Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai
Đêm không ngủ: Ánh mắt đối đầu và lời mời bất ngờ
Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triều Dương mất ngủ.
Liêu Tinh Thần nheo mắt, khẽ gật đầu về phía hắn, nở nụ cười khiêu khích, lộ rõ vẻ vô cùng kiêu ngạo.
“Đâu có giống Tinh Tinh nhà cậu, học hành giỏi giang như thế thì cần gì ai quan tâm nữa. Dương Dương mà có được một nửa năng lực của Tinh Tinh, tớ nhất định sẽ thắp hương cầu Phật ba năm liền!”
“Tớ vẫn nghĩ Tinh Tinh là đứa trẻ trầm tính, tóc để dài cứ như con gái ấy.”
Ngoài cửa sổ là bóng đêm cuối hè, ánh trăng cô tịch xa xăm, hương thơm vấn vương trong gió thoảng, cực kỳ giống tâm trạng của cậu lúc này.
Từ Lỗi ra hiệu OK, nói: “Vậy mai gặp.”
Triều Dương không nhìn thấy hai ánh mắt đang lén lút giao lưu của bọn họ. Từ góc nhìn của cậu, Tô Tần chính là một con thú dữ sẵn sàng xông lên cắn xé bất cứ lúc nào, còn cậu và Liêu Tinh Thần chỉ là hai con cừu non tay trói gà không chặt.
Triều Dương vùi đầu vào trong gối, kéo chăn trùm kín mít. Cậu ngột ngạt đến mức khó thở, mồ hôi tuôn ướt áo, nhưng tiếng nói của Liêu Tinh Thần vẫn quanh quẩn khắp nơi như cũ, mãi chẳng chịu tan biến.
Hai người đi song song về phía quán cơm, đi mãi, Triều Dương phát hiện cảnh sắc xung quanh có phần quen thuộc. Chờ lúc băng qua thêm một ngã tư nữa thì bảng hiệu Đình Vượng bất ngờ hiện ra trước mắt.
Đối với người Trùng Khánh, ăn thanh đạm vẫn là kiểu hơi cay so với người bình thường. Từ Lỗi rất khéo hiểu lòng người: “Vậy ăn bún chua cay ở ngã tư đi, múc hai muỗng đậu chua thật lớn, đủ kích thích vị giác của cậu.”
Không chỉ vậy, mỗi khi nhắm mắt lại, cậu đều thấy hình bóng của ai đó: bàn tay người ấy cầm bút viết chữ, nét mặt chăm chú khi giảng bài, và hình ảnh cuối cùng lúc chia tay, dáng vẻ anh lười nhác tựa vào tường cùng đôi mắt nhắm hờ như đang ngủ…
Nhưng cứ nghĩ đến việc anh chàng cực ngầu này trong tương lai sẽ trở thành một tín đồ của màu hồng, Triều Dương có phần không kịp thích nghi: “Thạch Đầu, trong tù quần áo của cậu chỉ có màu đen thôi à?”
Liêu Tinh Thần không hiểu nổi, trong lòng cũng trăm mối khó chịu, càng hối hận vì đã chạy đi xa như vậy để đón người. Nhưng đối mặt với bộ dạng này của Triều Dương, anh thậm chí còn chẳng thể nói ra nửa lời trách móc nặng nề.
Khỉ thật, đúng là đòi mạng mà.
Từ Lỗi nhìn bộ dạng như xác sống của cậu, tưởng rằng tối qua cậu chạy đi làm việc xấu.
“Biết đâu cuối cùng lại có thể thi đậu đại học y thì sao?”
Càng nhớ về trai đẹp càng sung sức, Triều Dương trốn trong ổ chăn gặm ngón tay. Trước kia cậu không hề cảm thấy Liêu Tinh Thần đẹp trai đến vậy, chỉ là một tên mặt trắng yếu ớt, chẳng có chút hào quang chói lóa nào.
Bởi vậy nên người càng có tuổi, gu thẩm mỹ cũng sẽ thay đổi theo. Bây giờ cậu cảm thấy Liêu Tinh Thần đẹp trai, điều đó cũng giống như việc sau này Thạch Đầu sẽ điên cuồng yêu thích màu hồng vậy.
Liêu Tinh Thần lén liếc nhìn màn hình điện thoại của cậu vẫn đang hiển thị hướng dẫn chỉ đường, tìm cho mình một lý do thích hợp: “Sợ cậu lạc đường nên lại đây đón cậu.”
Chẳng lẽ có tuổi rồi nên mắt thẩm mỹ cũng đổi gu luôn?
Trần Hoa thở hổn hển một hơi: “Bề ngoài thôi, cậu nhìn viện trưởng Liêu nhà tớ đi, tóc còn dài hơn cả tớ đấy, anh ấy có trầm tính không?”
Thứ Bảy không phải đến sớm tự học, Triều Dương lết thân thể mệt mỏi vào lớp. Tối hôm qua cậu lăn qua lộn lại trên giường hết nửa ngày, sống chết cũng không ngủ nổi. Cuối cùng cậu dứt khoát ngồi dậy làm bài thi, không ngờ tác dụng lại rất rõ rệt.
Tiệc liên hoan kiểu này trung bình mỗi tháng đều diễn ra một hai lần, sớm đã thành thói quen. Nhưng ngay khi Triều Dương vừa nhận được tin nhắn của Dương Hân Lan, không hiểu sao cậu lại cảm thấy hơi khó xử.
Từ Lỗi nhìn bộ dạng như xác sống của cậu, tưởng rằng tối qua cậu chạy đi làm việc xấu.
Liêu Tinh Thần cũng không rõ tại sao mình lại chạy đến đây.
Triều Dương ngay cả hơi sức cãi lại cũng không còn, cậu đặt cằm lên mu bàn tay nằm dài ra mặt bàn, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới người anh em ngồi phía trước mình ——
Cuối cùng cũng đến giờ tan học buổi chiều.
Anh muốn dỗ cho cậu vui vẻ.
Giày vải vẽ đủ hình thù màu đen, quần jean rách màu đậm, áo đen oversize, trên cổ tay còn đeo một cái vòng da đinh tán.
“Tối nay có rảnh không?”
Tối qua cậu mất ngủ cả đêm, sáng nay tùy tiện gội đầu rồi ra cửa luôn. Hiện tại hình tượng ra sao rồi? Quầng thâm mắt có nặng hay không?
Phong cách thời trang điển hình của thiếu niên trung học, vừa đẹp trai vừa cực ngầu.
Triều Dương xua tay từ chối: “Tớ tự đi qua được, cũng không xa lắm.”
Nhưng cứ nghĩ đến việc anh chàng cực ngầu này trong tương lai sẽ trở thành một tín đồ của màu hồng, Triều Dương có phần không kịp thích nghi: “Thạch Đầu, trong tù quần áo của cậu chỉ có màu đen thôi à?”
Phong cách thời trang điển hình của thiếu niên trung học, vừa đẹp trai vừa cực ngầu.
Từ Lỗi đáp: “Không phải, còn có màu xám, màu trắng và ít loại màu xanh lam… Sao vậy? Cậu muốn mượn quần áo à?”
Dương Hân Lan xoa cổ tay ê ẩm. Sau khi cùng Trần Hoa phân tích vài ca bệnh, bà bắt đầu nói đến chuyện nhà: “Dương Dương nhà tớ ấy, dạo này tính tình thay đổi bất ngờ, đã bắt đầu chú tâm học tập rồi.”
Đúng nhỉ, cũng chẳng phải hẹn hò, để ý hình tượng của mình làm gì chứ?
Triều Dương nhỏ giọng hỏi: “Vậy… có cái nào màu hồng phấn không?”
Từ Lỗi bày ra vẻ mặt ghét bỏ, như muốn viết to ba chữ “cái quỷ gì” lên mặt: “Eo, sao tớ lại có quần áo màu đó được chứ?”
Dương Hân Lan vừa ra khỏi phòng phẫu thuật, bắt gặp Trần Hoa trên hành lang. Hai người rõ ràng dùng chung một văn phòng nhưng lại rất khó có cơ hội chạm mặt nhau.
Liêu Tinh Thần kìm nén mớ suy nghĩ hỗn độn trong lòng, lặng lẽ nhìn Triều Dương, giọng nói rất nhẹ và cũng rất dịu dàng: “Đến phòng tôi một chuyến.”
Có.
Mà không chỉ mỗi quần áo, trong tương lai đến cả cái điện thoại của cậu ta cũng là màu hồng phấn đấy!
“Đi thôi, mọi người đang chờ chúng ta đấy.”
Cậu không nói tiếng nào, Liêu Tinh Thần cũng đứng bất động ở đó. Hai người cứ giằng co như vậy, thời gian chậm rãi trôi qua từng phút từng giây.
Bởi vậy nên người càng có tuổi, gu thẩm mỹ cũng sẽ thay đổi theo. Bây giờ cậu cảm thấy Liêu Tinh Thần đẹp trai, điều đó cũng giống như việc sau này Thạch Đầu sẽ điên cuồng yêu thích màu hồng vậy.
Từ Lỗi biết Triều Dương muốn đến quán cơm ở gần trường, nhiệt tình hỏi: “Cần tớ chở cậu qua đó không?”
Trần Hoa thở hổn hển một hơi: “Bề ngoài thôi, cậu nhìn viện trưởng Liêu nhà tớ đi, tóc còn dài hơn cả tớ đấy, anh ấy có trầm tính không?”
Bệnh viện Tân Giang – khoa ngoại thần kinh.
Bà ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu cho Dương Hân Lan lại gần một chút, dùng tay che mặt như đang cất giấu một bí mật lớn nào đó: “Vẫn luôn không nói cho các cậu biết, hai cha con nhà này đều là nhóm máu AB đấy. Đặc điểm của hai cha con nhóm máu AB này là: Dù là ngoại hình, cử chỉ hay lời nói thì người nhóm máu AB đều mang lại cho người ta cảm giác ấm áp, yên ổn, nhưng nội tâm thì hết sức xao động. Vì vậy, về mặt biểu hiện, những người nhóm máu AB có thể gây cho người khác ấn tượng là người có tính cảnh giác cao độ nhưng về phương diện đối nhân xử thế lại luôn giành được cảm tình của người khác.”
Khỉ thật, đúng là đòi mạng mà.
Hành động của cơ thể còn nhanh hơn cả suy nghĩ. Chờ đến khi Triều Dương phản ứng lại rằng cần phải mau bỏ chạy, thì cậu đã kéo tay Liêu Tinh Thần rẽ vào con hẻm nhỏ nằm bên cạnh rồi.
Dương Hân Lan vừa ra khỏi phòng phẫu thuật, bắt gặp Trần Hoa trên hành lang. Hai người rõ ràng dùng chung một văn phòng nhưng lại rất khó có cơ hội chạm mặt nhau.
Hai bên cách nhau cũng đến mấy chục mét nhưng bằng mắt thường cũng có thể cảm nhận được không khí dường như đông đặc lại.
Dương Hân Lan xoa cổ tay ê ẩm. Sau khi cùng Trần Hoa phân tích vài ca bệnh, bà bắt đầu nói đến chuyện nhà: “Dương Dương nhà tớ ấy, dạo này tính tình thay đổi bất ngờ, đã bắt đầu chú tâm học tập rồi.”
Học sinh dốt mà chịu khó học bài có thể sánh ngang với lãng tử biết quay đầu. Trần Hoa cũng cảm thấy hiếm có, cười nói: “Biết cố gắng là tốt rồi, hiện tại mới lớp mười một, vẫn còn kịp.”
“Biết đâu cuối cùng lại có thể thi đậu đại học y thì sao?”
Học sinh dốt mà chịu khó học bài có thể sánh ngang với lãng tử biết quay đầu. Trần Hoa cũng cảm thấy hiếm có, cười nói: “Biết cố gắng là tốt rồi, hiện tại mới lớp mười một, vẫn còn kịp.”
Dương Hân Lan nhíu mày thở dài: “Chuyện Dương Dương ghét học cũng không phải mới ngày một ngày hai. Với cái thành tích kèm theo trình độ bậc này của nó, đậu được đại học là tớ đã có thể cười to rồi.”
“Đâu có giống Tinh Tinh nhà cậu, học hành giỏi giang như thế thì cần gì ai quan tâm nữa. Dương Dương mà có được một nửa năng lực của Tinh Tinh, tớ nhất định sẽ thắp hương cầu Phật ba năm liền!”
Sau này tốt nghiệp cùng nhau đi học y, để phù hợp với thân phận bác sĩ chỉ tin vào bằng chứng khoa học, các bà lại chuyển sang nghiên cứu nhóm máu, rồi nhận ra nó còn chính xác hơn cả cung hoàng đạo.
Ai ngờ Trần Hoa cũng thở dài theo: “Tên nhóc nhà tớ cũng không bớt lo chút nào đâu. Học giỏi thì được cái gì? Động một tí lại gây chuyện rồi.”
Ai ngờ Trần Hoa cũng thở dài theo: “Tên nhóc nhà tớ cũng không bớt lo chút nào đâu. Học giỏi thì được cái gì? Động một tí lại gây chuyện rồi.”
Dương Hân Lan cũng nghe phong thanh về sự tích “quang vinh” thời trung học cơ sở của cậu con trai nhà Liêu gia. Rất khó để liên tưởng một học sinh xuất sắc nổi trội như vậy lại có thể đánh nhau với người ta.
Ánh mắt Tô Tần rơi trên người Liêu Tinh Thần, xen lẫn ghen ghét là sự kiêng dè, ánh mắt hung ác tưởng chừng như có thể giết chết đối phương ngay lập tức.
Cái tên đó rốt cuộc có cái gì tốt chứ, đáng để cậu thích như vậy sao?
Dương Hân Lan cũng nghe phong thanh về sự tích “quang vinh” thời trung học cơ sở của cậu con trai nhà Liêu gia. Rất khó để liên tưởng một học sinh xuất sắc nổi trội như vậy lại có thể đánh nhau với người ta.
“Tớ vẫn nghĩ Tinh Tinh là đứa trẻ trầm tính, tóc để dài cứ như con gái ấy.”
Dương Hân Lan quả thực nghe đến vui vẻ, chính bà cũng không biết con trai còn có những ưu điểm này: “Cậu yêu thích như vậy thì để tớ đóng gói tặng cho cậu luôn đấy. Làm chị em tốt suốt mấy chục năm rồi không cần khách khí với tớ đâu, tranh thủ thời gian đến mang về đi.”
Mà không chỉ mỗi quần áo, trong tương lai đến cả cái điện thoại của cậu ta cũng là màu hồng phấn đấy!
Trần Hoa thở hổn hển một hơi: “Bề ngoài thôi, cậu nhìn viện trưởng Liêu nhà tớ đi, tóc còn dài hơn cả tớ đấy, anh ấy có trầm tính không?”
Bà ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu cho Dương Hân Lan lại gần một chút, dùng tay che mặt như đang cất giấu một bí mật lớn nào đó: “Vẫn luôn không nói cho các cậu biết, hai cha con nhà này đều là nhóm máu AB đấy. Đặc điểm của hai cha con nhóm máu AB này là: Dù là ngoại hình, cử chỉ hay lời nói thì người nhóm máu AB đều mang lại cho người ta cảm giác ấm áp, yên ổn, nhưng nội tâm thì hết sức xao động. Vì vậy, về mặt biểu hiện, những người nhóm máu AB có thể gây cho người khác ấn tượng là người có tính cảnh giác cao độ nhưng về phương diện đối nhân xử thế lại luôn giành được cảm tình của người khác.”
Dương Hân Lan nhíu mày thở dài: “Chuyện Dương Dương ghét học cũng không phải mới ngày một ngày hai. Với cái thành tích kèm theo trình độ bậc này của nó, đậu được đại học là tớ đã có thể cười to rồi.”
Dương Hân Lan giật mình hiểu ra: “!!!”
Triều Dương mất ngủ.
“Có hai cái quầng thâm mắt mà cậu đã ngại rồi á?”
Hai bà mẹ lúc còn học đại học cực kỳ say mê bói toán cung hoàng đạo. Mỗi ngày gặp nhau, câu đầu tiên họ nói là “Vận mệnh hôm nay của cậu ra sao?” hoặc là “Tại sao không mặc đồ màu sắc may mắn?”
Sau này tốt nghiệp cùng nhau đi học y, để phù hợp với thân phận bác sĩ chỉ tin vào bằng chứng khoa học, các bà lại chuyển sang nghiên cứu nhóm máu, rồi nhận ra nó còn chính xác hơn cả cung hoàng đạo.
Trần Hoa buông tay: “Biết tớ ở nhà vất vả thế nào rồi đấy? Tớ còn mong có một đứa con như Dương Dương đây này, miệng ngọt còn biết chọc cười, đúng là người bạn tâm giao nhỏ bé mà.”
Ngoài cửa sổ là bóng đêm cuối hè, ánh trăng cô tịch xa xăm, hương thơm vấn vương trong gió thoảng, cực kỳ giống tâm trạng của cậu lúc này.
Không chỉ vậy, mỗi khi nhắm mắt lại, cậu đều thấy hình bóng của ai đó: bàn tay người ấy cầm bút viết chữ, nét mặt chăm chú khi giảng bài, và hình ảnh cuối cùng lúc chia tay, dáng vẻ anh lười nhác tựa vào tường cùng đôi mắt nhắm hờ như đang ngủ…
Giày vải vẽ đủ hình thù màu đen, quần jean rách màu đậm, áo đen oversize, trên cổ tay còn đeo một cái vòng da đinh tán.
Dương Hân Lan quả thực nghe đến vui vẻ, chính bà cũng không biết con trai còn có những ưu điểm này: “Cậu yêu thích như vậy thì để tớ đóng gói tặng cho cậu luôn đấy. Làm chị em tốt suốt mấy chục năm rồi không cần khách khí với tớ đâu, tranh thủ thời gian đến mang về đi.”
Trần Hoa cũng vui vẻ vô cùng: “Hay là mình trao đổi con đi.”
Triều Dương cũng không phát hiện mình đang quan tâm đến cảm nhận của vị hàng xóm lầu dưới, cậu lắc đầu nói: “Tớ không có hứng thú.”
Nội dung câu chuyện bắt đầu từ những việc bực bội do con trai nhà mình gây ra, nói rồi lại nói mãi chẳng hết. Hai bà mẹ nói suốt cả buổi mới phát hiện ra tối nay cả hai chẳng ai cần ở lại trực ban, thế là ăn ý với nhau quyết định tổ chức bữa tối cho hai gia đình, trực tiếp răn dạy hai tên nhóc đó.
Địa điểm gặp nhau được xác định là một quán cơm mới mở ở gần trường Thế Ninh.
Tiệc liên hoan kiểu này trung bình mỗi tháng đều diễn ra một hai lần, sớm đã thành thói quen. Nhưng ngay khi Triều Dương vừa nhận được tin nhắn của Dương Hân Lan, không hiểu sao cậu lại cảm thấy hơi khó xử.
Trần Hoa buông tay: “Biết tớ ở nhà vất vả thế nào rồi đấy? Tớ còn mong có một đứa con như Dương Dương đây này, miệng ngọt còn biết chọc cười, đúng là người bạn tâm giao nhỏ bé mà.”
Nghe thấy câu nói này, Triều Dương cười càng tươi hơn nữa, đôi mắt trong veo nheo lại thành trăng lưỡi liềm, chiếc răng nho nhỏ trắng tinh cũng lộ hết cả ra ngoài, còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời.
Tối qua cậu mất ngủ cả đêm, sáng nay tùy tiện gội đầu rồi ra cửa luôn. Hiện tại hình tượng ra sao rồi? Quầng thâm mắt có nặng hay không?
Cuối cùng, dưới ánh mắt kinh ngạc của Từ Lỗi, Triều Dương bước vào quán canh hầm Quảng Đông: “Nay uống canh đi, tốt cho sức khỏe.”
Trần Hoa cũng vui vẻ vô cùng: “Hay là mình trao đổi con đi.”
Khỉ thật, mặc đồ cũng bình thường quá rồi, áo thun trắng quần thể thao, không đẹp! Biết sớm đã mang bao tay đinh tán giống Từ Lỗi rồi.
Từ Lỗi lần thứ mấy bị hỏi “Ài cậu nhìn giúp tớ xem quầng thâm mắt đã giảm đi chưa thế?”, rốt cuộc không thể nhịn được nữa: “Anh trai à, cậu là đi liên hoan gia đình, không phải đi hẹn hò đâu!”
Hai bà mẹ lúc còn học đại học cực kỳ say mê bói toán cung hoàng đạo. Mỗi ngày gặp nhau, câu đầu tiên họ nói là “Vận mệnh hôm nay của cậu ra sao?” hoặc là “Tại sao không mặc đồ màu sắc may mắn?”
Quán cơm cách trường học cũng không gần gì, trời còn nóng thế này, đi hai bước đã muốn ra mồ hôi đầm đìa rồi. Cả người chẳng thoải mái chút nào, suốt dọc đường đi đến đây đã mấy lần anh muốn quay về.
“Có hai cái quầng thâm mắt mà cậu đã ngại rồi á?”
Bấy giờ Triều Dương mới bình tĩnh lại.
Đúng nhỉ, cũng chẳng phải hẹn hò, để ý hình tượng của mình làm gì chứ?
Triều Dương vùi đầu vào trong gối, kéo chăn trùm kín mít. Cậu ngột ngạt đến mức khó thở, mồ hôi tuôn ướt áo, nhưng tiếng nói của Liêu Tinh Thần vẫn quanh quẩn khắp nơi như cũ, mãi chẳng chịu tan biến.
Liêu Tinh Thần được lão Chu cho hai ngày nghỉ, buổi tối không cần đến tự học. Triều Dương lười đi lại nhiều lần cho mệt thân, buổi trưa liền tùy tiện chọn một quán cơm quanh trường ăn với Từ Lỗi cho xong.
Từ Lỗi đáp: “Không phải, còn có màu xám, màu trắng và ít loại màu xanh lam… Sao vậy? Cậu muốn mượn quần áo à?”
Từ Lỗi chỉ vào một quán có bảng hiệu màu đỏ: “Ăn bún ốc không? Lâu rồi không ăn.”
Triều Dương biết Liêu Tinh Thần có tính sạch sẽ, mùi bún ốc nồng đến mức ăn xong tóc cũng phải ba ngày mới hết mùi. Buổi tối đi gặp Liêu Tinh Thần… anh ấy sẽ không thích đâu nhỉ?
Nội dung câu chuyện bắt đầu từ những việc bực bội do con trai nhà mình gây ra, nói rồi lại nói mãi chẳng hết. Hai bà mẹ nói suốt cả buổi mới phát hiện ra tối nay cả hai chẳng ai cần ở lại trực ban, thế là ăn ý với nhau quyết định tổ chức bữa tối cho hai gia đình, trực tiếp răn dạy hai tên nhóc đó.
Triều Dương cắn môi không đáp, cậu vẫn còn sợ hãi, sợ Tô Tần sẽ đuổi theo, sợ Liêu Tinh Thần bị thương.
Triều Dương cũng không phát hiện mình đang quan tâm đến cảm nhận của vị hàng xóm lầu dưới, cậu lắc đầu nói: “Tớ không có hứng thú.”
Từ Lỗi cho rằng cậu ngại bún ốc không đủ cay: “Vậy ăn lẩu có được không? Gọi thêm Phương Chấn và Tống Liên Phi cùng ăn chung luôn, bốn người vừa vặn đủ một bàn.”
Triều Dương lùi lại một bước dài: “Không không không, bún ốc còn không ăn thì nói gì đến lẩu. Hôm nay tớ muốn ăn nhẹ nhàng thôi.”
Triều Dương lùi lại một bước dài: “Không không không, bún ốc còn không ăn thì nói gì đến lẩu. Hôm nay tớ muốn ăn nhẹ nhàng thôi.”
Bấy giờ Triều Dương mới bình tĩnh lại.
Đối với người Trùng Khánh, ăn thanh đạm vẫn là kiểu hơi cay so với người bình thường. Từ Lỗi rất khéo hiểu lòng người: “Vậy ăn bún chua cay ở ngã tư đi, múc hai muỗng đậu chua thật lớn, đủ kích thích vị giác của cậu.”
Cậu có thể cho một đề nghị nào đáng tin hơn được không?
Cuối cùng, dưới ánh mắt kinh ngạc của Từ Lỗi, Triều Dương bước vào quán canh hầm Quảng Đông: “Nay uống canh đi, tốt cho sức khỏe.”
Thứ Bảy không phải đến sớm tự học, Triều Dương lết thân thể mệt mỏi vào lớp. Tối hôm qua cậu lăn qua lộn lại trên giường hết nửa ngày, sống chết cũng không ngủ nổi. Cuối cùng cậu dứt khoát ngồi dậy làm bài thi, không ngờ tác dụng lại rất rõ rệt.
Cuối cùng cũng đến giờ tan học buổi chiều.
Bên ngoài cổng trường tụ tập rất đông học sinh, từng nhóm nhỏ đang túm tụm lại bàn xem buổi tối nên đi đâu chơi. Mặt trời lúc năm giờ đã rơi xuống quá nửa, ánh tà dương len qua tầng kiến trúc mới xây và rừng cây, vẩy từng đốm vàng trên mặt đất, giống như nhuộm một tầng ánh vàng mỏng.
Từ Lỗi biết Triều Dương muốn đến quán cơm ở gần trường, nhiệt tình hỏi: “Cần tớ chở cậu qua đó không?”
Xe đạp của cậu là loại xe địa hình, đằng sau không có yên xe. Muốn chở thêm người thì chỉ có cách đứng thẳng trên miếng sắt gắn hai bên bánh xe sau, không dễ chịu bằng chỗ ngồi phía sau xe Liêu Tinh Thần.
Thật ra cậu rất sợ phải ở một mình, đặc biệt là đi đường một mình, vừa cô đơn vừa buồn chán, thời gian trôi qua cũng chậm chạp. Sự xuất hiện của Liêu Tinh Thần khiến cậu rất vui vẻ.
Triều Dương xua tay từ chối: “Tớ tự đi qua được, cũng không xa lắm.”
Triều Dương biết Liêu Tinh Thần có tính sạch sẽ, mùi bún ốc nồng đến mức ăn xong tóc cũng phải ba ngày mới hết mùi. Buổi tối đi gặp Liêu Tinh Thần… anh ấy sẽ không thích đâu nhỉ?
Cuối cùng, Liêu Tinh Thần vẫn là người nhượng bộ trước. Anh nhận ra Triều Dương đang rất lo lắng và sợ hãi, đoán rằng có lẽ cậu không muốn để người trong lòng nhìn thấy mình đi cùng một nam sinh khác.
Từ Lỗi ra hiệu OK, nói: “Vậy mai gặp.”
Triều Dương đứng ở trước cửa trường học, mở ứng dụng bản đồ ra nhập tên quán cơm vào. Khóe mắt bỗng thấy một bóng người đứng lại bên mình, cậu ngẩng đầu lên thì phát hiện hóa ra lại là Liêu Tinh Thần.
Dương Hân Lan giật mình hiểu ra: “!!!”
Người này đúng là cao quá, gần như che hết ánh sáng trước mặt Triều Dương rồi. Vẻ bất ngờ và vui vẻ lộ rõ trên khuôn mặt Triều Dương, cậu nắm lấy cổ tay anh, hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”
Triều Dương đứng ở trước cửa trường học, mở ứng dụng bản đồ ra nhập tên quán cơm vào. Khóe mắt bỗng thấy một bóng người đứng lại bên mình, cậu ngẩng đầu lên thì phát hiện hóa ra lại là Liêu Tinh Thần.
Liêu Tinh Thần cũng không rõ tại sao mình lại chạy đến đây.
Quán cơm cách trường học cũng không gần gì, trời còn nóng thế này, đi hai bước đã muốn ra mồ hôi đầm đìa rồi. Cả người chẳng thoải mái chút nào, suốt dọc đường đi đến đây đã mấy lần anh muốn quay về.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng Triều Dương kia, anh bỗng cảm thấy việc ra mồ hôi đầm đìa cũng chẳng đáng là bao.
Liêu Tinh Thần lén liếc nhìn màn hình điện thoại của cậu vẫn đang hiển thị hướng dẫn chỉ đường, tìm cho mình một lý do thích hợp: “Sợ cậu lạc đường nên lại đây đón cậu.”
Nghe thấy câu nói này, Triều Dương cười càng tươi hơn nữa, đôi mắt trong veo nheo lại thành trăng lưỡi liềm, chiếc răng nho nhỏ trắng tinh cũng lộ hết cả ra ngoài, còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời.
Từ Lỗi chỉ vào một quán có bảng hiệu màu đỏ: “Ăn bún ốc không? Lâu rồi không ăn.”
Thật ra cậu rất sợ phải ở một mình, đặc biệt là đi đường một mình, vừa cô đơn vừa buồn chán, thời gian trôi qua cũng chậm chạp. Sự xuất hiện của Liêu Tinh Thần khiến cậu rất vui vẻ.
Hai người đi song song về phía quán cơm, đi mãi, Triều Dương phát hiện cảnh sắc xung quanh có phần quen thuộc. Chờ lúc băng qua thêm một ngã tư nữa thì bảng hiệu Đình Vượng bất ngờ hiện ra trước mắt.
Tô Tần đang ngồi ở bàn kê bên ngoài, chân dài gác trên ghế, không ngừng nuốt mây nhả khói. Vị trí bị đánh trúng ngày hôm qua lại càng nặng hơn, đặc biệt là chỗ xương sườn, hô hấp cũng không còn thuận lợi nữa.
Triều Dương ngay cả hơi sức cãi lại cũng không còn, cậu đặt cằm lên mu bàn tay nằm dài ra mặt bàn, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới người anh em ngồi phía trước mình ——
Hắn không ngờ rằng, Liêu Tinh Thần lại giấu tài sâu sắc đến vậy.
Xe đạp của cậu là loại xe địa hình, đằng sau không có yên xe. Muốn chở thêm người thì chỉ có cách đứng thẳng trên miếng sắt gắn hai bên bánh xe sau, không dễ chịu bằng chỗ ngồi phía sau xe Liêu Tinh Thần.
Người đầu tiên phát hiện ra hai người Triều Dương là Lâm Tử. Cậu ta nhẹ nhàng “a” một tiếng làm cho Tô Tần theo hướng mắt cậu ta mà nhìn sang.
Hai bên cách nhau cũng đến mấy chục mét nhưng bằng mắt thường cũng có thể cảm nhận được không khí dường như đông đặc lại.
Ánh mắt Tô Tần rơi trên người Liêu Tinh Thần, xen lẫn ghen ghét là sự kiêng dè, ánh mắt hung ác tưởng chừng như có thể giết chết đối phương ngay lập tức.
Liêu Tinh Thần nheo mắt, khẽ gật đầu về phía hắn, nở nụ cười khiêu khích, lộ rõ vẻ vô cùng kiêu ngạo.
Triều Dương không nhìn thấy hai ánh mắt đang lén lút giao lưu của bọn họ. Từ góc nhìn của cậu, Tô Tần chính là một con thú dữ sẵn sàng xông lên cắn xé bất cứ lúc nào, còn cậu và Liêu Tinh Thần chỉ là hai con cừu non tay trói gà không chặt.
Hành động của cơ thể còn nhanh hơn cả suy nghĩ. Chờ đến khi Triều Dương phản ứng lại rằng cần phải mau bỏ chạy, thì cậu đã kéo tay Liêu Tinh Thần rẽ vào con hẻm nhỏ nằm bên cạnh rồi.
Lòng bàn tay đẫm mồ hôi, không biết là do căng thẳng hay trời quá nóng. Liêu Tinh Thần để mặc cậu kéo đi trong con hẻm nhỏ quanh co, suy nghĩ của anh cũng hỗn loạn theo từng bước chân.
Thấy sắp đi quá xa địa điểm đã hẹn trước, Liêu Tinh Thần đành chủ động nắm chặt lấy tay Triều Dương, kéo cậu về lại bên cạnh mình và nói: “Đi sai đường rồi.”
Địa điểm gặp nhau được xác định là một quán cơm mới mở ở gần trường Thế Ninh.
Triều Dương cắn môi không đáp, cậu vẫn còn sợ hãi, sợ Tô Tần sẽ đuổi theo, sợ Liêu Tinh Thần bị thương.
Nếu vậy thì cậu sẽ phát điên mất.
Cậu không nói tiếng nào, Liêu Tinh Thần cũng đứng bất động ở đó. Hai người cứ giằng co như vậy, thời gian chậm rãi trôi qua từng phút từng giây.
“Đi thôi, mọi người đang chờ chúng ta đấy.”
Cuối cùng, Liêu Tinh Thần vẫn là người nhượng bộ trước. Anh nhận ra Triều Dương đang rất lo lắng và sợ hãi, đoán rằng có lẽ cậu không muốn để người trong lòng nhìn thấy mình đi cùng một nam sinh khác.
Cái tên đó rốt cuộc có cái gì tốt chứ, đáng để cậu thích như vậy sao?
Liêu Tinh Thần không hiểu nổi, trong lòng cũng trăm mối khó chịu, càng hối hận vì đã chạy đi xa như vậy để đón người. Nhưng đối mặt với bộ dạng này của Triều Dương, anh thậm chí còn chẳng thể nói ra nửa lời trách móc nặng nề.
Anh muốn dỗ cho cậu vui vẻ.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng Triều Dương kia, anh bỗng cảm thấy việc ra mồ hôi đầm đìa cũng chẳng đáng là bao.
“Tối nay có rảnh không?”
Liêu Tinh Thần kìm nén mớ suy nghĩ hỗn độn trong lòng, lặng lẽ nhìn Triều Dương, giọng nói rất nhẹ và cũng rất dịu dàng: “Đến phòng tôi một chuyến.”