Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 24
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân nhíu mày chỉnh lại áo ngủ, không hiểu sao bản thân lại mềm lòng đồng ý ở lại với anh.
Ngay cả chiếc gối chặn giữa hai người cũng chưa kịp đặt vào, hai tấm chăn đã kề sát nhau.
Nhậm Đàn Chu rất muốn trò chuyện với Quý Ngưỡng Chân, nhưng bất kể anh nói gì, Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ đáp lại một câu rồi khuyên anh nên nghỉ ngơi sớm.
Alpha trong giai đoạn nhạy cảm (kỳ mẫn cảm) thực ra không có nhiều mong muốn chia sẻ, chỉ là Nhậm Đàn Chu muốn trò chuyện với Quý Ngưỡng Chân mà thôi.
Tiếc là Quý Ngưỡng Chân đã buồn ngủ quá rồi.
Sau đó, cậu thực sự không thể gắng gượng được nữa. Cậu lầm bầm oán giận, nói rằng đợi qua đợt này sẽ bắt Nhậm Đàn Chu phải nhanh chóng đi tìm một Omega mà yêu đương, nếu thực sự không tìm được người mình thích, thì cứ báo về nhà để họ sắp xếp cho anh là được.
Quý Ngưỡng Chân còn nghĩ mình nói xong câu này, Nhậm Đàn Chu nhất định sẽ phản bác, nhưng cậu ngáp mấy lần, chờ mãi gần chết mà vẫn không nghe thấy tiếng Nhậm Đàn Chu.
Không phải vừa nãy anh vẫn còn đòi trò chuyện sao.
Quý Ngưỡng Chân quay đầu sang, phát hiện Nhậm Đàn Chu đang nhìn chằm chằm trần nhà. Cái vẻ sắc bén lạnh nhạt thường ngày đã tan thành mây khói, chỉ còn lại sự buông xuôi và âu sầu, như đang bước đi trên những mảnh thủy tinh vỡ.
Không biết anh đang nghĩ gì.
Có phải lời cậu nói khiến anh suy nghĩ nhiều rồi không.
Quý Ngưỡng Chân lại nhìn anh thêm mấy cái, chợt thấy hình như Nhậm Đàn Chu cũng không đáng ghét đến thế.
Bọn họ đã sống cùng nhau mấy năm, chắc chắn không chỉ có sự chán ghét. Yêu hận đã sớm hòa lẫn vào nhau, quấn chặt không thể tách rời, càng không có cách nào phân định đúng sai.
Trên đời này vốn không có ai hoàn hảo.
Có một lần Quý Ngưỡng Chân từng muốn rời khỏi Nhậm Đàn Chu để không bao giờ phải chịu sự quản thúc nghiêm khắc của đối phương nữa. Nhưng chẳng qua cũng là vì một sự cố ngoài ý muốn mà nảy sinh tranh cãi, mâu thuẫn không thể nào dàn xếp hòa giải.
Quý Ngưỡng Chân không phải người sống quá lí trí.
Cậu thò một ngón tay chọc chọc vai Nhậm Đàn Chu, "Anh, anh yên tâm đi, thời gian này em nhất định sẽ chăm sóc tốt cho anh."
Chắc hẳn Nhậm Đàn Chu không ngờ mình lại có thể nghe được những lời như thế thốt ra từ miệng Quý Ngưỡng Chân. Anh ngạc nhiên nhìn cậu, không biết đang nghĩ gì.
Quý Ngưỡng Chân thấy anh không nói gì, hơi ngại ngùng kéo chăn lên cao, "Em ngủ trước đây."
Khi Quý Ngưỡng Chân không có suy nghĩ vướng bận gì, cậu có thể chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Cậu không tắt đèn ngủ vì nghĩ Nhậm Đàn Chu chắc còn muốn ngẩn ngơ thêm một lát, nhưng cậu vừa nhắm mắt chưa đến hai giây, ánh sáng mỏng manh kia đã vụt tắt theo.
Nhậm Đàn Chu ghé vào bên tai cậu nói chúc ngủ ngon.
Giống như trước đây, Quý Ngưỡng Chân ngủ rất nhanh, nhưng ngủ không sâu.
Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, cậu cảm giác được sau lưng mình rất ấm áp, bên eo cũng có thêm một cánh tay vắt ngang.
Quý Ngưỡng Chân mơ mơ màng màng muốn tránh ra, lại bị ôm chặt hơn.
Cậu rất nhanh đã đoán ra được chuyện gì đang xảy ra, cơ thể trong nháy mắt trở nên cứng đờ như đã chết mười ngày nửa tháng.
Lí trí nói cho cậu biết, đây là một trong những dấu hiệu của Alpha đang trong giai đoạn nhạy cảm, xuất hiện khát vọng tiếp xúc thân mật.
Hơi thở của Alpha phía sau đều đều, chậm rãi, xem ra đó là hành vi trong vô thức.
Đồ ngủ của bọn họ đều là từ lụa tơ tằm, Quý Ngưỡng Chân thậm chí còn cảm nhận rõ ràng nhịp đập trái tim nằm trong lồng ngực Nhậm Đàn Chu.
Càng ngủ càng nóng.
Với tính cách thường ngày, có lẽ Quý Ngưỡng Chân đã sớm đẩy anh ra, sau đó bật đèn lên rồi lên án mạnh mẽ anh một trận mới hả dạ rồi.
Nhưng bây giờ lo lắng duy nhất trong lòng Quý Ngưỡng Chân là lỡ đâu bản thân giãy giụa lại khiến anh tỉnh giấc thì sao.
Anh ấy đã thành ra thế này rồi, thôi thì cứ để anh ấy ôm vậy.
Chờ mai dậy rồi tính sau.
Quý Ngưỡng Chân tính toán thiệt hơn mất nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi mặt trời thấp thoáng ló lên ở đường chân trời, cậu mới bực bội chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau.
Quý Ngưỡng Chân bị ánh nắng rực rỡ hun nóng đến mức phải tỉnh giấc, lúc ngồi dậy trong đầu vẫn còn trống rỗng.
Nhậm Đàn Chu ngồi ở bàn làm việc, đang xử lý công việc bằng máy tính.
Bình thường cậu ngủ đến chín giờ sẽ tự tỉnh, nhưng hôm nay Quý Ngưỡng Chân lê bước đến bên cạnh Nhậm Đàn Chu, cúi người xem thời gian trên đó, mới phát hiện đã mười một giờ.
Quý Ngưỡng Chân còn nhớ hôm qua Nhậm Đàn Chu bị khó chịu vì phản ứng phụ, bèn hỏi anh đã ổn hơn chưa.
Sự quan tâm của Quý Ngưỡng Chân ngược lại khiến Nhậm Đàn Chu bối rối. Vẻ mặt này chỉ khi bọn họ mới quen nhau anh mới được nhìn thấy.
Trong biệt thự tuy chỉ còn lại hai người bọn họ, nhưng ba bữa đúng giờ vẫn có người mang cơm đến.
Giờ này có thể ăn trưa luôn rồi.
Nhậm Đàn Chu và Quý Ngưỡng Chân ngồi đối diện nhau trên bàn ăn. Anh thật sự khó mà làm như không thấy hai quầng thâm quanh mắt cậu. Chờ cậu ăn xong đĩa cà chua muối đầu tiên bèn hỏi: "Tối qua không phải còn chưa tới mười một giờ đã ngủ rồi sao?"
Quý Ngưỡng Chân ngước mắt khó hiểu, Nhậm Đàn Chu chỉ vào mắt mình, "Hôm nay lúc rửa mặt em không soi gương à?"
Quý Ngưỡng Chân rất ít khi soi gương, buổi sáng lúc rửa mặt dù đứng trước gương cũng không thật sự nhìn vào gương.
Cậu mở điện thoại ra soi thử, hai quầng thâm quanh mắt lập tức nhắc cậu nhớ ra chuyện mình đã quên mất.
Quý Ngưỡng Chân ném dĩa xuống bàn, hai tay khoanh trước ngực, hùng hổ hỏi: "Suýt thì em quên mất đấy, anh có biết tối qua mình đã làm gì không?"
Nhậm Đàn Chu nhìn cậu, hỏi lại: "Anh làm gì?"
Thế là Quý Ngưỡng Chân kể lại rành mạch từng chi tiết chuyện xảy ra tối qua, nói hăng đến mức thở hổn hển. Kết quả lại thấy vẻ mặt của Nhậm Đàn Chu chẳng thay đổi gì, ngược lại còn thấy cậu đang làm quá mọi chuyện.
Cũng đúng, chuyện quá đáng hơn còn từng làm rồi, chuyện tối qua có là gì.
Quý Ngưỡng Chân cũng không mong đợi Nhậm Đàn Chu sẽ xin lỗi mình. Cậu lại cầm dĩa lên, cắm một miếng thịt bò rồi bỏ vào miệng nhai, "Dù sao... Sau này không thể tiếp tục như thế nữa, em thấy em vẫn nên chuyển về phòng mình thôi."
Nhậm Đàn Chu như đã đoán trước cậu sẽ nhắc đến chuyện này, đẩy đĩa cà chua muối của mình đến trước mặt cậu, "Tối qua anh ngủ rất ngon."