135. Chương 135: Lư hương Ngu Sơn

Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 135: Lư hương Ngu Sơn

Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi tháng Chạp đến, ngày tháng trôi qua càng nhanh, thoáng chốc đã mười tám tháng Chạp, cách Tết chỉ còn hơn mười ngày.
Dù trong nhà chỉ có hai người, Tuệ Nương vẫn muốn chuẩn bị nhiều thứ cho Tết, nhưng A Triền chỉ biết ăn, nên nàng cũng chẳng có ý kiến phản đối.
Sáng nay, Trần Tuệ đến Thiên Nhai lấy áo mới đã đặt may sẵn cho hai người, còn A Triền ở nhà trông cửa hàng.
Sau khi tiễn hai vị khách mua hương than ra về, A Triền thấy Lữ chưởng quầy nhà bên bê một lư hương đi vào cửa hàng.
Nàng vừa bước vào liền nói: "Quý cô nương, ta muốn mua chút bột hương."
"Ở cửa hàng ta có rất nhiều loại bột hương, Lữ chưởng quầy muốn loại nào?" A Triền hỏi.
"Tùy ý chọn một loại hương thanh đạm là được."
Nghe vậy, rõ ràng nàng mua bột hương không phải cho mình, A Triền không khỏi nhìn vào chiếc lư hương trong tay nàng: "Lữ chưởng quầy mua bột hương để thử lư hương à?"
Lữ Như Thảo thấy vậy liền đặt lư hương trên tay lên quầy: "Mới mua được một lư hương, ta thấy giống lò Ngu Sơn. Nghe nói dùng đá Ngu Sơn làm lư hương châm hương thì khói sẽ tụ thành đám mây không tan, ta muốn thử xem."
"Thần kỳ như vậy à?"
A Triền biết Ngu Sơn ở bên ngoài Đại Hạ, nhưng cũng không rõ đá núi này làm thành lư hương có hiệu quả như thế nào.
"Ta cũng chỉ nghe người ta nói vậy thôi."
"Vậy ta cần mở mang tầm mắt, bột hương này không cần trả tiền."
A Triền lấy bột hương cùng bộ dụng cụ làm hương triện cho nàng, hai người ngồi xuống bàn bên cạnh. Lữ chưởng quầy từ từ đổ bột hương vào, ép cho bằng phẳng, rồi tiếp tục ấn khuôn hương triện vào bột hương.
Chờ bột hương lấp đầy khuôn, nàng gõ nhẹ để gỡ ra, đã hiện lên một hương triện hình chữ Phúc giống hệt khuôn đúc.
A Triền dùng hương que châm lửa, Lữ chưởng quầy dùng lửa châm vào hương triện hình chữ Phúc, rồi đậy nắp lư hương.
Hai người chăm chú nhìn, thấy trong lư hương từng đợt khói nhè nhẹ bốc lên. Khói bay đến phía trên lư hương quả thực không tan, chốc lát đã tụ thành một đám mây khói.
"Quả đúng như sách chép, thật thần kỳ." Lữ Như Thảo mặt đầy vẻ ngạc nhiên vui mừng, A Triền cũng lần đầu thấy lư hương thú vị như vậy. Hai người chăm chú hơn nửa canh giờ, đến khi bột hương đốt hết mới rời mắt.
"Lư hương như vậy trong thiên hạ có mua được không?" A Triền có chút động lòng.
Lữ Như Thảo lắc đầu: "Sợ là rất khó, ta cũng chỉ thấy trong sách. Lần này chẳng qua là nhặt được của hời."
"Vậy Lữ chưởng quầy có tính bán không?" A Triền chờ mong hỏi.
Lữ Như Thảo lắc đầu, giải thích: "Phụ thân ta thích hương, ta tính tặng lư hương này cho ông ấy. Sắp đến Tết, đây chẳng qua là món quà cuối cùng ta tặng cho ông ấy, cũng nên chọn thứ quý trọng chút."
Nghe vậy, A Triền cũng không tiện đoạt thứ người khác yêu thích.
Ngày hôm sau, A Triền thấy cửa hàng bên cạnh đến giờ Tỵ rồi vẫn chưa mở cửa, liền hỏi Trần Tuệ: "Tuệ Nương, hôm nay bên cạnh sao không mở cửa?"
"Hôm nay nàng ấy phải đến nhà cha mẹ, có lẽ qua buổi trưa mới về mở cửa."
Thân thể Lữ Như Thảo ngày càng yếu, nàng ấy còn không chịu nói cho người nhà, Trần Tuệ mới dặn nàng ấy ra ngoài phải nói cho mình biết, tránh sự việc không có ai giúp đỡ.
Tối qua trước khi rời đi, nàng ấy mới nói với Trần Tuệ là muốn đến nhà cha mẹ.
A Triền thất vọng nằm bò xuống quầy hàng, nói với Trần Tuệ: "Hôm qua Lữ chưởng quầy mua được chiếc lư hương chơi vui lắm, đáng tiếc nàng ấy muốn tặng cho cha nàng ấy, bằng không ta có thể mua về rồi."
"Muội đã mua bao nhiêu thứ chơi hay rồi, lầu hai sắp không chứa nổi đâu."
"Cái này không giống mà."
"Có chỗ nào không giống?" Trần Tuệ lườm nàng một cái.
"Cái này chơi đặc biệt vui!" Nói xong, A Triền lại cảm thán: "Lữ chưởng quầy cũng thật lợi hại, một vụ làm ăn kiếm được nhiều bạc như vậy, đáng tiếc cô ấy không chịu bán."
Lúc hai người trò chuyện về Lữ Như Thảo, nàng ấy đã đến Lữ gia.
Lữ gia ở kinh thành không nổi bật, nhưng ba đời đều đỗ tiến sĩ. Tuy chức quan không cao, nhưng cũng xứng danh thư hương thế gia.
Phụ thân Lữ Như Thảo hiện là Hàn Lâm học sĩ, đã ở vị trí này mười mấy năm, tương lai nhiều năm sau e cũng không có biến động.
Lữ Như Thảo vào cửa lớn Lữ gia, gia đình giúp nàng bê quà cáp vào. Nàng quen đường đi thẳng vào chính viện, nghe nói hôm nay cả nhà đều ở đây, trong lòng nghĩ có thể dùng lần này gặp được đầy đủ mọi người.
Vừa mới vào cửa đã nghe tiếng cười nói náo nhiệt, chờ gia đình dẫn đường vui vẻ báo cho người trong phòng đại cô nương đã trở về, tiếng cười bỗng nhiên im bặt.
Lữ Như Thảo bước vào chính đường, ngẩng đầu nhìn qua, thấy mẹ đang đắp chăn trên đùi, khí sắc không được tốt, có thể là bị bệnh.
Tiểu đệ đứng trước phụ thân, phụ thân dường như đang kiểm tra học vấn của đệ ấy, nhị ca đang cười nhạo tiểu đệ. Lữ Như Hinh ngồi bên cạnh nhị tẩu, đang nói chuyện cùng tẩu ấy.
Mọi người trong nhà hòa thuận vui vẻ.
"Mày còn biết đường trở về!" Cha Lữ nhìn thấy con gái lớn vào cửa, thả chén trà trong tay xuống, sắc mặt sầm xuống.
"Nữ nhi tham kiến phụ thân, mẫu thân." Lữ Như Thảo dường như không nghe thấy, tiến lên chào hỏi cha mẹ.
Mẹ Lữ hừ lạnh một tiếng: "Muốn gặp con một lần thật đúng là khó."
"Là nữ nhi sai." Lữ Nh Thảo xin lỗi, rồi nhìn về phía mẹ Lữ: "Hôm nay khí sắc của mẫu thân không được tốt, là bị bệnh ư?"
"Chờ con nhớ tới hỏi ta, người làm mẹ này đã sớm bệnh chết." Thái độ mẹ Lữ không hề thân thiện với Lữ Như Thảo.
Lữ Như Thảo nhìn cha mẹ, trong lòng nghĩ trước kia cũng không phải như vậy.
Trước khi nàng hòa ly với Liễu Tương Trạch, mỗi lần cha mẹ nhìn thấy nàng đều mang vẻ mặt ôn hòa. Thế nên khi vừa hòa ly trở về bị xông ra mắng một trận, nàng mới nhớ, trước khi gả chồng cha mẹ cũng luôn không vừa lòng với nàng như vậy.
"Được rồi, nói cái gì mà có chết hay không." Cha Lữ quát lớn, rồi nói với Lữ Như Thảo: "Hôm nay ta mời con rể qua phủ, muốn nói rõ chuyện giữa hai đứa. Vừa lúc con cũng trở lại, lát nữa thấy nó chớ có mặt nặng mày nhẹ."
"Con và hắn không có gì để nói cả."
Cha Lữ bị thái độ ngạo mạn này chọc giận, vỗ bàn một cái thật mạnh: "Cái gì gọi là không có gì để nói? Chừng nào thì con trở nên không có giáo dưỡng như vậy? Ta và mẫu thân con khi nào đã dạy con nói chuyện cùng trưởng bối như thế."
"Nếu không theo ý phụ thân chính là không có giáo dưỡng, vậy thì con cái của phụ thân, không có ai là có giáo dưỡng cả."
"Mày làm càn!" Cha Lữ khó thở đang muốn đứng dậy, lại bị con trai nhỏ trước mặt túm chặt.
"Phụ thân, đừng chấp nhặt với đại tỷ."
Lúc này, Lữ nhị ca vẫn im lặng, hướng ánh mắt lạnh băng nhìn về phía Lữ Như Thảo, lên tiếng: "Nếu đại muội và em rể không có gì để nói, không bằng nói cho nhị ca ta xem, chuyện trước mặt mọi người đại muội bôi nhọ nhị muội và em rể dan díu là thế nào."
"Cái gì?" Mẹ Lữ dường như thét lên: "Lữ Nh Thảo, con điên rồi à?"
Lữ Như Thảo quay đầu đi: "Con nói không đúng chỗ nào? Lữ Như Hinh hòa ly về kinh mấy ngày nay, đều tình cờ gặp gỡ Liễu Tương Trạch vài lần, không bằng để nàng ấy tự nói xem."
"Cũng chỉ tình cờ gặp gỡ vài lần, con đã ác độc phỏng đoán muội muội như vậy?" Mẹ Lữ phẫn nộ nói.
"Mẫu thân, khi nữ tử khác và phụ thân tình cờ gặp gỡ, người cũng không có thái độ như thế."
Không ngờ bị con gái lớn nói như vậy, sắc mặt mẹ Lữ lúc xanh lúc đỏ. Trước kia bà đã từng vì chuyện như thế này gây ầm ĩ, sau đó ả kia vẫn được lão gia nạp vào cửa.
"Những nữ nhân khác có thể giống nhị muội muội à?" Lữ nhị ca vẫn không chịu để yên.
"Có gì mà không giống nhau? Không phải đều là trai đơn gái chiếc à? Cha mẹ còn dạy chúng ta nam nữ bảy tuổi không ngồi cùng bàn, quy củ. Nhị ca học được chui vào trong bụng chó hết rồi sao?" Vừa rồi cha Lữ mắng nàng, hiện tại đến phiên nàng mắng Lữ nhị ca.
Lữ nhị ca chưa bao giờ biết đại muội muội mình lại có thể nói như vậy, hắn định phản bác, nhưng lời này lại không có gì sai.
Lữ Như Hinh thấy vậy rốt cuộc cũng lên tiếng: "Nhị ca được rồi, tâm tình trưởng tỷ không tốt, chuyện này cũng không ai truyền ra ngoài, coi như bỏ qua đi."
"Như Hinh, ta biết muội không muốn tính toán chi li, nhưng chuyện này ảnh hưởng tới danh tiết nữ tử, cũng không thể chỉ nói vài câu mà bỏ qua được." Lữ nhị tẩu cũng không tán đồng, nhìn về phía Lữ Như Thảo.
Cha Lữ cũng nói: "Chuyện này không bỏ qua được, Lữ gia ta gia phong nghiêm chỉnh, sao bao dung cho cái miệng ác độc bôi nhọ em gái ruột tới mức này được."
Nói rồi, ông nói với gia đình đang chờ bên cạnh: "Đi, lấy gia pháp tới."
Lữ tiểu đệ vẫn đứng bên cạnh kéo phụ thân, lên tiếng khuyên nhủ: "Cha, đại tỷ đã bao nhiêu tuổi rồi, còn lấy gia pháp gì chứ?"
"Bao tuổi rồi cũng không thể không hiểu quy củ! Trừ phi nó không nhận người cha này, không phải con gái Lữ gia ta." Cha Lữ ngoan cố nói.
"Quy củ?" Lữ Như Thảo cười lạnh một tiếng, nhìn mọi người trong phòng: "Quy củ của các người ấy mà, không hỏi ta phải chịu bao nhiêu ấm ức, đã chụp hết tội lên đầu ta?"
"Chuyện này còn có gì mà cần hỏi? Mày làm đứa bé Ngọc An bị thương trước, con rể cũng chỉ muốn mày nhận sai, thế nhưng mày lại đi bôi nhọ con rể và Như Hinh dan díu, không phải mày sai còn có thể là ai sai?" Cha Lữ chỉ vào nàng: "Lữ gia ta sao lại có đứa con như mày vậy."
Cha Lữ nói xong, mẹ Lữ lại tiếp tục, sau đó đến phiên nhị ca, nhị tẩu còn cả Lữ Như Hinh.
Tiếng bọn họ biến thành tiếng ong ong, không ngừng quẩn quanh bên tai Lữ Như Thảo, trong nháy mắt nàng không nghe rõ gì cả.
Giống như qua rất lâu, nàng mới nghe được mẹ nàng nói một câu: "Chờ con rể tới, con nhất định phải xin lỗi nó cho tử tế, có nghe hay không?"
Lữ Như Thảo dịch chuyển ánh mắt, nhìn về phía mẹ Lữ.
Trong nháy mắt như vậy, mẹ Lữ cảm thấy con gái lớn trước mắt mang theo tử khí u sầu, nhưng rất nhanh bà đã xem nhẹ điểm khác thường này.
Trên mặt Lữ Như Thảo hiện lên một nụ cười kỳ quái: "Nếu thích Liễu Tương Trạch làm con rể các người như vậy, vậy các người đem con gái nhỏ gả cho hắn, để bọn họ tái tục tiền duyên đi."
"Mày đang nói mê sảng cái gì thế!" Cha Lữ giận đến cực điểm.
"Phụ thân, không bằng người hỏi một chút con gái nhỏ của người, có nguyện ý hay không?"
Cha Lữ nhìn về phía con gái nhỏ, Lữ Như Hinh vội vàng nói: "Phụ thân, trưởng tỷ chỉ đang nói đùa thôi, người không nên tưởng thật."
Sau khi Lữ Như Hinh nói xong, nhìn về phía Lữ Như Thảo, lại thấy nàng đang nhìn mình lộ ra một nụ cười tràn đầy trào phúng.
"Mày cười cái gì, mày còn mặt mũi mà cười, cái thứ nghiệp chướng này!" Cha Lữ quay sang lại bắt đầu mắng Lữ Như Thảo.
Lữ Như Thảo nghe tiếng mắng của ông ấy, trong lòng tự hỏi chính mình, hôm nay rốt cuộc là mình tới đây để làm gì?
Một hồi lâu nàng mới nhớ tới, nàng vốn muốn tới thăm cha mẹ, tặng quà năm mới.
Nàng nhìn đám gia đình ở bên cạnh còn đang bê quà tặng, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy thật đáng tiếc.
Những món quà nàng tỉ mỉ chuẩn bị còn chưa đưa tặng, cả nhà đã xúm vào chỉ trích nàng trước.
Nhìn phụ thân chỉ vào chính mình, mắng đến mức mặt đỏ bừng lên, còn cả mẫu thân mang vẻ mặt thất vọng, nàng bỗng nhiên cảm thấy không có gì thú vị.
Nàng lên tiếng cắt ngang lời cha Lữ.
"Phụ thân, hôm nay con tới là muốn tặng quà năm mới."
Cha Lữ đang muốn nói tiếp, rồi lại nghe thấy nàng tiếp tục nói: "Có điều con nghĩ, ngài và mẫu thân đại khái cảm thấy nhận quà con tặng sẽ bẩn tay, vậy quên đi."
Nói xong, nàng đi đến trước mặt gia đình, lấy chiếc hộp nhỏ trên cùng xuống, thật cẩn thận ôm vào trong ngực, rồi bàn tay còn lại hất đổ tất cả những hộp còn lại trên tay gia đình xuống mặt đất.
Hộp quà nện xuống mặt đất, có một chiếc vòng ngọc lăn ra vỡ nát, lá trà rải đầy đất, còn có một chiếc trâm cài tinh xảo cùng với một chiếc nghiên mực lăn đến ngoài cửa.
Hành động của nàng làm trong phòng nháy mắt an tĩnh lại, Lữ Như Thảo ôm lò Ngu Sơn, nói với bọn họ: "Tâm ý ta đã đưa đến, quà tặng các người cũng đừng nhận, tránh cho ngày sau nhìn thấy tâm tình lại không tốt."
Nói xong, nàng còn giẫm một chân lên chiếc trâm cài, cánh hoa mỏng bằng vàng kia tức khắc bị giẫm bẹp, cuối cùng không có cách nào khôi phục lại.
Lữ nhị ca nhớ rõ, thê tử hắn đã từng nói thích cái trâm cài như vậy.
Sau đó Lữ Như Thảo cúi người hành lễ với cha Lữ mẹ Lữ: "Phụ thân mẫu thân, con gái bất hiếu, không ở lại đây nữa cho chướng mắt mọi người."
Nói xong, nàng xoay người đi ra ngoài.
"Con bé đó có ý gì!" Lữ Như Thảo rời khỏi bước chân rất nhanh, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng cha Lữ rống giận phía sau, cùng với mẹ Lữ hạ giọng khóc nức nở.
Nàng nghĩ, nàng thật là bất hiếu, sắp đón Tết tới nơi rồi, mà lại khiến cha mẹ tức giận như vậy.
Thế nhưng muốn cho bọn họ vui vẻ quá khó khăn, nếu như bọn họ vui vẻ, người khổ sở sẽ biến thành chính mình.
Nàng không còn sống được mấy ngày nữa, cũng không cần làm chính mình ấm ức.
Khi sắp đi ra cổng lớn Lữ gia, Lữ Như Thảo bỗng nhiên nghe được phía sau có người gọi nàng, là giọng của Lữ Như Hinh.
Nàng dừng lại bước chân, xoay người.
Lữ Như Hinh đi đến trước mặt nàng, nhìn chằm chằm vào nàng một lát mới nói: "Khí sắc trưởng tỷ không được tốt, là bị bệnh à?"
Lữ Như Thảo nhìn muội muội trước mặt, không nói gì.
"Ta nhớ rõ khi còn nhỏ ta bị bệnh, trưởng tỷ lúc nào cũng muốn ở bên cạnh ta, khi đó tỷ đối với ta thật tốt."
Bỗng nhiên lời nói của Lữ Như Hinh xoay chuyển: "Thế nhưng vì sao, tỷ lại muốn cướp đi hôn sự của ta, cướp đi cuộc sống thuộc về ta?"
"Trải đường lâu như vậy, chỉ vì hỏi cái này à?"
"Đúng vậy." Lữ Như Hinh nhìn nàng, bỗng nhiên nói: "Người Liễu đại ca cưới vốn nên là ta."
Nếu không phải vì Lữ Như Thảo, nàng ta sẽ không phải gả xa, cũng sẽ không phải thủ tiết khi tuổi còn trẻ. Trưởng tỷ đã cướp đi hôn sự thuộc về mình, lại được sống một cuộc đời được người khác cực kỳ hâm mộ, dựa vào đâu chứ?
"Thật sự là do ta cướp đi à?" Lữ Như Thảo mắt lạnh nhìn Lữ Như Hinh: "Phụ thân bảo ngươi từ hôn, ngươi không từ chối, chẳng lẽ không phải cũng đồng ý như vậy rồi sao?"
"Ta không có!"
"Thật vậy à? Ngươi thật sự có dũng khí để phản kháng phụ thân à?" Lữ Như Thảo chế giễu nàng ta: "Khi còn nhỏ không thể, hiện tại vẫn không dám. Nếu ngươi nhớ mãi không quên Liễu Tương Trạch, vừa rồi lúc phụ thân hỏi ngươi, ngươi có thể nói đồng ý mà."
"Tỷ vừa rồi cố ý!"
"Ta đúng là cố ý." Vẻ mặt Lữ Như Thảo tràn đầy trào phúng: "Muội muội, năm đó ta dùng hết mọi biện pháp mới làm phụ thân thay đổi chủ ý, hiện tại nên đến phiên ngươi. Liễu Tương Trạch còn ở đó, ta từ bỏ rồi, để lại cho ngươi."
Lữ Như Hinh nhìn chằm chằm Lữ Như Thảo, ngực kịch liệt phập phồng, một hồi lâu, nàng ta bỗng nhiên cười một tiếng, rồi hạ giọng nói: "Trưởng tỷ, tỷ biết không? Kỳ thật ta cũng cố ý. Ta biết Liễu đại ca phải đi qua nơi đó, ta cố ý ở đó chờ hắn."
Vẻ mặt Lữ Như Thảo còn tính bình tĩnh, bàn tay ôm hộp lại bởi vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.
"Ta còn cố ý làm tỷ biết chuyện này, tỷ cũng thật ngu xuẩn, thế nhưng hỏi hắn có phải dan díu với ta hay không, còn hòa ly với hắn." Nàng ta ghé sát vào Lữ Như Thảo nói: "Ta sống không tốt, ngươi cũng đừng hòng được sống tốt."
Sau đó, Lữ Như Thảo một tát một cái.
"Bốp" một tiếng vang dội, mặt Lữ Như Hinh lệch sang một bên, đỏ lên một mảng.
Lữ Như Hinh che mặt lại, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Thấy nàng ta bỗng nhiên thay đổi vẻ mặt, Lữ Như Thảo quay đầu, vừa lúc nhìn thấy tôi tớ Lữ gia dẫn Liễu Tương Trạch đi đến.
"Nàng đang làm gì!" Liễu Tương Trạch vội vàng tiến lên, khi cách Lữ Như Hinh vài bước chân thì dừng lại.
Y quay đầu nhìn Lữ Như Thảo, trong mắt tràn đầy ý trách cứ.
"Trưởng tỷ giáo huấn muội muội không hiểu chuyện, đến phiên một người ngoài như ngài xen vào à?"
Ánh mắt Lữ Như Thảo từ trên người y dời đi, cũng không hề liếc nhìn y lần nào nữa, cất bước đi qua bên cạnh y.
Đi ra cửa lớn Lữ gia, nàng còn có thể mơ hồ nghe được Lữ Như Hinh nói với Liễu Tương Trạch.
"Liễu đại ca, muội không sao đâu, muội vừa mới nói với trưởng tỷ vài câu, có khả năng muội nói làm tỷ ấy không vui nên tỷ ấy mới trở mặt với muội, là muội tự chuốc lấy."
Liễu Tương Trạch không hề lên tiếng, đại khái là đang đau lòng.
Lữ Như Hinh vẫn luôn là như thế này, người trong nhà đều nói nàng ta tính cách ngay thẳng, không giống như mình, tâm tư quá sâu nặng.
Nhưng không ai nói, người ngay thẳng sẽ không làm người ta buồn nôn."