Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Mối bận tâm của mẹ
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày sau đó, Giang Thời bận rộn, Trình Dã cũng bận rộn.
Giang Thời bận rộn cải thiện thành tích môn Toán và các môn tự nhiên tổng hợp, Trình Dã bận rộn mở phòng thu nhỏ mà hắn đã nhắc đến. Giang Thời không hiểu quá trình cụ thể, những thuật ngữ Trình Dã nói y không tài nào hiểu nổi, chỉ khi khó ngủ, y mới nhờ Trình Dã kể cho nghe về cái gọi là “kế hoạch kinh doanh”. Hiệu quả gây buồn ngủ còn hơn cả tiết Vật lý buổi chiều mùa hè.
Trình Dã thì đúng là thiên tài, rõ ràng bận rộn như vậy mà mỗi lần thi đều có thể đứng đầu. Hỏi ra mới biết, hóa ra hắn đã học xong chương trình lớp 12 từ hồi lớp 11, thậm chí khi viết ghi chú cho Giang Thời, hắn đã âm thầm hoàn thành một lượt ôn tập. Giang Thời tức đến mức đá cho hắn một cái.
Nhưng khoảng cách học lực giữa hai người quá lớn, Giang Thời không còn tâm trí mà so bì, chỉ chuyên tâm nhìn điểm số của mình từng chút một đi lên.
Vì học hành vất vả, Giang Thời đột nhiên gầy đi rất nhiều, cái cằm vốn đã V-line lại càng thêm sắc sảo, Trình Dã có nhồi nhét bao nhiêu thứ bổ dưỡng cũng không thể bồi đắp lại được.
Không chỉ Trình Dã thương xót, thỉnh thoảng về nhà Giang Tuyết nhìn thấy cũng không khỏi xót lòng.
Mùa đông ở Lâm Thành rất ít khi có tuyết nhưng sẽ có những cơn mưa phùn kéo dài vài tháng, thời tiết u ám, không khí lạnh len lỏi vào từng ngóc ngách, nhiệt độ nhìn có vẻ không quá thấp nhưng cái lạnh lại thấm tận xương tủy.
Giang Tuyết thương Giang Thời, biết y sắp về, bà bắt một con gà làm món hầm canh thịt.
Lửa than trong lò đang cháy bập bùng, hai người ngồi quây quần bên lò, bên ngoài mưa lất phất bay, ánh sáng bên trong không được tốt cho lắm.
Gần một năm trôi qua, Giang Thời không hề đen sạm đi, đôi mắt rũ xuống đen láy, mái tóc mềm mại.
Giang Tuyết biết y không thích ăn da và xương, gỡ một miếng thịt đặt vào bát y: “Đừng chỉ gắp rau, ăn nhiều thịt vào. Giáo viên chủ nhiệm của con gọi điện cho mẹ rồi, nói gần đây con tiến bộ rất nhanh, đã có thể lọt vào top mười của lớp rồi.”
Bà lẩm bẩm dặn dò: “Mẹ nói này, chuyện thi đại học đừng quá đặt nặng, thi được thì thi, không thi được đi học trung cấp nghề cũng rất tốt, sức khoẻ mới là quan trọng nhất, ốm yếu rồi thì người chịu khổ vẫn là con thôi.”
“Tuy mẹ và bố con không được học hành đến nơi đến chốn, nhưng cũng biết đi học không dễ dàng, chúng ta không mong cầu con phải xuất sắc đến mức nào, chỉ cần con khỏe mạnh, vui vẻ là mẹ mừng rồi.”
Giang Thời nắm chặt đũa, mái tóc dài hơn một chút che đi vẻ mặt của y: “Con biết, con biết chừng mực ạ.”
Giang Tuyết lại gắp cho y một miếng thịt nữa: “Con biết là được rồi, trời càng lúc càng lạnh rồi, dạo này mẹ cũng rảnh rỗi, tuần sau mẹ vào thành phố dẫn con đi sắm thêm quần áo mùa đông.”
Nghe vậy Giang Thời ngẩng đầu nhìn bà: “Không cần mua đâu mẹ, con có hết rồi.”
Lúc này Giang Tuyết mới phát hiện quần áo trên người y đều là đồ mới. Chiếc áo khoác lông vũ màu đen trên người Giang Thời, Giang Tuyết không nhận ra chất liệu, nhưng cái cằm V-line của thiếu niên rụt vào trong cổ áo, màu đen của áo làm tôn lên làn da trắng sáng, khiến khuôn mặt y càng thêm thanh tú.
Bà khựng người lại: “Quần áo của con ở đâu ra?”
“Mới mua hai hôm trước.” Nói xong, Giang Thời cố tình bổ sung: “Ở trường không tốn bao nhiêu tiền, con tiết kiệm tiền ăn vặt để mua đấy ạ.”
Không tốn bao nhiêu tiền là sự thật, bởi vì tiền của y căn bản không có cơ hội tiêu xài. Cũng không biết từ khi nào, mọi chuyện lớn nhỏ của y đều được Trình Dã lo liệu chu toàn. Việc y tiết kiệm tiền sinh hoạt Giang Tuyết cho cũng là thật, chỉ là không phải để mua quần áo, mà là y vốn chẳng có cơ hội mua quần áo, nên chỉ có thể cất tiền vào hộp.
Nghe xong, Giang Tuyết lập tức trừng mắt nhìn y: “Tiết kiệm gì mà tiết kiệm? Hai hôm trước dì con còn than phiền với mẹ, nói con trai bà ấy mỗi tháng năm trăm tệ mà vẫn không đủ tiêu, ngày nào cũng đòi tiền bà ấy. Con thì chỉ có bấy nhiêu tiền sinh hoạt, tiết kiệm được thì mua nổi quần áo tốt gì?”
Nói rồi bà buông đũa xuống, đưa tay sờ chiếc áo khoác lông vũ trên người Giang Thời. Vừa chạm vào, bà đã sững người, chất liệu của áo rất tốt, ngay cả lớp lông vũ bên trong cũng mềm mại đến kinh ngạc.
Giang Tuyết chưa từng mặc quần áo tốt, nhưng chưa mặc không có nghĩa là bà không nhận ra được.
Ánh mắt bà sâu hơn mấy phần, thu tay về: “Đây thật sự là tiền con tiết kiệm lại mua sao?”
Giang Thời không thể nào nói là Trình Dã mua, ấp úng mãi nửa ngày, cuối cùng lắp bắp: “Coi... coi như là vậy đi, lúc mua được giảm giá, rất rẻ.”
Giang Tuyết không nói gì, liếc nhìn Giang Thời từ đầu đến chân.
Sau khi lên lớp 12, Giang Thời rất ít khi về nhà, đôi khi chỉ mặc đồng phục về nhà, không phải bà chưa từng hỏi y tiền có đủ dùng không, nhưng mỗi lần nhận được câu trả lời đều là đủ dùng.
So với những đứa trẻ khác, Giang Thời thật sự khiến bà ít phải lo lắng hơn rất nhiều. Bị ốm thì bà vừa nhận ra thì Giang Thời đã uống thuốc rồi, trời lạnh bà còn chưa kịp mua quần áo ấm thì y đã tự mặc vào rồi, nhưng rất nhiều lúc ở nhà y đều có vẻ lười biếng, ăn cơm còn phải bà giục, hoàn toàn không thấy vẻ gì là tự chăm sóc tốt cho bản thân.
Không chỉ quần áo mới, Giang Tuyết phát hiện quần áo và giày dép trên người y cũng đều là đồ mới.
Giang Thời vô tư, về nhà cứ thế mà về, Giang Tuyết ngẫm nghĩ kỹ lại, phát hiện mỗi lần y về đều mặc quần áo khác nhau, đều là những bộ đồ mà trước đây bà chưa từng thấy.
Với số tiền sinh hoạt bà đưa, phải tiết kiệm thế nào mới mua được nhiều quần áo như vậy?
Nghĩ đến đây, bàn tay Giang Tuyết đặt trên mép bàn, nắm chặt đến trắng bệch, bà miễn cưỡng cười nói: “Con này, muốn mua quần áo thì nói với mẹ, đừng tiết kiệm tiền, mẹ sẽ chuyển thêm năm trăm tệ cho con, cứ tiêu, biết chưa?”
Giang Thời nhất thời không tìm ra lý do gì để từ chối, chỉ có thể cắn đũa đồng ý.
Ăn cơm xong, Giang Thời về phòng ngủ, Giang Tuyết thì lấy ra năm trăm tệ cất dưới gầm giường đi ra chợ.
Không phải ngày họp chợ, đường phố khá vắng vẻ, nhưng những năm gần đây kinh tế phát triển nhanh hơn, khu phố vốn tiêu điều cũng mở thêm vài tiệm quần áo. Bà chủ tiệm đang ngồi sưởi ấm, nghe thấy tiếng động ở cửa, đứng dậy chào đón khách: “Vào xem đi, muốn mua gì? Áo khoác hay quần?”
Giang Tuyết nhìn quanh: “Ở đây có bán áo khoác lông vũ không?”
“Đương nhiên là có rồi...” Bà chủ bỏ hạt dưa trong tay xuống: “Ở bên trong, đều là hàng mới về, ấm lắm. Mua cho mình hay cho người nhà vậy?”
“Con trai.” Giang Tuyết nói thêm: “Học lớp 12.”
“Học lớp 12 vất vả lắm, học hành vất vả như vậy, đúng là phải mua một chiếc áo khoác tốt.” Bà chủ cầm cây sào lấy xuống một chiếc áo khoác lông vũ màu đen từ trên giá: “Chiếc này thế nào, kiểu dáng đẹp, bên trong đều là lông vũ vịt thượng hạng, một tuần tôi bán được năm chiếc đấy.”
Giang Tuyết chỉ nhìn thôi đã thấy thua xa chiếc áo khoác trên người Giang Thời, bà không cam lòng đưa tay sờ thử, chất liệu vải thô ráp thì khỏi phải bàn, lớp độn bên trong cũng cứng ngắc, bóp một cái thì lõm xuống, rất lâu sau mới đàn hồi trở lại.
Bà hỏi chủ tiệm: “Cái này bao nhiêu tiền?”
“Chúng ta đều là người cùng xóm, tôi không gạt bà, ba trăm tệ là được rồi.”
“Ba trăm!” Giang Tuyết kinh ngạc thốt lên: “Đắt quá.”
“Đắt ư? Bà cứ sờ chất liệu này xem, cảm nhận độ ấm này xem, thế này đi, giảm giá cho bà chút nữa, hai trăm rưỡi tệ mang đi là được rồi.”
Giang Tuyết không lấy chiếc áo đó, mà hỏi chủ tiệm: “Ở đây bà có bán loại áo này không?” Bà đưa tay khoa tay múa chân: “Tức là trên đó có vài chữ cái latin, kiểu A gì đó...”
Bà chủ nghe bà vừa nói vừa khoa tay múa chân, cuối cùng cũng hiểu bà đang nói về loại áo nào: “Cái đó à... hàng hiệu, đắt lắm, chỗ chúng tôi làm sao có được chứ.”
“Đắt? Đắt đến mức nào?”
“Ít nhất cũng phải bảy, tám trăm tệ.”
Sắc mặt Giang Tuyết dần trở nên khó coi: “Mua lúc giảm giá thì sẽ rẻ hơn chứ?”
“Giảm giá gì chứ?” Bà chủ đặt chiếc áo khoác lông vũ về vị trí cũ: “Hàng mới ra mà, tranh nhau mua còn chưa chắc đã có được, làm sao có thể giảm giá?”
Cơn mưa phùn bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, Giang Tuyết quấn chặt áo rồi rời khỏi tiệm quần áo. Bà đến tiệm đồ ăn chín duy nhất trên con phố đó mua nửa cân thịt thủ heo mang đến nhà Cao Tân Hòa.
Gia đình Cao Tân Hòa đều ở nhà, ống khói nghi ngút, trong lò đang nướng khoai tây, Cao Tân Hòa đang nheo mắt xem TV.
Mẹ hắn, Lưu Ngọc Anh, đang đan dép len, nghe thấy tiếng gõ cửa đi ra mở, thấy Giang Tuyết liền vội vàng kéo bà vào: “Trời lạnh thế này, sao bà lại đến?”
Giang Tuyết phủi đi những hạt mưa lấm tấm trên người, dậm chân hai cái ở cửa, rũ bớt bùn trên giày, há miệng thở ra một luồng hơi lạnh.
“Hai hôm trước anh Quyền có giúp tôi sửa chuồng heo, tiện thể đi ra chợ, tôi thấy thịt thủ heo ở tiệm kia khá tươi, mua chút mang đến.”
“Này bà này...” Lưu Ngọc Anh đẩy nhẹ bà một cái: “Đều là người nhà, khách sáo làm gì, chẳng lẽ nhà tôi thiếu thốn chút đồ ăn đó của bà sao? Mau mang về đi.”
“Không.” Giang Tuyết nói: “Tôi có để lại chút ở nhà, Giang Thời nhà tôi cũng không ăn mấy món này, nhiều quá không ai ăn hết.”
Không từ chối được nữa, Lưu Ngọc Anh đành nhận lấy, bảo bà ngồi xuống ăn khoai tây.
Vỏ khoai tây nướng trong lò đen thui, bóc lớp vỏ đen bên ngoài, bên trong nướng vàng ruộm, mềm thơm.
Vừa lạnh vừa nóng, mặt Giang Tuyết nóng bừng, bà cầm miếng khoai tây đã bóc được một nửa, nói chuyện phiếm với Lưu Ngọc Anh vài ba câu, ánh mắt liếc sang Cao Tân Hòa bên cạnh: “Thằng Hòa xem TV à, rảnh rỗi thì qua nhà dì chơi với anh họ đi, ngày nào nó cũng ở nhà một mình, chẳng có bạn bè gì cả.”
Cao Tân Hòa cười hì hì: “Được ạ, có rảnh cháu sẽ qua chơi với anh họ.”
Lưu Ngọc Anh đẩy đĩa bột ớt về phía Giang Tuyết: “Đừng để ý đến nó, nó qua đó là sẽ rủ rê Giang Thời làm hư, về nhà cũng chẳng chịu làm bài tập, ngày nào cũng chỉ biết xem TV thôi.”
Nói đến đây, Giang Tuyết cũng thở dài: “Việc học cũng cần phải kết hợp học tập và nghỉ ngơi, bà xem Giang Thời nhà tôi đi, một tháng không gặp, nhìn gầy đi trông thấy.”
“Thằng Hòa này...” Giang Tuyết lại nói: “Bình thường Giang Thời trông lầm lì, cũng không thích ra ngoài chơi, nó học cùng lớp với cháu, cháu kể cho dì nghe xem, ở trường nó giao du với những bạn bè nào? Có bị ai bắt nạt không?”
Cao Tân Hòa túm lấy một củ khoai tây vừa nướng nóng hổi, bị bỏng mà vẫn tung hứng qua lại, miệng xuýt xoa, không thèm nghĩ ngợi, buột miệng trả lời: “Ai mà dám bắt nạt anh ấy chứ, ngày nào anh ấy cũng ở cùng anh Trình, với cái khí chất của anh Trình, ai dám bắt nạt anh ấy?”
Nụ cười trên mặt Giang Tuyết lập tức cứng đờ.
Mất vài giây để trấn tĩnh lại, bà cố kéo khóe miệng, giả vờ như không có chuyện gì: “Bây giờ nó và Trình Dã vẫn thân thiết lắm à?”
Cao Tân Hòa xoa xoa bàn tay dính đầy tro đen: “Hả? Không phải tình cảm của họ lúc nào cũng rất tốt sao?”
Nụ cười trên mặt Giang Tuyết không tài nào giữ nổi nữa.
Lưu Ngọc Anh phát hiện ra sự khác thường của Giang Tuyết: “Bà sao vậy?”
“Không có gì.”
Giang Tuyết cầm khoai tây nhét vào miệng, không cảm nhận được mùi vị gì. Ăn xong một củ bà đột nhiên đứng dậy: “Trời lạnh quá, Giang Thời không biết nhóm lửa sưởi ấm, tôi về nhà trước đây.”
Nói xong không đợi người trong nhà kịp phản ứng, kéo ghế ra rồi đi luôn, đi đến cửa, dường như bà có chút không cam tâm, quay đầu lại nói với Cao Tân Hòa: “Cháu và anh cháu học cùng một lớp, bình thường rảnh rỗi thì nên ở cùng nhau học tập nhiều hơn, đừng lúc nào cũng ở nhà mình, nhà không cách xa là bao, làm gì mà phải khách sáo như vậy chứ.”
Miệng Cao Tân Hòa nhét đầy khoai tây, ngây ngốc gật đầu: “Cháu biết rồi dì Giang, sau này cháu sẽ qua tìm anh họ.”
Giang Tuyết rời khỏi nhà Cao Tân Hòa.
Gió lạnh cùng mưa tạt vào mặt bà, bà vuốt mặt, bước chân nặng nề về nhà.
Vẫn chưa đến cửa nhà, Giang Thời cầm hai tờ bài thi đi về phía bà.
Hình như y vừa mới ngủ dậy, hai má ửng hồng, mái tóc hơi rối, trông y thật mềm mại.
Giang Tuyết hỏi y: “Con đi đâu?”
Giang Thời sững người.
“À... con đi tìm Cao Tân Hòa học bài ạ.”