Không còn thích nữa!

Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Hướng Dương nhận được tin nhắn của Rừng Cây, cậu đang nằm dài trên bàn nhắm mắt nghỉ ngơi, đầu thật sự rất đau nhức, đau như búa bổ.
Hướng Dương lắc đầu: “Không có.”
“Không phải thẹn thùng… ”
Những bạn học xung quanh cậu nhìn thấy cảnh Hướng Dương nằm úp không nhúc nhích đều nghĩ rằng vì vừa rồi cậu tỏ tình thất bại mà đang sầu khổ.
Thạch Thạch trăn trở suốt đường đi, vắt óc suy nghĩ cũng không tìm ra được lý do hợp lý nào cả, có lẽ tự thấy trí thông minh của mình không đủ dùng, nên cậu ta bèn quay sang tha thiết cầu xin học bá giúp đỡ: “Thần ca à, huynh nói xem, rốt cuộc trong bụng Hướng Dương đang ấp ủ điều gì vậy?”
Nghĩ lại cảnh tượng đại ca trường xông đến cửa lớp để bắt người, Thạch Thạch vẫn thấy sợ hãi như cũ, cậu ta tặc lưỡi hai tiếng rồi lắc đầu: “Lần này Hướng Dương đúng là tự chuốc họa vào thân rồi.”
Dù sao tất cả mọi người đều biết rõ cậu yêu Tra Nam Tồi đến mức khắc cốt ghi tâm mà.
Vì vậy, buổi trưa vừa tan học là cậu trốn biệt tăm, buổi chiều trước khi vào tiết học mới đến lớp, buổi tối thì khỏi nói, cậu ta trốn luôn tất cả các tiết tự học tối.
Nửa tiếng nghỉ giữa giờ vẫn chưa kết thúc, xung quanh vang lên những tiếng ồn ào không dứt, tiếng bước chân giẫm trên sàn nhà, tiếng đùa giỡn rượt đuổi nhau trên hành lang, xa hơn chút nữa là tiếng đánh cầu mờ nhạt vọng đến từ sân thể dục…
Hướng Dương từ nhỏ đã mê cái đẹp, nhìn thấy là dán mắt vào ngay, dù có cột trâu cũng không kéo đi được, nhất định phải sờ tận tay mới chịu thôi. Mọi người trong khu nhà đều biết rõ cái tính này của cậu.
Nói tóm lại, những hành động của Hướng Dương đều là thứ mà Liêu Ngôi Sao không thể giải thích nổi.
Đối diện với lớp 11-1 vừa vặn là văn phòng của các lão sư, chỉ cần có tiếng động nhỏ cũng có thể làm kinh động đến các lão sư chủ nhiệm, cho nên nếu Tra Nam Tồi muốn cùng Hướng Dương “nói chuyện rõ ràng” thì chỉ có thể chờ đến khi tan học mà thôi.
Những âm thanh này thật sự quá mức chân thực, chân thực đến mức không thể nào là cảnh trong mơ được.
Dám làm mất hết thể diện của đại ca trường trước mặt bàn dân thiên hạ, ăn gan hùm mật gấu cũng không có tên nào dám làm ra loại chuyện ngu ngốc như thế.
Hướng Dương cảm nhận được rõ ràng cảm giác lạnh lẽo từ trên mặt bàn, trong nháy mắt có chút hoang mang: Mọi chuyện rốt cuộc sao lại thế này?
Phía sau phòng học vang lên một tiếng kêu dài.
Lòng tự trọng của một người đều có giới hạn, kiếp trước vì người nào đó mà chẳng cần thể diện, chỉ toàn làm những chuyện ngu xuẩn, hiện tại hãy để mọi thứ dừng lại ở kiếp trước đi.
Chẳng lẽ cậu nằm trên sàn nhà trong phòng bảo vệ mà mơ giấc mộng này?
Hướng Dương bị cậu ta vỗ một cái khiến cậu nhe răng trợn mắt, cơn đau truyền từ bả vai khiến cho cậu hoàn toàn xác định rằng bản thân không phải đang nằm mơ.
Ký ức của Hướng Dương có chút hỗn loạn.
Hoặc có thể nói rằng, không có ấn tượng tốt đẹp gì.
Cả đời này tuyệt đối không quay đầu lại.
Vào lúc này ở cửa sau lớp một bỗng có một người hét lớn xông vào.
Thạch Thạch ngáp ngắn ngáp dài giơ đèn pin soi cho Hướng Dương, nghe xong những lời này cả người cậu ta liền run rẩy, trong lòng không khỏi cảm thấy người huynh đệ này thật sự yêu đến khắc cốt ghi tâm rồi.
“Mẹ kiếp, không phải cậu nói chờ đến lúc tan học mới đi tỏ tình sao?”
Thạch Thạch từ người khác nghe ngóng được “việc làm vĩ đại” của Hướng Dương lúc nãy, bỏ cả việc đá bóng, vội vàng dùng tốc độ thần thánh lao thẳng về phía phòng học, cậu ta dựng Hướng Dương dậy từ trên bàn.
Nửa tiếng nghỉ giữa giờ vẫn chưa kết thúc, xung quanh vang lên những tiếng ồn ào không dứt, tiếng bước chân giẫm trên sàn nhà, tiếng đùa giỡn rượt đuổi nhau trên hành lang, xa hơn chút nữa là tiếng đánh cầu mờ nhạt vọng đến từ sân thể dục…
Cậu đè cơn choáng váng xuống, nắm chặt lấy cánh tay của Thạch Thạch, sau đó dùng toàn bộ sức lực của bản thân mà nhéo một cái thật mạnh.
“Mẹ kiếp, không phải cậu nói chờ đến lúc tan học mới đi tỏ tình sao?”
Một nữ sinh nhỏ bé vô tội bị chặn đường, vừa nhìn thấy là Tra Nam Tồi thì lập tức đỏ mặt, đồng thời cũng vừa cảm thấy lạnh vừa sợ hãi: “Triều, Hướng Dương ư? Cậu ấy đã đi từ sớm rồi…”
“Người đó sớm đã không còn là người trong lòng ta nữa!” Ngay cả tên cũng không muốn nhắc đến.
Tra Nam Tồi tùy tiện chặn một người lại, cả khuôn mặt đều đen sì: “Cậu ta đâu?”
“Tại sao lại thay đổi vào lúc nghỉ giữa giờ thế này?”
“………”
Dù sao tất cả mọi người đều biết rõ cậu yêu Tra Nam Tồi đến mức khắc cốt ghi tâm mà.
“Hơn nữa nghe nói cậu làm trò trước mặt mọi người, vứt sạch thể diện của Tra Nam Tồi đi hả?”
Sau khi nhận rõ được sự thật này, vừa quay đầu lại thấy ngay tin nhắn nhắc cậu mau chóng chuồn đi khi tan học của Rừng Cây gửi đến, trong lòng Hướng Dương liền thót tim.
“Cậu là đang đi tỏ tình hay đi tìm đường chết thế?”
Bởi vì đại viện gần sát bệnh viện nên luôn cấm khói cấm lửa, quản lý cực kì nghiêm ngặt.
Hướng Dương bị cậu ta lay qua lay lại đến trắng bệch cả mặt, càng có cảm giác buồn nôn, trong đầu còn theo đó nhảy ra một ý nghĩ kỳ lạ vớ vẩn nữa chứ.
Ngoại trừ “trong đầu chỉ có yêu đương”, “văn dốt võ nát” và “suốt ngày không có việc gì làm cũng chẳng biết đang làm cái gì” ra thì hắn ta lại chỉ có một ấn tượng vô cùng sâu sắc với Hướng Dương.
“Điên rồi?”
Thạch Thạch đứng ngay bên cạnh bị dọa sởn hết da gà rồi.
Thạch Thạch hỏi một tràng bảy tám câu hỏi chẳng ngừng nghỉ.
“Cho nên mới nói tỏ tình theo cách bình thường không được à? Không nên biến mọi chuyện thành thế này chứ.”
Hướng Dương bị cậu ta lay qua lay lại đến trắng bệch cả mặt, càng có cảm giác buồn nôn, trong đầu còn theo đó nhảy ra một ý nghĩ kỳ lạ vớ vẩn nữa chứ.
Cậu đè cơn choáng váng xuống, nắm chặt lấy cánh tay của Thạch Thạch, sau đó dùng toàn bộ sức lực của bản thân mà nhéo một cái thật mạnh.
Phía sau phòng học vang lên một tiếng kêu dài.
Khuôn mặt Thạch Thạch bị đau đến biến dạng, cậu ta nhảy dựng lên chửi ầm ĩ: “Mẹ kiếp, đầu óc cậu có bệnh à? Vô duyên vô cớ nhéo tôi làm gì hả?”
Vẻ mặt Hướng Dương hoảng hốt đáp: “Ta muốn xác nhận xem bản thân không phải đang nằm mơ…”
Vẻ mặt Hướng Dương hoảng hốt đáp: “Ta muốn xác nhận xem bản thân không phải đang nằm mơ…”
Thạch Thạch nghe xong đầu tiên là sửng sốt, sau khi kịp phản ứng lại thì lật tay vỗ cái bốp lên vai cậu, không hề nương tay: “Chết tiệt, nằm mơ thì không phải nên tự đánh mình để xác nhận à?”
Hắn ta và cậu vốn dĩ không phải là người của cùng một thế giới.
Chào cờ là dựa theo thứ tự lớp để xếp hàng, lớp bảy vừa vặn xếp ở phía sau lớp một, buổi sáng lúc Hướng Dương luyên thuyên một đống lời điên rồ này còn trắng trợn quay đầu lại ngắm Tra Nam Tồi, không chút che giấu nào, những bạn bè xung quanh cậu nghe thấy cũng không nhịn được che miệng lại cười trộm đó.
Hướng Dương bị cậu ta vỗ một cái khiến cậu nhe răng trợn mắt, cơn đau truyền từ bả vai khiến cho cậu hoàn toàn xác định rằng bản thân không phải đang nằm mơ.
Vì tránh cho việc xảy ra xung đột với Tra Nam Tồi, ngay khi tiếng chuông tan học vừa reo lên thì Hướng Dương lập tức chuồn thẳng đi.
Thạch Thạch nhớ lại hình ảnh đêm đó, nào là cây vạn tuế, nào là mùi thuốc lá sống động như thật, trêu chọc nói: “Không phải cậu bảo phải ở bên nhau thật lâu dài hả? Cậu không đợi ngày cây vạn tuế nở hoa nữa hở?”
Nếu không phải đang mơ, vậy thì chỉ còn một khả năng —— bởi vì một lý do không rõ nào đó mà cậu được sống lại, mà còn trở về thời điểm cậu vừa mới mười bảy tuổi.
“Rốt cuộc thì tại sao cậu lại làm vậy chứ? Thẹn thùng hả?”
Sau khi nhận rõ được sự thật này, vừa quay đầu lại thấy ngay tin nhắn nhắc cậu mau chóng chuồn đi khi tan học của Rừng Cây gửi đến, trong lòng Hướng Dương liền thót tim.
Sân khấu ngôi sao, thư tình, đưa nhầm người… Nghĩ lại toàn bộ những gì cậu vừa mới làm xong.
Một lần Vi Quốc Học đi tuần tra ngang qua, nhìn thấy vị trí phía cuối lớp trống không, suýt nữa tức đến nổ phổi luôn rồi.
Đêm đó trời khuya gió mạnh, cả bầu trời không có lấy một ngôi sao.
Sắc mặt Hướng Dương trở nên trắng bệch ngay lập tức, giọng nói cũng run rẩy: “Mẹ ơi, tao chết chắc rồi.”
Tiếng chuông kết thúc thời gian nghỉ giữa giờ vang lên, Thạch Thạch kéo ghế ở bàn trên ra ngồi xuống, cậu ta vội vã chạy về nên người đầm đìa mồ hôi, một bên cầm lấy sách giáo khoa dùng làm quạt gió một bên chế nhạo Hướng Dương.
Hóa ra ông mất công mắng cả buổi sáng chỉ là công cốc!
“Cậu chắc chắn xong đời rồi, cái tên Tra Nam Tồi đó chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.”
Tiếng chuông kết thúc thời gian nghỉ giữa giờ vang lên, Thạch Thạch kéo ghế ở bàn trên ra ngồi xuống, cậu ta vội vã chạy về nên người đầm đìa mồ hôi, một bên cầm lấy sách giáo khoa dùng làm quạt gió một bên chế nhạo Hướng Dương.
Dám làm mất hết thể diện của đại ca trường trước mặt bàn dân thiên hạ, ăn gan hùm mật gấu cũng không có tên nào dám làm ra loại chuyện ngu ngốc như thế.
Hướng Dương thích Tra Nam Tồi bao nhiêu, Hướng Dương theo đuổi Tra Nam Tồi mãnh liệt như thế nào, Tra Nam Tồi là nước xuân, lửa tình, ánh sáng, tia điện của Hướng Dương…
Những bạn học xung quanh cậu nhìn thấy cảnh Hướng Dương nằm úp không nhúc nhích đều nghĩ rằng vì vừa rồi cậu tỏ tình thất bại mà đang sầu khổ.
“Rốt cuộc thì tại sao cậu lại làm vậy chứ? Thẹn thùng hả?”
Ngoại trừ lý do này ra, Thạch Thạch không còn nghĩ ra được lời giải thích nào nữa.
“Lúc này mới vừa hết thời gian hai tiết học thôi, cậu không thích hắn ta nữa rồi?”
“Không phải thẹn thùng… ”
Khuôn mặt Thạch Thạch bị đau đến biến dạng, cậu ta nhảy dựng lên chửi ầm ĩ: “Mẹ kiếp, đầu óc cậu có bệnh à? Vô duyên vô cớ nhéo tôi làm gì hả?”
Hướng Dương lại nằm bò ra bàn, vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc, cậu ấp úng đáp: “Ta chỉ là… không thích hắn ta nữa.”
Thạch Thạch hiểu quá rõ nỗi ám ảnh của Hướng Dương đối với Tra Nam Tồi.
Lòng tự trọng của một người đều có giới hạn, kiếp trước vì người nào đó mà chẳng cần thể diện, chỉ toàn làm những chuyện ngu xuẩn, hiện tại hãy để mọi thứ dừng lại ở kiếp trước đi.
Cậu chân trước vừa mới đi, Tra Nam Tồi nổi giận từ trưa đến giờ liền xuất hiện ngay cửa sau của lớp một, bên cạnh có Rừng Cây và lão Cao đi theo.
“Đột nhiên thế á?”
Kết hợp với những việc làm mà Hướng Dương gây ra trong năm ngoái, có đánh chết Thạch Thạch cũng không thể nào tin được là cậu không còn thích Tra Nam Tồi nữa.
Những âm thanh này thật sự quá mức chân thực, chân thực đến mức không thể nào là cảnh trong mơ được.
Thạch Thạch giống như nghe thấy một chuyện cười khủng khiếp lắm vậy, cậu ta nhắc nhở Hướng Dương: “Sáng nay vào lúc chào cờ, cậu còn nói với tôi hắn chính là mặt trời của mình, là nguồn điện của cậu… Không có ai có thể thay thế vị trí của hắn ta trong lòng cậu được.”
Bảo hắn ta đi suy đoán xem trong bụng Hướng Dương rốt cuộc giấu loại thuốc gì, còn không bằng ngồi làm thêm vài bộ đề thi toán học, nó còn có ý nghĩa hơn đấy.
Học bá trầm mặc không trả lời, sắc mặt cũng không được tốt cho lắm.
Tra Nam Tồi: “…”
“Lúc này mới vừa hết thời gian hai tiết học thôi, cậu không thích hắn ta nữa rồi?”
Thạch Thạch giống như nghe thấy một chuyện cười khủng khiếp lắm vậy, cậu ta nhắc nhở Hướng Dương: “Sáng nay vào lúc chào cờ, cậu còn nói với tôi hắn chính là mặt trời của mình, là nguồn điện của cậu… Không có ai có thể thay thế vị trí của hắn ta trong lòng cậu được.”
Chào cờ là dựa theo thứ tự lớp để xếp hàng, lớp bảy vừa vặn xếp ở phía sau lớp một, buổi sáng lúc Hướng Dương luyên thuyên một đống lời điên rồ này còn trắng trợn quay đầu lại ngắm Tra Nam Tồi, không chút che giấu nào, những bạn bè xung quanh cậu nghe thấy cũng không nhịn được che miệng lại cười trộm đó.
Thạch Thạch đứng ngay bên cạnh bị dọa sởn hết da gà rồi.
Ký ức của Thạch Thạch về đêm hôm đó vô cùng khắc sâu, hiện tại khi nhớ lại còn hết hồn.
“………”
Hắn ta không muốn nghe Thạch Thạch ở bên cạnh cứ lải nhải về chuyện của Hướng Dương, cũng không muốn quan tâm đối phương giấu thuốc gì.
Hướng Dương nghe xong cũng tự mình nổi lên một lớp da vịt, mẹ kiếp, cậu của quá khứ buồn nôn thế á?
Thạch Thạch nghe xong đầu tiên là sửng sốt, sau khi kịp phản ứng lại thì lật tay vỗ cái bốp lên vai cậu, không hề nương tay: “Chết tiệt, nằm mơ thì không phải nên tự đánh mình để xác nhận à?”
Cậu âm thầm mắng một câu ngu ngốc, cậu ta mặt phủ nhận: “Tôi không có nói như thế!”
Ký ức của Hướng Dương có chút hỗn loạn.
Hướng Dương cầm theo tờ giấy viết đầy tên của Tra Nam Tồi, ngồi xổm bên cạnh gốc cây vạn tuế, vừa đào đất vừa không ngừng lẩm bẩm: “Ta từ chỗ người khác nghe được rằng, nếu lấy tên của mình và người mình thích cùng đốt thành tro, sau đó chôn nó xuống dưới cây vạn tuế, năm sau mà cây nở hoa thì hai người chắc chắn có thể ở bên nhau thật lâu dài.”
“Người đó sớm đã không còn là người trong lòng ta nữa!” Ngay cả tên cũng không muốn nhắc đến.
“Cậu chắc chắn xong đời rồi, cái tên Tra Nam Tồi đó chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.”
Vẻ mặt Thạch Thạch tràn ngập vẻ hoài nghi: “Cậu thay đổi đối tượng thầm mến à?”
Cậu âm thầm mắng một câu ngu ngốc, cậu ta mặt phủ nhận: “Tôi không có nói như thế!”
Thạch Thạch từ người khác nghe ngóng được “việc làm vĩ đại” của Hướng Dương lúc nãy, bỏ cả việc đá bóng, vội vàng dùng tốc độ thần thánh lao thẳng về phía phòng học, cậu ta dựng Hướng Dương dậy từ trên bàn.
Hướng Dương lắc đầu: “Không có.”
Thạch Thạch trợn trắng mắt: “Vậy cậu nói nhảm nhí gì vậy.”
Lửa giận của thiếu niên ngỗ ngược, không phải có thể dễ dàng dập tắt được đâu.
Hướng Dương từ nhỏ đã mê cái đẹp, nhìn thấy là dán mắt vào ngay, dù có cột trâu cũng không kéo đi được, nhất định phải sờ tận tay mới chịu thôi. Mọi người trong khu nhà đều biết rõ cái tính này của cậu.
Thạch Thạch và Hướng Dương lớn lên từ nhỏ cùng với nhau, gắn bó suốt mười năm trời, vô cùng rõ ràng cái tính mê sắc đẹp từ bé này, nhìn người vĩnh viễn chỉ chú trọng bề ngoài, mặc kệ là đen hay trắng.
“Hơn nữa nghe nói cậu làm trò trước mặt mọi người, vứt sạch thể diện của Tra Nam Tồi đi hả?”
Nếu như không phải ba mẹ của hai nhà thân thiết với nhau, thường xuyên tổ chức các buổi tụ tập liên hoan này nọ, ngay cả ánh mắt hắn ta cũng lười đưa cho đối phương.
Hồi lớp mười khi vừa thấy Tra Nam Tồi liền yêu từ cái nhìn đầu tiên cũng bởi vì nhan sắc của đối phương vừa vặn hợp với gu thẩm mỹ của cậu.
Cho nên trừ khi có một người nào đó có thể áp chế được Tra Nam Tồi xuất hiện, nếu không Hướng Dương chắc chắn sẽ không buông tha dễ dàng như vậy.
Vẻ mặt Thạch Thạch tràn ngập vẻ hoài nghi: “Cậu thay đổi đối tượng thầm mến à?”
Thạch Thạch hiểu quá rõ nỗi ám ảnh của Hướng Dương đối với Tra Nam Tồi.
Không nói đâu xa xôi, đợt học bù hồi nghỉ hè đây, trước đó Hướng Dương còn chưa có quyết định chính thức thổ lộ với Tra Nam Tồi, đã nửa đêm nửa hôm lôi kéo cậu ta đến vườn hoa trong khu nhà để lén lút “thực hiện”.
Trên thực tế, về vị hàng xóm ở lầu trên này, hiểu biết của Liêu Ngôi Sao về cậu ta cũng chẳng có bao nhiêu.
Hướng Dương nghe xong cũng tự mình nổi lên một lớp da vịt, mẹ kiếp, cậu của quá khứ buồn nôn thế á?
Ký ức của Thạch Thạch về đêm hôm đó vô cùng khắc sâu, hiện tại khi nhớ lại còn hết hồn.
Đêm đó trời khuya gió mạnh, cả bầu trời không có lấy một ngôi sao.
Cuộc đời cậu vất vả lắm mới có thể quay lại, cũng không nên dây dưa vào rắc rối với Tra Nam Tồi nữa chứ.
Từ Ninh Bình đạp xe về khu nhà Giang Hồ, ước chừng mất khoảng mười lăm phút đi xe, Thạch Thạch nói liên miên cằn nhằn suốt cả đường, tất cả đều liên quan đến Hướng Dương hết.
Hướng Dương cầm theo tờ giấy viết đầy tên của Tra Nam Tồi, ngồi xổm bên cạnh gốc cây vạn tuế, vừa đào đất vừa không ngừng lẩm bẩm: “Ta từ chỗ người khác nghe được rằng, nếu lấy tên của mình và người mình thích cùng đốt thành tro, sau đó chôn nó xuống dưới cây vạn tuế, năm sau mà cây nở hoa thì hai người chắc chắn có thể ở bên nhau thật lâu dài.”
Nếu không phải đang mơ, vậy thì chỉ còn một khả năng —— bởi vì một lý do không rõ nào đó mà cậu được sống lại, mà còn trở về thời điểm cậu vừa mới mười bảy tuổi.
Bởi vì đại viện gần sát bệnh viện nên luôn cấm khói cấm lửa, quản lý cực kì nghiêm ngặt.
“Điên rồi?”
Thạch Thạch ngáp ngắn ngáp dài giơ đèn pin soi cho Hướng Dương, nghe xong những lời này cả người cậu ta liền run rẩy, trong lòng không khỏi cảm thấy người huynh đệ này thật sự yêu đến khắc cốt ghi tâm rồi.
Cả đời này tuyệt đối không quay đầu lại.
Thạch Thạch nhớ lại hình ảnh đêm đó, nào là cây vạn tuế, nào là mùi thuốc lá sống động như thật, trêu chọc nói: “Không phải cậu bảo phải ở bên nhau thật lâu dài hả? Cậu không đợi ngày cây vạn tuế nở hoa nữa hở?”
Hướng Dương biết rõ năm đó mình đã làm ra bao nhiêu chuyện ngu ngốc, nhưng không ngờ lại có thể ngốc đến mức độ này. Cậu che mặt kêu khóc: “Mẹ kiếp, cậu đừng có nói nữa…”
Sân khấu ngôi sao, thư tình, đưa nhầm người… Nghĩ lại toàn bộ những gì cậu vừa mới làm xong.
Còn nữa không phải trôi qua thời gian hai tiết học, mà là mười năm.
Kết thúc giờ tự học buổi tối, Thạch Thạch và Liêu Ngôi Sao cùng nhau đạp xe về nhà.
Nhưng Hướng Dương không biết nên nói như thế nào cho Thạch Thạch hiểu, chỉ có thể nói ấp úng: “Dù sao chính là không thích nữa.”
Về sau cũng sẽ không thích lại.
Cuộc đời cậu vất vả lắm mới có thể quay lại, cũng không nên dây dưa vào rắc rối với Tra Nam Tồi nữa chứ.
Vì tránh cho việc xảy ra xung đột với Tra Nam Tồi, ngay khi tiếng chuông tan học vừa reo lên thì Hướng Dương lập tức chuồn thẳng đi.
Kiếp trước Hướng Dương ở bên cạnh Tra Nam Tồi ngây ngô suốt nhiều năm như vậy, đã sớm hiểu rõ cái tính thù dai báo oán của hắn ta như lòng bàn tay, chỉ có kẻ ngốc mới ngồi trong phòng học chờ chết.
Cậu chân trước vừa mới đi, Tra Nam Tồi nổi giận từ trưa đến giờ liền xuất hiện ngay cửa sau của lớp một, bên cạnh có Rừng Cây và lão Cao đi theo.
Một tên điên cuồng đến mức nửa đêm còn có thể đi đốt giấy ghi tên người mình thích rồi chôn xuống, làm sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy được?
“Cậu là đang đi tỏ tình hay đi tìm đường chết thế?”
Một nữ sinh nhỏ bé vô tội bị chặn đường, vừa nhìn thấy là Tra Nam Tồi thì lập tức đỏ mặt, đồng thời cũng vừa cảm thấy lạnh vừa sợ hãi: “Triều, Hướng Dương ư? Cậu ấy đã đi từ sớm rồi…”
Tra Nam Tồi: “…”
Đối diện với lớp 11-1 vừa vặn là văn phòng của các lão sư, chỉ cần có tiếng động nhỏ cũng có thể làm kinh động đến các lão sư chủ nhiệm, cho nên nếu Tra Nam Tồi muốn cùng Hướng Dương “nói chuyện rõ ràng” thì chỉ có thể chờ đến khi tan học mà thôi.
Tra Nam Tồi ba lần liên tục đến lớp một chặn người đều chỉ có thể tay không ra về, cả khuôn mặt đã đen sầm đến mức không thể đen hơn được nữa.
Kiếp trước Hướng Dương ở bên cạnh Tra Nam Tồi ngây ngô suốt nhiều năm như vậy, đã sớm hiểu rõ cái tính thù dai báo oán của hắn ta như lòng bàn tay, chỉ có kẻ ngốc mới ngồi trong phòng học chờ chết.
Cho nên trừ khi có một người nào đó có thể áp chế được Tra Nam Tồi xuất hiện, nếu không Hướng Dương chắc chắn sẽ không buông tha dễ dàng như vậy.
Nhất định là đang âm mưu một kế hoạch lớn lao nào đó!
Vì vậy, buổi trưa vừa tan học là cậu trốn biệt tăm, buổi chiều trước khi vào tiết học mới đến lớp, buổi tối thì khỏi nói, cậu ta trốn luôn tất cả các tiết tự học tối.
Hướng Dương lại nằm bò ra bàn, vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc, cậu ấp úng đáp: “Ta chỉ là… không thích hắn ta nữa.”
Một lần Vi Quốc Học đi tuần tra ngang qua, nhìn thấy vị trí phía cuối lớp trống không, suýt nữa tức đến nổ phổi luôn rồi.
Về sau cũng sẽ không thích lại.
Hóa ra ông mất công mắng cả buổi sáng chỉ là công cốc!
Thạch Thạch và Hướng Dương lớn lên từ nhỏ cùng với nhau, gắn bó suốt mười năm trời, vô cùng rõ ràng cái tính mê sắc đẹp từ bé này, nhìn người vĩnh viễn chỉ chú trọng bề ngoài, mặc kệ là đen hay trắng.
Tra Nam Tồi ba lần liên tục đến lớp một chặn người đều chỉ có thể tay không ra về, cả khuôn mặt đã đen sầm đến mức không thể đen hơn được nữa.
“Ôi, cậu không thấy biểu cảm kia của Tra Nam Tồi đâu, y như hung thần ác sát, cảm giác như ánh mắt cũng có thể bắn ra tia lửa vậy đó.”
Lúc Hướng Dương nhận được tin nhắn của Rừng Cây, cậu đang nằm dài trên bàn nhắm mắt nghỉ ngơi, đầu thật sự rất đau nhức, đau như búa bổ.
Ngoại trừ lý do này ra, Thạch Thạch không còn nghĩ ra được lời giải thích nào nữa.
Kết thúc giờ tự học buổi tối, Thạch Thạch và Liêu Ngôi Sao cùng nhau đạp xe về nhà.
Nghĩ lại cảnh tượng đại ca trường xông đến cửa lớp để bắt người, Thạch Thạch vẫn thấy sợ hãi như cũ, cậu ta tặc lưỡi hai tiếng rồi lắc đầu: “Lần này Hướng Dương đúng là tự chuốc họa vào thân rồi.”
“Cho nên mới nói tỏ tình theo cách bình thường không được à? Không nên biến mọi chuyện thành thế này chứ.”
Hồi lớp mười khi vừa thấy Tra Nam Tồi liền yêu từ cái nhìn đầu tiên cũng bởi vì nhan sắc của đối phương vừa vặn hợp với gu thẩm mỹ của cậu.
Lửa giận của thiếu niên ngỗ ngược, không phải có thể dễ dàng dập tắt được đâu.
Từ Ninh Bình đạp xe về khu nhà Giang Hồ, ước chừng mất khoảng mười lăm phút đi xe, Thạch Thạch nói liên miên cằn nhằn suốt cả đường, tất cả đều liên quan đến Hướng Dương hết.
Hướng Dương thích Tra Nam Tồi bao nhiêu, Hướng Dương theo đuổi Tra Nam Tồi mãnh liệt như thế nào, Tra Nam Tồi là nước xuân, lửa tình, ánh sáng, tia điện của Hướng Dương…
Kết hợp với những việc làm mà Hướng Dương gây ra trong năm ngoái, có đánh chết Thạch Thạch cũng không thể nào tin được là cậu không còn thích Tra Nam Tồi nữa.
Một tên điên cuồng đến mức nửa đêm còn có thể đi đốt giấy ghi tên người mình thích rồi chôn xuống, làm sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy được?
Chẳng lẽ cậu nằm trên sàn nhà trong phòng bảo vệ mà mơ giấc mộng này?
Nhất định là đang âm mưu một kế hoạch lớn lao nào đó!
Thạch Thạch vẫn luôn trăn trở suốt đường đi, vắt óc suy nghĩ cũng không tìm ra được lý do hợp lý nào cả, có lẽ tự thấy trí thông minh của mình không đủ dùng, nên cậu ta bèn quay sang tha thiết cầu xin học bá giúp đỡ: “Thần ca à, huynh nói xem, rốt cuộc trong bụng Hướng Dương đang ấp ủ điều gì vậy?”
Học bá trầm mặc không trả lời, sắc mặt cũng không được tốt cho lắm.
Thạch Thạch hỏi một tràng bảy tám câu hỏi chẳng ngừng nghỉ.
Hắn ta không muốn nghe Thạch Thạch ở bên cạnh cứ lải nhải về chuyện của Hướng Dương, cũng không muốn quan tâm đối phương giấu thuốc gì.
Trên thực tế, về vị hàng xóm ở lầu trên này, hiểu biết của Liêu Ngôi Sao về cậu ta cũng chẳng có bao nhiêu.
Ngoại trừ “trong đầu chỉ có yêu đương”, “văn dốt võ nát” và “suốt ngày không có việc gì làm cũng chẳng biết đang làm cái gì” ra thì hắn ta lại chỉ có một ấn tượng vô cùng sâu sắc với Hướng Dương.
Hoặc có thể nói rằng, không có ấn tượng tốt đẹp gì.
Chỉ có mỗi Hướng Dương là một thực thể không rõ, là một sinh vật kỳ lạ nằm ngoài phạm trù kiến thức của hắn ta.
Hắn ta và cậu vốn dĩ không phải là người của cùng một thế giới.
Nếu như không phải ba mẹ của hai nhà thân thiết với nhau, thường xuyên tổ chức các buổi tụ tập liên hoan này nọ, ngay cả ánh mắt hắn ta cũng lười đưa cho đối phương.
Hướng Dương cảm nhận được rõ ràng cảm giác lạnh lẽo từ trên mặt bàn, trong nháy mắt có chút hoang mang: Mọi chuyện rốt cuộc sao lại thế này?
Ở trong mắt Liêu Ngôi Sao, toàn bộ mọi hành vi cử chỉ của vạn vật trên thế gian này đều có nguyên tắc riêng của nó, chỉ cần tìm cho ra nguyên nhân, kết quả và động cơ của nó là được.
Chỉ có mỗi Hướng Dương là một thực thể không rõ, là một sinh vật kỳ lạ nằm ngoài phạm trù kiến thức của hắn ta.
Nói tóm lại, những hành động của Hướng Dương đều là thứ mà Liêu Ngôi Sao không thể giải thích nổi.
Bảo hắn ta đi suy đoán xem trong bụng Hướng Dương rốt cuộc giấu loại thuốc gì, còn không bằng ngồi làm thêm vài bộ đề thi toán học, nó còn có ý nghĩa hơn đấy.