Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 23
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu hỏi của Quý Ngưỡng Chân không hề khó trả lời, nhưng cậu lại không nhận được câu trả lời từ Nhậm Đàn Chu.
Có lẽ bởi vì Nhậm Đàn Chu cho rằng câu hỏi này không cần phải trả lời, anh lấy máy tính bảng ra, mở một tập hồ sơ còn dang dở từ ban ngày cần xử lý sớm. Nhưng Quý Ngưỡng Chân không thể chịu nổi mà giật lấy chiếc máy tính bảng ném về phía ghế sau.
Đây là một hành động rất trẻ con, nhưng Quý Ngưỡng Chân không hề nhận ra, mà Nhậm Đàn Chu cũng đã quá quen với điều này.
Quý Ngưỡng Chân lại mở hộp thuốc ức chế kia ra, đưa ra trước mặt Nhậm Đàn Chu, nói với anh rằng anh không muốn đeo đai chống cắn thì phải tiêm thuốc ức chế, nếu không thì chẳng khác nào trần truồng không có chút phòng bị nào, ai dám ở chung với anh cơ chứ.
Tấm ngăn cách lúc trước hạ xuống vẫn chưa được nâng lên, thư ký Chu dù có cố gắng lờ đi cuộc trò chuyện phía sau đến mấy cũng không thể hoàn toàn giả vờ như không nghe thấy.
Hóng chuyện của ông chủ đương nhiên là rất kích thích, nhưng lá gan bé tí của anh ta lại không chịu nổi.
Người bị hành hạ nhất trên chuyến xe này phải là người làm công khốn khổ như anh ta mới đúng.
Nhậm Đàn Chu biết Quý Ngưỡng Chân đang lo lắng điều gì, cũng không muốn tiếp tục tranh cãi với cậu. Thế là dưới ánh mắt chăm chú của Quý Ngưỡng Chân, anh bẻ ống thuốc, dùng ống tiêm hút dung dịch bên trong, thành thạo tự tiêm cho mình.
Xuống cầu vượt, đèn đường hai bên cũng dần tối, xe đi vào một khúc quanh, khu vực cây xanh hai bên đường dần mở rộng, xe cộ trên đường cũng thưa thớt dần, tài xế đạp ga, chiếc xe lao nhanh về phía trước.
Rất nhanh đã đến cổng, đèn trong biệt thự sáng trưng, nhưng Quý Ngưỡng Chân vào nhà mới phát hiện không chỉ có Văn Tương, mà tất cả người giúp việc lo liệu sinh hoạt hằng ngày của họ đều đã bị điều đi.
Những người giúp việc này giống với Quý Ngưỡng Chân, đều là Beta không bị ảnh hưởng bởi pheromone. Nếu họ cũng phải tránh đi, thì Quý Ngưỡng Chân cũng nên rời đi theo họ mới đúng chứ.
Trong lúc cậu đang băn khoăn suy nghĩ, muốn đợi Nhậm Đàn Chu tắm xong ra ngoài để đề xuất chuyện này với anh, lại phát hiện Nhậm Đàn Chu đã đi ra. Tóc ướt vẫn chưa lau khô, nước nhỏ xuống khuôn mặt tinh xảo rồi rơi thẳng xuống.
Alpha với sắc mặt ửng đỏ, trạng thái còn kỳ lạ hơn cả cái ngày Quý Ngưỡng Chân bị sốt cao.
Chắc là vì trong phòng tắm quá ngột ngạt, anh đi ra rồi ngồi xuống bên cửa sổ, mở cửa để gió lạnh tràn vào, sau đó mới chậm rãi lau tóc. Quý Ngưỡng Chân hỏi, anh mới nói đây là tác dụng phụ sau khi tiêm thuốc ức chế, sẽ không kéo dài lâu.
Quý Ngưỡng Chân lúc này mới hiểu vì sao lúc ở trên xe Nhậm Đàn Chu không muốn tiêm thuốc. Tác dụng phụ sau khi tiêm khiến cơ thể rất khó chịu, mà cũng chỉ có Nhậm Đàn Chu biết nó khó chịu thế nào. Tuy Quý Ngưỡng Chân không rõ lắm rốt cuộc cảm giác đó là gì, nhưng cậu có thể đoán được nó không thể hiện hết ra bên ngoài.
Nhớ lại trước đây khi còn đi học, lần đại hội thể dục thể thao cuối cùng của khóa họ ở trường cấp ba, không có ai chịu đăng ký thi chạy ba nghìn mét. Quý Ngưỡng Chân làm lớp trưởng không thể không hoàn thành chỉ tiêu được giao, cuối cùng đã đi năn nỉ Nhậm Đàn Chu giúp mình lấp vào chỗ trống đó.
Trong buổi thi đấu chính thức, Nhậm Đàn Chu có sức bền khá tốt, cuối cùng đã vượt lên dẫn đầu. Nhưng khi gần về đích thì bất ngờ bị người chạy sau anh một vòng gạt chân.
Anh ngã rồi lập tức đứng dậy chạy về đích. Lúc đó Quý Ngưỡng Chân còn tưởng anh không sao cả, mãi đến khi lên bục nhận giải mới phát hiện trên người anh có vài chỗ bị trầy xước, đầu gối và mắt cá chân đều sưng vù.
Nhậm Đàn Chu giỏi chịu đựng đau đớn hơn người bình thường rất nhiều.
-
Quý Ngưỡng Chân áy náy đến mức mãi một lúc lâu vẫn không biết phải nói gì, cậu nhớ lại ngày mình bị ốm, Nhậm Đàn Chu luôn túc trực bên cạnh chăm sóc, lại càng bồn chồn không yên.
Cậu ngượng nghịu hỏi: "Có cần em giúp anh không?"
Nói được một nửa, Quý Ngưỡng Chân đã ngượng đến mức mặt cũng đỏ bừng lên.
Lau tóc thì cần giúp gì đâu chứ?
Chẳng phải chỉ cần cầm khăn lau vài cái là xong sao, cũng chẳng tốn sức gì.
Nhậm Đàn Chu hơi nghiêng đầu nhìn cậu một cái, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Quý Ngưỡng Chân đảo mắt nhìn quanh, "Thế anh có muốn uống nước không? Lần nào em tắm xong cũng khát khô cả họng."
Không đợi Nhậm Đàn Chu trả lời, cậu đã vội vàng chạy xuống tầng rót một cốc nước rồi mang lên, giục Nhậm Đàn Chu uống nhanh.
Quý Ngưỡng Chân vụng về trong khoản chăm sóc người khác, tay chân lóng ngóng đưa cốc đến bên miệng Nhậm Đàn Chu, còn không cẩn thận giẫm phải chân anh.
Quý Ngưỡng Chân đứng thẳng nhìn Nhậm Đàn Chu, chỉ sợ mình không cẩn thận một chút, trái tim của Alpha trước mắt sẽ ngừng đập.
Tuy trong lòng cậu cảm thấy bản thân đã gây ra một lỗi nhỏ, nhưng tính trẻ con vẫn khiến cậu vô thức trốn tránh trách nhiệm: "Thật ra chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách em được đúng không? Anh là người kiên quyết như vậy, không muốn tiêm thì thôi là được rồi, anh còn chẳng nói với em là sẽ xảy ra chuyện này, nếu em biết trước..."
Nhậm Đàn Chu nghe giọng cậu càng lúc càng nhỏ dần, đoán được trong lòng cậu đang nghĩ gì.
"Anh không trách em."
"Tác dụng phụ sẽ không kéo dài lâu, ngủ một giấc là ổn thôi, nếu nhìn nhận một cách khách quan thì loại thuốc ức chế này vẫn là lợi nhiều hơn hại." Nhậm Đàn Chu khẽ giải thích: "Anh không muốn tiêm là vì mấy lần trước anh đều không cần tiêm mà vẫn chịu đựng được."
"Tại sao?" Quý Ngưỡng Chân hỏi.
Nhậm Đàn Chu bảo cậu xuống rót thêm một cốc nước nữa mang lên, rõ ràng là đang muốn chuyển hướng sự chú ý của cậu.
Buổi tối lúc đi ngủ, Quý Ngưỡng Chân vẫn chưa từ bỏ ý định ban đầu của mình. Dù sao bây giờ cả cái biệt thự này đều bị pheromone của Nhậm Đàn Chu bao phủ, có về phòng mình ngủ cũng chẳng khác gì.
Nhậm Đàn Chu đã nằm xuống giường, nghe Quý Ngưỡng Chân nói xong, anh trở mình, tay ôm ngực, khẽ hừ một tiếng không lớn cũng không nhỏ.
"Sao vậy?" Quý Ngưỡng Chân không thể giả vờ như không nghe thấy, cũng may đầu óc chợt lóe lên, nhanh nhẹn ghé sát vào nói: "Lại đau nữa sao? Vậy em không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, em đi ngay đây."
Quý Ngưỡng Chân vươn tay muốn nhặt chiếc gối của mình lên, lại bị Nhậm Đàn Chu túm lấy tay áo.
Áo ngủ bằng lụa tơ tằm rất trơn, vì bị kéo mà cổ áo cũng trượt xuống, để lộ xương quai xanh tinh tế.
Không đợi Quý Ngưỡng Chân kịp nói gì, Nhậm Đàn Chu thả tay, nói.
"Em không làm phiền anh."
Nhậm Đàn Chu gần như chưa bao giờ có dáng vẻ hạ mình đến mức này, anh chuyển tầm mắt sang chỗ khác, "Anh đau nên không ngủ được."