Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai
Chương 22: Rung động
Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mặc quần áo của tôi thì cậu cũng là người của tôi.”
Cánh cửa chống trộm ngăn cách hai gian phòng, Triêu Dương nằm trên giường không nghe rõ hai người bên ngoài đang nói gì. Dù sao cậu cũng quá lười để nghe lén, trước tiên cứ ăn cho no bụng đã rồi tính.
Liêu Tinh Thần nấu cháo rất ngon, múc một thìa lớn cho vào miệng, hương vị tinh túy của sò điệp khô lập tức lan tỏa, kèm theo chút dư vị ngọt ngào của táo đỏ.
Ngon đến mức khiến người ta không kìm được mà rơi lệ, Triêu Dương khó nén tiếng cảm thán. Trừ việc thân thể không được cường tráng cho lắm, liệu có điều gì mà vị học bá kia không thông thạo nữa không?
Bên ngoài.
Từ Lỗi kinh hãi, ngỡ ngàng như bị sét đánh ngang tai khi nhìn vị học bá trước mặt. Tim cậu nghẹn lại mãi mới thốt ra được một câu: “Anh Thần, cậu thay đổi rồi.”
“Trước đây cậu không như thế.”
***
Cái tính lười biếng, ít quan tâm đến thế giới bên ngoài của Liêu Tinh Thần đã có từ hồi mẫu giáo.
Lũ trẻ con lần đầu đi học đứa nào cũng lo lắng sợ hãi không thôi, cảm giác mới mẻ qua đi thì chúng bắt đầu khóc lóc tìm bố mẹ. Duy chỉ có Liêu Tinh Thần ngồi trong góc, không khóc cũng chẳng kêu gào, mà nghiêm túc làm bài tập.
Hắn làm việc gì cũng rất có nề nếp, cốc hay bàn chải đánh răng cũng chỉ để cố định một chỗ, chỗ ngồi trên lớp không bao giờ thay đổi, ăn cơm cũng ung dung thong thả. Hành vi cử chỉ của hắn trưởng thành sớm, không hề giống một đứa trẻ ba tuổi.
Điều làm Từ Lỗi ấn tượng nhất chính là sau khi ngủ trưa dậy. Trong khi những đứa trẻ khác rời giường đã tung chăn tung gối, Liêu Tinh Thần lại lặng lẽ gấp chăn gối chỉnh tề, đặt gọn gàng ở một góc, thẳng thớm đâu ra đấy. Sau đó, hắn lại yên tĩnh chui vào góc, nhìn bọn trẻ con khác như thể nhìn mấy đứa ngốc.
Lũ trẻ con trong đại viện hầu như rất sợ Liêu Tinh Thần, chúng ngầm gọi hắn là “đầu gỗ”. Từ Lỗi thì do cha mẹ thường xuyên tiếp xúc với viện trưởng, lâu dần cậu ta cũng quen biết hắn.
Tính ra, từ lúc tập tễnh chập chững biết đi cho đến giờ, hai người đã học chung mười năm, quen biết nhau cũng đã mười mấy năm. Từ Lỗi tự nhận mình đủ hiểu biết về Liêu Tinh Thần, nhưng sau chuyện hôm nay lại khiến cậu ta nghi ngờ nhận thức của mình, thậm chí còn nổi lên một cảm giác bị phản bội khó gọi thành tên.
Hơn nữa, cậu ta còn bị cả hai người phản bội.
Từ Lỗi hoảng hốt nhớ đến cảnh tượng kỳ quái ở quán trà sữa hôm trước. Lúc ấy cậu ta còn chưa thấy có gì sai, giờ ngẫm lại mới hiểu rõ.
Cái tên Liêu Tinh Thần này sinh ra đã có khí chất kiêu ngạo. Nói hắn bị bệnh sạch sẽ nghiêm trọng chưa chắc đã đúng, nói đúng hơn thì phải là ngạo mạn.
Từ Lỗi biết hắn chưa bao giờ động vào đồ người khác dùng, cũng không cho phép người khác ăn uống trong “thế giới” của mình. Nếu không cẩn thận làm bẩn chỗ nào, hắn sẽ điên lên mà đánh người.
Nhưng ngày ấy ở quán trà sữa, cậu ta chính mắt nhìn thấy Liêu Tinh Thần dùng ống hút mà Triêu Dương từng cắn, uống trà sữa mà Triêu Dương đã uống. Bây giờ còn để người ta nằm trên giường mình….
Đã thế, Triêu Dương vừa nãy còn ăn cháo trên giường hắn! Hành vi này đã vượt quá phạm vi bạn bè bình thường rồi, biết chưa!
Khỏi cần nghĩ nhiều, nếu người làm như vậy là Từ Lỗi thì Liêu Tinh Thần chắc chắn sẽ đè cậu ta ra đất mà hành hung, sau đó ném cả người lẫn giường vào thùng rác, tình anh em mười mấy năm nháy mắt hóa thành bọt nước.
Vậy tại sao Triêu Dương lại được hưởng đặc quyền này?
Từ Lỗi vận dụng bộ não siêu tốc của một người học khoa học tự nhiên để suy nghĩ một lúc. Sau khi đã kết hợp toàn bộ điều kiện mình có được, cậu ta còn liệt kê thêm mấy công thức suy luận không cần thiết cho lắm.
Kết luận cuối cùng được đưa ra là ——
“Không phải là… cậu thích Triêu Dương đấy chứ?”
Liêu Tinh Thần im lặng, không phủ nhận.
Trước đây hắn vẫn không hiểu vì sao khoảng thời gian này mình lại đối xử với Triêu Dương đặc biệt như vậy, để Triêu Dương tùy ý ra vào “lãnh địa” của mình.
Ý muốn sở hữu của hắn đối với Triêu Dương ngày càng mãnh liệt. Hắn khát khao đối phương chạm vào mình, lưu luyến từng tấc da thịt trên người đối phương.
Từ Lỗi đã khiến hắn đột nhiên tỉnh ngộ, hóa ra là do hắn rung động, mà có vẻ như không hề ít.
Im lặng là ngầm thừa nhận. Từ Lỗi dựa vào tường “bộp” một tiếng: “Tớ cứ nghĩ là trong mắt cậu chỉ có học tập chứ.”
Liêu Tinh Thần không nhịn được cúi đầu cười: “Hiện giờ thì trong mắt chỉ có Triêu Dương.”
Mẹ kiếp, hình tượng học thần “vô dục vô cầu” đã bị sụp đổ tan nát. Từ Lỗi phiền não xoa xoa đầu, trong lòng rối rắm hỏi: “Thần, cậu nghiêm túc à? Triêu Dương… thích người khác.”
Cậu ấy thích người đó hơn một năm rồi, hiện giờ còn học chung lớp.
Mí mắt Liêu Tinh Thần hơi nhếch lên. Vừa muốn mở miệng nói chuyện thì cánh cửa chống trộm bỗng nhiên bị người từ bên trong mở ra.
Triêu Dương ăn uống no căng, thấy hai người chậm chạp không trở lại nên mới xuống giường ra xem thế nào: “Hai người lén lén lút lút nói gì đó?”
Chiếc áo ngủ của Liêu Tinh Thần lỏng lẻo trên người cậu, chun quần quá rộng chỉ có thể dùng tay xách lên. Thẳng nam Từ Lỗi nhìn tạo hình này của cậu mà mắt cay xè. Thế mà người còn lại kia vừa nhìn thấy, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm —
Mặc quần áo của tôi thì cậu cũng là người của tôi.
Liêu Tinh Thần luôn để lại cho người khác ấn tượng về sự “vô dục vô cầu”, cứ như vạn vật trên thế gian trong mắt hắn chỉ là phù du, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Ai mà ngờ bản chất lại ngược lại hoàn toàn.
Liêu Tinh Thần có ý muốn chiếm hữu cực mạnh, là người có tâm cơ rất sâu. Nếu có thứ gì mà hắn muốn, hắn sẽ không từ thủ đoạn để đạt được. Chẳng qua bởi vì hắn quá giỏi nên nhiều khi chẳng mất chút công sức nào đã có được.
Cho nên người ta mới lầm tưởng hắn cái gì cũng dửng dưng như không.
Bảy năm trước, Liêu Tinh Thần từng thử mang Ultraman ra đổi lấy chút tình bạn của Triêu Dương nhưng không thành. Mà bảy năm sau, hắn lần nữa nảy sinh ham muốn với Triêu Dương, lúc này đây hắn chỉ muốn nhét người ta vào trong túi.
Mặc kệ trong lòng Triêu Dương có ai, hắn sẽ đuổi kẻ đó ra ngoài.
Triêu Dương không có mắt nhìn người thì sao chứ, hắn sẽ từ từ dạy dỗ cậu nên nhìn như thế nào.
Liêu Tinh Thần bước lên phía trước, không chút biến sắc kéo cổ áo Triêu Dương lên cao, nói: “Không có gì, thảo luận chút chuyện với tổ viên thôi.”
“Ăn no chưa?”
Đầu ngón tay lành lạnh cố ý lướt qua xương quai xanh, trái tim Triêu Dương nhảy vọt một cái. Cậu liếm liếm khóe miệng như đang hồi tưởng hương vị bát cháo kia.
“No lắm. Hai người vào nhà mà nói chuyện đi, cũng chẳng phải chuyện gì mà tớ không thể biết, đứng ở đó để gió lùa hả?”
Bí mật nên nói cũng đã nói xong, bầu không khí phòng khách trở nên trầm lặng, tâm tư ba người khác nhau. Ngón tay Từ Lỗi co quắp bất an chọc chọc bàn trà. Cậu ta nhìn Triêu Dương rồi lại liếc qua Liêu Tinh Thần, cảm thấy mu bàn tay với lòng bàn tay mình toàn là thịt.
Cuối cùng người không nhịn được là Từ Lỗi. Cậu nghẹn đến mức đứng ngồi không yên, chỉ sợ Liêu Tinh Thần tẩn, bèn mở miệng hỏi Triêu Dương: “Dương, mày còn thích Tô Tần không?”
Triêu Dương vốn đang vắt hết óc giải toán, nghe thấy câu này thì càng thêm bực bội, thuận miệng mắng: “Lượn đi, mày muốn tao nhắc lại bao nhiêu lần nữa? Hết thích rồi!”
“À…”
Từ Lỗi liếc mắt nhìn Liêu Tinh Thần thấy hắn đang cúi đầu làm báo cáo. Cậu ta cảm thấy mình đang được ngầm đồng ý, bèn đánh bạo hỏi tiếp.
“Nếu như bây giờ có người đẹp trai hơn Tô Tần, ưu tú hơn Tô Tần theo đuổi mày thì mày có tính yêu người ta không?”
Hai cánh tay đang múa bút thành văn lập tức ngưng lại. Liêu Tinh Thần rũ mi, đôi con ngươi hẹp dài liếc qua Triêu Dương, yên lặng chờ đợi đáp án.
Triêu Dương suy nghĩ vấn đề Từ Lỗi đưa ra một chút. Người đẹp trai hơn Tô Tần mà còn giỏi hơn Tô Tần… cậu chỉ nghĩ đến Liêu Tinh Thần.
Cậu lại nhớ ra lúc trước khi phụ đạo, hắn đã đặt ra một quy định: Không cho phép yêu đương, nếu không sẽ nghỉ phụ đạo.
Triêu Dương cắn bút lặng lẽ ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt Liêu Tinh Thần đang nhìn mình. Đôi con ngươi lành lạnh thâm thúy ấy như đang “cảnh cáo” cậu, khiến tay cầm bút không tự chủ được run run.
Vì để lấy lòng “thầy Liêu” nghiêm khắc này, bạn học Triêu Dương cứng cổ, giọng nói kiên định quyết tâm: “Ai cũng không yêu! Tao muốn lấy học tập làm trọng, có đẹp trai đến mấy tao cũng không đồng ý đâu!”
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Từ Lỗi cảm thấy lòng bàn tay mình bị đâm một nhát.
Mà “thầy Liêu” đã quên mấy quy định mình đặt ra, giờ mặt lạnh tanh.
[21/09/2022]
Tác giả có lời muốn nói:
Tinh Tinh: Đau mặt quá.
Đừng hỏi nữa, hỏi nữa cũng chỉ biết trả lời là cực kỳ hối hận thôi.