31. Biến mất không một lời từ biệt

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Biến mất không một lời từ biệt

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tuần, nói dài thì không dài, nói ngắn cũng chẳng phải ngắn.
Nhậm Đàn Chu đã hồi phục gần như hoàn toàn, có thể kiểm soát pheromone của mình và ngày mai sẽ trở lại làm việc bình thường.
Tình cờ chiều tối hôm nay tuyết rơi, chẳng mấy chốc đã phủ một lớp mỏng trên mặt đất. Quý Ngưỡng Chân thò tay ra ngoài cửa sổ, những bông tuyết xinh đẹp rơi vào lòng bàn tay cậu rồi nhanh chóng tan chảy. Cậu không khỏi nhớ đến chiếc ghim cài hình bông tuyết tuyệt đẹp và đắt tiền mà Nhậm Đàn Chu đã tặng, nó còn rực rỡ và chói lóa hơn ngàn vạn lần so với những bông tuyết thật trước mắt.
Cậu lưu luyến quay đầu hỏi Nhậm Đàn Chu liệu có thể nghỉ thêm vài ngày nữa không, vì mai tuyết ngừng rơi trời sẽ còn lạnh hơn.
Nhậm Đàn Chu hiểu ý của Quý Ngưỡng Chân, cậu không muốn bị bỏ lại một mình ở nhà. Giữa tiết trời đông lạnh lẽo thế này, sự cô đơn càng thêm cô độc.
Suốt một tuần nay, Nhậm Đàn Chu không hề cảm thấy ở nhà có gì buồn chán, bởi vì có Quý Ngưỡng Chân ở bên cạnh anh. Hơn nữa, phần lớn thời gian đi làm anh đều mong mau chóng về nhà để được gặp Quý Ngưỡng Chân, dù anh biết cậu chẳng mấy muốn nhìn thấy mình.
Nhưng những ngày tháng của Quý Ngưỡng Chân lại khác. Chỉ trong mấy ngày nay, cậu mới trở nên hoạt bát và tràn đầy sức sống hơn hẳn, giống như thời điểm họ mới quen nhau.
Đúng như lời cậu nói, một cây cỏ bị giẫm đạp vẫn có thể nương theo gió mà ngoan cường vươn mình đứng dậy. Dù giữa bọn họ có một vết rách rất nhỏ, thì vẫn sẽ có cơ hội cứu vãn.
Anh cảm nhận được mấy ngày nay Quý Ngưỡng Chân dần trở nên ỷ lại vào anh nhiều hơn. Bọn họ ngủ chung giường, trò chuyện những chuyện trước đây chưa từng nói, cùng làm những việc trước đây chưa từng làm. Cho dù Quý Ngưỡng Chân nửa đêm đánh thức anh chỉ để kể về giấc mơ của mình, anh vẫn cảm thấy thật sự vui vẻ.
Quý Ngưỡng Chân làm gì cũng được, chỉ cần cậu ngoan ngoãn ở bên anh. Dù cậu có giận dỗi anh, anh cũng có thể từ từ tìm cách dỗ dành. Quý Ngưỡng Chân không hề khó dỗ, rất dễ mềm lòng, cũng không còn tùy hứng như khi còn nhỏ.
Nhậm Đàn Chu gọi điện cho thư ký Chu, xin kéo dài kỳ nghỉ phép thêm một ngày. Thư ký Chu ở công ty bận đến sứt đầu mẻ trán, nghe ông chủ mình còn muốn "lười biếng" thêm một ngày, lập tức khóc không ra nước mắt nhắc nhở anh rằng mấy vị phó tổng của hạng mục đã đặt lịch hẹn không dưới ba lần, e rằng họ đã bắt đầu kín đáo phê bình sau lưng. Nếu còn trì hoãn thêm nữa, e rằng sẽ thực sự đắc tội với người ta.
Mấy vị phó tổng kia thậm chí còn từng kéo đến trước cửa văn phòng anh, muốn xem liệu Nhậm Đàn Chu có thực sự nghỉ phép hay không, và còn yêu cầu anh ta đưa ra một mốc thời gian cụ thể.
Nhậm Đàn Chu hiểu rõ trong lòng, nhưng anh không có cách nào, cũng không nỡ từ chối Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân chẳng hề cảm thấy bản thân đang đòi hỏi quá đáng, lại ôm cánh tay Nhậm Đàn Chu mà làm nũng, nói trời lạnh thế này, hay là tạm thời giải tán mấy vệ sĩ ngoài cửa đi, nhiều người đứng quanh đây cũng chẳng để làm gì.
Nhậm Đàn Chu nghe lời cậu, giải tán gần một nửa số vệ sĩ, số còn lại cũng được cho vào ngồi trong xe.
Tối nay, Quý Ngưỡng Chân tắm rất lâu, lâu đến mức Nhậm Đàn Chu không nhịn được phải sang gõ cửa, sợ cậu xảy ra chuyện gì.
Lúc Quý Ngưỡng Chân bước ra, cả người tỏa hương thơm ngát, chắc là đã mở chai sữa tắm mới. Nhậm Đàn Chu hít hà, Quý Ngưỡng Chân hỏi anh có đoán ra được đó là mùi gì không.
Mùi hương này rất lạ. Dưới sự ngầm cho phép của Quý Ngưỡng Chân, Nhậm Đàn Chu cúi đầu đến gần. Ban đầu anh còn nghiêm túc hít hà một phen, sau đó thì suy nghĩ bắt đầu chạy loạn. Cuối cùng, để không làm phật ý Quý Ngưỡng Chân, anh chỉ đành nói bừa tên một loại hoa cỏ.
Quý Ngưỡng Chân rất đắc ý nói anh đoán sai bét, nhưng cũng không tiết lộ rốt cuộc đó là mùi gì.
Nhậm Đàn Chu tò mò nhưng cũng không truy hỏi thêm.
Đèn tắt, Nhậm Đàn Chu như mọi ngày muốn trò chuyện với cậu thêm vài câu, bèn hỏi đêm nay cậu có định ngoan ngoãn ngủ không, hay lại chờ anh ngủ rồi gọi anh dậy vì mấy chuyện nhỏ nhặt nữa?
Quý Ngưỡng Chân nghe thế, lần mò ở cuối giường, cuối cùng ôm một chiếc gối từ ghế sofa lên nhét vào giữa hai người. "Được rồi, hôm nay chắc sẽ không thế nữa," cậu nói.
Nhậm Đàn Chu còn chưa biết cậu cầm thứ gì ra, đưa tay sờ mới nhận ra đó là một chiếc gối ôm.
Trước đây không phải không cần gối vẫn ngủ ngon sao, hôm nay sao lại lôi thứ này ra vậy?
"Anh không có ý đó," Nhậm Đàn Chu lo cậu hiểu lầm, thấp giọng nói: "Em muốn gọi anh lúc nào cũng được, muộn đến mấy cũng được."
Quý Ngưỡng Chân không trả lời.
---
Sáng hôm sau tỉnh dậy, chiếc gối kia vẫn ở nguyên vị trí, nhưng người lẽ ra phải nằm bên cạnh anh lại không thấy đâu.
Anh đưa tay sờ thử, trên đệm đã không còn hơi ấm, có lẽ cậu đã xuống giường được một lúc lâu rồi.
Nhậm Đàn Chu đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, còn chưa đến bảy giờ sáng.
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi sao? Quý Ngưỡng Chân vậy mà lại dậy sớm hơn cả anh?
Anh thầm đoán trong lòng, rồi đưa mắt về phía nhà vệ sinh, cửa không đóng.
Nhậm Đàn Chu nghĩ, chắc là cậu xuống nhà ăn sáng. Nhưng anh đi xuống tầng mà vẫn thấy xung quanh trống trơn, không một bóng người.
Nhậm Đàn Chu kìm nén sự bất an trong lòng, tìm khắp biệt thự một lượt, nhưng cuối cùng vẫn không thấy bóng dáng Quý Ngưỡng Chân. Anh lại điều các vệ sĩ ngồi trong xe xuống, nhưng tất cả bọn họ đều xác nhận từ tối hôm qua đến giờ không thấy Quý Ngưỡng Chân ra khỏi cửa.
Một người lớn sống sờ sờ lại có thể cứ thế mà biến mất sao?
Trong đầu Nhậm Đàn Chu lóe lên một suy nghĩ nào đó, nhưng anh không muốn tin. Anh chạy về phòng ngủ của Quý Ngưỡng Chân, kéo ngăn tủ nơi cậu cất giấy tờ tùy thân ra.
Chứng minh thư, hộ chiếu, toàn bộ đều đã không cánh mà bay.
Vì sao chứ? Mấy ngày nay không phải vẫn rất tốt sao? Bọn họ không hề cãi nhau, ngay cả tranh luận cũng rất ít, rốt cuộc là vì sao cậu lại chọn đúng hôm nay mà không nói một tiếng nào rời đi?
Chính miệng cậu đã nói sau khi tuyết ngừng rơi thì trời sẽ lạnh hơn cơ mà.
Hơi thở của Nhậm Đàn Chu dần trở nên nặng nề, anh nhấc chân đạp đổ chiếc bàn trà thấp bên cạnh.
"Quý Ngưỡng Chân..."