Lửa giận của đại ca và bài tập hè

Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai

Lửa giận của đại ca và bài tập hè

Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lão Chu tên đầy đủ là Chu Khải, năm nay đã bốn mươi tuổi, là giáo viên ngữ văn. Nghe nói trước đây ông từng làm lính mười mấy năm, chức vụ cũng không hề thấp. Sau này bị thương nên giải ngũ, ông mới quay về làm giáo viên. Lão Chu có dáng người cao lớn, vai rộng, có lẽ vì xuất thân quân nhân nên tính tình cũng nổi tiếng nóng nảy. Các giáo viên khác trong khối thường hoặc là kiên nhẫn dẫn dắt từng bước, hoặc là buông xuôi mặc kệ những học sinh hư hỏng. Riêng lão Chu thì khác, nếu có thể dùng nắm đấm để giải quyết thì ông tuyệt đối không muốn phí lời, luôn coi trọng kế sách "Dùng võ phục nhân". Thật vậy, một quân nhân xuất ngũ như ông thì ai mà đánh lại cho nổi?
Dưới khóe mắt vị đại ca này có một vết sẹo khá mờ, càng khiến vẻ mặt hắn thêm hung ác khi nổi giận.
Trong phòng học rộng lớn, chỉ có một người vẫn hoạt động.
Bề ngoài của Tô Tần cũng y hệt tính cách hắn, kiêu ngạo, ngang ngược, gương mặt góc cạnh sắc bén. Khi cười, hắn mang dáng vẻ của một tên lưu manh, mái tóc húi cua nửa đen nửa xám cực kỳ chói mắt, vừa nhìn đã biết là kẻ không dễ chọc.
Học sinh lớp bảy lần đầu tiên chứng kiến hai người này xảy ra tranh chấp, bắt đầu xì xào bàn tán.
Nếu không phải Liêu Tinh Thần và Triều Dương không xuất hiện cùng lúc, e rằng Tô Tần sẽ nghĩ hai tên này cố ý cùng đến "tìm ngược".
“Lâm Tử, lão Cao, tan học cùng tao đi chặn người.”
Đám nhóc cứng đầu của lớp bảy dưới sự quản lý theo kiểu quân sự (nắm đấm) của lão Chu đã trở nên vừa ngoan vừa sợ, mà ngay cả Tô Tần, tên đại ca khó chơi nhất, cũng đều phải nể ông vài phần.
Trong lòng lão Cao bỗng dâng lên một cơn ớn lạnh.
Anh cứ tùy ý để đối phương túm áo như thế, ngay cả một chút lảo đảo cũng không có, vẻ mặt từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh như cũ: “Không làm? Vậy tan học ở lại làm.”
Tất nhiên điều quan trọng nhất vẫn là do đánh không lại.
Hơn một nửa lớp bảy lập tức im bặt, số còn lại cũng bị dọa sợ tới mức tự động lùi xa khỏi hắn, bốn phía xung quanh chỗ ngồi của Tô Tần lập tức trống ra cả một khoảng lớn.
Ánh mắt hung ác của Tô Tần bắn thẳng về phía phòng học lớp một, hận không thể lập tức lôi Triều Dương ra ngoài đánh một trận tơi bời, sau đó hỏi cho ra nhẽ đàng hoàng.
Cả trường đều biết lão Chu coi trọng Liêu Tinh Thần đến mức nào.
Học kỳ trước, một nam sinh trường khác đến chặn cổng Thế Ninh để tỏ tình với Liêu Tinh Thần, xui xẻo thay lại bị lão Chu bắt gặp tại trận. Ông dứt khoát tìm đến trường của nam sinh đó, làm ầm ĩ mọi chuyện lên cho đến khi đòi được một bản kiểm điểm dài ba ngàn chữ mới chịu thôi.
Chưa từng có ai đối xử với hắn như vậy.
Thế nhưng, Tô Tần không ngờ rằng một cây cỏ dại vốn chẳng biết tức giận lại đột nhiên nổi điên, không hiểu vì sao lại cắt đứt quan hệ với hắn.
Vì chuyện này mà Chu Khải trở nên nổi tiếng khắp trường.
Trong lòng Tô Tần bùng lên lửa giận, hắn vơ lấy sách giáo khoa trên bàn, "xào soạt" ném mạnh vào tường phía sau phòng học, nghiến răng nghiến lợi quát: “Đ* m*, cái thằng họ Triều kia, ông đây nhớ kỹ rồi!”
Ban đầu, hiệu trưởng Vi Quốc Học còn lo lắng liệu việc xếp học sinh đứng đầu toàn trường vào lớp bảy, nơi tập trung một đám học sinh bất hảo, có thích hợp hay không. Nhưng khi thấy sự che chở của chủ nhiệm lớp dành cho Liêu Tinh Thần, ông lập tức yên tâm một trăm hai mươi phần trăm.
Vi Quốc Học vốn dĩ chẳng quan tâm Liêu Tinh Thần có phải hotboy hay không. Nói không ngoa, đến giờ ông còn chưa nhìn rõ mặt mũi tên nhóc họ Liêu này ra sao.
Đây là lần đầu tiên có người dám chủ động tìm đường chết vào lúc hắn đang tức giận như vậy.
Chu Khải từng tuyên bố, chỉ cần có ông ở đây, Liêu Tinh Thần sẽ mãi là ngôi sao sáng nhất trong dải ngân hà Thế Ninh này, những kẻ khác chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn, không được phép khinh nhờn. Chuyện thổ lộ tỏ tình hay đại loại thế, đừng hòng nghĩ tới.
Tính cách anh trầm tĩnh, thường xuyên ngồi yên một chỗ trong phòng học cả ngày. Bộ đồng phục Thế Ninh tràn đầy sức sống thanh xuân khi khoác lên người anh lại toát lên vài phần khí chất của một "lão cán bộ" đứng đắn.
Thứ nhất, gần đây ông không dạy ở lớp bảy. Thứ hai, lớp một và lớp bảy vừa vặn nằm trên vị trí đường chéo của tòa nhà, dù đi từ hướng nào đến cũng là khoảng cách xa nhất.
Vì thế, đây là lần đầu tiên trong lịch sử trường học có hai hotboy cùng tại vị.
“Còn nữa, cái gì gọi là bộ dạng không kém hả, Liêu Tinh Thần rõ ràng cũng là một trong các hotboy đấy.”
Chủ nhiệm lớp hai thay Vi Quốc Học chỉnh lại câu từ cho đúng. Cô nhớ lại cuộc thi tranh giành vị trí hotboy năm ngoái rầm rộ ồn ào đến mức nào, trong lòng không khỏi cảm thán một câu: Thanh xuân thật sự có thể làm được mọi thứ.
Tô Tần vẫn còn đang bận chửi rủa ở phía kia, hắn nghiêng người ngồi trên bàn, chân phải giẫm lên ghế, trong mắt tràn đầy sự tàn bạo. Thấy đã sắp đến giờ vào học nhưng các bạn học trong lớp đều tránh xa hắn, không dám tùy tiện gây ra bất cứ tiếng động nào để tránh bị "đạn lạc" bắn trúng.
Mỗi trường học đều có truyền thống bầu chọn hotboy. Những lần bình chọn trước đây của Thế Ninh luôn có người chiến thắng áp đảo. Nhưng lần này, vì nhóm Triều Dương mà xuất hiện một cuộc tranh đua khốc liệt, với hai ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu hotboy là —— Tô Tần và Liêu Tinh Thần.
Lâm Tử và lão Cao là bạn học, cũng là đàn em dưới trướng Tô Tần từ cấp hai. Trải qua một năm sớm tối chơi chung, bọn họ thực sự quý mến "người hầu nhỏ" mới đến đó.
Để tranh giành vị trí thứ nhất, những người ủng hộ hai bên còn dùng đến cả biểu ngữ, lôi kéo tất cả học sinh các khối đến bỏ phiếu. Sự chú ý trên diễn đàn trường và các poster thậm chí còn cao hơn cả cuộc bình chọn của hội học sinh.
Kiểu người hoàn toàn đối lập nhau.
Đó cũng là chỗ đặc biệt của Triều Dương.
Vị đại ca này quả thực vô cùng hung hăng.
Ngược lại, Liêu Tinh Thần có mái tóc dài hơi xoăn màu nâu nhạt, các đường nét trên khuôn mặt thanh tú, có phần nữ tính.
Mà Liêu Tinh Thần thì suốt ngày ru rú trong lớp, đại loại là ỷ vào việc bản thân có thành tích quá tốt, còn có Chu Khải dung túng cho phép nên cực ít tham gia các hoạt động thể dục, so với động vật quý hiếm còn khó nhìn thấy hơn kìa.
“Cậu hỏi câu này không phải là quá thừa rồi sao, lớp trưởng của chúng ta yếu đuối thế kia, một quyền của Tô Tần cũng có thể làm cậu ấy ngất xỉu ấy chứ…”
“Nghe thấy không? Lớp trưởng yếu đuối.”
Hai người này một kẻ hư hỏng, một kẻ nội liễm, hấp dẫn không ít fan bỏ phiếu.
Lúc đó, Triều Dương chính là người ủng hộ trung thành nhất của Tô Tần. Cậu hăng hái nhiệt tình làm băng rôn hay vận động phiếu bầu cho hắn, thổi phồng nhan sắc của "badboy" thành vẻ đẹp chỉ trên trời mới có, dưới đất thì không. Một bài văn tám trăm chữ cũng không đủ để cậu phát huy trí tưởng tượng.
Mọi người xung quanh khẽ kinh hô một tiếng.
Tô Tần tức thì tức, nhưng trong lòng vẫn sợ lão Chu. Hắn đạp một cái đá văng cái bàn phía sau, hùng hùng hổ hổ rời khỏi lớp học.
Mà cũng chính trong lần đó, cả trường mới biết bên cạnh Tô Tần có một "người hầu nhỏ".
Liêu Tinh Thần lướt qua bóng dáng của Tô Tần, chậm rãi sửa sang lại cổ áo bị kéo đến xộc xệch. Anh vượt qua bàn học đến trước mặt lão Cao, vẻ mặt không chút thay đổi nói: “Bài tập hè.”
Dáng người anh không quá nổi bật, cao khoảng 1m78, nhưng khuôn mặt trắng trẻo, dịu dàng lại bổ sung hoàn hảo cho vẻ ngoài ấy.
Anh còn thích cười, rất được lòng mọi người.
Không khí trong phòng học nháy mắt trở nên cực kỳ căng thẳng, cuộc chiến dường như bước vào giai đoạn cao trào.
Cuộc bình chọn hotboy này giằng co suốt một tuần liền, cuối cùng số phiếu của cả hai vẫn bất phân thắng bại. Thấy cuộc chiến có xu hướng kéo dài thêm, mà kỳ thi tháng lại sắp đến, nhà trường đành phải ra mặt can thiệp, yêu cầu dừng lại.
Kiểu Tô Tần thích là người điềm đạm, không màng danh lợi, còn Triều Dương thì quá ồn ào náo nhiệt.
Trong lúc tức giận, hắn dễ gây liên lụy cho người vô tội nhất. Trước kia, có người không cẩn thận chạm phải "kíp nổ" của hắn, sau đó bị đánh một trận đến mức không thể đi học.
Liêu Tinh Thần và Tô Tần đều học chung lớp bảy, tính cách trái ngược nhau nhưng chỗ ngồi lại gần nhau, nên mọi người gọi họ là bộ đôi "văn võ song toàn" của Thế Ninh.
Hotboy hệ “võ” là kẻ hung hăng, một lời không hợp là sẵn sàng động thủ, chẳng mấy ai có gan thích hắn. Hotboy hệ “văn” lại càng khác biệt, tự thân tỏa ra hào quang, lại có lão Chu bảo vệ nên càng khó tiếp cận.
Anh còn cao hơn nửa cái đầu so với Tô Tần (người đã cao 1m80), không chút để ý hạ tầm mắt nhìn xuống, mơ hồ hiện ra ý tứ miệt thị và trào phúng.
Bộ đôi "văn võ song toàn" của Thế Ninh có giá trị nhan sắc cao nhất từ trước đến nay, nhưng cũng là cặp đôi khó dung hòa nhất.
Ấn tượng duy nhất của Vi Quốc Học về anh là mỗi lần có kết quả thi, anh luôn đứng đầu bảng, top 1 toàn khối, chẳng có gì mới lạ.
Tô Tần không phải một tên lưu manh bình thường, hắn từng đặc biệt tập luyện tán thủ mấy năm, quyền cước rất vững vàng. Nếu "nhóc người hầu" bị hắn tóm được như lời hắn nói, e rằng sẽ phải nhập viện mất.
“Không biết có phải chỉ mình tôi thấy không, nhưng tôi cảm thấy khí thế của lớp trưởng hình như nhỉnh hơn một chút đó.”
Cha mẹ của học sinh kia cũng làm ầm ĩ đến phòng hiệu trưởng, nhưng vẫn bị gia đình Tô Tần dùng tiền ém nhẹm, đại ca trường học vẫn ung dung như trước.
Nghĩ đến thành tích bét nhè của Triều Dương lớp mình, Vi Quốc Học chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Tô Tần đang lo không có người để xả giận, hắn nhảy xuống khỏi bàn, đưa tay túm chặt lấy cổ áo đối phương, ngang ngược nói: “Đ* m* mày không có mắt hả?”
Chẳng qua khi nghĩ đến hình ảnh đáng sợ của Chu Khải, ông liền vội gạt bỏ ý nghĩ không thực tế đó đi.
Trên đường đến văn phòng hiệu trưởng, trong đầu Vi Quốc Học lại lóe lên ý niệm: “Nếu người Triều Dương thích là Liêu Tinh Thần thì tốt quá rồi.”
Tô Tần khiêu khích liếc nhìn Liêu Tinh Thần một cái, ý muốn anh biết điều mà nhanh chóng cút đi chỗ khác, tránh bị một quyền của hắn đánh đến quỳ rạp trên mặt đất.
Người bình thường nếu bị hắn túm lấy uy hiếp như vậy, sớm đã mềm nhũn cả hai chân.
Bên người Tô Tần chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Bên kia, trong lớp bảy, nơi hai vị hotboy đang cư trú.
Sau khi bị người khác dắt mũi quay về phòng học mà chẳng hiểu chuyện gì, Tô Tần càng nghĩ càng tức giận. Đây là lần đầu tiên hắn bị người khác đùa giỡn trước mặt nhiều người như vậy.
Lớp bảy là lớp xa văn phòng nhất, giáo viên đến cần chút thời gian, nên tất cả mọi người đều giả vờ thành người gỗ, yên lặng chờ giáo viên bộ môn đến cứu mạng.
Tô Tần cảm thấy mặt mũi trong lẫn ngoài đều bị Triều Dương đem ra chơi đùa sạch sẽ. Hắn dùng sức nện một quyền xuống mặt bàn, một tiếng động lớn vang lên.
Đối mặt với Tô Tần đang làm ầm ĩ, Liêu Tinh Thần không nói gì nhưng cũng không cử động, chỉ rũ mắt nhìn.
Chết tiệt! Sao lại cảm thấy tên này còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần so với Tô Tần vậy!
Nhưng Liêu Tinh Thần hoàn toàn không có vẻ gì là bị dọa sợ.
Bên người Tô Tần chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Liêu Tinh Thần và Tô Tần đều học chung lớp bảy, tính cách trái ngược nhau nhưng chỗ ngồi lại gần nhau, nên mọi người gọi họ là bộ đôi "văn võ song toàn" của Thế Ninh.
Nhưng Triều Dương là người đặc biệt nhất và cũng kiên trì lâu dài nhất.
Dù Triều Dương thể hiện tình cảm theo cách nào thì cũng không giống người bình thường, lại không giỏi che giấu cảm xúc, nên rất dễ bị người khác đoán ra.
Tô Tần lập tức bị biểu cảm này của anh chọc tức điên.
Vì thế, sáng nay khi cậu thần thần bí bí đòi Tô Tần phải đến vũ đài ngôi sao bằng được, Tô Tần chẳng cần đoán cũng biết cậu muốn tỏ tình.
Lão Chu coi Liêu Tinh Thần như bảo bối thế nào, người trong lớp bảy đều có thể cảm nhận được rõ ràng nhất.
Tô Tần cảm thấy mặt mũi trong lẫn ngoài đều bị Triều Dương đem ra chơi đùa sạch sẽ. Hắn dùng sức nện một quyền xuống mặt bàn, một tiếng động lớn vang lên.
Chẳng qua Tô Tần không có ý định đón nhận tình cảm của Triều Dương, bởi vì Triều Dương không phải kiểu người hắn thích.
Dáng người cậu không quá nổi bật, cao khoảng 1m78, nhưng khuôn mặt trắng trẻo, dịu dàng lại bổ sung hoàn hảo cho vẻ ngoài ấy.
Kiểu Tô Tần thích là người điềm đạm, không màng danh lợi, còn Triều Dương thì quá ồn ào náo nhiệt.
Trên đường đến văn phòng hiệu trưởng, trong đầu Vi Quốc Học lại lóe lên ý niệm: “Nếu người Triều Dương thích là Liêu Tinh Thần thì tốt quá rồi.”
Nhưng hắn lại rất hưởng thụ những lúc Triều Dương quấn quýt bên mình, mang theo sự mê luyến gần như điên cuồng và tình yêu nóng bỏng.
Đó cũng là chỗ đặc biệt của Triều Dương.
Tô Tần cảm thấy khi Triều Dương ở bên cạnh, cậu giống như một cây cỏ dại không có tính khí, dù có bị giày vò, dẫm đạp bao nhiêu cũng sẽ ngoan cường bám lấy hắn.
Vĩnh viễn không thể đuổi đi được.
Thế nhưng, Tô Tần không ngờ rằng một cây cỏ dại vốn chẳng biết tức giận lại đột nhiên nổi điên, không hiểu vì sao lại cắt đứt quan hệ với hắn.
Vĩnh viễn không thể đuổi đi được.
Tô Tần nghĩ mãi rồi bỗng nhớ đến hình dáng Triều Dương quay lưng bỏ đi lúc ấy, một bóng lưng tiêu sái.
Chưa từng có ai đối xử với hắn như vậy.
Nhưng Triều Dương là người đặc biệt nhất và cũng kiên trì lâu dài nhất.
Mặc dù Triều Dương thể hiện tình cảm theo cách nào thì cũng không giống người bình thường, lại không giỏi che giấu cảm xúc, nên rất dễ bị người khác đoán ra.
Bọn họ có chút không đành lòng.
Nhưng bọn họ cũng không dám cãi lại mệnh lệnh của đại ca. Vì vậy, lão Cao nháy mắt ra hiệu cho Lâm Tử lén gửi tin nhắn cho "nhóc người hầu", nhắc nhở cậu sau khi tan học thì chuồn nhanh lên.
Có một học sinh cẩn thận chú ý thấy, từ lúc Tô Tần trở về phòng học đến giờ, người nọ vẫn luôn liên tục làm việc của mình, không hề ngừng nghỉ, cứ như thể ngọn lửa giận ngút trời của vị đại ca kia căn bản chẳng thể lan đến chỗ anh.
Chỉ thấy dưới cái nhìn chăm chú của mấy chục đôi mắt, anh bưng theo một chồng vở thong dong đứng lại trước mặt Tô Tần: “Bài tập hè.”
Giọng điệu anh nói chuyện cũng rất bình tĩnh.
“Mẹ ơi, lớp trưởng thật là dũng cảm quá, lúc này mà cũng dám lao đầu vào họng súng… Không biết là thật sự không biết sợ hay không có mắt nhìn nữa.”
“Có lẽ đây mới là thế giới của người học giỏi, trong mắt họ chỉ có mỗi bài tập hè… Cái gì mà đại ca trường hay gì đó, tất cả chỉ là mây bay.”
“Không biết có phải chỉ mình tôi thấy không, nhưng tôi cảm thấy khí thế của lớp trưởng hình như nhỉnh hơn một chút đó.”
“Tôi cũng có cảm giác đó. Cậu nói xem nếu hai người họ thật sự lao vào đánh nhau thì ai sẽ thắng?”
“Cậu hỏi câu này không phải là quá thừa rồi sao, lớp trưởng của chúng ta yếu đuối thế kia, một quyền của Tô Tần cũng có thể làm cậu ấy ngất xỉu ấy chứ…”
“Nghe thấy không? Lớp trưởng yếu đuối.”
Đối mặt với Tô Tần đang làm ầm ĩ, Liêu Tinh Thần không nói gì nhưng cũng không cử động, chỉ rũ mắt nhìn.
Hotboy hệ “võ” là kẻ hung hăng, một lời không hợp là sẵn sàng động thủ, chẳng mấy ai có gan thích hắn. Hotboy hệ “văn” lại càng khác biệt, tự thân tỏa ra hào quang, lại có lão Chu bảo vệ nên càng khó tiếp cận.
Anh còn cao hơn nửa cái đầu so với Tô Tần (người đã cao 1m80), không chút để ý hạ tầm mắt nhìn xuống, mơ hồ hiện ra ý tứ miệt thị và trào phúng.
Tô Tần lập tức bị biểu cảm này của anh chọc tức điên.
Liên tục bị hai người làm mất mặt trước mặt tất cả mọi người, trong đó còn có một kẻ luôn là học sinh tốt nhu nhược, chỉ số tức giận của Tô Tần trực tiếp đạt tới đỉnh điểm. Hắn mắng một câu thô tục, giơ nắm đấm lên chuẩn bị ra tay.
Lão Cao tay mắt lanh lẹ vội vàng ngăn lại: “Đại ca ơi không được đâu, đánh cậu ta xong lão Chu nhất định cũng sẽ không bỏ qua cho anh!”
“Đ*t m*!”
Tô Tần tức thì tức, nhưng trong lòng vẫn sợ lão Chu. Hắn đạp một cái đá văng cái bàn phía sau, hùng hùng hổ hổ rời khỏi lớp học.
Chẳng qua Tô Tần không có ý định đón nhận tình cảm của Triều Dương, bởi vì Triều Dương không phải kiểu người hắn thích.
Liêu Tinh Thần lướt qua bóng dáng của Tô Tần, chậm rãi sửa sang lại cổ áo bị kéo đến xộc xệch. Anh vượt qua bàn học đến trước mặt lão Cao, vẻ mặt không chút thay đổi nói: “Bài tập hè.”
Cứ như toàn bộ chuyện vừa xảy ra chỉ là một hồi ảo ảnh.
Lão Cao: “………”
Tô Tần nghĩ mãi rồi bỗng nhớ đến hình dáng Triều Dương quay lưng bỏ đi lúc ấy, một bóng lưng tiêu sái.
Trong lòng lão Cao bỗng dâng lên một cơn ớn lạnh.
Chết tiệt! Sao lại cảm thấy tên này còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần so với Tô Tần vậy!