Sính Ác - Kim Yêu Đới
Từ Chối Chiếc Thẻ
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng loạt soạt khiến Quý Ngưỡng Chân không tài nào ngủ được. Cậu quấn chăn ngồi dậy, nheo mắt nhìn đối phương lau bàn xong lại đi về phía con robot hút bụi đang nằm yên ở một góc phòng.
"Anh cứ nhất thiết phải dọn dẹp vào buổi tối thế này sao..."
Nhậm Đàn Chu cài đặt xong con robot hút bụi, nhìn nó bắt đầu di chuyển, đáp: "Không thì làm gì bây giờ?"
Đêm dài đằng đẵng như vậy, làm gì mà chẳng được?
Một Alpha bình thường với tinh lực dồi dào, không có chỗ giải tỏa, lại chê ngủ sớm, đương nhiên phải tìm việc gì đó để làm.
Bộ phim đang chiếu trên tivi chuyển cảnh, diễn viên trong một căn phòng tối đang quấn lấy nhau hôn nồng nhiệt, nội dung có xu hướng phát triển theo chiều hướng người lớn.
Quý Ngưỡng Chân hồn vía để đâu đâu, vô thức thay đổi tư thế ngồi.
"Bình thường vào giờ này anh làm gì?" Quý Ngưỡng Chân cũng cảm thấy chán, cậu chống cằm bổ sung: "Ý tôi là lúc không có tôi ở đây đó."
Nhậm Đàn Chu đi tới ngồi xuống bên cạnh cậu, ánh mắt dừng lại trên màn hình tivi.
Khoảng thời gian không có Quý Ngưỡng Chân ở đây, mỗi ngày Nhậm Đàn Chu đều tham gia các buổi xã giao đến khuya, về nhà là đi ngủ ngay, căn bản không có thời gian rảnh để làm việc khác.
Khi Quý Ngưỡng Chân không có mặt, không có ai bày bừa, trong biệt thự lại có người giúp việc, anh cũng không cần đích thân dọn dẹp.
Có người giúp việc hỗ trợ sinh hoạt thường ngày, bọn họ cũng nhàn rỗi hơn. Nhưng bởi vì có quá nhiều người không liên quan, căn nhà sẽ không còn giống một tổ ấm nữa. Ít nhất là với nhận thức của Nhậm Đàn Chu về gia đình, bầu không khí như thế đã đi chệch khỏi quỹ đạo quá xa rồi.
Nhậm Đàn Chu không trả lời câu hỏi của Quý Ngưỡng Chân, anh đưa tay vuốt một nhúm tóc bị vểnh lên của cậu xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua vành tai xinh xắn, không nhịn được mà khẽ miết một cái.
Quý Ngưỡng Chân lập tức quay sang trừng mắt nhìn anh, lại nghe thấy anh bất ngờ lên tiếng: "Hôm nay anh không cho người đi theo em, em đi đâu làm gì anh đều không hề hay biết."
Vành tai cậu nóng lên, khẽ càu nhàu một câu không rõ là gì.
Anh từng cho người cài phần mềm theo dõi vào điện thoại của cậu khiến mọi thứ đều đồng bộ về cho anh, từng cho một xe đầy vệ sĩ mặc đồ đen đi theo cậu không rời một tấc để giám sát cậu, như một cái lưới kín mít không để lộ bất kỳ khe hở nào, từng lớp từng lớp bao vây Quý Ngưỡng Chân, luôn khiến cậu có cảm giác hít thở không thông.
Cậu không hiểu vì sao đột nhiên anh lại nói những lời đó, là thật hay giả cũng không thể kiểm chứng, thế là giả vờ như không để ý mà nói: "Thôi bỏ đi, tôi cũng quen rồi."
Nhậm Đàn Chu biết cậu sẽ không tin, nhưng cũng không muốn cứ thế bỏ qua, nói: "Đoán được là hạt dẻ vì anh ngửi thấy mùi."
Một lý do rất thuyết phục.
Quý Ngưỡng Chân theo bản năng nhìn về phía chiếc gạt tàn. Bên trong sạch sẽ, xem ra đã được dọn dẹp rồi.
Quý Ngưỡng Chân cũng không nói là tin hay không tin, nhưng giọng nói lại mang theo sự tiếc nuối: "Hạt dẻ đó ngon lắm... Lần sau tôi sẽ mang về cho anh nữa vậy."
"Đúng rồi, anh có thể đưa tôi số tiền đã hứa hôm qua không?"
Hôm qua đã nói là một chữ một trăm tệ, nhưng chính Quý Ngưỡng Chân cũng không nhớ nổi mình đã nói được bao nhiêu chữ.
"Em muốn bao nhiêu?"
Quý Ngưỡng Chân không có điện thoại. Nhậm Đàn Chu muốn mua một chiếc mới cho cậu nhưng lại sợ cậu băn khoăn vì lần trước mình đã động tay động chân vào chiếc điện thoại đưa cho cậu, vì thế vẫn không chủ động nhắc đến chuyện này.
"Một vạn tệ?"
Nhậm Đàn Chu liếc cậu một cái rồi đứng dậy, đi vào thư phòng.
Quý Ngưỡng Chân thấy anh không đồng ý thì quýnh quáng cả lên, vội đuổi theo: "Không phải chứ, tôi cũng đâu có vòi vĩnh gì nhiều quá... Sao anh keo kiệt thế, hôm qua đã đồng ý rồi mà! Nếu anh không chịu thì tám trăm cũng được..."
Cậu đuổi đến cửa thư phòng thì dừng lại. Đợi một lát, cậu mới thấy Nhậm Đàn Chu đi ra, tay cầm một chiếc thẻ đưa cho mình.
Quý Ngưỡng Chân liếc mắt một cái, nhận ra đây chính là chiếc thẻ mà trước đây cậu từng dùng.
Trước đây cậu không hề có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, nhưng bây giờ lại không hiểu vì sao mà không thể mặt dày đưa tay ra nhận lấy.
Cậu gượng gạo lặp lại: "Tôi... tôi chỉ cần một vạn tệ thôi."
"Tiêu tiền của anh, một vạn hay một nghìn vạn thì có gì khác nhau đâu?" Nhậm Đàn Chu khẽ mím môi, vẻ mặt không hề giống như đang đùa giỡn, cứ như là chỉ đang đưa cho cậu một đĩa bánh ngọt, nói: "Muốn cầm thì cứ cầm đi."
Trước đây bọn họ trên danh nghĩa là huynh đệ, đệ đệ dùng tiền của huynh trưởng cũng là chuyện bình thường. Nhưng bây giờ quan hệ của bọn họ đã lên đến giường rồi, Nhậm Đàn Chu còn nhẫn tâm nói cậu không được gọi anh trai nữa, thế thì cậu phải dùng lý do gì mà cầm thẻ của anh đây?
Trong đầu Quý Ngưỡng Chân bỗng nhiên nảy ra một từ ngữ miêu tả rất thấp kém -- bao nuôi.
Quý Ngưỡng Chân giấu hai tay ra sau lưng, nói: "Cũng không muốn lắm... Dù sao cũng là tiền của anh, nhận lấy thì không hay cho lắm."
"Hửm?" Nhậm Đàn Chu nheo nheo mắt nhìn cậu.
"Hôm nay tôi bắt đầu tìm việc làm rồi, với năng lực của tôi... chỉ cần anh không phá đám thì nhất định tôi sẽ tìm được việc."
Nhậm Đàn Chu tỏ ra rất nghi ngờ với lý do từ chối này của cậu.
Cậu không phải là người có thể chịu khổ cực.
Còn muốn tự lực cánh sinh sao?
Thời điểm nghe được cậu làm công việc gì ở Tích Cảng, hai hàng lông mày của Nhậm Đàn Chu đã cau lại đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
"Em còn muốn tìm việc sao?" Nhậm Đàn Chu thoáng trầm tư, cũng không vội vàng dội cho cậu một gáo nước lạnh, nói: "Mấy ngày nay Diêm Kinh vẫn lạnh lắm, hoãn lại mấy ngày đi đã."
Bên ngoài đúng là rất lạnh, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc tìm việc chứ?
Quý Ngưỡng Chân xua tay: "Không sao, tôi sẽ tự biết cách xoay sở. Chiếc thẻ này... thôi anh cứ cất đi."
Quý Ngưỡng Chân không muốn nhận chiếc thẻ này, đối với Nhậm Đàn Chu mà nói lại không phải là chuyện tốt.
Sắc mặt Nhậm Đàn Chu hơi tối sầm lại, sao anh lại không nhìn ra tâm tư nhỏ bé này của Quý Ngưỡng Chân chứ? Rõ ràng là cậu muốn phủi sạch quan hệ với anh, như thể sợ rằng chỉ cần dùng chiếc thẻ này là sẽ bị anh buộc phải trả bằng thứ gì đó bất chính.
"Dựa vào lao động để kiếm tiền, cũng chỉ là nói cho dễ nghe mà thôi. Từ bao giờ em lại để ý đến mấy thứ này như vậy?"
Quý Ngưỡng Chân thực sự nghi ngờ nếu bản thân còn tiếp tục nói chuyện này với Nhậm Đàn Chu, bọn họ nhất định sẽ lại cãi vã. Thế là cậu giả vờ ngáp một cái: "Không nói nữa, tôi đi ngủ đây."
Nhậm Đàn Chu đi theo sau, thấy cậu luống cuống chui vào chăn, thế là anh cũng cởi cúc áo sơ mi.
"Anh làm gì đó!" Quý Ngưỡng Chân ngồi bật dậy như một cái lò xo, vẻ mặt nhăn nhó như ăn phải mướp đắng: "Anh tắm chưa đấy?"
Nhậm Đàn Chu đã tắm trong lúc Quý Ngưỡng Chân về phòng. Sau đó anh thay quần áo rồi đến công ty lấy đồ, Quý Ngưỡng Chân không hề biết anh đã ra ngoài, cứ tưởng anh vẫn luôn ở trong thư phòng.
Nhậm Đàn Chu tiếp được chiếc gối Quý Ngưỡng Chân ném tới, nghiêm mặt đặt gối trở lại: "Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò ném gối?"
Quý Ngưỡng Chân thấy thành trì sắp thất thủ, lòng nóng như lửa đốt, đành phải liều mình giang hai tay chặn lại Alpha đang muốn trèo lên giường: "Không cho anh lên đâu! Không phải tôi đã từ chối chiếc thẻ của anh rồi sao?"