25. Chương 25

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhậm Đàn Chu nghỉ phép một tuần, nhưng anh không phải người có thể lười biếng, dù ở nhà cũng không để bản thân rảnh rỗi.
Quý Ngưỡng Chân cực kỳ ráo riết giám sát việc nghỉ ngơi của anh, mỗi ngày chỉ cho anh hai tiếng để xem văn kiện và gọi điện thoại.
Trước đây luôn là Nhậm Đàn Chu quản lý cậu, bỗng nhiên đổi vai trò cho nhau, Quý Ngưỡng Chân trở nên hăng hái lạ thường, chỉ ước có thể cầm roi quất anh nếu anh không nghe lời.
Đương nhiên cậu cũng biết đây là chuyện không thể nào.
Nếu một ngày chỉ làm việc hai tiếng, thì thời gian còn lại sẽ làm gì đây?
Ở nhà cũng chỉ có hai người bọn họ, dù sao cũng không thể ngồi nhìn nhau cả ngày được.
Ăn trưa xong, Quý Ngưỡng Chân vào phòng sinh hoạt chung, muốn lôi hết đống thẻ game chưa chơi ra, lúc nào rảnh rỗi thì chơi dần.
Cậu đi chân trần giẫm lên thảm lông cừu, đôi dép không biết đã bị ném ở đâu, đám thẻ game rơi vãi đầy xung quanh.
Nhậm Đàn Chu dọn bàn ăn xong đi về phía này, nhìn cậu đang ngồi giữa đống đồ lộn xộn phân loại từng thứ một.
Những thẻ game chưa chơi đến vẫn còn nguyên lớp bọc ni lông, thật ra rất dễ phân loại. Nhậm Đàn Chu đặt đĩa trái cây vừa rửa sạch lên bàn, cũng ngồi xuống giúp cậu tìm, chưa đầy năm phút đã sắp xếp gọn gàng tất cả các hộp thẻ.
Quý Ngưỡng Chân không ngồi trên sô pha mà khoanh chân ngồi bệt luôn trên thảm, thấy Nhậm Đàn Chu không có ý định lên tầng, bèn hào hứng hỏi: "Anh muốn chơi cùng không?"
Quý Ngưỡng Chân đã không thể nhớ nổi lần cuối cùng bọn họ chơi game với nhau là từ bao giờ. Đối với người như bọn họ, chơi game cũng chỉ là thú vui giải trí, trong quãng thời gian còn đi học cũng ít đụng đến để tránh ảnh hưởng việc học.
Nhậm Đàn Chu ừ một tiếng, chọn một mẩu dâu tây kích cỡ vừa vặn đưa đến miệng cậu.
Quý Ngưỡng Chân không muốn ăn cho lắm, nhưng vẫn nể tình anh nên há miệng ngậm lấy, sau đó cúi đầu tìm kiếm trong đám thẻ game của mình, cuối cùng lấy ra một tấm.
Trò này cậu đã chơi rất nhiều lần, chỉ nhìn tấm thẻ cũng đủ thấy nó đã được sử dụng thường xuyên đến mức nào.
Mỗi lần cậu và Văn Tương chơi trò này, Văn Tương đều bị cậu đánh bại thảm hại, không có cơ hội phản kháng nào, cuối cùng chỉ có thể rưng rưng nước mắt biểu diễn cho cậu xem hai đoạn nhảy quảng trường.
Trong ấn tượng của cậu, Nhậm Đàn Chu không có thiên phú về khoản chơi game này, cậu phải nhân cơ hội này để thể hiện thực lực với anh.
Quý Ngưỡng Chân nhích đến bên cạnh Nhậm Đàn Chu, đưa tay cầm điều khiển cho anh, nhân tiện dạy anh cách sử dụng, "Lên xuống trái phải chắc anh biết rồi nhỉ? Tam giác là tạm dừng, nhưng anh không cần quan tâm đến nút này, để em làm là được. Giọt mưa là tấn công, ấn cùng lúc với nút lên là phóng ra chiêu thức lớn, anh hiểu chưa?"
Rất đơn giản, ngay cả Văn Tương cũng chỉ cần nghe một lần là hiểu.
Nhậm Đàn Chu ngồi từ góc này nhìn sang, thấy được sống mũi cao thẳng của Quý Ngưỡng Chân, đôi môi mềm mại, bóng bẩy đóng mở, mỗi lần nói xong đều có thói quen khẽ mím lại.
"Ừ."
Bấy giờ Quý Ngưỡng Chân mới quay người đối diện với màn hình, trong lòng thầm tính toán ba ván đầu sẽ đánh cho anh không còn manh giáp, chờ anh nhận ra khoảng cách thực lực quá lớn giữa hai người rồi thì nhường anh sau cũng không muộn.
Đây cũng là nể tình anh đang không khoẻ mới có chuyện nhường nhịn đó nha.
Thực tế lại phũ phàng, chờ vào game rồi, Quý Ngưỡng Chân sợ đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài. Ai có thể nói cho cậu biết vì sao từ phút thứ ba thanh máu của cậu lại tụt nhanh đến thảm hại như vậy chứ??
Không biết Nhậm Đàn Chu học được bí quyết từ đâu, liên tiếp xông lên rồi bay đến đè cậu ra đánh, ngay ván đầu tiên đã hạ gục cậu hai lần.
Quý Ngưỡng Chân không nhịn được nữa, màn hình vừa hiện ra bảng tổng kết đã quăng điều khiển, "Không chơi nữa không chơi nữa, hôm nay không có hứng."
Nhậm Đàn Chu cầm tay cầm điều khiển game không nói gì, lúc trước Văn Tương còn nói Quý Ngưỡng Chân chê cậu ta gà không muốn chơi cùng, vậy mà đối thủ chơi giỏi cũng không được.
Loại trò chơi dành cho trẻ con này, anh cũng đã chơi một cách nhẹ nhàng nhất rồi.
Quý Ngưỡng Chân nói muốn ngủ trưa, rầu rĩ không vui đi lên tầng.
Nhậm Đàn Chu rất ít khi ngủ trưa, ở trong phòng đọc sách một lát, đợi đến hai rưỡi chiều thì đi gọi Quý Ngưỡng Chân dậy.
Đã hẹn trước với Hạng Vệ Dân chiều nay đi tiêm mũi thứ năm, cũng là mũi cuối cùng của đợt trị liệu phân hoá đầu tiên này.
Cả người Quý Ngưỡng Chân đều là mùi pheromone của Nhậm Đàn Chu, cậu không có thời gian tắm rửa, lại sợ muộn nên chỉ đành mặc một chiếc áo khoác dày rồi đi ra ngoài.
Nhậm Đàn Chu đưa cậu ra tận cổng, nhìn cậu lên xe, lại dặn dò thư ký Chu mấy câu.
Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa, Nhậm Đàn Chu dặn thư ký Chu đừng đi lung tung với Quý Ngưỡng Chân, xong việc thì về thẳng nhà.
Thư ký Chu gật đầu lia lịa, thiếu gia mà xảy ra chuyện gì lúc đi với anh ta, mất việc chỉ là chuyện nhỏ, sau này khó lòng mà yên thân ở Diêm Kinh mới là chuyện lớn.
Quý Ngưỡng Chân rất quen thuộc với bệnh viện Tề Minh, đi thẳng đến văn phòng của Hạng Vệ Dân, làm kiểm tra theo quy trình chung, tiêm xong cũng đã sắp sáu giờ, cậu chuẩn bị về nhà, không ngờ lại gặp phải người quen trong thang máy.
Hôm nay Diêu Thiện Đình ăn mặc trang trọng hơn bữa tiệc tối qua rất nhiều, trên ngực còn gắn một chiếc ghim cài.
Quý Ngưỡng Chân cũng hơi ngẩn ra, đứng trước cửa thang máy chần chừ không đi vào.
"Lên hay xuống?" Diêu Thiện Đình đưa chân chặn cửa thang máy đang khép lại, cười cười hỏi: "Không nhớ tôi hả?"
Quý Ngưỡng Chân còn đang thắc mắc sao lại trùng hợp đến vậy, nhìn kỹ hơn, mới phát hiện người này lại chính là giám đốc hành chính của Tề Minh.
"Sao có thể." Quý Ngưỡng Chân bước vào, nhanh chóng bấm nút tầng một, sau đó nghiêm túc đọc bảng tin quảng cáo gắn trên vách thang máy, "Mới chưa đến một ngày, trí nhớ của tôi chưa đến mức kém như vậy."
Vừa nãy trong lúc chờ thang máy, Quý Ngưỡng Chân nhìn thấy thang máy đang đi lên. Lúc cậu đi vào bấm tầng một, Diêu Thiện Đình không có hành động gì khác, có vẻ là muốn đi theo cậu.
"Diêm Kinh lớn như thế, chúng ta lại trùng hợp gặp phải hai ngày liền, xem ra là có duyên." Diêu Thiện Đình không hề kiêng dè quan sát cậu, "Cũng sắp đến giờ cơm rồi, Quý thiếu gia nể mặt cùng dùng bữa chứ?"
Quý Ngưỡng Chân nghi ngờ liếc nhìn anh ta một cái, "Mũi anh bị tịt à? Không ngửi thấy mùi trên người tôi sao?"
Lời đã nói xong, thang máy cũng xuống đến tầng một, hai cánh cửa chậm rãi mở ra. Quý Ngưỡng Chân không nói thêm lời nào với đối phương, một tay đút túi bước nhanh ra ngoài.
Mùi pheromone nồng đậm trên người cậu không thể chỉ nhiễm được từ một khoảng cách giao tiếp xã giao, nếu không phải Diêu Thiện Đình từng tìm người điều tra, hẳn sẽ cho rằng cậu đã bị vị Alpha cấp cao đó đánh dấu rồi.
Quan hệ anh em của cậu và Nhậm Đàn Chu cũng không phải bí mật gì, chỉ cần là người từng tiếp xúc với Nhậm Đàn Chu đều biết anh có một người em trai đem từ Sinh Giang về, tình cảm anh em giữa hai người cực kỳ gắn bó thân thiết, nói là mặc chung một chiếc quần cũng còn không đủ để diễn tả.
Chuyện xảy ra vào tối hôm kia có lẽ là thủ đoạn mà Beta này đã quen dùng để từ chối đối phương.
Diêu Thiện Đình hoàn toàn có thể hiểu được, một Beta có dáng vẻ như Quý Ngưỡng Chân, đi trên đường cũng có thể gặp hàng trăm kiểu xin thông tin liên lạc, chỉ cần dính một chút pheromone của Alpha cấp cao lên người là có thể tránh được rất nhiều phiền phức.
Trên đời này không thể có sự trùng hợp liên tục như vậy, Diêu Thiện Đình nhớ bản thân lúc trước thật sự từng nhìn thấy khuôn mặt của Quý Ngưỡng Chân, sau khi cho người điều tra, anh ta mới nhớ ra quả thực mình từng xem hồ sơ của Quý Ngưỡng Chân.
Biết được hôm nay Quý Ngưỡng Chân đến bệnh viện, anh ta bèn chạy từ trụ sở công ty qua đây.