Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai
Chương 23: Tin Đồn Lan Truyền
Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triêu Dương thầm nghĩ: Họ cứ muốn đồn đại mãi thế này sao?
Thời điểm đưa ra quy định kỳ quặc kia, Liêu Tinh Thần vốn là để ám chỉ Tô Tần. Huống hồ khi ấy hắn vẫn chưa xác định được cảm xúc, ngày hôm sau ngủ dậy đầu óc đã không còn nhớ gì nữa.
Ai mà ngờ một câu nói hắn thuận miệng thốt ra lại có ngày biến thành chướng ngại vật lớn nhất trên con đường tình yêu của mình chứ?
Liêu Tinh Thần vừa mới “xuất sư” đã tự mình gây khó dễ cho bản thân.
Từ Lỗi cũng không dám hỏi thêm, sợ Liêu Tinh Thần trở mặt thì hỏng việc. Người còn chưa theo đuổi được đã bị từ chối, điều này không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận.
Liêu Tinh Thần với vẻ mặt lạnh lùng viết chữ nguệch ngoạc, thành thạo hoàn thành báo cáo thí nghiệm rồi ném lên bàn “bịch” một cái, sau đó đi vào bếp kiếm nước uống.
Triêu Dương giật mình vì hành động của hắn, quay sang nhìn Từ Lỗi, ánh mắt như muốn hỏi: Cậu ấy làm sao thế?
Từ Lỗi nhún vai, thầm nghĩ: Thất tình đấy.
Trên tờ báo cáo cầm trong tay, chữ viết của Liêu Tinh Thần vừa rồng bay phượng múa, vừa độc đáo, khác hẳn với vẻ ngoài thường ngày của hắn.
Triêu Dương rướn cổ tò mò liếc nhìn một cái, cậu muốn xem báo cáo của ban thực nghiệm có gì khác báo cáo của ban phổ thông của mình.
Kết quả, cậu nhìn thấy ba chữ “Vu Tiểu Lạc” ở cột tổ viên.
Triêu Dương hít một hơi khí lạnh, đáy mắt hiện rõ vẻ hoảng loạn: “Sao người này lại ở cùng tổ với cậu?”
Từ Lỗi giải thích: “Không ai muốn cùng tổ với cậu ta nên tao kéo vào cho đủ, có chuyện gì sao?”
Việc Triêu Dương đột nhiên hỏi vấn đề này cũng có chút kỳ lạ, Từ Lỗi mạnh dạn đoán: “Mày quen cậu ta à?”
Nói thế nào nhỉ?
Quen thì cũng không hẳn là quen.
Hình ảnh Vu Tiểu Lạc cướp mất Liêu Tinh Thần vẫn còn ám ảnh. Triêu Dương hiện tại cực kỳ đề phòng người này, cậu hỏi Từ Lỗi: “Đổi người khác được không?”
Triêu Dương không muốn Vu Tiểu Lạc có liên hệ với bất kỳ ai quen biết mình. Trải qua một kiếp ở chung với người nọ, cậu cực kỳ rõ ràng phẩm chất hiểm ác của người kia.
Học sinh cá biệt Tô Tần dù hư hỏng cũng là hư hỏng ra mặt, gã ta có gây sự với ai thì cũng là công khai.
Còn Vu Tiểu Lạc là loại người giả nhân giả nghĩa, lòng dạ độc ác, rất thích dùng thủ đoạn “phản bội”. Nếu chơi với người như vậy thì bị đâm sau lưng lúc nào không hay.
Những người đơn giản như Từ Lỗi và Liêu Tinh Thần sao có thể là đối thủ của y được.
“Qua học kỳ thì mới được đổi.” Sự tò mò của Từ Lỗi bị Triêu Dương khơi dậy, “Thế làm sao? Mày biết cậu ta à?”
Triêu Dương nghiêm mặt lắc đầu: “Không quen lắm, chỉ là… nghe nói nhân phẩm của cậu ta chẳng ra gì.”
Cậu không thể nào nói rõ được, dù sao thì đó cũng là chuyện xảy ra ở kiếp trước. Huống chi hiện tại Vu Tiểu Lạc chưa làm ra chuyện gì xấu, Triêu Dương không muốn vội vàng kết tội người khác.
Cậu chỉ có thể cố gắng hết sức để cảnh báo bạn bè mình: “Sau này có chung đụng với cậu ta thì mày để ý chút, đừng quá thật thà.”
Từ Lỗi kinh ngạc. Trước giờ Triêu Dương nhìn người qua vẻ bề ngoài, trong mắt cậu ấy chỉ có đẹp xấu chứ không phân biệt tốt xấu. Việc cậu ấy đánh giá một người qua nội tâm như thế này đúng là lần đầu tiên, hơn nữa lại còn dùng từ “nghe nói” không hề có tính chân thực.
Từ Lỗi mơ hồ cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Hơn nữa, cái tên Vu Tiểu Lạc hình như cậu ta cũng từng nghe ở đâu đó rồi, chỉ tiếc là mãi không nhớ nổi.
Giáo viên chủ nhiệm lớp 11 Lý đổi thành Chu Khải. Chẳng còn cách nào khác, vì nhìn khắp trường thì chỉ có thầy ấy mới quản được Tô Tần.
Học sinh cá biệt ở đâu thì thầy ấy sẽ ở đó.
Nếu để ý kỹ thì lớp 11 có hơn nửa là học sinh hư ở lớp 7 cũ chuyển qua, nửa còn lại thì là bên lớp 12 sát vách. Mọi người nhìn thấy Chu Khải bắt đầu xôn xao than phiền, nói cuộc sống cấp ba chẳng khác nào địa ngục trần gian.
Chu Khải đứng trên bục giảng phủi tay ném mấy quyển giáo trình ra, không khác nào tung lựu đạn chuẩn bị tiến công.
Triêu Dương có thể coi là học sinh duy nhất trong lòng hoan nghênh Chu Khải. Có thầy ấy ở đây thì Tô Tần sẽ ngoan ngoãn hơn rất nhiều.
Xử lý xong mấy tên học sinh gây sự, Chu Khải bắt đầu phân công việc chủ yếu của tuần: “Cán bộ lớp đã được bầu ra chưa? Tuần này có đại hội thể thao, cán bộ lớp thống kê rồi nộp danh sách những người đăng ký tham gia.”
Việc phân ban văn và lý khiến sĩ số các lớp bị xáo trộn. Tổ chức hội thể thao có mục đích để học sinh trong lớp mới gia tăng tinh thần đoàn kết. Nhà trường không cứng nhắc yêu cầu toàn bộ học sinh tham gia thi đấu. Những em không thi đấu sẽ được điều động đến bộ phận hậu cần, tiếp nước cho các vận động viên và cổ vũ.
Ngay sau khi đại hội thể thao kết thúc là kỳ nghỉ Quốc khánh dài hạn. Bởi vì trùng với Tết Trung Thu nên học sinh được nghỉ tổng cộng bảy ngày, kết hợp với đại hội thể thao thì sẽ có liên tiếp chín ngày không phải đến lớp. Chẳng mấy chốc mà đến nghỉ đông.
Chu Khải thông báo xong tin này thì bên dưới hoan hô ầm ĩ. Thầy ấy gân cổ lên nói: “Đây là kỳ nghỉ dài hạn cuối cùng của mấy đứa ở cấp ba. Muốn chơi thì cứ chơi, chơi xong thì thu tâm lại để ôn thi.”
“Đừng có ngày nào cũng nghịch ngợm, chơi khi vào đại học cũng chưa muộn!”
Phía dưới có người lẩm bẩm: “Còn tận 500 ngày nữa, lịch đếm ngược còn chưa thèm treo, sợ cái gì mà sợ.”
Chu Khải lại ném một viên phấn xuống.
Cuối tiết học buổi sáng, lớp học trở nên náo loạn. Triêu Dương cho tay vào ngăn kéo muốn lấy bài thi ra, ai ngờ chạm phải một hộp bánh nướng trứng chảy. Chẳng cần nghĩ cũng biết là ai đã bỏ vào.
Triêu Dương trả lại, khách sáo nói: “Cảm ơn.”
Trước giờ chưa từng có ai dám đối xử với Tô Tần như vậy. Lâm Tử còn tưởng rằng lần này Triêu Dương nhất định sẽ bị gã đánh cho một trận.
Triêu Dương cũng nghĩ rằng, việc mình vượt qua giới hạn của Tô Tần như vậy có thể dập tắt sự nhiệt tình có phần nhạt nhẽo của gã. Ai ngờ đối phương không hề tức giận.
Không những không tức giận, ngày hôm sau trên bàn của Triêu Dương lại xuất hiện một hộp đồ ăn vặt siêu lớn. Dường như ý gã là: nếu cậu đã không chấp nhận thì tôi càng muốn làm tới.
Tô Tần chưa từng theo đuổi ai, gã không rõ Triêu Dương thích gì, chỉ đơn thuần biết cậu thích ăn vặt. Vì thế, ngày nào gã cũng dùng những cách khác nhau để đưa đồ ăn cho cậu. Dù bị đối phương từ chối cũng không hề tức giận, học sinh hư giờ đã không còn hư nữa rồi.
Rất nhanh, chuyện Tô Tần theo đuổi Triêu Dương bị đồn đại ra ngoài. Lời đồn đãi cũng được thêm mắm thêm muối, cuối cùng thành ra: Triêu Dương đã nỗ lực một năm và theo đuổi crush thành công!
Ngay cả Từ Lỗi cũng chạy từ ban thực nghiệm xuống hỏi cậu có phải thật hay không.
Chuyện quỷ quái gì không biết, Triêu Dương tức giận túm lấy sách, xoay người: “Biến đi! Tao đã nói đến 800 lần là không thích rồi! Với lại, không yêu là không yêu, mày còn hỏi nữa thì nghỉ chơi!”
Từ Lỗi lại nhanh chóng chạy về ban thực nghiệm báo cáo “tin tốt” cho Liêu Tinh Thần, đồng thời hơi lo lắng nói: “Anh Thần, nếu cứ như thế này mãi cũng không phải là cách hay. Nhỡ đâu có ngày Triêu Dương đồng ý thì sao.”
“Đến lúc đó mới hành động thì việc 'cướp người' sẽ khó khăn lắm.”
Liêu Tinh Thần mím môi không nói gì, ngón tay linh hoạt di chuyển cây bút máy. Một lát sau, hắn vẫy tay với cán bộ lớp phụ trách thể dục: “Lớp chúng ta đã đăng ký đầy đủ các sự kiện thể thao của trường chưa?”
Mỗi học sinh ở ban thực nghiệm đều là mũi nhọn của trường. Thông thường, họ không ngồi trong lớp làm đề thì cũng là vừa đi đường vừa học. Tế bào vận động trên người dường như đã chạy hết lên não rồi còn đâu.
Trường Thế Ninh cho ban thực nghiệm học ở tầng cao nhất không phải là không có nguyên nhân. Nhà trường muốn những “ông hoàng bà hoàng” này bỏ chút sức leo cầu thang, dù trăm công nghìn việc vẫn phải bớt chút thời gian ra rèn luyện cơ thể, tránh cho đến ngày thi đại học lại không trụ nổi mà ngất xỉu.
Đại hội thể thao gì chứ, trước đến giờ ban thực nghiệm đều chỉ đảm nhiệm vai trò cổ động viên — mà số lượng người tham gia cổ vũ còn chẳng đông đủ, ai ai cũng chỉ muốn ngồi yên trong phòng học.
Cán bộ lớp phụ trách thể dục biết lớp trưởng muốn nắm rõ tình hình thực tế, cậu ta liền báo cáo: “Phần chạy tiếp sức nam nữ thì đủ người rồi.” Đây là hạng mục mà mỗi lớp nhất định phải tham gia. Trước đó, người phụ trách thể dục đã phải nài nỉ hết lời mới thu thập đủ người.
Các hạng mục còn lại là thi đấu tự do: “Tớ đăng ký đẩy tạ và chạy 400m. Từ Lỗi đăng ký chạy 800m và nhảy ba bước.”
Cũng có một số học sinh khác chơi thể thao giỏi hơn một chút cũng đăng ký tham gia cho đủ.
Liêu Tinh Thần liếc nhìn tờ danh sách đăng ký. Còn ba suất trống ở hạng mục chạy cự ly dài 2000 mét, nhảy cao và vượt chướng ngại vật. Hắn cầm bút lên và ghi tên mình vào.
Ba hạng mục này, một cái yêu cầu thể lực, hai cái yêu cầu kỹ thuật. Cán bộ lớp phụ trách thể dục sợ ngây người: “Không phải chứ lớp trưởng? Cậu... cậu làm được không đó?”
Liêu Tinh Thần hờ hững đáp lại: “Ừ.” “Không thành vấn đề.”
“Ông chủ, ông có đồ ăn vặt mới không? Tôi muốn ngọt.” Tô Tần đứng trước kệ để hàng hỏi.
Ông chủ Đình Vượng bất lực cười nói: “Những món ăn vặt có thể ăn cháu đã mua hết rồi. Còn que cay với chân gà ngâm ớt, cháu có lấy không?”
Tô Tần lắc đầu. Gã không ăn được cay, hơn nữa Triêu Dương cũng chưa từng ăn cay trước mặt gã bao giờ, có lẽ cậu ấy không thích ăn.
Đang lúc Tô Tần đau đầu vì không biết mua gì cho Triêu Dương thì bên cạnh truyền tới một giọng nói dịu dàng: “Muốn mua đồ cho bạn gái hả?”
Tô Tần nhìn sang phía âm thanh.
Người nói chuyện là một nam sinh trắng trẻo, mặc đồng phục Thế Ninh. Ngũ quan khá giống Triêu Dương nhưng lại không hoạt bát, tươi sáng như cậu ấy.
Tô Tần nói: “Không phải bạn gái, chỉ là người tôi đang muốn theo đuổi thôi.”
Ngữ điệu của đối phương cũng chậm rãi hơn Triêu Dương, nghe mềm mại như nước: “Cậu có thể thử món này.”
Vu Tiểu Lạc đưa cho Tô Tần một hộp bánh cuộn matcha. Tô Tần không nhận, dùng ánh mắt hỏi: Cậu là ai?
Vu Tiểu Lạc cong mắt cười: “Cái này tôi tự làm đó. Cảm ơn cậu vì tối qua đã cho tôi mượn ô. Cậu quên rồi à?”
Tô Tần nghĩ nghĩ một chút.
Hôm qua mưa rào tầm tã, gã che ô đứng sau cổng chờ tài xế đến đón. Trong màn mưa, xuất hiện một bóng người đơn bạc cũng đang đứng trú mưa dưới mái hiên nhỏ.
Đúng lúc xe đi tới đầu hẻm, Tô Tần gập ô lại rồi đưa cho người kia. Sau đó, gã không nói gì, chỉ mở cửa xe rồi ngồi vào.
Vu Tiểu Lạc nói: “Chiếc ô cậu cho tôi mượn đã bị gió thổi hỏng trên đường về nhà mất rồi. Tôi chỉ có thể dùng bánh cuộn này để đổi lại, được không?”
Tô Tần không thể không nhận lấy bánh: “Cảm ơn.”
Vu Tiểu Lạc chớp mắt nhìn, nhỏ nhẹ nói không có gì: “Tôi thật sự ngưỡng mộ người cậu thích đấy, cậu đối xử với người ta tốt quá.”
“Nếu có người đối xử với tôi tốt như vậy thì tôi sẽ lập tức đồng ý.”