áo khoác đồng phục ném lên bàn, định nằm sấp xuống——
“Bành Tuấn, em nghĩ bạn chọn đúng hay sai?”
…
Đệt mợ!
Hết chương 8