Say Hương Hồng - Củ Củ Miêu
Tin nhắn chúc Tết
Say Hương Hồng - Củ Củ Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Được thôi.” Thịnh Đằng Vi trả lời tảng lờ. “Kỳ Cảnh là người tốt mà,” Thịnh Bội Già nói thêm. “Cậu ấy vừa mới về Yên Thành, có thể gặp gỡ nhiều hơn.” “Con biết rồi.” “Ừm, đi nghỉ sớm đi con, mẹ về phòng đây.” Tiếng cửa đóng vang lên. Thịnh Đằng Vi lúc này mới ngồi dậy khỏi bồn tắm, lấy khăn sạch lau người rồi khoác váy ngủ. Cô cúi xuống xả nước bồn tắm. Sau khi dọn dẹp đồ đạc, cô nhẹ nhàng rời khỏi phòng tắm.
Sáng ngày Tết Trung Thu, Thịnh Đằng Vi nhận được tin nhắn WeChat từ Trì Hoài Dã. Chỉ đơn giản mấy chữ: “Chúc mừng Trung Thu.” Đôi mắt cô chăm chú nhìn bốn chữ giản dị trên màn hình, khóe môi khẽ cong lên. Trong đầu cô hiện về khoảnh khắc hai người dìu nhau đêm đó, và cảnh suýt hôn nhau trên xe máy. Tim cô rung động nhẹ. Cô mím môi, những ngón tay trắng muốt nhẹ nhàng gõ lại “Chúc mừng Trung Thu.”
Rời khỏi cuộc trò chuyện, tin nhắn chúc Tết ùa về như thác lũ, nhưng hầu hết đều không chân thành. Trì Hoài Dã vừa tập thể dục xong, về phòng tắm rửa và thay đồ rồi xuống lầu. Chu Thanh đã chuẩn bị xong bữa sáng cho anh. Căn hộ của Chu Thanh vẫn đang sửa sang, nên tạm thời anh ở lại nhà Trì Hoài Dã.
Chu Thanh vừa uống sữa vừa cắn miếng bánh mì, nghiêng đầu nhìn Trì Hoài Dã, thấy khóe môi anh cong lên, tò mò hỏi: “Sáng sớm mà trông vui nhỉ?”
Trì Hoài Dã không đáp, đi thẳng vào bếp, mở tủ lạnh lấy khay đá, chọn một chiếc ly pha lê từ kệ, rửa sạch và thả vài viên đá vào. Chu Thanh bị lờ đi nhưng không giận, tiếp tục uống sữa.
Trì Hoài Dã pha cho mình một ly cà phê đen đá kiểu Mỹ, dọn dẹp bếp rồi quay ra phòng ăn, kéo ghế ngồi xuống. Chu Thanh liếc nhìn ly cà phê đen đá trước mặt anh, lại không nhịn được càu nhàu: “Sao sáng nào cũng phải uống thứ đắng nghét này vậy? Uống ngọt không được à?”
Anh ta đã quá quen với cảnh Trì Hoài Dã uống cà phê đen đá, dù ở nhà hay đi đâu, anh cũng phải có một ly như thế. Ban đầu Chu Thanh tưởng thức uống này ngon lắm nên Trì Hoài Dã mới nghiện, sau đó anh ta cũng thử một ly và kết quả là méo mặt vì độ đắng. “Tuy đắng, nhưng tỉnh táo,” Trì Hoài Dã đáp.
Anh cũng không giải thích được vì sao lại thích cà phê đen đá đến thế, chỉ biết phần lớn thời gian, nó cho anh cảm giác không thể thiếu được. Chu Thanh lắc đầu không hiểu nổi: “Mấy giờ cậu đi, khi nào về?”
Trì Hoài Dã cho miếng thịt xông khói vào miệng: “Khoảng 9-10 giờ tối. Hôm nay nhờ cậu trông Wendy nhé.”
Anh vẫn không quên nhắc Chu Thanh về Wendy. Chu Thanh ậm ừ đáp, nghĩ một lát rồi nói: “Sao cậu cứ mở miệng là Wendy thế. Tôi không hiểu nổi, sao cậu không kiếm một cô bạn gái, ổn định cuộc sống đi. Tôi thấy lần này cậu về, bà nội chắc chắn sẽ nhắc chuyện này đấy.”
Trì Hoài Dã ngước mắt lên, cầm ly cà phê nhấp một ngụm, nhìn Chu Thanh đối diện với nụ cười nửa miệng. Im lặng vài giây, anh trêu: “Cậu có thấy đôi khi mình giống bà cụ non không?”
Chu Thanh nghẹn họng: “… Đi đi.”
Trì Hoài Dã sống ở khu Đông nội thành Yên Thành, bà nội anh ở khu Tây, cách nhà anh và trung tâm thành phố khá xa. Mỗi dịp lễ quan trọng, anh đều lái xe về thăm và ăn cơm với bà.
Khi về đến nơi đã gần trưa. Nhà bà nội là một khu nhà cổ kiểu Trung Hoa, trong sân trúc đong đưa trong gió, cây cổ thụ xen lẫn những tảng đá kỳ thú, mang đậm phong vị Giang Nam. Chiếc Wrangler đen vừa đỗ ngoài sân thì một phụ nữ trung niên đã vội vã ra đón. “Hoài Dã, cuối cùng cháu cũng về! Bà biết hôm nay cháu về, vui cả buổi sáng rồi đấy.”
Trì Hoài Dã xuống xe, chào “Dì An” rồi mở cửa sau lấy đồ vừa mua ở siêu thị. Dì An thấy vậy vội tiến lên định lấy giúp. Trì Hoài Dã nhận ra ý định của dì, vội đưa đồ ra sau lưng, không cho dì cầm. “Dì An, cháu tự làm được.”
Dì An bất đắc dĩ, cũng không muốn giành với anh nữa: “Thôi được rồi, bà nhắc cháu cả ngày.”
Trì Hoài Dã cười, cùng dì An bước vào trong sân. Trì Hoài Dã tìm thấy bà nội Ngạn Xu ở sân sau, bà đang ngả lưng trên chiếc ghế mây cũ, mắt nhắm nghiền như đang say giấc. Nhưng trên bàn trà gỗ thấp bên cạnh, tách trà vẫn còn bốc hơi nóng, rõ ràng bà chưa ngủ say.
Trì Hoài Dã nhẹ nhàng bước đến, ngồi xuống, nắm lấy bàn tay già nua của bà đặt trên tay vịn ghế. Anh nắm rất nhẹ nhàng. Nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà, ánh mắt anh dần trở nên dịu dàng, khẽ gọi: “Bà ơi, cháu về rồi.”
Đúng như anh dự đoán, bà nội không mở mắt ngay. Anh cũng không vội, kiên nhẫn nhìn bà với nụ cười trên môi. Như thể bị ánh mắt anh nhìn không chịu nổi, cuối cùng mí mắt bà cũng khẽ run run vài cái rồi từ từ mở ra. Đôi mắt tinh anh của bà bắt gặp ánh mắt ấm áp trong đôi mắt đen của Trì Hoài Dã, bà giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, cháu về khi nào thế, sao không ai gọi bà dậy?”
Trì Hoài Dã bật cười, phối hợp với bà, dịu dàng nói: “Vừa mới về ạ, thấy bà ngủ nên không dám làm phiền.”
Cảnh tượng này đã diễn ra không biết bao nhiêu lần, bà thích vậy, anh cứ thế phối hợp. “Vẫn là cháu hiểu chuyện.” Giọng bà nội rất nhẹ nhàng, nụ cười cũng dịu dàng, vẫn còn thấy được nét “thiếu nữ” trong đường nét gương mặt. Trì Hoài Dã hơi bất đắc dĩ, anh mỉm cười không thành tiếng, đỡ vai bà ngồi dậy.
Cử chỉ thân thiết giữa bà cháu được dì An đứng ở hành lang nhìn thấy, khóe môi dì cũng không kìm được nở nụ cười. Đợi họ trò chuyện thêm một lúc, dì An mới đến gọi ăn trưa.
Món chính bữa trưa là cua lớn Hồ Dương Trừng do Trì Hoài Dã mang về, Tết Trung Thu làm sao thiếu được món này. Dì An còn làm riêng món thịt nguội ngâm rượu với tôm cua, dùng rượu vàng ướp tạo hương vị đặc biệt. Mùa này gạch cua béo ngậy, một miếng vào miệng là tràn ngập hương thơm, thịt cua chắc mẩy, chỉ cần hút nhẹ là ra.
Bà nội tuổi cao, không thể ăn nhiều, cua tính hàn, sợ bà đau bụng nên bà chỉ nếm thử rồi tự giác chuyển sang món khác. Ăn gần xong, bà lấy khăn giấy lau miệng một cách ưu nhã, ngẩng đầu dịu dàng nhìn Trì Hoài Dã ngồi đối diện. Suy nghĩ một lát, bà nói: “Hay là con đem Wendy về cho bà trông, dành thời gian tìm một cô gái cho mình đi.”