222. Chương 222: Ngoại truyện 6

Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 222 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

1.
Từ khi có ký ức, A Miên luôn sống ở núi Thanh Đảo. Nàng và đám hồ yêu trên núi kia tuy cùng dòng huyết mạch Hồ tộc, nhưng dường như không duy trì được dáng vẻ hồ ly.
Cả một ngọn núi toàn hồ yêu, chỉ riêng nàng thoạt nhìn như loài khác.
Thế giới Yêu tộc lấy mạnh thắng yếu thua, nàng nhỏ yếu và khác biệt với mọi người dường như đã định sẵn cho nàng bị xa lánh, bắt nạt. Quả thực nàng chứng kiến không biết bao nhiêu ác ý không rõ nguyên do.
Nhưng trong suốt quãng thời gian trưởng thành dài dằng dặc ấy, kỳ thực nàng rất ít khi bị thương. Bởi vì người bị thương luôn là A Triền, tỷ tỷ song sinh của nàng.
Vì A Triền chỉ có một mình, trong khi lũ nhãi con hồ ly rất đông. Mỗi lần xảy ra xung đột, bất kể thắng thua, người bị thương phần lớn đều là A Triền.
Chúng đánh không lại A Triền, liền nói vào tai nàng đủ thứ lời bịa đặt.
Chúng nói A Miên và A Triền rõ ràng là tỷ muội, thế mà nàng lại xấu xí như vậy. Chúng nói nàng là phế vật, A Triền lại kế thừa toàn bộ thiên phú của cha, suốt ngày chỉ làm liên lụy A Triền.
Những đứa ngu xuẩn đó đại khái cho rằng, những lời này sớm hay muộn sẽ làm rạn nứt tình cảm giữa hai tỷ muội, khiến chúng chia rẽ.
Chúng哪里 biết, A Miên chưa bao giờ cảm thấy A Triền đáng ghét vì xinh đẹp hơn, có thiên phú hơn hay lợi hại hơn nàng. Tỷ tỷ tốt như vậy thuộc về nàng, người khác không có, nên ghen tỵ chính là bọn chúng mới đúng.
Tình cảm giữa nàng và A Triền luôn vô cùng tốt đẹp, các nàng chỉ cãi nhau bởi vì cha mẹ chưa từng gặp mặt. A Miên không hiểu vì sao A Triền vẫn ôm hy vọng về hai người đó, khi rõ ràng cả hai đã bị vứt bỏ. Cha mẹ sẽ vĩnh viễn không quay lại núi Thanh Đảo đón các nàng đi, thế mà A Triền vẫn muốn tìm họ.
Sau khi cãi nhau, nàng ngủ một giấc. Khi tỉnh dậy, bên gối được đặt một con gà rừng đã chết.
Vì thế nàng nướng gà rừng, gọi A Triền về, hai chị em mỗi người ăn một nửa, rồi làm hòa.
Nàng cho rằng mình và A Triền sẽ vĩnh viễn ở bên nhau, sớm hay muộn sẽ có một ngày cùng rời núi Thanh Đảo, đến thế giới bên ngoài. Dù A Triền muốn đi tìm cha mẹ, nàng cũng nguyện ý theo cùng.
Thế nhưng chuyện ngoài ý muốn đến quá đột ngột.
Ngày ấy A Triền bị dẫn đi, bọn chúng đẩy mạnh nàng vào đầm nước lạnh ở núi Thanh Đảo.
Nước trong đầm vô cùng lạnh, thân thể nàng yếu ớt, A Triền chưa bao giờ dẫn nàng đến nơi này chơi.
Cho đến khoảnh khắc rơi xuống nước, A Miên mới biết A Triền nói đúng. Nước quá lạnh, thân thể nàng dần dần bị nước bao phủ, tứ chi dường như trong nháy mắt đã bị đông cứng, đến cả động tác giãy giụa nàng cũng không thể làm được.
Nàng dần dần chìm xuống đáy nước, trong tầm mắt mơ hồ chỉ có những gương mặt tươi cười của đám nhãi con hồ ly dữ tợn kia.
Nàng sợ hãi cái chết, sợ A Triền không tìm thấy nàng sẽ rất lo lắng, cũng sợ A Triền tìm thấy nàng sẽ đau lòng.
Có người cứu mạng nàng hay không?
Ý thức phục hồi lại một lần nữa, không biết đã bao lâu.
Đó là một đêm, bầu trời rơi xuống trận mưa to, chung quanh đầm nước lạnh yên tĩnh không một tiếng động. Giọt mưa rơi xuống mặt nước, bắn lên từng đóa bọt nước. Nàng như đã không còn thân thể, cũng không thể cử động, lại không cảm thấy lạnh, mà vẫn có thể nhìn rõ cảnh sắc trên mặt nước.
Trên không trung đột nhiên xuất hiện một vết rách, một bàn tay thon dài duỗi tới, dễ dàng xé mở một cái khe, rồi một người đi ra.
Người kia có đôi mắt đẹp vô cùng, mắt ấy giống như vàng lỏng đang chảy, nồng đậm lại lộng lẫy.
Trên người hắn có mùi hương A Miên thích, một luồng hơi nước mát lạnh. Thân thể vốn không thể cử động bỗng nhiên có thể động đậy được, A Miên nổi bồng bềnh trong nước, trôi về phía hắn.
Hắn đứng ở bờ trong chốc lát, rồi đi tới hướng đầm nước lạnh.
A Miên muốn nhắc nhở hắn nơi này nước rất lạnh, nhưng toàn thân hắn đã chìm vào trong nước.
Hắn không giống nàng bị đông cứng rồi chết đuối, mà biến thành một con rồng, một con bạch long màu bạc.
Đó là lần đầu tiên A Miên nhìn thấy rồng còn sống. Đương nhiên đây cũng không phải kích thước nguyên bản của hắn, nhưng vẫn vô cùng khí phách, còn đẹp hơn cả rồng trong tưởng tượng của nàng.
Tuy rằng nàng luôn cảm thấy A Triền có tám đuôi lông xù xù là đáng yêu nhất, nhưng con rồng này nàng cũng rất thích, rất muốn mang về nuôi.
Vảy màu bạc trên người hắn tản ra ánh sáng màu trắng, hầu như có thể chiếu sáng đầm nước tối đen.
Hắn chậm rãi vòng quanh đầm nước lạnh, như đang tuần tra lãnh địa.
Cuối cùng, hắn nhận ra nàng đang nhìn chăm chú, chậm rãi tới gần, rồi nắm chặt nàng trong lòng bàn tay.
2.
Tuổi thọ của Long tộc vô cùng dài lâu. Càng mạnh sống càng lâu, Nhân tộc thay đổi mấy chục lần, tổ tiên đời thứ nhất của Long tộc có thể vẫn đang vùi đầu ngủ trong động.
Dạ Trầm chính là một con rồng như vậy.
Tuổi của y còn rất trẻ, lại có tuổi thọ dài lâu đến mức liếc mắt không thấy được cuối.
Càng là chủng tộc trường sinh, lại càng lạnh nhạt. Có thể là thiên tính, cũng có thể là kinh nghiệm.
Trong mấy ngàn năm này, y giống như đồng tộc của mình, mắt lạnh nhìn Nhân tộc sinh sinh diệt diệt, Yêu tộc đánh giết lẫn nhau, phần lớn thời gian ngủ, phần nhỏ thời gian giống như linh vật được thờ cúng ở Long tộc.
Mãi cho đến một ngày, một con hồ ly đào xuyên qua động nơi y đang ngủ, nghe nói đến trộm Long Tiên Hoa để tặng cho người khác.
*(Theo truyền thuyết, Long Tiên Thảo là một loại cây thần cần một con rồng canh giữ bên cạnh, hàng ngày nhỏ nước miếng để nuôi dưỡng. Từ "tiên" trong cụm từ nghĩa là nước miếng. Ở đây hồ ly đến trộm hoa của cây đó.)
Đáng tiếc phải làm hắn thất vọng rồi, bởi vì khi Dạ Trầm ngủ say không chảy nước miếng.
Hai người đánh nhau một trận, cuối cùng lưỡng bại câu thương, cùng bị động phủ đổ sập chôn vùi dưới đáy nước mới kết thúc.
Sau đó lại có một kẻ loài người đến đây kiếm lợi, dùng lưới vớt hai người lên.
Để cho người ta nổi giận chính là, kẻ loài người kia đến trộm Long Tiên Thảo.
Dạ Trầm không hiểu, Long tộc chỉ còn lại mỗi mình y hay sao, mà cứ chuyên môn chọn y gây sự?
Sau đó y và con hồ ly kia liên thủ đánh kẻ loài người kia một trận.
Nhân tộc có câu nói không đánh không quen nhau, y cứ như vậy bị một người một hồ ly cưỡng ép kết làm bằng hữu. Y hoài nghi bọn họ chỉ thèm nhỏ dãi nước miếng của y nên mới kết thành bằng hữu với y.
Bằng hữu loài người kia của y luôn thích nói chuyện thế sự vô thường. Dạ Trầm khịt mũi coi thường. Đối với y mà nói, thương hải tang điền trong mắt loài người cũng chỉ là tầm thường.
Nhưng đôi khi loài người quả thực rất có trí tuệ.
Vốn dĩ hồ ly có được tuổi thọ dài lâu kia đã chết, quả thật là thế sự vô thường.
Tây Cảnh sinh thời không có việc gì làm chỉ thích tìm y gây sự, trước khi chết còn không quên đặt bẫy y.
Khi y do dự một hồi giữa việc ném đi hay vứt đi con gái Tây Cảnh, cuối cùng vẫn lựa chọn đưa con bé về, coi như là bởi vì con bé đó khóc quá khó nghe.
Nhóc hồ yêu kia không giống Tây Cảnh chút nào, vừa dính người lại vừa thích khóc, còn luôn thích mơ mộng hão huyền, tỷ như nuôi rồng.
Đỉnh đầu đang mưa, được rồi, cho nàng nuôi.
3.
Thật lâu, thật lâu sau, Dạ Trầm vẫn không thể sửa thói quen thích ngủ của mình.
Lúc này đây y bị âm thanh răng rắc đánh thức.
Y quay đầu nhìn lại phía sau, phát hiện một thứ tròn tròn trắng trắng đang đục vảy của mình.
Y nhìn chằm chằm cục tròn tròn kia một lát, mới hỏi: "Cháu đang làm gì đấy?"
Cục bột nhỏ quay đầu, hai cái bím tóc nho nhỏ lỏng lẻo trên đầu lắc lắc, cong môi lộ ra hai cái răng nhỏ xíu trắng tinh như hạt gạo: "Dượng dậy rồi ạ, con đang khắc hoa cho người."
Nói xong, cục bột nhỏ ném thanh chủy thủ không biết nhặt được từ đâu về ở trong tay đi, bò lên trên người y.
"Dượng, muội muội đâu?"
"Muội muội còn ở trong trứng."
Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, một quả trứng màu lam kỳ lạ được Dạ Trầm ôm trong ngực, quả trứng kia có vỏ trứng mềm, chung quanh ngưng tụ hơi nước, lúc lên lúc xuống như đang hô hấp.
Cục bột nhỏ bò đến bên cạnh trứng, thuần thục mà duỗi tay sờ sờ: "Muội muội, muội ngủ ngon nhé, ta và dượng chơi tung lên cao."
Dạ Trầm rất muốn nói ta cũng đâu có đồng ý cùng chơi trò chơi với cháu, nhưng mà cục bột nhỏ đã không cho phép phản bác mà bò tới cái đuôi của y, vẻ mặt chờ mong mà nhìn về phía y.
Nhìn khuôn mặt nhỏ cực giống Tây Cảnh kia làm Dạ Trầm rất khó cự tuyệt, y đành dùng cái đuôi tung cục bột nhỏ lên, rồi lại đỡ lấy.
Chơi tung lên cao được một nửa, trong sơn động khô ráo bỗng nhiên trở nên ướt át, cục bột nhỏ hoan hô nhào tới: "Muội muội sắp tỉnh ngủ."
Quả trứng màu lam vỡ ra một vết nứt, một tiểu long màu lam to chừng ngón tay từ bên trong chui ra, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại: "Cha, con cũng muốn chơi tung lên cao."
"Con không được, con còn nhỏ." Dạ Trầm cất giọng chậm rãi, dịu dàng mà cự tuyệt con gái.
"Oa oa..."
Trong sơn động lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ nước dâng lên cao.
"Tung lên cao ~Tung lên cao ~"
Một đứa khóc đến tê tâm liệt phế, một đứa cười đến không tim không phổi.
Dạ Trầm thở dài thườn thượt, đường đường là Long Vương, sao lại có thể lưu lạc đến tình trạng cả ngày phải trông trẻ thế này? Y nhất định là bị Tây Cảnh đặt bẫy.
4.
Thân Hồi Tuyết lại một lần nhìn thấy Trương Cảnh Hoài là vào mười năm sau.
Năm đó Đại Hạ và dị tộc khai chiến, lan đến gần nơi thương đội Vu tộc đi ngang qua, bọn họ chịu liên lụy, bị coi là dị tộc mà bắt lại.
Đại tư tế phái người đi tiếp ứng, bởi vì chỉ có Hồi Tuyết đã từng đi qua Tây Lăng, nên để nàng và Liệt Hành dẫn đội.
Khi cách xa như vậy, lại một lần đặt chân đến thổ địa Tây Lăng, nơi này dường như cũng không có quá nhiều biến hóa.
Có điều bá tánh sớm đã không hề nhắc tới phủ Tây Lăng Vương trước đây và người nhà họ Thân, thay vào đó là phủ tướng quân, mà đích đến của bọn họ cũng là phủ tướng quân.
Bởi vì quan hệ với A Triền, mấy năm nay Đại Hạ và Vu tộc cũng có chút lui tới, cho nên bọn họ đến nhận người, mà không phải đến cướp người.
Liệt Hành cầm ấn tín Đại tư tế vào phủ tướng quân, Thân Hồi Tuyết cũng không theo vào.
Nàng ngồi ở quán trà cách phủ tướng quân không xa, quay đầu là có thể nhìn thấy cánh cửa lớn màu son kia.
Nàng biết đó là nhà của Trương Cảnh Hoài, nhiều năm như vậy, nàng thỉnh thoảng vẫn sẽ nhớ tới y. Nhưng nàng và Trương Cảnh Hoài sợ không thích hợp làm cố nhân cửu biệt gặp lại, cũng không cần thiết phải gặp lại.
Cửa lớn cách đó không xa mở ra, một cậu bé thoạt nhìn sáu bảy tuổi được vây quanh đi ra, nàng liếc mắt nhìn kỹ một cái, cậu bé kia và Trương Cảnh Hoài rất giống nhau.
Liệt Hành làm việc rất thuận lợi, nghe hắn nói, vị tướng quân kia rất là ôn hòa, xác nhận thân phận của bọn họ là đồng ý thả người.
Trong lúc đó còn hỏi thăm bọn họ không ít chuyện trong thôn, nói là tương lai có cơ hội muốn tới Vu tộc bái phỏng.
Tuy rằng Liệt Hành cũng cảm thấy vị tướng quân kia chỉ nói lời khách sáo, có điều hắn vẫn rất có cảm tình với đối phương.
"Hồi Tuyết tỷ, trước kia tỷ đã sống ở Tây Lăng, có quen vị tướng quân kia không." Liệt Hành hỏi Thân Hồi Tuyết.
Sự chú ý bị phân tán của Thân Hồi Tuyết bị hắn gọi trở về, cười một tiếng: "Nghe nói rồi, nhưng không thân."
Liệt Hành gật gật đầu, có chút tiếc nuối nói: "Vị tướng quân kia còn muốn giữ chúng ta ở Tây Lăng mấy ngày, đáng tiếc tế điển năm nay sắp bắt đầu rồi, chờ đón người xong chúng ta phải trở về."
"So với nơi này, ta thích Cánh Đồng Bát Ngát hơn."
"Đó là đương nhiên."
Ngày hôm sau, bên phủ tướng quân đã thả người, đám người Liệt Hành mua chút đặc sản và đồ dùng sinh hoạt ở Tây Lăng, tính toán sáng sớm ngày thứ ba sẽ rời đi.
Hôm đội ngũ xuất phát là một ngày thời tiết đẹp, một chút sương sớm bị ánh mặt trời chiếu xuống đã tan đi.
Ra khỏi cửa thành, Hồi Tuyết quay đầu lại nhìn lại, nhìn thấy một người đứng trên thành lâu.
Chỉ một thoáng kinh hồng, nàng đã nhận ra mặt đối phương, là Trương Cảnh Hoài.
Nàng không biết Trương Cảnh Hoài có nhìn thấy nàng hay không, kỳ thật cũng không quan trọng.
Hồi Tuyết quay người lại, theo đội ngũ dần dần đi xa.
5.
Năm Trương Cảnh Hoài ba mươi lăm tuổi, Lý Quốc công bệnh nặng, y trở về Thượng Kinh một chuyến.
Lý Quốc công nằm trên giường bệnh nhìn trưởng tử ưu tú, không chút nào lo lắng về tương lai phủ Quốc công, chỉ có một chuyện, ông ta không cách nào tiêu tan.
Ông ta bắt lấy tay Trương Cảnh Hoài nắm chặt, hỏi y: "Mấy năm nay, con tổng cộng đính hôn ba lần, nhưng mỗi lần đều bởi vì đủ loại nguyên nhân bị nhà gái từ hôn, có phải con làm hay không?"
Trương Cảnh Hoài ngẩn người, cười nói: "Cha, những chuyện đó đều chỉ là ngoài ý muốn, có lẽ nhi tử không có duyên phận phu thê."
Nhìn con trai không hề lộ ra sơ hở gì, Lý Quốc công nhắm mắt, bảy năm trước, trưởng tử thu phục toàn bộ quân Tây Lăng, không bao lâu, vị hôn thê đầu tiên đã đợi nó ba năm từ hôn với phủ Quốc công.
Sau đó ba năm lại ba năm, mỗi một vị hôn thê ông ta định ra cho trưởng tử, đều bởi vì các loại nguyên nhân mà lần lượt từ hôn.
Hiện giờ trưởng tử thay bệ hạ thống lĩnh Tây Lăng, là trọng thần trong triều, là tâm phúc của bệ hạ. Con trai đã thay thế được ông ta, nắm giữ quyền lên tiếng của phủ Lý Quốc công.
"Con không thành hôn, người thừa kế phủ Quốc công ta phải làm sao bây giờ?"
"Cha yên tâm, nhi tử đã tự quyết định chọn mấy đứa trẻ, bọn chúng thiên phú đều không tồi, đủ để kéo dài hương khói cho phủ Quốc công."
"Vậy còn con?" Lý Quốc công vẫn chưa từ bỏ ý định.
"Con sẽ bồi dưỡng bọn chúng lớn lên, từ đó chọn ra đứa có thiên phú nhân phẩm tốt nhất, truyền lại phủ Lý Quốc công cho nó." Trương Cảnh Hoài nói với Lý Quốc công, "Cha, ngài yên tâm, phủ Lý Quốc công sẽ không bị suy tàn."
Lý Quốc công im lặng hồi lâu, rốt cuộc hỏi ra miệng: "Không phải cô ta thì không thể sao?"
Ông ta nhớ lại năm đó, cũng chỉ là một con bán yêu đê tiện, vậy mà có thể cản trở con đường của con trai ông ta.
Người thừa kế mà phủ Quốc công dốc hết toàn lực bồi dưỡng ra, trưởng tử của ông ta, chưa bao giờ làm ông ta thất vọng.
Cảnh Hoài cũng xác thực cũng không làm ông ta thất vọng, nhưng kết cục cũng không như ông ta nghĩ, tại sao lại như vậy chứ?
Trương Cảnh Hoài không lảng tránh, giọng điệu thực sự bình thản: "Cha lo lắng nhiều rồi, vẫn có câu rằng tuổi càng lớn càng cố chấp, nhi tử đại khái là như thế. Không tìm được nữ tử trong lòng yêu thích, con không muốn tạm bợ."
Năm nàng rời đi đó, y đã chấp nhận vận mệnh tương lai của mình rồi.
Có một lần ở trong quân bị ám sát, thiếu chút nữa là chết, trong lúc mơ mơ màng màng, hình như là nhìn thấy nàng, trong lòng lại dâng lên cảm giác không cam lòng.
Những suy nghĩ đó cứ lặp đi lặp lại xé rách y, bất tri bất giác đã đi qua nhiều năm như vậy.
Y không thể như phụ thân kỳ vọng cưới vợ sinh con, nhưng cũng dựa theo con đường đã định mà đi tiếp.
Cuộc nói chuyện giữa hai cha con diễn ra không bao lâu, Lý Quốc công đã qua đời.
Trương Cảnh Hoài kế tục tước vị Lý Quốc công, sau đó mang theo mấy đứa con thừa tự trở về Tây Lăng.
Hơn hai mươi năm sau đó, Lý Quốc công Trương Cảnh Hoài vẫn luôn trấn thủ Tây Lăng, cho đến một lần ngoại tộc xâm lấn, thân bị trọng thương.
Trưởng tử của y nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, ổn định cục diện, sau đó không lâu, Trương Cảnh Hoài đã chết vì vết thương quá nặng.
Hoàng đế cảm nhớ Lý Quốc công trung nghĩa, đặc biệt đồng ý cho chôn trong hoàng lăng, đáng tiếc thánh chỉ tới chậm một chút, Thế tử Lý Quốc công đã dựa theo dặn dò của Lý Quốc công, thiêu thi cốt, chỉ còn lại một bình tro cốt.
Lúc Thế tử Lý Quốc công đưa tro cốt hồi kinh, có một người một mình ra khỏi cửa thành.
Đứng ở cửa thành, nàng nhìn con đường nơi xa.
Người đó đã từng hai lần đứng ở chỗ này nhìn theo nàng rời đi, một lần cuối cùng nhìn thấy nàng, đã là hơn ba mươi năm trước.
Không biết ở điểm cuối con đường này còn có thể gặp lại nàng một lần nữa hay không? Lần trước không thể nói với nàng một câu, lần này, hy vọng có thể nói với nàng một câu, đã lâu không gặp."