Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quán ăn đã hẹn trước là một tiệm lẩu. Triều Dương và Liêu Tinh Thần vừa bước vào phòng riêng thì thức ăn cũng được mang lên.
Buổi liên hoan gia đình kết thúc khá sớm, hai bên phụ huynh hẹn nhau ra bờ sông đi dạo cho tiêu cơm. Triều Dương vội về nhà tắm rửa, mất năm phút sấy khô tóc, rồi thêm mười phút để thay quần áo.
Nhưng ngay một giây sau đó cậu đã biết ý nghĩa của lời nói này.
Thấy tinh thần con trai không tốt lắm, Dương Hân Lan lo lắng hỏi: “Sao mặt con lại đỏ bừng thế này? Bị cảm nắng hay sốt rồi?”
Trời ơi, ngài không sợ nhưng tớ sợ mà!
Liêu Tinh Thần nãy giờ vẫn như người ngoài cuộc, lúc này mới ngẩng đầu khỏi chén, anh ghé sát lại, hạ giọng: “Ừm?”
Triều Dương ngồi xuống ghế xong thì rót cho mình một cốc Coca Cola. Khí ga lạnh buốt từ yết hầu chảy vào dạ dày, cố ép trái tim đang nhảy loạn xạ như nai con kia xuống.
Triều Dương làm sao có thể không biết xấu hổ mà nói rằng đồ ăn vặt cất trong tủ đều bị mình dọn hết sạch. Cậu khoa trương đổi đề tài khi bước vào cửa: “Chúng ta xem phim gì á?”
“Trời nóng quá ạ.” Cậu thuận miệng bịa đại.
Vừa nãy ở trong hẻm nhỏ, Liêu Tinh Thần đã dùng giọng trầm thấp mà dịu dàng hẹn cậu tối nay cùng nhau xem phim, địa điểm lại là phòng ngủ của đối phương.
Triều Dương đưa miệng sát gần lại, vô cùng tự nhiên kề tai nói nhỏ với anh: “Không ngờ cậu lại thích ăn sô cô la như vậy, nhà tớ vẫn còn mấy hộp nè, tối nay tớ mang cho cậu.”
Ở riêng trong phòng cùng một soái ca suốt mấy tiếng đồng hồ, khung cảnh đó chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến người ta phát điên lên rồi.
Anh vừa dứt lời thì bàn tay đang đặt dưới bàn bỗng nhiên bị người ta nắm lấy. Lòng bàn tay ấm áp mềm mại, là Triều Dương.
Trần Hoa thầm mắng trong lòng một tiếng oan gia, ngượng ngùng mở miệng: “Hình như là… ăn?”
Cậu chẳng dám nhìn thẳng vào Liêu Tinh Thần, chỉ lo cúi đầu ăn uống như thường, thịt thà có mùi vị thế nào cũng chẳng hay nữa. Đầy trong đầu chỉ còn sót lại suy nghĩ tối nay nên mặc quần áo như thế nào đây?
Triều Dương lên án: Tớ đã nghĩ là cậu thèm cơ thể tớ! Không ngờ cậu lại thèm đầu óc của tớ!!
“Ai nha.”
Nên mặc đồ bình thường hay trang trọng chút nhỉ?
Một đầu khác trên bàn ăn, hai ông bố đã qua ba lần rượu. Sau khi uống say, hình tượng ôn hòa lễ độ thường ngày của Liêu Chí Hàng hoàn toàn bay sạch. Ông đột nhiên rút điện thoại ra ném đến trước mặt con trai mình, giọng điệu không tốt.
Tóc mái thả hết xuống hay hất sang một bên thì được ta?
Nhưng nếu có lần sau thì anh chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như thế đâu.
Liêu Tinh Thần chẳng coi vết thương nhỏ trên người mình ra gì, anh hừ lạnh một tiếng, phách lối mở miệng: “Đánh nhau thì đánh nhau, tôi chẳng sợ hắn.”
Có nên xịt nước hoa hay không đây? Nếu xịt thì có phải giống như đang cố tình làm ra vẻ quá không?
Trời ơi, sao tự nhiên vô duyên vô cớ Liêu Tinh Thần lại mời cậu đi xem phim vậy chứ? Cái chuyện này không phải chỉ nên làm bởi hai người đang yêu nhau thôi hay sao?
Không nên trách Triều Dương nghĩ nhiều quá, cậu chưa từng đi xem phim cùng với ai cả. Ở kiếp trước, từng hẹn Tô Tần đi mấy lần đều bị từ chối thẳng thừng chẳng chút lưu tình nào.
“Cậu ta không đi thì con đi.”
Điểm khác biệt duy nhất chính là, trên lầu là ổ chó, dưới lầu là nhà mẫu.
Coi như tối nay là lần đầu tiên…
Liêu Tinh Thần như một ác ma xuất thế: “Lời thoại của phim, cậu vừa xem vừa dịch thử, học tiếng Anh bằng cách này hiệu suất rất cao.”
Triều Dương càng nghĩ càng thấy nóng, lại rót vào bụng một cốc Coca Cola to đùng nữa, cảm thấy đã sắp no luôn rồi.
Trên màn chiếu hiện ra tiêu đề bộ phim, chỉ có tiếng Anh không phụ đề. Liêu Tinh Thần xoay người lấy từ trên bàn học xuống một xấp giấy và bút, đưa đến trước mặt cậu.
Vết thương trên mặt trên tay vẫn còn đây, làm sao có thể cho qua dễ dàng như vậy được? Hơn nữa, anh cũng không muốn cái tên họ Tô đó tiếp tục ở lại Thế Ninh, nhìn là thấy phiền.
“Nhìn con làm ra chuyện tốt gì đi!”
Ở trường học khác gây chuyện còn chưa nói, quay về dưới mí mắt nhà mình rồi còn có thể gây ra vụ việc lớn như thế, thật là làm cho người ta giận mà không có chỗ phát tiết.
Ga giường màu trắng được trải thẳng băng đến một cái nếp gấp cũng chẳng có. Triều Dương mất tự nhiên ngắm nghía vài giây, cuối cùng lựa chọn ngồi dưới đất.
Trong ấn tượng của Triều Dương, đây là lần đầu tiên Viện trưởng Liêu bày ra sắc mặt khó coi thế này.
Liêu Tinh Thần thuận miệng lôi ra vài tội danh của Tô Tần vi phạm nội quy trường, lạnh lùng nói: “Cho cậu ta nghỉ học đi.”
Cậu tò mò ghé mắt sáng liếc trộm chiếc điện thoại bị ném tới, bên trên đang mở một đoạn video được camera giám sát quay lại, khung cảnh chính là phòng học lớp 7 mà cậu không thể nào quen thuộc hơn.
Đây là nỗi oan uổng to lớn nha!
Trong lòng Triều Dương thót tim, cậu vượt qua Liêu Tinh Thần cầm điện thoại kéo đến, xem kỹ từng khung cảnh — trong video Tô Tần nhả khói về phía Liêu Tinh Thần, ngang ngược càn rỡ đến khó chấp nhận, mà Liêu Tinh Thần chỉ cúi thấp đầu, luôn giữ im lặng đứng một bên.
Liêu Tinh Thần im lặng ăn cơm cũng không có lời gì muốn giải thích. Anh vốn dĩ chẳng phải người dễ nói chuyện, không có lý nào kẻ khiêu khích mình đã mò đến trước mặt mà anh còn nén giận.
Đoạn video này kèm theo phần lý do kia nữa, Triều Dương hoàn toàn nói không nên lời, trái tim mềm nhũn, xao xuyến nơi lồng ngực.
Hệt như một đứa nhóc đáng thương bị tên lưu manh bắt nạt mà không có cách nào đánh trả.
Xem phim mà, phần ăn uống là nhất định không thể nào thiếu được.
Liêu Tinh Thần ngồi sát bên cạnh cũng thấy rõ.
Trước khi xuống lầu, Triều Dương đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Cái tên Liêu Tinh Thần nghiêm túc này, lúc chọn phim khẳng định cũng là loại phim mang màu sắc nghệ thuật, kịch bản dài dòng lại tẻ nhạt. Vì phòng ngừa bản thân coi được một nửa đã ngủ mất nên cậu mới cầm theo nhiều đồ ăn như vậy.
Nhưng mà cái anh nhìn thấy lại trái ngược hoàn toàn với Triều Dương. Trong video, cái tên đại ca bắt nạt kẻ yếu đó bày trò gây khó dễ mà bản thân không chút sợ hãi, còn có thể ung dung thong thả quét dọn bụi bẩn, cuối cùng bóng lưng lúc rời khỏi phòng học viết thật to hai từ 'phách lối'.
Dáng vẻ đó rõ ràng là chuẩn bị đi đánh nhau mà, cũng khó trách vì sao Liêu Chí Hàng lại tức giận như vậy.
Triều Dương cũng ngây người: Ăn? Tô Tần lấy đồ ăn gì của Liêu Tinh Thần?
Mà Trần Hoa lại bị kẹp giữa con trai và chồng, lâm vào tình thế khó xử. Cuối cùng không thể không ra mặt hòa giải: “Chuyện này cũng không thể trách mỗi Tinh Tinh được mà. Là cậu học sinh kia lấy đồ của con trước lại còn làm bẩn bàn học của thằng nhóc cho nên mới đánh nhau.”
“Lấy mất vật quan trọng gì của con mà khiến con cùng người ta đánh nhau hả?”
Tô Tần là một tên nhỏ nhen, Triều Dương sợ tên đó bị ép đến mức nóng nảy sẽ cùng Liêu Tinh Thần đánh đến ngươi chết ta sống. Bàn tay khác của cậu cũng nắm chặt lấy tay Liêu Tinh Thần, khẩn cầu: “Lùi một bước đều tốt cho mọi người cả.”
Cậu mang dép lê, trong ngực ôm theo một túi đồ ăn vặt to xuống lầu, bên trong bao gồm ba hộp bánh sô cô la, hai túi khoai tây Lay’s, một bịch hạt dưa ChaCha, một hộp bánh xốp vị dứa và hai chai hồng trà lạnh.
Liêu Tinh Thần quay đầu, nhìn thấy người này dùng ánh mắt gần như là khẩn cầu nhìn chằm chằm vào mình, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy nói: “Có thể… đừng truy cứu nữa được không?”
Đường đường là con trai của Viện trưởng Liêu, ông lại bởi vì ăn mà đánh nhau với người khác. Nói ra ngoài thì ông còn mặt mũi nào nữa???
Cậu cúi đầu cẩn thận xem lại đoạn video đó thêm lần nữa, đúng là Tô Tần có lấy một thứ ở trên bàn Liêu Tinh Thần xé ra ăn hết.
“……”
Bao bì màu đỏ, là sô cô la cậu tặng mà.
Đây cũng quá là con mẹ nó… Trước đây cậu cứ nghĩ là do Tô Tần chủ động gây sự, không ngờ tới ở giữa còn có một đoạn sự việc trái ngược này nữa.
Tên ngốc này sao có thể không phát hiện ra cái lỗ hổng lớn này chứ hả?
Dưới gầm bàn, cậu lén lút đụng đụng vào chân Liêu Tinh Thần, trên mặt là biểu cảm “có lời muốn nói”.
Vẻ mặt Liêu Tinh Thần cứng ngắc, anh thật sự muốn bổ đầu người này ra xem bên trong rốt cuộc cấu tạo bằng cái gì, có thể nhìn nhận mọi việc kiểu ấy, cuối cùng lại đúc kết ra cái kết luận anh thích ăn sô cô la.
Anh tìm trong nồi một viên não heo rồi ném vào trong bát cho Triều Dương, muốn ngăn chặn cái miệng của tên ngốc này: “Ăn nhiều vào, bồi bổ.”
Triều Dương uống nước ngọt nãy giờ đã sớm no căng, nhưng vẫn cầm lấy đũa ngượng ngùng nói tiếng “cảm ơn”. Cậu cảm thấy Liêu Tinh Thần đây là đang quan tâm mình!
Liêu Chí Hàng lấy lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ to lớn, ông lựa chọn tự động xóa bộ nhớ, mạnh mẽ kéo cuộc trò chuyện về hai phút trước đó: “Hừm, đánh nhau bởi vì bàn học bị làm bẩn. Nói gì thì cũng là chúng ta sai trước, chuyện này cứ vậy mà bỏ qua đi, haha.”
Liêu Tinh Thần xếp gọn đũa, khẽ nâng cằm nhìn vào cha anh, thái độ đứng đắn nói: “Không thể.”
“Cậu ta không đi thì con đi.”
Tay Triều Dương vẫn còn đặt trên tay Liêu Tinh Thần, ngón trỏ thon dài vô thức vẽ vòng tròn lên bàn tay của đối phương. Trong lòng nghĩ thầm đây là logic gì của học sinh giỏi vậy, luôn có thể tìm ra một góc độ giả dối nào đó để ganh đua so sánh cùng người ta.
Liêu Tinh Thần đầu hàng: “…”
Không khí trong phòng riêng tức thì trở nên ngột ngạt. Nhà người ta dạy dỗ con trai, Dương Hân Lan và Triều Hải không tiện xen vào, hai người đành ngồi một bên giả vờ như không có mặt.
Liêu Tinh Thần dùng đầu lưỡi chống răng hàm, không biết nên giận hay nên cười. Cuối cùng ánh mắt anh rơi vào mu bàn tay của Triều Dương, buồn bực nặn ra một câu: “Cậu cứ che chở cho tên họ Tô đó mãi như vậy?”
Triều Dương vội vàng giải thích: “Tớ không có che chở cho cậu ta mà, tớ… tớ là lo lắng cậu với cậu ta lại đánh nhau rồi bị thương nữa thì biết phải làm sao đây?”
Triều Dương cảm thấy Liêu Tinh Thần người này quả thực có hơi giống một con hổ, không tự biết bản thân có bao nhiêu sức lực, bị đánh một lần còn không chịu ghi nhớ.
Cậu nhỏ giọng nhắc nhở: “Tô Tần luyện qua tán thủ chuyên nghiệp, rất lợi hại đó.”
Hai mắt Triều Dương bỗng tối sầm, trời ơi, cậu chỉ muốn về nhà thôi!
Câu khen ngợi này nghe thôi đã thấy qua loa lấy lệ rồi, chẳng có chút thật tâm thật lòng nào hết. Nhưng Liêu Tinh Thần bị đầu ngón tay của cậu gãi cho chẳng còn chút xíu giận dỗi nào nữa cả, cũng không còn tâm trí đâu mà tiếp tục truy cứu nữa.
Được thôi, bỏ qua thì bỏ qua vậy.
Liêu Tinh Thần đẩy cậu vào trong phòng, mở máy chiếu ra, hạ rèm xuống.
Liêu Tinh Thần lôi từ trong góc ra một cái bàn thấp, ngồi xuống bên cạnh cậu, giọng nói trầm thấp rơi xuống: “‘Nghệ sĩ dương cầm trên biển’ và ‘Forrest Gump’, cậu muốn xem phim nào?”
“Ừm.”
Liêu Tinh Thần nhấn vào điện thoại để truyền hình ảnh đến máy chiếu, nói: “Vậy xem ‘Nghệ sĩ dương cầm trên biển’ đi, bộ này tương đối đơn giản hơn đối với cậu.”
Trong lòng Triều Dương xuất hiện dự cảm không lành: “Lời thoại gì cơ?”
“Đây là lời thoại kịch bản.”
“Gặp từ nào không hiểu thì hỏi tôi.”
“……”