146. Chương 146: Tiết Phu Nhân Biết Quá Muộn

Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 146: Tiết Phu Nhân Biết Quá Muộn

Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiết Phu Nhân đương nhiên nhớ rõ, ngày này năm trước, Quý Thiền giống chó mất chủ mà chờ ở ngoài cửa, còn mình sai người hầu cho nàng vào phủ, không phải thấy nàng đáng thương, mà là để nàng nhìn cho rõ ràng, ở trong mắt Hầu gia, nàng không đáng gì cả.
Sau đó…
Tiết Phu Nhân nắm chặt tay, thế nhưng ngày hôm đó, Quý Thiền vốn nên chết còn sống.
A Triền ngồi xổm ở bên ngoài phòng giam, một tay chống cằm, nhìn vẻ mặt Tiết Phu Nhân không ngừng biến hóa.
Giọng nàng vang lên từ bên ngoài phòng giam tối tăm: “Tết Thượng Nguyên, là ngày mọi nhà đoàn viên, người một nhà các ngươi đoàn tụ sum vầy, ngươi lại sai em trai ngươi đi giết ta.”
“Ta không có.” Tiết Phu Nhân sợ đây là A Triền cố ý nói lời khách sáo, căn bản không thừa nhận chuyện chính mình đã làm.
“Không thừa nhận cũng không sao cả, dù sao… lúc Tiết Minh Đường chết ở trước mặt ta, thù hận giữa ta và hắn cũng đã chấm dứt.”
Tiết Phu Nhân cứng đờ, nhìn chằm chằm vào A Triền, gằn từng câu từng chữ nói: “Đệ ấy chết ở trước mặt ngươi?”
“À, ta không nói cho ngươi sao?” A Triền vờ như kinh ngạc, “Lúc hắn chết, ta chỉ đứng cách hắn có vài bước chân.”
Nói rồi, nàng tiến đến bên cạnh Tiết Phu Nhân, nhỏ giọng nói với bà ta: “Trong tay hắn còn cầm tên lệnh cầu cứu, thiếu chút nữa đã phóng ra rồi.”
“Là ngươi, là ngươi hại chết Minh Đường!” Tiết Phu Nhân nắm lấy cửa nhà lao, khàn giọng thét lên.
A Triền thưởng thức bộ dáng điên cuồng của bà ta, mỉm cười tiếp tục nói: “Còn cả Tiết Chiêu, ngươi hẳn là rất tò mò, vì sao trùng hợp như vậy, con hổ yêu kia lại theo dõi hắn nhỉ?”
“Lúc ấy ta đã giải thích gì vậy ta?” A Triền suy nghĩ một lúc, “Đúng rồi, là hổ yêu coi trọng tài bắn cung của Tiết Chiêu, muốn hắn biến thành Trành Quỷ, hắn liều chết không chịu, là thế này nhỉ? Lúc nghĩ ra cái cớ này, ta đã phí mất bao nhiêu công sứ đó.”
Tiết Phu Nhân há miệng thở hồng hộc, ánh mắt bà ta nhìn A Triền, như là hận không thể xé xác nàng ra.
Đáng tiếc, bà ta không làm được.
“Ngươi hại chết Chiêu nhi của ta.”
“Nếu không phải chính hắn tự đi tìm chết, còn liên lụy đến ta, sao hắn lại chết được? Hơn nữa, hắn và Tiết Minh Đường cũng thật giống nhau, vô năng, còn thích tự đi chịu chết.”
Nhưng mà lúc này Tiết Phu Nhân đã nghe không vào bất cứ thứ gì, bà ta chỉ biết, Quý Thiền chính miệng thừa nhận đã hại chết đệ đệ cùng với con trai của bà ta.
Còn cả Oánh Oánh, còn cả đứa con chưa ra đời của bà ta, đều là do Quý Thiền!
Lúc A Triền nói chuyện cùng Tiết Phu Nhân, Bạch Hưu Mệnh không biết khi nào đã đi tới phía sau nàng, chàng an tĩnh mà đứng ở đó, vẻ mặt khó lường.
Tiết Phu Nhân nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh, giống như là thấy được cọng rơm cứu mạng, bà ta chỉ vào A Triền: “Ngài nghe được không, là ả ta, ả ta thừa nhận, là ả ta hại chết đệ đệ và con trai ta!”
A Triền ngay cả đầu cũng không quay lại, nàng nhìn vẻ mặt Tiết Phu Nhân từ lúc đầu kích động chậm rãi biến thành tuyệt vọng.
Tiết Phu Nhân trừng mắt nhìn Bạch Hưu Mệnh, lớn tiếng chất vấn chàng: “Ngài rõ ràng nghe được, vì sao không bắt ả ta lại, có phải ngài muốn bao che cho ả không?”
Bạch Hưu Mệnh không cho bà ta bất cứ câu trả lời nào.
“Tiết Phu Nhân kích động như vậy làm gì, bởi vì dao đâm lên người mình, mới thấy đau à?” A Triền chậm rãi mà ngắt lời Tiết Phu Nhân, “Lúc ta bị hại, tất cả mọi người có thể đoán được hung thủ là ai, nhưng không có chứng cứ, cho nên ngươi vẫn làm Hầu Phu Nhân cao quý. Giờ trái lại cũng giống thế mà, ngươi nói ta hại chết bọn họ, ngươi có chứng cứ không?”
“Ngươi chính miệng thừa nhận.”
“Ta chỉ thừa nhận ta đã thấy hiện trường tử vong của bọn họ, đây có thể đại diện được cho cái gì đâu?”
A Triền quay đầu, giọng nói vừa yêu kiều vừa dịu dàng: “Bạch Đại Nhân, ngài sẽ vì ta nói những lời này, mà bắt ta lại à?”
Bạch Hưu Mệnh cúi mắt, trong ánh mắt tràn đầy dung túng: “Chứng cứ không đủ, nàng nói không đủ tin cậy.”
Tiết Phu Nhân nhìn hai người này đưa đẩy ở ngay trước mặt bà ta, tức giận đến muốn nổi điên, bà ta liều mạng lắc cửa nhà lao, phát ra âm thanh loảng xà loảng xoảng.
Bà ta cứ lẩm bẩm lặp đi lặp lại: “Các ngươi không chết tử tế được, các ngươi không chết tử tế được!!”
Thấy đã kích thích gần đủ rồi, A Triền bỗng nhiên nâng cao giọng: “Bắt đầu từ ngày ngươi hại chết mẹ ta, ngươi nên nghĩ đến hôm nay.”
“Ta không có!” Tiết Phu Nhân không chút do dự phủ nhận, “Ta không hại chết Lâm Thị.”
A Triền nhíu mày lại, Tiết Phu Nhân thoạt nhìn không nói dối.
Có điều nàng vẫn chưa bỏ qua như vậy, mà dùng vẻ mặt tức giận nói: “Ngươi còn muốn lừa ta, vì vị trí Hầu Phu Nhân, hai người các ngươi hợp mưu hại chết mẹ ta, các ngươi cho rằng có thể giấu được đôi mắt ta sao?”
Cơn giận trong lòng Tiết Phu Nhân còn chưa tiêu tan, căn bản không cách nào dùng lý trí tự suy nghĩ được, bà ta chỉ cảm thấy A Triền mặt mày khả ố, hại chết người thân của bà ta còn dám bôi nhọ bà ta, phẫn nộ mà cãi lại: “Ta căn bản không biết Lâm Thị sẽ chết, ta và Hầu gia thật lòng yêu nhau, ngài ấy đã nói từ trước rồi, thứ gì cũng có thể cho ta, duy chỉ không thể cho ta vị trí thê tử, ta sao nỡ nào làm ngài ấy khó xử!”
“Cho nên mẹ ta do Tấn Dương Hầu hại chết?”
Trước khi chết Quý Thiền đã hoài nghi, mẹ nàng là do Tấn Dương Hầu cùng Tiết Phu Nhân liên thủ hại chết, chỉ vì muốn Tiết Phu Nhân trở thành Hầu Phu Nhân.
Nhưng hiện tại Tiết Phu Nhân lại nói rằng trước kia Tấn Dương Hầu căn bản không có quyết định này, vậy sau đó vì sao lại thay đổi chủ ý? Là Tiết Phu Nhân lòng tham không đáy, hay là có nguyên nhân gì khác?
Tiết Phu Nhân rốt cuộc phản ứng lại, bà ta cười thảm một tiếng: “Ha ha ha, cho nên ngươi làm hết thảy những chuyện này, không chỉ bởi vì ta muốn cho ngươi chết, ngươi còn hoài nghi ta hại chết Lâm Thị, ngươi muốn báo thù cho bà ta à?”
“Báo thù cho mẹ ta, có vấn đề gì không?” A Triền chậm rãi đứng dậy, trên cao nhìn xuống Tiết Phu Nhân ngồi quỳ trên mặt đất, “Mẹ ta từ khi gả vào phủ, một lòng vì Tấn Dương Hầu, sinh con dưỡng cái cho ông ta, lo liệu việc nhà. Ông ta thì sao? Giấu mẹ ta dan díu với một ngoại thất.”
Tiết Phu Nhân từ trên mặt đất bò dậy, bà ta nhào vào cửa nhà lao, hung tợn nói: “Ngươi thì biết cái gì, từ năm ta mười bốn tuổi đã quen biết Hầu gia rồi, là ta gặp được Hầu gia trước, ta đã cứu mạng ngài ấy, chúng ta còn tự định chung thân. Luận thứ tự đến trước sau, mẹ ngươi mới là người đến sau!”
Tiết Phu Nhân nói ngược lại làm A Triền rất bất ngờ, nàng cũng không biết Tiết Phu Nhân và Tấn Dương Hầu còn có một đoạn quá khứ như vậy.
Khó trách Tiết Phu Nhân rơi xuống tình trạng này, Tấn Dương Hầu không những không muốn vứt bỏ bà ta, mà còn muốn cứu bà ta ra ngoài.
Hai người này, xem ra cũng thật là tình thâm nghĩa trọng.
Đoạn đối thoại này với Tiết Phu Nhân, làm nghi hoặc trong lòng A Triền được giải đáp một ít, số nghi hoặc còn lại, e là chỉ có Tấn Dương Hầu mới có thể giải đáp.
Nàng phải suy nghĩ cẩn thận một chút, cho Tấn Dương Hầu một kết cục như thế nào, mới có thể làm Quý Thiền vui vẻ.
A Triền xoay người, mục đích đạt thành, nàng đã không còn hứng thú với Tiết Phu Nhân.
Tiết Phu Nhân thấy nàng muốn đi, ở phía sau hô to: “Ngươi muốn đi đâu, ngươi quay lại cho ta, nói cho rõ ràng!”
Tay A Triền quấn lấy cánh tay Bạch Hưu Mệnh, nghe thấy Tiết Phu Nhân hét lên, quay đầu, nhìn bộ dáng điên cuồng của bà ta, cười nói: “Tiết Phu Nhân, ngươi có nghĩ tới hay không, nếu ngươi không trở thành Hầu Phu Nhân, hiện tại em trai ngươi, con trai, con gái ngươi có khả năng đều còn sống.”
Tiết Phu Nhân lập tức ngây ngẩn cả người.
“Là ngươi lòng tham vô đáy, hại chết bọn họ.”
“Ta không có! Ta không có!!!”
Tiết Phu Nhân ở phía sau sụp đổ thét lên kêu khóc, A Triền kéo Bạch Hưu Mệnh, bước chân nhẹ nhàng mà đi ra ngoài.
“Tới nơi này, chỉ là vì muốn nói những lời này với bà ta?”
“Đúng vậy, dù gì cũng phải có trước có sau, năm trước ta và Tiết gia kết oán, năm nay xóa bỏ toàn bộ ân oán, đương nhiên phải đến bảo cho bà ta biết.”
“Cái gọi là xóa bỏ toàn bộ của nàng, là làm cả nhà bà ta gần như chết hết?”
“Bằng không thì thế nào? Bọn họ đã chết, nhưng ta cũng bị ấm ức mà.” A Triền dừng lại bước chân, nàng xoay người đối diện với Bạch Hưu Mệnh, nhón chân, ghé sát vào chàng nói, “Huống chi, chàng không có chứng cứ, bọn họ chết, đều là do bọn họ không cẩn thận, không có một chút xíu quan hệ nào với ta cả.”
Nói xong, nàng hôn lên cằm Bạch Hưu Mệnh một cái.
Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh tối sầm lại, nhìn vẻ mặt đắc ý của nàng, không hề có cách nào với nàng cả.
Hai người ra khỏi Trấn Ngục, còn chưa đi được bao xa, trên bầu trời bỗng nhiên đổ tuyết.
Tuyết này rơi xuống có chút kỳ quái, hôm nay thời tiết rất đẹp, trước khi tuyết rơi cũng không hề có dấu hiệu. Bông tuyết rơi xuống rất lớn, thậm chí có rất nhiều bông tuyết khi rơi xuống tụ lại với nhau, kết thành từng mảng, to cỡ chừng bàn tay.
Khi Bạch Hưu Mệnh nhìn thấy tuyết rơi xuống, sắc mặt có hơi trầm xuống, ôm A Triền vào trong lòng, chàng vận nội lực quanh thân, những bông tuyết đó còn chưa rơi xuống người bọn họ đã tan ra.
Lúc này một giọng nói cách đó không xa vang lên: “Trong tuyết này có yêu khí.”
A Triền quay đầu, thấy người nói lại là Tần Hoành.
Tần Hoành ôm cánh tay đứng ở gần đó, tuyết rơi xuống cách gã trong vòng một trượng cũng đều biến mất không thấy.
A Triền và Tần Hoành trên đường trở về từ Tây Lăng cũng coi như có duyên vài lần gặp mặt, Tần Hoành thấy A Triền nhìn qua, còn khẽ gật đầu với nàng, cũng không dò hỏi Bạch Hưu Mệnh dẫn nàng tới làm gì.
Câu vừa rồi của gã là nói với Bạch Hưu Mệnh.
Bạch Hưu Mệnh giơ tay đón được một tảng lớn bông tuyết, bông tuyết kia rơi vào trong tay chàng cũng không tan đi, chàng dùng ngón tay nắn nắn, đưa tới dưới mũi ngửi ngửi, nói: “Yêu khí này bá đạo, nhưng không đủ thuần khiết, giống như là bán yêu hơn.”
A Triền lại gần nhìn thoáng qua, đương nhiên là chẳng nhìn ra gì cả. Có điều nàng biết, trong dị tượng của thiên địa mà bị yêu khí trộn lẫn, chỉ có một loại khả năng, có Yêu Tộc thăng cấp lên ngũ cảnh.
Nếu đúng theo như lời Bạch Hưu Mệnh, kẻ thăng cấp là bán yêu, cũng coi như là một việc thực sự khó lường.
Tuyết tới nhanh đi cũng nhanh, chỉ thời gian nửa khắc, tuyết đã ngừng lại, một lớp tuyết kia rất nhanh đã hóa thành nước chìm vào trong đất.
Nước từ tuyết tan có chứa yêu khí đó cũng không tính là quá nguy hiểm, nhưng sẽ nuôi dưỡng cho một số yêu đang ở thời kỳ mông muội, chỉ sợ năm nay trong cảnh nội Đại Hạ, Yêu Tộc mới xuất hiện sẽ tăng nhiều.
Chờ sau khi tuyết ngừng, Tần Hoành ngáp một cái, nói với Bạch Hưu Mệnh: “Nếu ngươi đã trở lại, vậy ta đi nhé?”
Chuyện ngũ cảnh Yêu Tộc, hai người cũng không ai nhắc tới.
Tuy rằng tứ cảnh và ngũ cảnh chỉ kém có một bậc, nhưng trước khi thăng cấp ngũ cảnh, đối với việc này bọn họ cũng đều bất lực.
Bạch Hưu Mệnh không hề cho Tần Hoành cơ hội lười biếng, chàng ôm lấy A Triền đi thẳng ra ngoài, chỉ để lại cho đối phương hai tiếng: “Không rảnh.”
“Chậc, năm đó đánh quá nhẹ rồi.” Tần Hoành lẩm bẩm một câu, tính toán tiếp tục về phòng uống rượu.
Khi A Triền đi theo Bạch Hưu Mệnh ra khỏi Minh Kính Tư, trên đường có rất nhiều người đi đường, trong số họ có không ít người trong tay đều xách theo hoa đăng, là vừa rời khỏi Thiên Nhai. Bọn họ cũng đang bàn tán về trận tuyết vừa rồi, còn oán giận tuyết tan quá nhanh.
Có lẽ đối với bá tánh bình thường mà nói, đây chỉ là một chuyện bất ngờ đầy vui vẻ.
A Triền đi về phía trước vài bước đã không muốn động đậy nữa, nàng cảm thấy lượng vận động hôm nay đã vượt qua phạm vi bình thường.
Bạch Hưu Mệnh cảm giác người bên cạnh bỗng nhiên dừng lại, quay đầu đã thấy A Triền hướng ánh mắt trông mong mà nhìn mình.
Mỗi lần nàng lộ ra vẻ mặt như vậy, Bạch Hưu Mệnh đã biết nàng lại muốn mình giúp nàng làm gì đó.
“Muốn làm gì?” Chàng hỏi thẳng.
“Ta đi mệt quá, chân mỏi lắm rồi.”
Bạch Hưu Mệnh đưa lưng về phía nàng cúi người xuống, A Triền vui sướng mà nhào tới.
A Triền quấn cánh tay quanh cổ Bạch Hưu Mệnh, được chàng cõng đi về phía trước. Trọng lượng này của nàng đối với Bạch Hưu Mệnh thật sự không đáng là bao, chàng đi vừa nhanh lại vừa vững vàng, trên người còn không ngừng tản ra nhiệt nóng cuồn cuộn, không bao lâu, A Triền đã thấy buồn ngủ.
Cảm giác được tiếng hít thở của nàng dần trở nên đều đều, Bạch Hưu Mệnh bỗng nhiên hỏi: “Nhũ danh của nàng, vì sao là Triền trong quấn quanh*?”
*Từ triền có nghĩa là quấn.
A Triền còn chưa ngủ, khi nghe được chàng hỏi như vậy đôi mắt còn không mở to ra được: “Bởi vì mẹ nói ta là con nhỏ quấn chân, cho nên gọi ta là A Triền, không dễ nghe à?”
“Dễ nghe, rất chuẩn xác.”
Quả thật là một nhóc quấn người.
Khóe môi A Triền cong lên, nhưng kỳ thật, đó chỉ là nàng ảo tưởng, nàng thậm chí hoài nghi, mẹ có biết nàng tên A Triền hay không.
Bạch Hưu Mệnh dường như chỉ thuận miệng hỏi vậy, A Triền giải thích, chàng không tiếp tục hỏi thêm nữa.
A Triền nhắm mắt lại, tính là tiếp tục ngủ, đáng tiếc vừa rồi bị cắt ngang, cơn buồn ngủ đã bay biến mất, nàng đành phải nhắm mắt dưỡng thần.
Đi không biết bao lâu, bỗng nhiên Bạch Hưu Mệnh ngừng lại.
“Về đến nhà rồi à?” A Triền lười biếng hỏi.
“Tới rồi.” Bạch Hưu Mệnh cất giọng bình tĩnh, “Ngoài cửa nhà nàng có một con quỷ đang đứng.”
Trên người con quỷ này quỷ khí rất nhạt, cũng không có oán khí, cho nên chàng không ra tay trước.
“Quỷ gì thế?” A Triền lúc đầu còn có chút nghi hoặc, mở mắt ra thấy là Lữ Như Thảo, vội vàng vỗ vỗ bả vai chàng, ý bảo chàng thả mình xuống dưới.
Bạch Hưu Mệnh thả người xuống, nhưng không cho nàng đi.
Chàng bắt lấy cánh tay A Triền, thong thả hỏi: “Nàng đang tính toán nuôi quỷ trong nhà?”
Nhìn thấy quỷ ở cửa nhà người khác có thể là ngoài ý muốn, nhưng nhìn thấy quỷ ở cửa nhà A Triền, vậy chỉ có một khả năng, quỷ này tất nhiên có quan hệ với nàng.
“Nào có, đây là Lữ Chưởng Quầy của cửa hàng đồ cổ bên cạnh nhà ta, bệnh nặng mà chết, trong lòng có nhớ mong mới không chịu rời khỏi.”
Lữ Như Thảo đứng ở dưới chiếc đèn lồng bị tắt, tuy rằng đã chết, hồn thể lại theo bản năng cảm giác được nguy hiểm.
Nàng ấy muốn thoát đi, trực giác lại bảo nàng ấy không được hành động thiếu suy nghĩ.
“Nàng đã làm gì?” Bạch Hưu Mệnh hỏi.
“Chỉ thuận tay giúp cô ấy củng cố quỷ hồn, để cô ấy có thể trở về gặp người thân lần cuối cùng, chỉ thế mà thôi.”
“Đơn giản như vậy?” Bạch Hưu Mệnh hiển nhiên không tin tưởng cho lắm.
“Đương nhiên, chẳng lẽ chàng không tin ta?” A Triền hỏi lại.
“Ta đương nhiên tin tưởng nàng.” Ở giữa ranh giới nói thật và nói dối, Bạch Hưu Mệnh lựa chọn vi phạm lương tâm.
Lúc này A Triền mới vừa lòng, nàng đẩy đẩy người bên cạnh: “Được rồi, trời không còn sớm chàng mau trở về đi thôi, đừng dọa tan hồn phách Lữ Chưởng Quầy.”
“Được, mấy ngày nữa lại đến thăm nàng.”
Chàng nhìn hồn phách Lữ Chưởng Quầy kia, thật ra không lo lắng cho an nguy của A Triền. Có điều trước khi rời khỏi vẫn thuận tay bóp bóp mặt nàng: “Tự mình cẩn thận chút.”
“Đã biết.”
Rốt cuộc dỗ được người đi rồi, A Triền mới đi lên trước nói chuyện cùng Lữ Như Thảo.
“Sao Lữ Chưởng Quầy hôm nay lại tới đây, không đi gặp người nhà nữa à?”
Lữ Như Thảo lắc lắc đầu: “Không cần gặp nữa, chuyện nên làm, ta đều đã làm xong.”
“Những điều cô không cam lòng đã tiêu tan hết rồi sao?”
“Chờ thêm ngày mai, sẽ tiêu tan hết.”
Nghe được lời này, A Triền ý thức được, e là ngày mai sẽ xảy ra một số chuyện, có điều nàng cũng không truy vấn, đoán chừng trong lòng Lữ Chưởng Quầy có chừng mực.
“Quý Cô Nương, cảm ơn cô đã giúp đỡ.”
A Triền lắc đầu: “Không cần nói cảm ơn, Lữ Chưởng Quầy, lên đường bình an.”
Nàng biết, qua hôm nay, Lữ Chưởng Quầy sẽ không xuất hiện nữa.
Lữ Như Thảo hành lễ với A Triền, thân hình dần dần mờ đi.
Qua ngày mai, hồn phách nàng ấy sẽ phải xuống U Minh, kỳ thật hiện tại nàng ấy đã có thể cảm giác được triệu hoán đến từ U Minh, nhưng nàng ấy còn không thể đi.
Một ngày cuối cùng này, người thân thiết nhất của nàng ấy, sẽ đến đưa ma cho nàng ấy, nàng cần phải ở đây.
Thật ra thì tên của A Triền là A Triền vì có một người em gái tên là A Miên, tên của A Miên là A Miên vì có một người chị gái tên là A Triền, bởi vì tên hai người họ sẽ ghép thành Triền Miên. Hai người đặt tên con gái như vậy thì không nên nghi ngờ tình cảm của họ, đừng tin những gì mà chú sáu đã nói.