Sính Ác - Kim Yêu Đới
Giờ giới nghiêm và ý định tìm việc
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyến đi đến số 818 đường Tĩnh Giang hôm nay chẳng mang lại điều tốt lành nào như Nhậm Đàn Chu đã nói.
May mắn là Quý Ngưỡng Chân vốn dĩ đã chẳng kỳ vọng gì nhiều.
Về đến nhà, cậu vẫn làm những việc thường ngày như tắm rửa, sấy tóc rồi lên giường ngủ. Dù mới là tối thứ hai trở lại Diêm Kinh, cậu vẫn thích nghi rất nhanh, cứ đến giờ là đi ngủ.
Tối đó, vì uống liền mấy bát canh, Quý Ngưỡng Chân tỉnh giấc giữa đêm. Khi đi vệ sinh, cậu vô tình liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử treo tường, ba giờ mười phút. Giường trống không. Nhậm Đàn Chu không có ở đây.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Quý Ngưỡng Chân đã tỉnh táo hơn một chút. Cậu thử vặn tay nắm cửa, rõ ràng là không khóa. Cậu đâu có khóa cửa, vậy sao Nhậm Đàn Chu lại không vào? Chẳng phải hôm qua anh ta vẫn vào sao?
Quý Ngưỡng Chân chỉ ngần ngừ suy nghĩ vài giây, rất nhanh sau đó lại bị cơn buồn ngủ kéo về giường, tiếp tục chui vào chăn tìm Chu Công đánh cờ. Không mang theo phiền não khi ngủ chính là bí quyết hoàn hảo để bảo vệ sức khỏe.
Quý Ngưỡng Chân ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao. Sau khi rửa mặt xong bước ra, cậu còn chưa kịp vuốt lại mái tóc bù xù thì đã thấy Thư ký Chu ngồi ngay ngắn trong phòng khách. Quý Ngưỡng Chân vuốt vài cái, rồi hất mớ tóc lòa xòa trước trán ra phía sau, để lộ gương mặt sáng sủa đầy tinh thần.
"Thư ký Chu?"
"Quý thiếu gia, buổi sáng tốt lành ạ." Thấy cậu, Chu Án lập tức đứng dậy, đặt chén trà trong tay xuống.
Quý Ngưỡng Chân khẽ gật đầu. Thấy đĩa trái cây đã rửa sạch trên bàn trà, cậu bèn đi tới chọn một quả dâu tây, hỏi: "Sao chỉ có anh thôi, chủ nhà anh đâu rồi?"
"Hôm nay là thứ Hai, tám giờ sáng công ty có cuộc họp nên Nhậm tổng đã ra ngoài từ bảy rưỡi rồi ạ." Chu Án mỉm cười lịch sự, không đợi Quý Ngưỡng Chân hỏi đã dùng giọng điệu chuyên nghiệp để thuật lại lời dặn của ông chủ: Từ hôm nay trở đi, Quý Ngưỡng Chân có thể tự do ra vào căn hộ này, chỉ cần không rời khỏi Diêm Kinh thì muốn đi làm cũng được.
Niềm vui đến quá bất ngờ, Quý Ngưỡng Chân ngậm quả dâu tây trong miệng hồi lâu, quên cả nuốt. Nước dâu tây khiến đôi môi cậu trơn bóng hồng hào, có thể sánh với mấy đoạn quảng cáo son dưỡng trên tivi. Thư ký Chu không khỏi liếc nhìn đĩa dâu tây trên bàn một cái.
"Vậy tôi có được chuyển ra khỏi đây không, tôi không muốn ở cùng anh ta đâu."
Không phải Quý Ngưỡng Chân thích đề xuất những điều kiện kỳ lạ khó hiểu, chỉ là cậu muốn thử xem, lỡ đâu lại được thì sao? Nếu cậu không nhắc, Nhậm Đàn Chu chắc chắn cũng sẽ không chủ động nói.
Khóe miệng Chu Án đang mỉm cười suýt thì không giữ được, bàn tay anh ta cũng bất giác nắm chặt tập hồ sơ, khó xử nói: "Quý thiếu gia, chuyện này e là không được đâu. Vừa rồi tôi chưa kịp bổ sung, tuy cậu có thể tự do ra vào, nhưng mỗi ngày đều có quy định giờ giấc, trước tám giờ tối phải có mặt ở nhà. Vượt quá thời gian quy định... e là sẽ có hình phạt."
"E là sao? Đến anh cũng không nắm rõ chi tiết về những quy tắc đó à?" Quý Ngưỡng Chân vì thất vọng mà giọng nói cũng hơi cao lên, "Chẳng phải anh là con giun trong bụng anh ta sao?"
Chu Án thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu, ai mà biết hình phạt cụ thể là gì chứ. Có thể là một tuần không được ra ngoài, cũng có thể là những thứ cần gắn mác 18+. "Loại chuyện này..."
"Loại chuyện này?"
"Loại chuyện này là sao hả? Thôi thôi không nói nữa, anh đưa điện thoại cho tôi, tôi tự gọi hỏi anh ta là được."
Chu Án không nhúc nhích. "Xin lỗi thiếu gia, Nhậm tổng hiện đang họp, tạm thời không tiện nghe điện thoại. Có việc gì cậu có thể chờ tối ngài ấy về rồi hỏi trực tiếp." "Chu..." Quý Ngưỡng Chân không vui định gọi cả họ tên của Thư ký Chu ra, nhưng lời đến bên miệng lại không nhớ tên đầy đủ của anh ta là gì. Khí thế trên người cậu giảm đi hơn một nửa, sự chú ý bị phân tán. "Thư ký Chu, anh tên gì ấy nhỉ?"
Thư ký Chu ngẩn ra, đáp rất nhanh: "Chu Án, Án trong án thụ (cây bạch đàn)."
Quý Ngưỡng Chân cũng chẳng quan tâm Án của án nào. "Chu Án, lát nữa anh về công ty đúng không? Thế đến đó gặp được anh ta, anh nhớ bảo với anh ta rằng chuyện giới nghiêm tôi có thể miễn cưỡng chấp nhận, nhưng tám giờ có phải là quá đáng lắm không? Đến cả học sinh cấp hai cũng không bị quản lý đến mức đó... Anh nhìn tôi bằng ánh mắt gì vậy? Anh không tin à? Chẳng lẽ anh không biết có trường cho học sinh học tiết tự học đến chín giờ?"
Đúng là Chu Án không biết điều đó. Anh ta sống một mình ở Diêm Kinh, xung quanh không có người quen nào đang học cấp hai. Thật ra Chu Án cũng cảm thấy tám giờ là quá sớm. Lấy ngay anh ta làm ví dụ, có ngày phải mười giờ tối mới được tan làm, tám giờ tối về nhà là một chuyện mà anh ta không dám mơ tới. "Thiếu gia, nếu cậu không có nhu cầu giao lưu, chơi bời với ai thì tám giờ về nhà hẳn là..." Không khó lắm.
Nghe anh ta nói thế, Quý Ngưỡng Chân vô thức phản bác: "Ai nói tôi không cần? Đương nhiên tôi phải tìm việc rồi, sao mà chơi cả ngày được. Có đi làm thì đương nhiên phải giao lưu, tụ tập. Anh thấy có kiểu ăn uống tụ tập nào mà tám giờ đã tan không?"
Chu Án khó xử. Dù hai người có đứng đây dây dưa lâu hơn nữa cũng vô dụng. "Vậy cậu thấy mấy giờ thì hợp lý? Để tôi quay về nhân lúc báo cáo công việc sẽ truyền lời lại với Nhậm tổng luôn." Quý Ngưỡng Chân ngồi phịch xuống sô pha suy nghĩ, sau một hồi rối rắm mới nói: "Mười hai giờ đi, ngày trước vẫn luôn như vậy." Thấy vẻ mặt ngớ ra của Chu Án, Quý Ngưỡng Chân giải thích: "À, hồi đó anh còn chưa đến nhỉ. Sau khi chúng tôi ở với nhau vẫn có giờ giới nghiêm, đều là mười hai giờ, tôi cũng quen với chuyện đó rồi." "Mười một giờ là tôi đã buồn ngủ rồi, có cố ở ngoài cũng không chịu được, chi bằng về nhà ngủ cho rồi. Thế nên mười hai giờ là thư thả nhất, tôi cũng thấy rất ổn. Anh cứ nói thế với anh ta đi, nhất định sẽ đồng ý thôi."
Dù nói giờ giới nghiêm là mười hai giờ, thi thoảng Quý Ngưỡng Chân về muộn hơn, Nhậm Đàn Chu cũng không nói gì cả. Thật ra mười một giờ cũng được, dù sao Nhậm Đàn Chu đã chịu cho cậu ra ngoài, dù có bắt cậu về đúng giờ, cũng đã không dễ dàng gì. Cậu nói mười hai giờ chỉ là vì nghĩ Nhậm Đàn Chu sẽ còn điều chỉnh thêm, không dễ dàng đồng ý với cậu ngay như thế.
Chu Án đi rồi, Quý Ngưỡng Chân thay quần áo rồi ra ngoài. Đã rất lâu rồi Quý Ngưỡng Chân không được tự do đi lại ở Diêm Kinh. Cậu đi thẳng đến trung tâm thương mại, bên ngoài có rất nhiều cửa hàng dán thông báo tuyển dụng. Cậu nhìn ngang ngó dọc, không biết những công việc này có gì khác nhau.
Làm nhân viên ở những cửa hàng bán đồ xa xỉ phẩm cũng cần có kiến thức nhất định về các loại mặt hàng xa xỉ. Bởi vậy, những người từng có kinh nghiệm làm công việc tương tự sẽ được ưu tiên. Quý Ngưỡng Chân cảm thấy mình rất phù hợp với công việc này, nhưng Diêm Kinh không phải Tích Cảng, tỷ lệ đụng phải người quen sẽ rất cao. Nghĩ đến trường hợp xấu hổ đó, Quý Ngưỡng Chân chỉ muốn nhắm mắt từ bỏ. Cậu không muốn làm từ vị trí thấp lên, lại không chịu nổi những buổi phỏng vấn nghiêm túc, còn môi trường làm việc phức tạp ở những chức vụ cao hơn cũng thật khiến người ta chùn bước. Quý Ngưỡng Chân thực sự nghi ngờ nếu bản thân cứ tiếp tục đi lùi như thế thì chẳng mấy chốc sẽ bị xã hội này tàn nhẫn đào thải. Cậu cũng không muốn thừa nhận công việc phù hợp nhất với bản thân thật ra là làm con sâu gạo toàn thời gian. Cậu đi loanh quanh trong khu trung tâm thương mại nửa ngày, ghé bừa vào mấy cửa hàng cũng chỉ xem chứ không mua. Cuối cùng, hệ thống sưởi của nơi này làm cậu khát khô cả cổ. Định bụng đi mua một cốc cà phê, nhưng khi đi qua cửa quán, cậu mới nhớ mình không mang tiền. Thế là đành vác theo khuôn mặt xám xịt trở ra ngoài.