Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chiêu trò 'cục cưng'
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy người anh trai của Nhậm Đàn Chu, khi bằng tuổi anh bây giờ, vẫn còn đang mải mê với những cuộc vui. Anh cả của anh đã ngoài ba mươi, dù được sắp xếp không biết bao nhiêu Omega danh gia vọng tộc, nhưng đến giờ vẫn chưa vừa mắt ai.
Nói trắng ra là họ chỉ muốn chơi bời, không muốn lập gia đình, khiến lão gia tử dù sốt sắng cũng chẳng biết phải làm gì.
Giờ đây, cuối cùng cũng có cậu con trai út khác biệt với các ông anh. Dù sao cũng chẳng khuyên nổi, thôi thì khỏi cần giày vò lẫn nhau làm gì. Đôi trẻ có thể sớm về chung một nhà cũng coi như giải quyết xong một mối hôn sự.
Nhậm Đàn Chu đoán Quý Ngưỡng Chân không muốn kết hôn sớm, nên không thể hiện mục đích quá rõ ràng. Anh ân cần nói: "Em đừng để ý ông ấy, ông ấy có tuổi rồi nên sốt sắng vậy thôi."
Quý Ngưỡng Chân dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn anh, cuối cùng không nói gì cả. Cậu chỉ ném lại một câu không đầu không đuôi, thông báo mai phải đi thành phố B công tác hai ngày, nên sẽ không đến được khi anh xuất viện.
Nhậm Đàn Chu còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, xoa đầu cậu nói: "Không sao, công việc quan trọng, anh ở nhà chờ em về."
Nói thì đường hoàng vậy thôi, chứ sao mà công việc lại quan trọng được chứ? Ai là người lúc trước không nói không rằng đã nhốt người trong nhà kia chứ?
Quý Ngưỡng Chân vẫn chưa nguôi, nói: "Tốt nhất là như thế."
Chuyến công tác này của Quý Ngưỡng Chân là để đàm phán một hạng mục đã nắm chắc trong tay. Chuyến đi gặp mặt người của công ty đối tác lần này cũng chỉ là để chốt thêm một lần nữa mà thôi.
Vì đây là hạng mục hợp tác của hai tổ, nên lần này cậu dẫn cả đồng nghiệp ở tổ bên cạnh theo. Chỉ là Quý Ngưỡng Chân làm thế nào cũng không ngờ tới, người mà tổ bên cạnh cử đi lại chính là Trì Hoà, người trước đó đã bị cậu đẩy sang.
Alpha mà mình đã 'đẩy' sang tổ bên cạnh chỉ bằng một tin nhắn, cứ thế nhẹ nhàng quay lại hạng mục của cậu. Lúc nhìn thấy Trì Hoà ở sân bay, Quý Ngưỡng Chân cũng rối rắm không biết nói gì.
Nhưng Trì Hoà dường như không để bụng, chỉ là thái độ với cậu không còn thân thiện như trước, điều này càng khiến Quý Ngưỡng Chân khó xử hơn.
Đối phương biết khó mà lui là chuyện tốt. Tuy không nói rõ, nhưng ý cự tuyệt của cậu đã rất rõ ràng rồi. Trì Hoà có lạc quan tích cực đến mấy thì hẳn cũng sẽ không tốn công trên người cậu nữa.
Trên máy bay, Trì Hoà ngồi bên cạnh cậu. Hai người vừa ngồi xuống ghế đã chào hỏi nhau. Chuyến bay không đến hai tiếng, Quý Ngưỡng Chân kiểm tra điện thoại một lượt rồi chuẩn bị ngủ.
Hôm nay vì phải ra sân bay mà cậu dậy sớm, nhắm mắt chưa được mấy phút đã ngủ thiếp đi. Lúc mở mắt, cậu lại phát hiện Trì Hoà đang nhìn mình chăm chú không chớp mắt.
Quý Ngưỡng Chân xoa xoa hốc mắt, hỏi cậu ta có chuyện gì không.
Trì Hoà cười nói không có chuyện gì, sau đó cúi đầu xem điện thoại.
Máy bay hạ cánh, đoàn người tiến thẳng đến khách sạn. Buổi chiều có vài lịch trình lẻ tẻ nhưng cũng không quá phức tạp, chỉ là hơi mất thời gian. Lúc trên máy bay Quý Ngưỡng Chân không được ngủ ngon, định ăn trưa ở khách sạn xong sẽ về phòng ngủ bù.
Nhà máy của đối tác ở thành phố B nằm ở một nơi khá hẻo lánh, xung quanh chỉ có một khách sạn quy mô nhỏ này, điều kiện bình thường. Phòng đã đặt trước cũng vì sai sót của nhân viên mà xảy ra vấn đề.
Có mấy phòng bị hỏng điều hòa, thời tiết này thì khó mà ở được.
Nhóm đồng nghiệp Omega bèn chia ra hai người một phòng. Nhưng trong nhóm đến lần này có thêm một Alpha là Trì Hoà, nên đồng nghiệp phụ trách xử lý bèn xếp cho cậu ta và Quý Ngưỡng Chân vào chung một phòng.
Tuy Quý Ngưỡng Chân rất không tình nguyện, nhưng lại không muốn gây thêm phiền toái cho đồng nghiệp. Sau khi biết phòng của bọn họ là giường đôi thì cậu không nói gì nữa.
Trì Hoà lại giống lúc trước, bám theo cậu như hình với bóng. Lúc về phòng, Quý Ngưỡng Chân không chịu nổi mồ hôi khắp người nên đi tắm thật nhanh, mười phút đã ra, còn cực kỳ cảnh giác mà mặc quần áo đầy đủ.
Trì Hoà ngồi trên giường mình chờ đến lượt. Thấy cậu võ trang cẩn thận đi ra thì trong lòng không khỏi tiếc nuối.
Tiếc nuối vì đối phương ngay cả trong hoàn cảnh thế này cũng không muốn xảy ra chuyện gì với mình.
Trước khi Quý Ngưỡng Chân ngủ, Trì Hoà rốt cuộc không nhịn được hỏi cậu.
"Tổ trưởng, em nghe các đồng nghiệp khác nói thời gian này ngày nào anh cũng đến bệnh viện, lẽ nào trong nhà có ai bị ốm ạ?"
Quý Ngưỡng Chân đặt đầu lên gối là bắt đầu mơ màng muốn ngủ, nhưng vẫn lịch sự trả lời cậu ta: "Ừm, là bạn trai tôi."
"Ở bệnh viện lâu như thế chắc nghiêm trọng lắm nhỉ?" Nghe giọng của Trì Hoà như đang vui vẻ khi người khác gặp họa, "Bệnh viện ở Diêm Kinh có tốt không ạ? Có cần..."
Quý Ngưỡng Chân muốn ngủ mà bị quấy rầy, bắt đầu mất kiên nhẫn. Cậu nén giận nói: "Là vết thương ngoài da thôi, không nghiêm trọng. Ở bệnh viện được chăm sóc tốt nên ở lại thêm, hôm nay là ra viện rồi."
"Hóa ra là vậy ạ, em..."
Trì Hoà còn muốn nói gì đó, Quý Ngưỡng Chân đã lóc cóc ngồi dậy, cầm điện thoại gõ gõ.
"Cậu không nhắc thì tôi cũng suýt quên mất, vẫn chưa gọi điện báo bình an cho bạn trai tôi nữa."
Cuộc gọi video rất nhanh được kết nối. Giọng điệu của Quý Ngưỡng Chân thoáng chốc khác hẳn vừa rồi. Cậu cười tít mắt với màn hình điện thoại, nói: "Cục cưng, em đến khách sạn rồi nè... Sao anh vẫn còn trên xe thế, không phải đã ra viện từ sáng sao? Đừng nói là anh đã đi làm luôn đó nhé? Bác sĩ đã bảo anh phải nghỉ ngơi thêm một thời gian rồi, đừng có cần cù như thế được không hả!"
Nhậm Đàn Chu nghe được hai chữ đầu tiên đã ngây cả người. Quý Ngưỡng Chân vừa gọi anh là gì cơ, có phải anh nghe nhầm không vậy?
Nhậm Đàn Chu úp điện thoại xuống, hỏi nhỏ thư ký Chu đang lái xe đằng trước: "Em ấy vừa gọi cái gì thế?"
Thư ký Chu cảm giác như có thứ gì chặn ngang ở cổ họng, bỗng ho không ngừng: "Khụ khụ, Nhậm tổng... Khụ khụ hình như là... Khụ khụ."
"Cục cưng, màn hình sao lại tối mất rồi, có phải tín hiệu không tốt không?" Quý Ngưỡng Chân nâng cao giọng: "Tín hiệu bên này của em tốt lắm mà, chỗ anh có vấn đề hả, thế chờ anh đến công ty rồi..."
Cậu vừa định cúp máy thì màn hình lại sáng lên.
"À được rồi, cục cưng."
Chuyện khác thường chắc chắn có vấn đề. Tuy Nhậm Đàn Chu không thể xác định Quý Ngưỡng Chân đang gặp phải tình huống gì, nhưng cũng đoán được đôi ba phần.
Nhậm Đàn Chu có hơi không nói rõ được cảm nhận khi nghe Quý Ngưỡng Chân gọi mình thế này. Anh dở khóc dở cười nói: "Đến công ty họp, không mất nhiều thời gian. Em đã ăn cơm trưa chưa?"
"Ăn rồi!" Quý Ngưỡng Chân giả vờ như vô tình thay đổi phương hướng, để đảm bảo Trì Hoà phía sau có thể nhìn thấy người trên màn hình điện thoại của mình. Nhưng đồng thời với đó, tai cậu đã đỏ ửng lên vì hai chữ 'cục cưng' này. Dù vậy, cậu vẫn mạnh mẽ chống đỡ nói tiếp: "Cục cưng, em ăn sườn xào chua ngọt, tôm nõn Long Tỉnh, đều không ngon bằng anh nấu, em chỉ ăn mấy miếng thôi à. Chúng ta mới chia xa nửa ngày mà em đã nhớ anh rồi!"
Thư ký Chu há hốc miệng, liếc gương chiếu hậu một cái.
Nhậm Đàn Chu: "... Anh, anh cũng nhớ em?"
Quý Ngưỡng Chân lặng lẽ bĩu môi, hiển nhiên là không quá hài lòng với câu trả lời vừa rồi của anh. Cậu thì nhiệt tình như lửa thế mà anh cứ nhạt nhẽo như nước ốc, trả lời thì ậm ờ.
Tên tiểu tử Trì Hoà kia sẽ không cho rằng cậu là người theo đuổi trước, yêu nhiều hơn nên chịu nhiều thiệt thòi đó chứ?
Tuy chỉ là diễn, nhưng trong lòng Quý Ngưỡng Chân vẫn rất bất bình. Trên mặt cậu cũng xuất hiện đủ loại thất vọng, "Ò."
"Ngày kia là em về rồi mà đúng không?" Nhậm Đàn Chu không được tự nhiên chỉnh lại chiếc cà vạt đỏ thẫm ở cổ: "Em muốn ăn gì thì nói với anh, chờ em về anh nấu cho em ăn."
"Được liền cục cưng!"
Quý Ngưỡng Chân trả lời vẫn bằng cái giọng nghe nổi da gà đó. Tuy đã hơi hạ giọng, nhưng vẫn đủ để người trong phòng nghe thấy: "Cục cưng, em phải ngủ trưa rồi, buổi chiều còn nhiều việc phải làm lắm luôn."
Nhậm Đàn Chu: "Được, ngủ ngon."
Cúp máy rồi, Nhậm Đàn Chu ở bên kia dùng vận tốc ánh sáng gửi đến một dấu hỏi chấm.
Quý Ngưỡng Chân trả lời bằng một cái mặt cười.
Trì Hoà nghe đến cả người bứt rứt, một bụng nước chua không phun ra được. Đến cả giả vờ cười cũng rất miễn cưỡng.
Tình cảm có vẻ rất tốt, chẳng trách không để cho cậu ta chen vào.
"Tổ trưởng, tình cảm của hai người tốt ghê, anh gọi bạn trai là cục cưng ạ... Bạn trai anh bao nhiêu tuổi vậy?"
"Hơn tôi nửa tuổi." Sắc đỏ trên mặt Quý Ngưỡng Chân vẫn chưa rút đi, trong lòng sợ mình diễn quá đà. Ngón chân giấu trong ổ chăn cũng cuộn lại: "Tôi cứ thích gọi anh ấy như vậy đấy."
Trì Hoà: "Ò ò, đều là tên thân mật thôi, gọi gì mà chẳng được, em hiểu mà hiểu mà."
Gọi một Alpha là cục cưng? Nghĩ kiểu gì vậy?
Quý Ngưỡng Chân chỉnh gối chuẩn bị đi vào giấc ngủ.
Nhưng Trì Hoà vẫn chưa bỏ cuộc: "Tổ trưởng, tính em có gì nói nấy, anh đừng trách nhé... Hồi đại học em có học cả tâm lý học, em vẫn cảm thấy bạn trai anh có vẻ qua loa với anh. Cũng không biết có phải ảo giác của em không, nhưng em cũng là Alpha nên khá hiểu người cùng giới với mình đó."
Quý Ngưỡng Chân: ... Đúng là con gián đánh mãi không chết.
Cảm giác, cảm giác.
Ai cần cậu cảm giác.
Quý Ngưỡng Chân không để ý cậu ta nữa, nhắm mắt đi tìm Chu Công.
Khi đã bước vào trạng thái làm việc, thời gian dường như trôi nhanh hơn. Tuy Trì Hoà và cậu ở chung một phòng, nhưng ngoại trừ thi thoảng khoe dáng thì cậu ta cũng không mang đến phiền phức gì cho Quý Ngưỡng Chân.
Nếu nhất định phải bình luận về dáng người của cậu ta, thì cũng không đến nỗi tệ.
Nhưng cái này thì liên quan gì đến cậu chứ.
Chỉ khiến cậu càng nhớ Alpha của mình hơn thôi.
Hai ngày sau, cậu trở về Diêm Kinh.
Nhiệt độ ngoài trời có thể mang trứng ra rán, loại thời tiết ma quỷ này không thích hợp để ra ngoài chút nào. Quý Ngưỡng Chân cũng không muốn Nhậm Đàn Chu đến sân bay làm củ khoai lang nướng, nhưng không biết anh làm thế nào mà biết được thông tin chuyến bay của cậu, vẫn đúng giờ xuất hiện bên ngoài.
Trì Hoà đi theo bên cạnh Quý Ngưỡng Chân, hỏi lát nữa tiện đường có muốn gọi xe về cùng không. Quý Ngưỡng Chân thấy đề nghị này cũng ổn, thế là vừa ăn kem vừa chuẩn bị đặt xe. Nhưng đầu vừa nhấc, cậu đã thấy một Alpha mặc tây trang, giày da cực kỳ lịch lãm.
Bộ tây trang màu đậm được đặt may riêng cực kỳ vừa vặn với dáng người anh, toát lên khí chất chững chạc mà không quá nặng nề. Vẻ ngoài của Nhậm Đàn Chu căn bản không cần nói nhiều. Đứng cạnh xe, dù là loại xe nào cũng có thể nhìn ra sự khí phái thuộc về riêng anh.
Huống hồ chiếc xe phía sau anh không thể tìm được chiếc thứ hai ở Diêm Kinh này.
"Nhậm Đàn Chu!" Khuôn mặt Quý Ngưỡng Chân thoáng chốc sáng bừng, kéo vali chạy tới, tự nhiên nắm lấy tay anh rồi giới thiệu Trì Hoà đi cùng bên cạnh.
Trì Hoà lịch sự chào hỏi Alpha trước mắt. Lần gặp mặt đầu tiên đã thấy được cậu ta không có hy vọng về điều kiện. Vốn đang ôm tâm lý may mắn nhưng khi cảm nhận pheromone áp đảo của đối phương, mọi hy vọng đều tan thành mây khói.
Hóa ra là Alpha cao cấp. Vậy cậu ta xoay qua xoay lại như con quay những ngày này có khác gì một con khỉ nhảy nhót đâu?
Quý Ngưỡng Chân từng nói bọn họ ở khá gần nhau, nên Nhậm Đàn Chu bèn đề nghị chở cậu ta về cùng, với dáng vẻ cực kỳ rộng lượng.
Trì Hoà làm gì còn tâm trạng mà ngồi cùng xe bọn họ nữa chứ. Cậu xám xịt ngồi vào chiếc xe taxi bên cạnh.
Hôm nay Nhậm Đàn Chu không gọi tài xế mà tự lái xe đến.
Quý Ngưỡng Chân nhanh chóng ngồi vào xe. Nhậm Đàn Chu lái xe lên cao tốc, liếc mắt sang lại thấy Beta vẫn còn đang nghịch điện thoại di động.
"Em vẫn không định nói với anh hôm đó đã xảy ra chuyện gì sao?"
Quý Ngưỡng Chân chọc chọc màn hình: "Ngày nào cơ?"
Nhậm Đàn Chu ngập ngừng, khó mà mở miệng.
"Ngày em gọi... 'cục cưng' đó."
--- Lời tác giả ---
Quý Ngưỡng Chân: Anh nhớ nhầm rồi, em không có gọi vậy.