20. Tiểu Lâm Thị Trở Về

Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đây là đâu? Ngươi, là ai?”
Ý thức của Tiểu Lâm thị vẫn còn tồn tại, bà ta còn nhớ rõ mình bị nhốt trong quan tài, khi từng cái đinh đóng xuống, thân thể bà ta như bị lửa thiêu đốt, đau đớn khó nhịn.
Cơn đau liên tục tra tấn bà ta, mãi đến một ngày, bà ta ngửi thấy một mùi hương thấm lạnh, mùi hương xoa dịu nỗi đau bỏng cháy trên người, làm ý thức hỗn loạn dần dần trở nên rõ ràng.
Sau đó, bà ta xuất hiện ở nơi xa lạ này, trước mắt còn có một con hồ ly màu trắng.
“Ngươi không cần biết ta là ai, ngươi còn nhớ rõ mình đã chết như thế nào không?”
Con hồ ly ngồi giống người trên ghế, đột nhiên mở miệng nói chuyện.
Tiểu Lâm nỗ lực nhớ lại, bà ta nhớ rõ, đoạn thời gian đó bà ta luôn mơ màng, hồ đồ, suốt đêm không ngủ yên, còn sinh ra ảo giác đáng sợ.
Bà ta nhìn thấy trong bụng mình không phải đứa bé, mà là một quái ngư, quái ngư kia muốn bà ta mổ bụng.
Bà ta quá sợ hãi, đầu óc như không suy nghĩ được, không biết từ đâu lấy được một thanh chủy thủ, mổ bụng mình ra.
Sau đó…
Tiểu Lâm thị ôm lấy đầu, hét lên chói tai.
Bà ta nhớ lại, bà ta đã chết rồi.
Sau khi chết, hồn phách bà ta vẫn không rời khỏi cơ thể, bà ta nghe được Triệu Minh nói, hắn ta cùng một nữ nhân khác sinh một đứa bé.
Bà ta chết là âm mưu được sắp đặt, chỉ để đứa con hắn ta chọn có thể danh chính ngôn thuận trở về Triệu gia.
Hắn ta còn tìm người phong ấn hồn phách bà ta trong quan tài, ngày ngày tra tấn bà ta.
Vô số ý niệm hiện lên, khí đen thoát ra từ người Tiểu Lâm thị ngày càng nhiều, oán khí dường như không thể kiềm chế được.
“Ta nhớ rõ, Triệu Minh hại chết ta.” Giọng Tiểu Lâm thị khàn khàn, mang theo oán hận nồng đậm, “Là bọn họ hại chết ta —— là Triệu gia!!!”
“Vậy đi báo thù đi.” A Triền nhìn Tiểu Lâm thị, mắt thú lạnh lùng.
“Báo thù? Đúng, ta muốn đi tìm hắn báo thù.” Trên mặt Tiểu Lâm thị, oán khí tan ra, lộ ra đôi mắt đen của bà ta, cùng gương mặt trắng bệch.
“Giờ Tý đêm mai, hương khói trên người ngươi sẽ tan đi, khi hương khói biến mất, ngươi sẽ hóa thành lệ quỷ, đến lúc đó có oan báo oan, có thù báo thù, ngươi chỉ có thời gian một đêm thôi, đến hừng đông ta sẽ đưa ngươi xuống U Minh.”
“Vì sao ngươi giúp ta?”
Bởi vì, ngươi cũng từng giúp ta, dù khi đó ngươi chỉ coi ta như Quý Thiền. A Triền nhắm mắt lại, không trả lời.
Đợi đến khi mở mắt, ý thức của nàng đã trở về thân thể, nàng vẫn ngồi trong căn phòng tối đen.
Nhưng A Triền biết, Tiểu Lâm thị đã tới.
Hiện tại, bà ta đã rời đi.
Nén hương đầu tiên đã cháy hết, A Triền thay nén hương thứ hai, đêm nay vẫn là một đêm không ngủ.
Tiểu Lâm thị không biết mình làm cách nào để xuất hiện trên phố, tựa như bà ta không rõ chính mình vừa rồi vì sao lại xuất hiện ở nơi kỳ lạ kia, nhìn thấy một con hồ ly có thể nói chuyện.
Bà ta cũng không cần tự hỏi nhiều như vậy, vì bà ta đã chết.
Thân thể bà ta như một mảng sương mù, đi xuyên qua bóng đêm, kiến trúc trong tầm mắt ngày càng quen thuộc, cho đến khi một cánh cửa lớn màu son chắn trước mặt bà ta, bảng hiệu trên cửa có khắc hai chữ Triệu phủ.
Trên cửa lớn, không biết khi nào dán lên môn thần*.
*Là thần giữ cửa.
Tiểu Lâm thị nhìn môn thần như phát sáng lên, chần chừ không dám tiến lên. Đúng lúc này, một mùi hương thơm mát lạnh ùa tới, bao lấy thân thể bà ta, bà ta nương theo làn hương kia, đi xuyên qua cửa lớn.
Quay đầu lại nhìn, môn thần vẫn còn ở đó.
Nơi đây là nhà bà ta đã sống mười mấy năm. Thế nhưng mới rời đi không đến mấy ngày, thật giống như hoàn toàn không giống trước kia.
Tiểu Lâm thị dập dềnh trôi trong Triệu phủ, bà ta đến chính viện trước, cửa lớn nơi đó dán giấy niêm phong, bà ta xuyên qua cửa vào trong phòng, bà ta còn nhớ mình chết ở đâu.
Nơi này còn lưu mùi máu của bà ta.
Bà ta đi dạo thật lâu trong phòng, còn ngồi trước bàn trang điểm một lát, chiếc gương đồng phủ bụi không soi thấy gì cả.
Sau đó bà ta đến thư phòng của Triệu Minh.
Bà ta không biết chữ, nên gần như không đến thư phòng.
Còn nhớ có một lần, một nha hoàn hầu trong thư phòng sinh tâm tư không nên bị bà ta phát hiện, kết quả không đợi bà ta ra tay, đã bị Triệu Minh đuổi đi rồi.
Bà ta hỏi Triệu Minh vì sao không giữ người lại, hắn ta nói không cần hồng tụ thiêm hương*.
*Thành ngữ cổ chỉ việc thư sinh thức đêm học bài có người con gái thức đêm thêm hương.
Khi đó Tiểu Lâm thị cảm thấy, trên đời này không còn có người đàn ông nào tốt hơn Triệu Minh.
Bà ta thấy người đàn bà mình từng yêu ở gian trong thư phòng, hiện tại người đàn ông này ôm trong lòng một người phụ nữ khác.
Bà ta đương nhiên nhớ rõ gương mặt này, Tô Diêu, thiếp thất Triệu lão phu nhân từng chọn cho Triệu Minh, biểu muội bà con xa của tướng công bà ta.
Tiểu Lâm thị ngồi đầu giường bọn họ, nhìn hai người thân mật ôm nhau, mãi đến hừng đông.
Khi Triệu Minh tỉnh lại, đột nhiên cảm nhận một luồng khí lạnh, ông ta không nhịn được rùng mình một cái.
“Làm sao vậy?” Tô Diêu xoa xoa đôi mắt cũng ngồi dậy theo.
Nàng ta chỉ mặc một chiếc yếm, làn da lộ ra toàn là vệt đỏ loang lổ.
“Không có gì, đừng để cảm lạnh.” Triệu Minh lấy bộ trung y, săn sóc mà mặc cho nàng ta.
Tô Diêu đứng dậy, giúp Triệu Minh mặc quan bào, lại thắt đai lưng cho ông ta. Hai người triền miên ở mép giường hồi lâu, mới tách ra.
Họ không ai biết, Tiểu Lâm thị đã ngồi mép giường nhìn bọn họ.
Quá khứ, khi Tiểu Lâm thị tâm trạng tốt, cũng giúp Triệu Minh mặc quan bào, nhưng không có bước buộc đai lưng này.
Nhưng bà ta vẫn nhớ, Triệu Minh luôn theo bản năng giơ cánh tay lên, như thể chờ bà ta buộc đai lưng.
Hóa ra, là biểu muội tốt của hắn ta tạo thành thói quen này cho hắn ta.
Những hôm đi cùng bạn bè, đêm không về ngủ, có phải hắn ta đều ở cùng ả này hay không?
Đúng rồi, bọn họ còn có một đứa bé, đứa bé đó cũng ở trong phủ.
Sau khi bóng dáng Triệu Minh biến mất, Tiểu Lâm thị đi theo Tô Diêu. Nhìn quản gia trong phủ tự mình đưa thức ăn, mở miệng ngậm miệng đều gọi phu nhân.
Đó là quản gia bà ta chọn kỹ, ngược lại là một con chó có năng lực.
Tô Diêu dùng xong bữa sáng, đứng dậy đi đến Huệ An đường, nơi ở của Triệu lão gia tử và lão phu nhân.
Thời gian này Huệ An đường rất náo nhiệt, tiếng trẻ con nói chuyện, còn có tiếng cười không ngừng của hai vợ chồng già.
Nghe Tô Diêu đến thỉnh an, Triệu lão phu nhân nhiệt tình gọi nàng ta vào.
Tiểu Lâm thị đi theo sau Tô Diêu, bay vào Huệ An đường.
Bà ta thấy mẹ chồng mình, thân mật kéo tay Tô Diêu, hỏi nàng ta có nghỉ ngơi tốt không.
Thấy Tô Diêu mặt đỏ bừng, Triệu lão phu nhân còn trêu chọc nàng ta, bảo nàng ta nỗ lực một chút, tranh thủ sinh thêm một đứa cháu trai bụ bẫm.
Khi Tô Diêu ngồi xuống, cậu bé vẫn rúc vào bên người Triệu lão phu nhân lại sáp qua, gọi một tiếng: “Mẹ.”
“Kỳ Nhi ngoan, gần đây có chăm chỉ đọc sách không?”
“Có.” Triệu Văn Kỳ gật đầu thật mạnh, “Kỳ Nhi rất chăm chỉ, cha nói mấy ngày nữa đưa con đến chỗ Tề đại nô học, Tề đại nô đã đồng ý rồi.”
Tiểu Lâm thị còn nhớ Tề đại nô, ông ấy và Triệu Minh là bạn vong niên, khi Triệu Văn Thanh mười tuổi, Tiểu Lâm thị từng muốn Triệu Minh đưa con trai đến chỗ Tề đại nô, nhưng bị Triệu Minh từ chối, hắn ta nói Tề đại nô không nhận học trò nhỏ tuổi.
Tô Diêu rất vui: “Thật sao? Kỳ Nhi của mẹ cũng thật lợi hại.”
Triệu Văn Kỳ có chút đắc ý nói: “Tề đại nô nói con thông minh lại hiểu chuyện, so với trưởng tử không nên thân của cha giỏi hơn rất nhiều.”
Nghe cháu trai nhắc đến Triệu Văn Thanh, Triệu lão phu nhân hừ một tiếng: “Sáng sớm ngày ra, Kỳ Nhi chớ nhắc đến đứa đen đủi đó, tránh cho bẩn lỗ tai.”
“Dì, lời này không nên nói ở bên ngoài.” Tô Diêu cười nhắc nhở.
“Hiểu rồi.” Triệu lão phu nhân nhìn hai mẹ con Tô Diêu, thấy chỗ nào cũng thích, còn cảm thán: “May mắn mấy năm nay không để hai mẹ con ở lại trong phủ, nếu không còn chẳng phải bị Tiểu Lâm thị kia hành hạ chết mất.”
Triệu Văn Kỳ cũng dõng dạc nói: “Sách nói ở ác gặp dữ, bà ta bá chiếm cha, còn hại người một nhà chúng ta không thể ở bên nhau, nên mới không chết tử tế được.”
“Ai u, Kỳ Nhi của chúng ta hiểu nhiều, còn biết không chết tử tế được ha ha ha.”
Tô Diêu vỗ tay con trai, ngữ khí nghiêm túc giáo huấn: “Sau này không được nói như vậy, đã biết chưa?”
“Nhớ rồi ạ, mẹ đừng tức giận.” Triệu Văn Kỳ vội nhận sai, “Con sẽ nỗ lực đọc sách, lớn lên làm quan, phải xin phong cáo mệnh cho bà nội và mẫu thân.”
“Cháu ngoan của ta còn biết cáo mệnh, cũng thật hiểu chuyện.” Triệu lão phu nhân mừng rỡ không ngớt miệng, lại nói với Tô Diêu: “Dù gì Kỳ Nhi có một câu nói đúng, con làm gì mà hù dọa nó.”
Trong mắt người một nhà bọn họ, Tiểu Lâm thị vốn là sự tồn tại dư thừa, chướng mắt, không chết tử tế đúng là đáng đời.
Tiểu Lâm thị đứng cạnh bàn, nước mắt đỏ như máu từ trên mặt lăn xuống, tí tách rơi trên mặt đất, không lưu lại dấu vết.
Một ngày trong thoáng chốt trôi qua, Tiểu Lâm thị đi khắp Triệu phủ, duy nhất không đến xem Triệu Văn Nguyệt.
Bà ta nhớ rõ, ngày ấy trước khi đóng đinh quan tài, Triệu Văn Nguyệt đã nói những lời đó.
Trời dần tối sầm, hương khói quấn quanh người Tiểu Lâm thị ngày càng mờ nhạt.
Triệu Minh về đến phủ, cùng ông ta vào trong phủ, còn có Tiết Minh Đường.
Tiết Minh Đường là tu sĩ nhị cảnh, khí huyết tràn đầy, vốn nên dễ cảm ứng quỷ quái, nhưng hắn ta không nhận thấy Tiểu Lâm thị gần trong gang tấc.
Hai người họ đến thư phòng, trên người Tiết Minh Đường có thứ gì đó khiến Tiểu Lâm cảm thấy nguy hiểm, chỉ có thể đứng xa nghe.
Tiểu Lâm thị nghe họ nói về kho cấm, lại nói về Lâm gia, nhưng giọng nói rất thấp, đứt quãng, bà ta không hiểu.
Họ không ở thư phòng lâu, Tiết Minh Đường đứng dậy cáo từ, trên đường ra khỏi phủ, hắn ta gặp Triệu Văn Nguyệt.
Tiểu Lâm thị xa xa nhìn Triệu Văn Nguyệt thẹn thùng, còn cả Tiết Minh Đường sau khi Triệu Văn Nguyệt đến gần, mặt mày hiện vẻ phiền chán.
Trước kia bà ta chưa từng nghĩ, vì sao Triệu Minh khăng khăng muốn con gái gả cho Tiết Minh Đường, mà Tiết Minh Đường rõ ràng không thích Triệu Văn Nguyệt, lại đồng ý?
Tướng công bà ta, dường như có nhiều bí mật bà ta không biết.
Nhưng không sao, qua đêm nay, đã không còn bí mật.
Trời tối.
Thời gian từng chút trôi đi, Tiểu Lâm thị cảm nhận mùi hương khiến bà tỉnh táo dần nhạt đi, phẫn nộ và nỗi hận ngày càng tăng trong ý thức bà.
Tiểu Lâm thị vào một gian nhà cạnh Huệ An đường, vào giờ Tý một khắc, vào trong phòng.
Cậu bé bảy tám tuổi đang ngủ say trên giường, vốn Triệu Văn Kỳ có viện riêng, nhưng Triệu lão phu nhân không yên tâm để cậu bé ở một mình, nhất định phải để cậu bé ở trong viện của mình.
Tiểu Lâm thị treo trên người đứa bé thông minh lại ác độc này, mái tóc dài rũ bên mặt cậu bé, nhìn vẻ mặt điềm tĩnh khi ngủ của cậu.
Thật là một đứa bé đáng yêu, tuổi nhỏ như vậy, đã biết nghĩ cho mẫu thân.
Tiểu Lâm thị đương nhiên sẽ bỏ qua đứa nhỏ này, không chỉ muốn tha thứ cho nó, mà còn muốn nó phải sống thật lâu thật dài.
Nháy mắt tiếp theo, thân thể Tiểu Lâm thị như mất kiểm soát, rơi vào giường.
Triệu Văn Kỳ nằm trên giường mở bừng mắt, tròng mắt chỉ có màu đen.