Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai
Chương 16: Chiếc Bánh Bao Trong Vòng Tay
Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triều Dương không hề muốn học tiếng Anh một chút nào hết, ít nhất là bây giờ cậu không muốn.
Cả căn phòng của Liêu Tinh Thần được quét dọn không nhiễm một chút bụi nào, từ trước đến giờ không cho bất kỳ ai bước vào nửa bước, toàn bộ đồ vật bên trong cũng không cho phép ai rớ vào. Ngay cả Từ Lỗi, người có quan hệ tốt nhất với anh, khi đến nhà chơi cũng chỉ được phép dừng lại ở ghế sofa ngoài phòng khách.
Trần Hoa và Liêu Chí Hàng đều là những người có nếp sống phóng khoáng, chẳng mấy khi chú ý đến những chuyện vặt vãnh thường ngày. Trong nhà tuy không tính là bừa bộn nhưng tuyệt đối không thể xem là sạch sẽ được. Bệnh thích sạch sẽ của Liêu Tinh Thần là một sự "đột biến gen", trong nhà ba người thì anh là người chú ý vấn đề này nhất.
Liêu Tinh Thần tắt máy chiếu, mở đèn bàn học và giải đề đến mười một giờ đêm. Lầu trên lầu dưới vẫn yên tĩnh như cũ, phụ huynh hai nhà vẫn chưa trở về. Anh vặn vẹo cổ một chút, rồi gọi điện cho Trần Hoa, trong lòng thầm nghĩ không biết bốn người này đi bộ rồi lội hết xuống sông luôn hay gì?
Mãi đến khi sắp kết thúc cuộc gọi thì đầu dây bên kia mới nối thông. Liêu Tinh Thần tai thính, đầu tiên liền nghe thấy âm thanh máy thở chuyển động mơ hồ truyền đến từ bên kia. Anh hỏi: “Mẹ đang ở bệnh viện?”.
Giọng điệu Trần Hoa mệt mỏi: “Ừm, tình trạng của bệnh nhân làm phẫu thuật buổi chiều không ổn lắm, mẹ đến xem sao.”
Liêu Tinh Thần đã sớm quen với chuyện này. Anh lại hỏi: “Dì Lan với chú Hải đâu rồi?”
Trần Hoa kẹp điện thoại bên vai vừa nói vừa xem kết quả kiểm tra của bệnh nhân, báo cáo toàn bộ hành trình của từng người một: “Sáng sớm ngày mai dì Lan có ca phẫu thuật phải làm nên đêm nay trực tiếp ngủ luôn ở bệnh viện. Chú Hải và ba con đi Phú Kiều tham dự hội thảo sức khỏe rồi, chắc cũng phải đến khuya mới về đến nhà. Có chuyện gì à con?”.
“Không có gì, mọi người làm việc đi.” Liêu Tinh Thần không chút lưu luyến cúp điện thoại. Anh ngồi trước bàn học thêm mười phút, không giải đề mà chỉ ngồi đó ngẩn người, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì. Giọt mưa rơi xuống trên lá cây, từng tiếng từng tiếng truyền vào trong tai làm cho Liêu Tinh Thần đang ngẩn người có hơi buồn ngủ, lười chẳng muốn làm thêm việc gì khác.
Nội dung bộ phim “Người nghệ sĩ dương cầm trên biển” nhạt nhẽo, lại hở chút là đánh đàn, phải nói là cực kỳ thích hợp xem trước khi đi ngủ. Triều Dương vốn dĩ đã không thích xem phim nghệ thuật, càng tra tấn hơn khi phải vừa xem vừa hao tâm tốn sức dịch lại lời thoại. Tối hôm qua cậu đã mất ngủ cả đêm, hôm nay vào ban ngày lại gặp đủ thứ chuyện như thế, tâm trạng không thể nào kéo lên nổi. Bộ phim chiếu chưa đến nửa giờ, mí mắt cậu đã bắt đầu díp lại, mỗi chữ viết ra trực tiếp kéo dài thành một đường ngoằn ngoèo.
Mắt thấy chuẩn bị nện đầu xuống mặt bàn thì chợt có một bàn tay lớn duỗi sang đỡ dưới cằm của cậu. Liêu Tinh Thần quay đầu liền thấy người này đã nhắm mắt ngủ ngon lành, vừa bất đắc dĩ vừa muốn cười. Thảo nào mãi chẳng thấy hỏi anh câu nào cả, hóa ra là ngủ mất.
Ngoài cửa sổ bỗng nhiên sáng bừng lên, là ánh chớp rạch ngang bầu trời, theo ngay sau là tiếng sấm rền vang ầm ầm. Mưa rào rơi tầm tã nói đến là đến ngay, màn cửa bị gió thổi mạnh bay phần phật như là có thể giương buồm ra khơi. Tuy là đang mùa hè nhưng nằm trên sàn nhà một thời gian dài cũng sẽ cảm thấy lạnh. Triều Dương lại mặc áo ngắn quần ngắn, cánh tay với đùi lộ cả ra ngoài, chỉ một lúc sau nhiệt độ cơ thể đã bị mặt sàn bằng gạch men rút đi mất, tấm thảm không đủ để ủ ấm cơ thể cho cậu nữa. Hai tay cuối cùng cũng chịu buông chân bàn ôm trước ngực ra, Triều Dương hơi cuộn thân thể lại, nhíu mày lẩm bẩm một tiếng: “Lạnh.”
Ngòi bút lại chọc xuống trang sách một lỗ nhỏ. Trong lòng Liêu Tinh Thần có một phần xoắn xuýt cùng chín phần mềm lòng, do dự trong khoảng ba giây thì quyết đoán bỏ bút xuống. Anh cúi người đỡ một tay dưới lưng đến nách Triều Dương, tay kia thì luồn xuống đầu gối cậu, nhẹ nhàng bế người từ dưới đất lên. Liêu Tinh Thần ôm cậu chẳng tốn bao nhiêu sức lực, tay nhỏ chân nhỏ, chẳng khác nào đang ôm một bé mèo nhỏ ngoan ngoãn cuộn tròn trong ngực. Triều Dương luôn cho rằng Liêu Tinh Thần gầy yếu quá mức, nào ngờ cậu mới chính là cái người gầy yếu.
Không thể nào ôm cả người lẫn bàn mang lên lầu trên được. Liêu Tinh Thần kéo tấm thảm từ trên giường xuống đắp lên người Triều Dương, còn rất tri kỷ nhét cho cậu một cái gối kê đầu. Anh ngồi bên cạnh giải đề vừa chờ người tỉnh ngủ. Vẻ mặt thiếu niên giấu dưới mái tóc đen trong lúc ngủ thật ngoan ngoãn yên tĩnh, mí mắt nhắm chặt tạo thành một đường cong tinh tế, bên tai có nhúm tóc nghịch ngợm cong lên, cực kỳ giống với bộ dáng bay nhảy thường ngày của chủ nhân nó. Liêu Tinh Thần đứng ở cuối giường nhìn chằm chằm chiếc bánh bao nọ nửa ngày trời, chỉ cảm thấy thật thần kỳ. Anh còn tưởng rằng bản thân sẽ sinh ra kháng cự hoặc mâu thuẫn, không nghĩ tới hình ảnh Triều Dương nằm trên giường mình lại ngoài ý muốn hài hòa như vậy.
Anh lấy một cái mền khác ra từ trong tủ quần áo, nằm xuống bên mép giường phía ngoài, duy trì một khoảng cách không xa không gần với Triều Dương nằm cạnh, theo tiếng mưa rơi dần ngủ thiếp đi.
Đến nửa đêm Triều Dương trở mình, từ bên kia giường lăn vào giữa giường, va phải một vật cản không cứng chẳng mềm. Mắt nhắm mắt mở ngó xem thì bỗng phát hiện vật cản nào đó hóa ra là một anh đẹp trai cao lớn! Liêu Tinh Thần ngủ khá nông, ngay lúc Triều Dương đụng vào mình đã tỉnh rồi, bây giờ lại trơ mắt nhìn người nọ không ngừng chui vào trong lòng mình. Thân thể Liêu Tinh Thần cứng ngắc, do dự có nên đẩy người ta ra hay không đây. Vào khoảng thời gian anh chần chừ không quyết, Triều Dương được một tấc lại tiến một bước kéo lấy cánh tay Liêu Tinh Thần quấn sang eo mình, hai tay thì vòng lấy cổ đối phương. Khoảng cách giữa hai người sát rạt, thậm chí Liêu Tinh Thần còn có thể cảm nhận được hơi thở phả ra của Triều Dương, mùi bưởi thơm quen thuộc quẩn quanh chóp mũi. Tim Liêu Tinh Thần đập rộn lên, mượn ánh sáng yếu ớt từ mặt trăng, anh ngắm nhìn người trong ngực.
Trên gương mặt non nớt của Triều Dương treo nụ cười thỏa mãn, giống như một đứa trẻ mơ thấy kẹo, ẩn đằng sau sự đáng yêu là chút gì đó ngu ngốc. Liêu Tinh Thần tò mò không biết rốt cuộc tên nhóc này nằm mơ thấy bảo bối lớn gì, đến nỗi ôm chặt lấy anh không buông tay thế này? Anh duỗi ngón trỏ ra đặt lên trán Triều Dương, đẩy nhẹ hai cái tượng trưng cho có, dĩ nhiên chẳng thể đẩy ra nổi, cuối cùng thuận lý thành chương đưa tay đặt lên phần gáy người ta kéo sát vào trong ngực mình, nhắm mắt ngủ tiếp.
Trong lòng Liêu Tinh Thần dâng lên nỗi khó chịu, càng ôm chặt lấy người trong ngực hơn nữa. Đáng tiếc trong mắt Triều Dương hoàn toàn không có anh, chỉ có Tô Tần kia. Trước đây anh vẫn cảm thấy bộ dáng Triều Dương chạy theo sau Tô Tần vừa giống một kẻ mù vừa như một thằng đần, nhưng hiện tại sửa lại góc nhìn thì kẻ mù chính hiệu phải là tên họ Tô kia. Trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh, anh nhỏ giọng mơ hồ nói bên tai Triều Dương: “Làm thế nào mới có thể khiến cậu quên đi cậu ta? Làm thế nào, tôi mới có thể thay thế vị trí của cậu ta trong lòng cậu đây?”
Nệm giường lún xuống theo một biên độ nhỏ, ga giường trắng tinh phẳng phiu cũng trong chớp mắt xuất hiện gợn sóng. Mèo con chạm vào ổ nằm ấm áp tiện tay kéo chăn trở mình một cái, cứ thế quấn bản thân thành một dải dài.
Trận mưa dai dẳng đến tận sáng sớm ngày thứ hai mới ngừng lại, không khí hòa quyện cùng mùi bùn đất đầy thanh mát, tia nắng yếu ớt len qua từng kẽ lá dày khít của cây long não, chiếu từng tia nắng thưa thớt đến bên giường, tiếng chim hót lanh lảnh không ngừng.
Triều Dương tỉnh lại từ trong mộng, vừa ngẩng đầu lên đã thấy ngay khuôn mặt của Liêu Tinh Thần. Đầu óc cậu có hơi choáng váng, trong lúc nhất thời không nhớ được tối hôm qua mình đã ngủ ở đâu, cũng không phản ứng kịp người nằm đó là ai, chỉ tưởng rằng bản thân đang mơ một giấc mộng đẹp đẽ tuyệt vời, vui mừng đến nỗi lòng vui như nở hoa, không nói nhiều một câu đã chui tọt vào lòng trai đẹp luôn. Cậu sửng sốt hồi lâu, muốn trộm dịch người kéo dài khoảng cách giữa cả hai, động đậy hai lần mới phát hiện ra eo của mình đang bị đối phương ôm chặt lấy. Lão cán bộ chơi hệ cấm dục có xu hướng tính dục là nam hay nữ thì Triều Dương không rõ lắm, nhưng chính cậu trăm phần trăm là thích người cùng giới, bị con trai ôm ấp theo kiểu mập mờ thế này vẫn là lần đầu tiên. Trong lòng xuất hiện nỗi khiếp sợ nhiều hơn là rung động.
Hoảng sợ quá độ sẽ dẫn đến hành động phản ứng quá khích. Sau khi Triều Dương hoàn hồn liền đưa chân lên đạp một phát khiến Liêu Tinh Thần lăn quay ra đất. Không khí yên tĩnh khoảng chừng mười giây, Liêu Tinh Thần xoa huyệt thái dương bò lên từ dưới đất, vẻ mặt hờ hững liếc qua Triều Dương, cắn răng hỏi: “Cậu có bệnh?”
Vừa ngủ dậy nên Liêu Tinh Thần không đeo kính, phong cách lúc làm mặt lạnh mắng người và lúc làm trí thức yếu đuối khác nhau một trời một vực. Triều Dương ngây người nhìn mãi sau đó mới phản ứng kịp hiện tại không phải lúc để làm hoa si. Cậu ngồi dậy dựa vào tường, kéo chăn lên che trước ngực, nét mặt lộ ra dường như phải chịu oan ức gì lớn lắm: “Không ngờ cậu lại là con người như thế! Vậy mà dám làm chuyện giậu đổ bìm leo(*)!”
Liêu Tinh Thần trầm mặc hai giây, mở to mắt nói dối: “Cậu ôm chặt quá, tôi không đẩy ra được.”
Triều Dương nghẹn lời, không phản đối nổi. Nhưng mà cậu lại không ngờ rằng Liêu Tinh Thần vậy mà yếu ớt đến mức độ này, ngay cả một người nhỏ gầy như cậu mà không đẩy ra nổi. Triều Dương xấu hổ vô cùng, mặt cũng bắt đầu nóng lên, cậu như vịt chết mà vẫn mạnh miệng nói: “Vậy, vậy cậu hoàn toàn có thể đẩy tớ ra mà!”
Bao nhiêu tức giận khi vừa rời giường của Liêu Tinh Thần đều biến mất ráo. Anh chống trán bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ, giúp cho bệnh nhân mất trí nhớ này tìm lại ký ức: “Người giậu đổ bìm leo là cậu đấy.”
Triều Dương nghe xong liền trở nên hoảng hốt. Cảnh tượng ấy quả thật cậu có ấn tượng, hóa ra toàn bộ những gì xảy ra tối qua không phải là mơ sao?! Anh đẹp trai nọ chính là Liêu Tinh Thần á?! Triều Dương nhớ lại một cú đạp khi nãy của mình có hơi ác quá thì phải, trong lòng thấp thỏm vô cùng, rất sợ mình đạp bay luôn gia sư gia đình miễn phí này.
Chuyện này vốn dĩ là một việc ngoài ý muốn. Liêu Tinh Thần cố ý giả vờ như không quan tâm, da mặt Triều Dương cũng không dày đến mức nhai đi nhai lại, hai người hết sức ăn ý cùng bỏ qua chuyện này.
Trần Hoa mới vừa vào cửa đã thấy ngay Triều Dương bước ra từ phòng Liêu Tinh Thần. Bà còn tưởng đâu mình đi nhầm nhà: “Dương Dương? Sao con lại… ở đây vậy?”
Triều Dương bỗng nhiên xuất hiện sự lúng túng mơ hồ như bản thân làm chuyện xấu bị người lớn bắt gặp, nhất thời chẳng biết nên trả lời thế nào. Liêu Tinh Thần đứng ở sau lưng cậu, giọng nói rất bình tĩnh: “Tối hôm qua con dạy bù cho cậu ấy, muộn quá nên mới ngủ lại ở đây.”
Trần Hoa lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ, cảm thấy mình bị tráo con trai rồi. Chuyện này thật sự quá mức khác thường, Trần Hoa không giấu nổi bí mật này, vừa quay đầu bà đã gọi ngay cho hội chị em cây khế của mình. Mẹ Từ Lỗi là một thành viên trong đó, sau khi nghe xong chuyện này liền muốn đề con trai tới tham gia chung cho vui: “Dạy bù cho một người cũng là dạy, dạy hai người cũng là dạy, dứt khoát cho Thạch Đầu nhà tớ cũng đến ké một chân được không?”
Trần Hoa có hơi sợ con trai mình nên không dám tự ý ra mặt đồng ý: “Chờ Tinh Tinh về để tớ hỏi nó xem sao.”
Chủ nhật chỉ có nửa ngày lên lớp học, buổi chiều vẫn còn dư thời gian, Triều Dương không muốn lãng phí chút nào. Cậu nhích từng bước nhỏ sang chủ động ra vẻ làm hòa: “Thầy Liêu ơi, anh Liêu à, hôm nay chúng ta học bù cái gì vậy ạ?”
Tim gan Liêu Tinh Thần bị hai cách gọi này của cậu làm cho mềm nhũn cả ra, đưa tay vuốt vuốt đầu Triều Dương, làm cho mái tóc đen bóng kia bị vò thành một ổ chim bù xù mới hài lòng. Đáy mắt anh ngậm ý cười rõ ràng, giọng nói cũng thật dịu dàng: “Toán học, đi thôi tôi đưa cậu đến trường.”
(*): “Thừa nhân chi nguy” hay “Giậu đổ bìm leo” là câu thành ngữ chỉ việc thừa lúc người khác gặp khó khăn, trắc trở để tấn công, lấy được lợi ích cho bản thân mình, hoặc vì tư thù mà hãm hại người ta.