Sính Ác - Kim Yêu Đới
Trêu Chọc, Thăm Bệnh và Câu Hỏi Cưới
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi tâm trạng tốt, dù bị thương nặng đến mấy, người ta cũng hồi phục nhanh hơn hẳn. Nhậm Đàn Chu nhanh chóng được phép xuống giường đi lại. Vừa thấy anh xuống giường, Quý Ngưỡng Chân đã lo lắng đến mức ôm chặt cánh tay anh, sợ anh yếu ớt không đứng vững mà ngã.
Thấy cậu như vậy, Nhậm Đàn Chu nhịn cười nói anh chỉ bị đâm mấy nhát thôi, đâu phải gãy chân, không cần phải căng thẳng đến thế.
Thư ký Chu còn đứng nhìn bên cạnh, Quý Ngưỡng Chân thẹn quá hóa giận, từ từ buông tay rồi lùi lại một bước, "Ai mà căng thẳng chứ? Anh bớt tự mình đa tình đi!"
Nhậm Đàn Chu không đôi co với cậu, đưa tay ra, "Em qua đây đỡ anh."
"Vừa nãy đỡ anh thì anh cười nhạo người ta!" Quý Ngưỡng Chân lập tức nguýt anh một cái, "Không đỡ nữa! Không phải anh giỏi lắm sao, không phải nói không gãy chân à? Vậy anh tự mình đi vài bước xem nào!"
Nhậm Đàn Chu chậm rãi đi vài bước trong phòng bệnh. Vết thương chủ yếu ở ngực và eo, thực ra không ảnh hưởng nhiều đến việc đi lại. Trước đây bác sĩ ngăn cản là để đề phòng nhỡ đâu bệnh nhân tinh thần không tốt, bị chấn thương lần hai thì sẽ rất phiền phức.
Quý Ngưỡng Chân thấy anh tự mình đi lại không chút trở ngại, chợt xúc động muốn vỗ tay cho anh. Nhưng nghĩ lại thái độ khinh thường mình của anh lúc nãy, cậu liền kiềm chế, chỉ lầm bầm: "Giỏi quá ha... Anh đi chậm thôi, có cần tôi giúp anh đăng ký đi thi chạy luôn không hả?"
Thư ký Chu rót một cốc nước mang vào, đề phòng ông chủ khát sau khi vận động.
Nhưng cốc nước vừa đặt xuống đã bị Quý Ngưỡng Chân giật lấy uống cạn sạch, "Anh ấy tự đi rót nước được mà."
Thư ký Chu:... Hai người này thật sự đang yêu đương nồng nhiệt sao?
Sao mà cứ mặt nặng mày nhẹ mãi thế.
Thư ký Chu khó xử nhìn về phía ông chủ.
Nhậm Đàn Chu mỉm cười hiền lành, dùng ánh mắt ra hiệu cho thư ký Chu ra ngoài trước.
Quý Ngưỡng Chân nhìn chằm chằm Nhậm Đàn Chu không chớp mắt, sợ tấm thảm hơi nhô lên dưới bàn trà sẽ khiến anh vấp, bèn nhân lúc Nhậm Đàn Chu xoay người, lén lút dùng chân đạp cho phẳng lại mới yên tâm.
TV đang chiếu một bộ phim cực kỳ cẩu huyết, đúng lúc chuyển sang cảnh nhân vật chính báo thù.
Lần này anh hoạt động khoảng chừng hai mươi phút, Quý Ngưỡng Chân không có tâm trạng xem tivi, không nhịn được nhắc: "Anh không mệt thật à? Đi nhiều thế là đủ rồi, tôi mà đi lâu như vậy cũng mệt toát mồ hôi."
Nhậm Đàn Chu ngồi xuống chiếc sofa cạnh Quý Ngưỡng Chân. Trong phòng bệnh bật máy lạnh, nhưng trên trán anh vẫn lấm tấm mồ hôi. Quý Ngưỡng Chân bĩu môi, thầm trách anh vừa xuống giường đã cố tỏ ra mạnh mẽ.
"Xót anh à?" Nhậm Đàn Chu véo má cậu, "Em có muốn đi soi gương không, xem thử mình đang có biểu cảm gì này."
Quý Ngưỡng Chân muốn gạt phắt cái tay chuyên làm chuyện xấu của Alpha ra, nhưng bàn tay nâng lên cũng chỉ vỗ nhẹ một cái, "Không muốn nói chuyện với anh. Chẳng lẽ anh ngã hỏng cả đầu óc rồi, ngày nào cũng nói mơ..."
"Vậy em đi rót cho anh một cốc nước."
"Vừa nãy anh đi giỏi lắm mà, anh tự đi mà rót." Quý Ngưỡng Chân miệng thì nói thế, nhưng người vẫn ngoan ngoãn đứng dậy đi về phía máy lọc nước, "Sáng nay bác sĩ còn bảo anh phải uống nhiều nước, anh thì hay rồi, khát khô cổ mới chịu uống."
Đã lớn chừng này rồi, uống nước còn cần người nhắc, đúng là càng sống càng thụt lùi.
Quý Ngưỡng Chân theo dõi anh uống hết cốc nước, không cho để thừa một giọt.
Nhậm Đàn Chu suýt thì uống nước đến no căng bụng, hoàn thành nhiệm vụ rồi mới sâu xa nói: "Quan tâm anh quá đó, Chân Chân à."
Quý Ngưỡng Chân mặt dày chấp nhận, "Sao hả, quan tâm anh không tốt à? Sao trước đây không phát hiện ra anh có tố chất làm M nhỉ."
"M là cái gì?" Nhậm Đàn Chu như không hiểu cậu nói gì, ánh mắt đầy vẻ ham học hỏi, "M? McDonald's?"
Hả?
Vẫn còn người không biết M là gì sao?
Đương nhiên M có thể hiểu theo nhiều cách, nhưng kết hợp với ngữ cảnh vừa rồi thì còn có thể là M nào nữa chứ.
Quý Ngưỡng Chân cũng ngẩn ra hai giây, sau đó chợt ngượng ngùng, "Ừm ừm, đúng rồi là McDonald's, không thì là cái gì được chứ."
Nhậm Đàn Chu nghiêm trang nhìn cậu, "Đang yên đang lành tự nhiên nhắc đến cái này, em muốn ăn McDonald's à?"
Anh...
Một vài hình ảnh không được trong sáng hiện lên trong đầu Quý Ngưỡng Chân. Sao cậu lại không ngờ tới Nhậm Đàn Chu lại quê mùa đến vậy chứ, một kẻ b**n th** như anh mà lại không biết ư? Sao cậu lại lờ mờ nhớ trước đây từng nhắc đến chuyện này với Nhậm Đàn Chu nhỉ, lẽ nào nhớ nhầm rồi?
"Không ăn, không ăn." Quý Ngưỡng Chân nghi ngờ nhân sinh mà đẩy anh ra, "Anh giả bộ đúng không?"
Nhưng chỉ đẩy nhẹ một cái thôi mà anh đã cau mày khẽ kêu một tiếng, dáng vẻ như rất đau đớn.
Quý Ngưỡng Chân giật thót, vội vàng xin lỗi anh, "Xin lỗi, xin lỗi, anh đau à? Có phải động vào vết thương không, có cần gọi bác sĩ không?"
Vẻ đau đớn của Nhậm Đàn Chu dần biến mất, sau đó chợt nở một nụ cười chiến thắng.
Quá trình lành vết thương khó tránh khỏi những cảm giác khác thường không dễ thích ứng. Nhậm Đàn Chu trước giờ không phải người thích làm màu, thời điểm nguy hiểm nhất còn vượt qua rồi, vài phản ứng khó chịu nhỏ nhặt trong thời gian dưỡng bệnh căn bản không đáng để anh bận tâm.
"Anh đúng là diễn thành nghiện rồi!"
Quý Ngưỡng Chân tức giận đến mức đứng bật dậy, lần đầu tiên cảm thấy Alpha trước mặt ấu trĩ và nhạt nhẽo đến vậy. Rõ ràng lúc nào anh ta cũng giữ vẻ ổn trọng, gìn giữ hình tượng, vậy mà thời gian này lại cứ như hoàn toàn đổi thành người khác.
Còn rất thích trêu đùa cậu, đúng là đáng ghét!
Nhậm Đàn Chu thấy cậu tức giận thì cũng bám vào lưng ghế đứng dậy.
Dù Alpha hiện tại như hổ xuống đồng bằng, nhưng vì cấu tạo sinh lý nên sự chênh lệch hình thể giữa Alpha và Beta vẫn rất rõ ràng. Hai người đứng đối diện nhau như vậy, khí thế của cậu cũng bị đè bẹp theo.
Quý Ngưỡng Chân chỉ đành ngồi xuống.
Cậu ngượng ngùng che mặt, buồn rầu nói: "Biết người ta lo lắng cho anh rồi mà còn trêu đùa người ta mãi, chẳng buồn cười chút nào."
Quý Ngưỡng Chân cuộn người trên sofa, buồn bã đến mức cảm giác như có một cây nấm mọc trên đầu. Nhưng cậu tự kỷ hồi lâu mà không thấy bên cạnh có động tĩnh gì, thế là càng buồn bực vì sao Nhậm Đàn Chu không dỗ dành mình, không nhịn được lén lút ngước lên liếc một cái.
Nhậm Đàn Chu bắt trọn cái liếc mắt lén lút này của cậu, thỏa mãn nói: "Tại anh, là anh không tốt."
"Nếu Chân Chân có thể tha thứ cho anh, anh sẽ mời em ăn McDonald's."
Nhịn cười khó quá.
Quý Ngưỡng Chân ngẩng mặt lên, sắc mặt kỳ lạ, chu miệng nói, "... Lúc trước anh bảo McDonald's là thực phẩm rác mà."
"Tuy đúng là thực phẩm rác, nhưng thỉnh thoảng ăn một lần cũng không sao."
Nhậm Đàn Chu giải thích quá nghiêm túc khiến Quý Ngưỡng Chân khó mà giữ vẻ nghiêm mặt nổi nữa, tức giận trong nháy mắt tan biến. Nhưng hết giận quá nhanh sẽ khiến cậu trông như người dễ dãi, nghĩ vậy, cậu bèn quay mặt đi, nhưng bả vai vẫn rung rung.
"Vui thế cơ à?"
Quý Ngưỡng Chân quay đầu, nhích mông đến bên cạnh Nhậm Đàn Chu, bám vào vai anh rồi thì thầm nói: "Anh không biết thật à... Em nói M đó không phải là McDonald's đâu."
Đáy mắt Nhậm Đàn Chu hiện lên ý cười, thuận thế ôm lấy Quý Ngưỡng Chân, ra vẻ tò mò hỏi: "Thế là cái gì?"
Quý Ngưỡng Chân dùng giọng nhỏ như muỗi mà phổ cập kiến thức cho anh, "Dù em có mắng thì anh cũng thích em, anh nói anh không phải M thì là gì?"
Luận cứ đầy đủ, Nhậm Đàn Chu nhất thời không biết phải phản bác thế nào.
Trong đầu Nhậm Đàn Chu chạy qua vô số khung hình cả yêu cả hận, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh hiện thực trước mắt. Anh khẽ cười nói: "Anh thích em không phải vì em mắng người giỏi, kiểu nói chuyện khó nghe của em là vì anh nghe mãi cũng quen rồi."
***
Mấy ngày Nhậm Đàn Chu nằm viện, người đến thăm liên tục không dứt. Quý Ngưỡng Chân đều đến vào buổi tối, bình thường sẽ không đụng phải ai.
Vào đúng buổi tối trước ngày Nhậm Đàn Chu xuất viện, Quý Ngưỡng Chân tan làm như thường lệ, ôm một bó hồng xinh đẹp vào bệnh viện. Vừa đi vào cửa đã nói lớn: "Tình yêu ơi, hàng của anh giao đến rồi nè!"
Cậu để bó hoa to bự che trước mặt, lúc nói chuyện còn cầm bó hoa đó lắc lắc.
Chờ cậu đặt hoa xuống, đầu tiên nhìn thấy Alpha ngồi ở sofa, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Tiếp theo là phía tay phải, Nhậm tổng với vẻ mặt phức tạp.
Quý Ngưỡng Chân nhất thời không quản lý được biểu cảm trên mặt, như đã bị dọa đến mức hồn lìa khỏi xác bay lên chín tầng mây, bó hoa trong tay cũng chậm rãi giấu ra sau lưng, "Chào chú ạ..."
Nhậm Hướng Thanh vẩy vẩy bàn tay còn dính nước từ trong nhà vệ sinh đi ra, thấy phòng bệnh có thêm một người thì cười cười chào hỏi: "Yo, cuối cùng Chân Chân cũng đến rồi. Thư ký Chu nói ngày nào nhóc cũng đến vào giờ này, bọn anh còn cố tình đợi thêm một lát đó."
Quý Ngưỡng Chân cười khan: "Anh ba, các anh chờ em làm gì, em chỉ đến... giao hàng thôi."
"Giao hàng gì cơ?" Nhậm Hướng Thanh nhìn dáng vẻ rụt rè của cậu, thầm nghĩ không phải lúc trước mỗi lần gặp lão gia tử đều rất tự nhiên hào sảng sao, hôm nay thế nào lại sợ đến mức biến thành con gà con rồi thế kia, "Em giấu cái gì sau lưng thế?"
Nhậm Đàn Chu đứng dậy đi đến cạnh Quý Ngưỡng Chân, nhận lấy đồ trong tay cậu, "Anh ba dạo này mắt kém đi nhiều nhỉ, bó hoa to như thế mà cũng không thấy."
Lão gia tử nãy giờ không lên tiếng bỗng cười hai tiếng không rõ là vui hay buồn, nói đã muộn rồi phải về thôi.
Quý Ngưỡng Chân nghe ông muốn đi thì trong lòng thầm thở phào một tiếng, nhanh nhẹn tránh sang một bên nhường đường.
"Tiểu Quý, con tiễn ta đi."
Trái tim Quý Ngưỡng Chân đập thình thịch, lập tức hướng ánh mắt cầu xin giúp đỡ về phía Nhậm Đàn Chu.
Nhậm Đàn Chu vừa ngồi xuống lại đứng lên, "Ba, để con."
Lời này vừa dứt, lão gia tử đã tỏ ý không vui, liếc Nhậm Hướng Thanh đang đứng bên cạnh một cái.
Nhậm Hướng Thanh lập tức giữ anh lại, "Ba chỉ thích Chân Chân đưa thôi, chú theo đuôi làm cái gì?"
Nhậm Đàn Chu nhìn theo lão gia tử và Quý Ngưỡng Chân ra ngoài, sau đó phủi phủi bả vai vừa bị Nhậm Hướng Thanh chạm vào. Anh ta mới rửa tay xong, bả vai anh cũng bị dính đầy nước.
"Xem chú kìa." Nhậm Hướng Thanh không đi luôn, ngồi xuống châm một điếu thuốc, "Bây giờ chú nói muốn, lẽ nào lão gia tử còn không đồng ý? Chẳng qua là muốn dặn dò mấy câu thôi."
Nhậm Đàn Chu cười lạnh một tiếng, "Lần trước dọa người thành ra thế nào, rõ ràng là ông ấy lật lọng trước."
"Đúng là lật lọng thì sao?" Nhậm Hướng Thanh vuốt sau gáy một cái, "Có ai chưa từng lật lọng? Anh không, chú không? Chú với Quý Ngưỡng Chân đã đi từng bước thế nào đến ngày hôm nay, trong lòng chú chẳng lẽ không rõ? Chú bây giờ cũng xem như là cầu được ước thấy rồi, còn đi trách lão gia tử chia rẽ uyên ương."
Đều là con trai, lại có thể nhìn ra ai thân thiết ai xa lạ.
Nhậm Đàn Chu không muốn tiếp lời, nhận lấy điếu thuốc Nhậm Hướng Thanh đưa qua rồi đi đến cửa sổ, rũ mắt nhìn xuống.
Hai người cũng không nói được mấy câu, lão gia tử ngồi vào xe, Quý Ngưỡng Chân lập tức chạy như bay quay lại.
Chờ đến khi trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, Nhậm Đàn Chu muốn hỏi cậu, nhưng cậu lại ôm bó hoa đến đầu giường, tập trung cắm hoa.
"Nhìn em có vẻ không vui."
Nhậm Đàn Chu sợ cậu ôm tâm sự trong lòng, "Em đừng quan tâm lời người khác nói, chuyện của chúng ta không đến lượt người khác xen vào."
Quý Ngưỡng Chân không ừ hử tiếng nào.
"Lão gia tử lớn tuổi rồi, tính tình cũng khó hiểu..."
Quý Ngưỡng Chân cắt một cành hoa, tiếp lời, "Đúng là rất khó hiểu."
Nhậm Đàn Chu hơi khựng lại, nắm lấy tay cậu, áy náy nói: "Xin lỗi em, Chân Chân."
"Đừng xin lỗi em mãi thế." Hai má Quý Ngưỡng Chân nóng bừng, suýt thì đánh rơi cả cây kéo trong tay, ngập ngừng một hồi mới nói: "Ba anh hỏi chúng ta định bao giờ kết hôn, sao ông ấy không hỏi anh chứ... Hỏi em làm cái gì."