Cố Sâm ôm hận, Lục Cận trở về

Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại

Cố Sâm ôm hận, Lục Cận trở về

Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi phiên đấu thầu diễn ra, Lục Cận bất ngờ rút lui, giúp Cố Sâm dễ dàng giành được dự án phát triển Tân Thành.
Khi tin Cố thị trúng thầu lan rộng, không ít người đổ xô tìm kiếm cơ hội hợp tác, chia sẻ lợi ích.
Bản thân Cố Sâm cũng có ý định tìm kiếm đối tác liên doanh. Bữa tiệc tối nay, ngoài bên A của dự án Tân Thành, còn có một vài công ty mà anh đánh giá cao.
Mãi đến khi tiễn hết khách, Cố Sâm mới bảo trợ lý đi thanh toán.
Không ngờ, trợ lý đi một lúc lâu mới quay lại, trên tay cầm một hóa đơn dài ngoằng và gương mặt lộ rõ vẻ khó xử.
"Cố tổng..." Trợ lý né tránh ánh mắt anh, thậm chí không dám nhìn thẳng vào sắc mặt sếp.
"Chuyện gì vậy?" Cố Sâm cau mày, giọng nói mang theo chút bực bội. Men rượu khiến đầu óc anh chậm chạp, anh đưa tay xoa xoa huyệt thái dương.
"Cố tổng, anh xem cái này trước đã." Trợ lý đưa tờ hóa đơn ra trước mặt anh.
Trợ lý này đã theo anh hơn một năm, cũng không ít lần đi tiếp khách, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ta tỏ ra hấp tấp đến vậy. Chắc chắn đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhận ra có vấn đề, Cố Sâm tỉnh táo hơn một chút.
Anh nhận lấy hóa đơn, liếc mắt nhìn qua.
Tờ hóa đơn dài đến mức phải gấp làm nhiều đoạn. Anh lật thẳng đến trang cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở con số tổng cộng.
Hai trăm bảy mươi ba triệu đồng!
Sắc mặt Cố Sâm trầm hẳn xuống, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Anh lắc lắc tờ hóa đơn trước mặt trợ lý.
"Cậu chắc chắn không lấy nhầm chứ?"
Anh không phải chưa từng đến Quán Ăn Tịch Ẩn, giá cả ở đây đúng là đắt đỏ, nhưng không thể vô lý đến mức này.
Trợ lý lắc đầu: "Không ạ. Họ nói có một vị họ Hạ đã báo tên của anh..." Giọng cậu ta càng lúc càng nhỏ dần.
Nếu không phải căn phòng quá yên tĩnh, có lẽ khó mà nghe rõ được.
Cố Sâm lật lại hóa đơn một lần nữa, lần này đọc kỹ lưỡng. Càng xem, sắc mặt anh càng tối sầm lại.
Hơn ba trăm suất ăn — không phải cố tình chơi khăm anh thì là gì!
Hạ Trì!
Anh tức đến mức suýt nổ tung.
Ngoài số suất ăn khổng lồ đó, hóa đơn còn ghi thêm mấy chai rượu chiếm phần lớn số tiền.
Trong khi đó, chi phí của riêng anh chỉ vỏn vẹn vài chục nghìn đồng.
Hơn hai trăm triệu đồng đối với Cố Sâm trước đây không đáng kể, nhưng bây giờ là lúc dự án Tân Thành đang cần vốn.
Khoản chi vô lý này khiến anh đặc biệt đau đầu.
Hơn nữa, cảm giác bị người khác đùa giỡn khiến anh vô cùng khó chịu.
Anh có cảm giác mọi việc dần vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.
Chẳng lẽ chỉ vì mấy hôm nay anh không liên lạc, Hạ Trì giận dỗi nên mới làm vậy?
Nghĩ tới đây, Cố Sâm lấy điện thoại ra nhắn tin cho cậu.
Cố Sâm: "Hết giận chưa?"
Ngay lập tức, khung chat hiện lên biểu tượng cảm thán màu đỏ chói: tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận.
Chết tiệt!
...
Ba người rời Quán Ăn Tịch Ẩn, theo đề nghị của Lâm Lạc, họ ghé vào một quán trà.
Ban đầu Hạ Trì định về nhà nghỉ ngơi, nhưng Lâm Lạc nói có chuyện muốn bàn bạc.
Đến nơi mới biết, chuyện họ bàn luận chính là dự án Tân Thành.
"Nếu có Cố Sâm trong đó, tôi chắc chắn sẽ không tham gia." Lâm Lạc nói thẳng.
Từ Chính Thanh cười khẩy: "Kẻ ngốc mới tham gia."
Nghe vậy, Hạ Trì nhướn mày: "Sao, có ai mời các cậu tham gia ư?"
Từ Chính Thanh gật đầu.
"Là nhà họ Tang. Họ hợp tác với Cố Sâm, chắc không yên tâm nên muốn kéo thêm vài nhà nữa vào cuộc."
Nghe đến đây, Hạ Trì lập tức nghĩ đến Tang Tử – người gần đây liên tục nhắn tin làm phiền cậu.
Nếu Tang Tử biết mình bị Hạ Trì xếp vào loại "làm phiền", chắc hẳn sẽ tức đến hộc máu.
Điều khiến Hạ Trì thắc mắc là trong nguyên tác, chưa từng nhắc đến một nhân vật nào tên Tang Tử.
Chẳng lẽ do Lục Cận không tham gia dự án Tân Thành, nên mạch truyện bắt đầu chệch hướng?
Trong khi cậu suy nghĩ, Lâm Lạc và Từ Chính Thanh vẫn tiếp tục bàn luận.
Bỏ qua vấn đề cá nhân với Cố Sâm, cả hai đều cảm thấy dự án này có gì đó bất thường.
Hạ Trì kết luận: "Cảm giác của các cậu đúng rồi đấy."
Lâm Lạc nhìn cậu: "Cậu biết chuyện nội tình bên trong à?"
Hạ Trì chỉ cười, không trả lời. Cậu đâu dám nói, nói ra chẳng khác nào tiết lộ trước nội dung truyện, ai biết sẽ dẫn đến biến cố gì.
Thấy Hạ Trì úp mở, Lâm Lạc "chẹp" một tiếng rồi đổi sang đề tài khác.
Hạ Trì nhấp trà, lắng nghe.
Phần lớn thời gian, cậu chỉ im lặng, thỉnh thoảng mới xen vào vài câu.
Thời gian trôi nhanh, khi Hạ Trì ngáp một cái, đồng hồ đã điểm gần mười giờ.
Từ Chính Thanh thấy vậy, liền dừng câu chuyện lại.
"Hạ Trì, cậu về đâu? Để tôi đưa về."
Lâm Lạc trêu chọc: "Ơ, sao không hỏi tôi?"
Từ Chính Thanh liếc mắt cảnh cáo.
Lâm Lạc làm động tác khóa miệng.
Hạ Trì nói: "Về Nam Viên."
Nam Viên là biệt thự nhà họ Hạ ở nội thành. Giờ đã muộn, nếu về nhà lớn ngoài ngoại ô thì quá phiền phức, nên cậu chọn về đó.
Từ Chính Thanh không hỏi thêm nữa, cầm chìa khóa ra xe.
...
Xe dừng trước biệt thự, Từ Chính Thanh thấy nhà tối om thì hơi lo lắng: "Cần tôi vào cùng cậu không?"
Hạ Trì: "..."
Cậu tuy nhát gan thật, nhưng không đến mức sợ không dám vào nhà mình.
"Không cần đâu."
Cậu xuống xe, mở khóa vân tay, rồi bước vào nhà. Cậu quay lại vẫy tay: "Cậu về đi, lái xe cẩn thận nhé."
Nói xong, cậu quay người bước vào nhà.
Trong nhà yên tĩnh, đèn vẫn chưa bật. Chỉ có ánh trăng yếu ớt lọt qua khung cửa giúp cậu tránh va vào đồ đạc.
Cậu bật đèn ở tiền sảnh.
Tiếng động khá lớn nhưng không một ai ra. Cậu biết Tưởng Phương đi học, nhưng trong biệt thự vẫn còn nhiều người giúp việc, sao lại không bật đèn đóm gì cả?
Cậu đi một vòng, quả thật không thấy ai.
Nhìn tầng một trống trải, Hạ Trì rùng mình, bật hết tất cả đèn rồi lên phòng nhanh như bị ai đó đuổi phía sau.
Về đến phòng nhỏ của mình, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Từ bé đến giờ, cậu chưa từng sống một mình. Dù ở bất cứ đâu, cũng luôn có người đi cùng.
Tất cả là do chị gái cậu, hễ rảnh rỗi lại kéo cậu xem phim kinh dị. Bản thân đã sợ còn lôi cậu chịu trận cùng.
Hạ Trì tắm rửa xong, nằm lên giường, nhắn tin cho Tưởng Phương hỏi sao biệt thự trống không có ai.
Nếu không phải đồ đạc vẫn còn đó, cậu còn tưởng cả nhà đã chuyển đi rồi.
Ở quán trà cậu còn buồn ngủ, vậy mà về tắm xong lại tỉnh ngủ hẳn.
Tưởng Phương không trả lời, có lẽ đã ngủ rồi hoặc đang bận.
Cậu mở bảng tin bạn bè.
Ngay lập tức thấy Từ Chính Thanh đăng ảnh chụp chung của ba người, nhưng lại cắt Lâm Lạc ra, chỉ để lại ảnh hai người, kèm chú thích: "Ngày thật đẹp."
Cậu vừa làm mới, đã thấy Lâm Lạc không chịu thua kém, cắt Từ Chính Thanh ra, chỉ để lại ảnh hai người, chú thích: "Quả thật đẹp."
Bình luận của bạn chung:
A: "Đúng là màn tranh sủng đặc sắc."
C: "Mặt Hạ Trì đúng là đỉnh cao, góc chụp này vẫn cân được."
D: "Tình bạn nhựa là có thật."
Hạ Trì nghĩ thầm: Hai người này thật kỳ quặc.
Thấy bình luận ngày càng rôm rả, cậu liền đăng luôn ảnh đủ cả ba người.
A: "Hóa ra hai người kia chỉ là hề thôi."
C: "Lần sau đi chơi nhớ rủ tôi với."
D: "Cả tôi nữa, tôi cũng muốn chụp ảnh với trai đẹp!"
Từ Chính Thanh: "Một lũ nịnh bợ."
Lâm Lạc: "Cậu không phải thế à? →_→"
Hạ Khải Quốc: "Thích cưỡi ngựa sao?"
Ngay sau bình luận là thông báo chuyển khoản từ Hạ Khải Quốc, rồi đến một cuộc gọi.
"Khi nào về? Dì Trương đã nấu canh gà cho con rồi." Hạ Khải Quốc vừa nói vừa dặn dò dì Trương hâm nóng canh.
Hạ Trì vội vàng nói: "Thôi ba, con đang ở Nam Viên, không về đâu ạ. Canh gà để mai con về uống cũng được."
Giọng Hạ Khải Quốc dịu dàng: "Mai ba sẽ bảo dì Trương nấu lại món mới."
"Giờ cũng muộn rồi, con ngủ sớm đi. Mai về thì nhắn ba, ba sẽ bảo tài xế qua đón con."
Ông còn dặn thêm tối nay có thể có mưa, bảo cậu cẩn thận kẻo bị cảm, rồi mới cúp máy.
Hạ Trì nghe vậy, trong lòng dâng lên đủ vị đắng cay ngọt bùi.
Những ngày vừa qua tiếp xúc, cậu không thể phủ nhận rằng tình cảm và sự quan tâm của Hạ Khải Quốc dành cho nguyên chủ là thật lòng. Ông đã làm tròn trách nhiệm của một người cha, dù không phải cha ruột nhưng chưa từng thiếu sót một chút nào, thậm chí còn để tâm hơn cả với Lục Cận.
Tiếc rằng số phận trớ trêu, ánh mắt nguyên chủ lại bị che mờ, chẳng bao giờ nhận ra điều đó.
...
Cơn mưa bất chợt ập đến, kèm theo tiếng sấm rền vang.
Qua gương chiếu hậu, Trần Phi liếc nhìn Lục Cận đang nhắm mắt nghỉ ngơi, liền chỉnh nhiệt độ trong xe ấm hơn một chút.
Xe chạy êm, chẳng bao lâu sau đã dừng trước biệt thự.
"Lục tổng, đã đến nơi rồi." Trần Phi lên tiếng.
Lục Cận mở mắt, im lặng một lúc, ánh nhìn mới dừng lại ở Trần Phi.
"Trời mưa rồi."
"Vâng, vừa mới bắt đầu thôi." Trần Phi đáp, rồi với tay lấy chiếc ô trên ghế phụ, định xuống xe mở cửa cho anh.
"Không cần đâu. Đưa ô cho tôi, cậu về đi, lái xe cẩn thận."
"Vâng, Lục tổng." Trần Phi đưa ô cho anh.
Lục Cận không nói thêm lời nào, mở cửa xe rồi bật ô.
Đôi giày da đóng thủ công giẫm xuống mặt nước, làm bắn lên những giọt lấp lánh. Một tia chớp tím rạch ngang bầu trời, hắt sáng đôi mắt sâu thẳm của anh.
Anh đứng trước cửa biệt thự, nhìn căn nhà sáng đèn, thật lâu vẫn chưa bước vào.
Tưởng anh quên đồ, Trần Phi hạ kính xe xuống: "Lục tổng, ngài quên gì sao ạ?"
"Không, cậu về đi."
Dứt lời, anh sải bước vào trong nhà.
Một tiếng sấm vang lên, Hạ Trì giật mình đứng khựng lại.
Ngay sau đó, những âm thanh lạ từ dưới tầng vọng lên khiến não cậu lập tức hiện ra đủ loại cảnh phim kinh dị mà cậu từng xem.
Đúng lúc này nữa chứ!
Cậu bực bội nhưng chẳng thể làm gì.
Cố gắng căng tai nghe kỹ, ban đầu còn phân biệt được tiếng bước chân, nhưng chẳng mấy chốc lại im bặt.
Hạ Trì cầm điện thoại, bước xuống giường.
Giang Phương không có ở đây, Lục Cận cũng đã mấy ngày không về. Vậy thì còn ai ngoài người giúp việc chứ?
Nghĩ vậy, trong lòng cậu dần yên tâm hơn.
Cậu nhẹ nhàng mở hé cửa phòng, nhìn dọc hành lang. Không thấy ai, cậu mới bước ra ngoài.
Đến gần lan can cầu thang, vừa vặn trông thấy một người đang nằm trên sofa.
"Lục Cận?"
Nghe tiếng gọi, Lục Cận mở mắt, ánh nhìn chạm thẳng vào Hạ Trì.
Ánh mắt anh khẽ rung động, nhưng không nói gì.
Thấy đúng là anh, Hạ Trì thở phào nhẹ nhõm, nỗi sợ cuối cùng cũng tan biến.
"Anh sao lại ngủ ở đây vậy?"