Sính Ác - Kim Yêu Đới
Cái Gì Mà Bình Thường?
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sao lại chảy nước dãi rồi, Chân Chân..."
Nhậm Đàn Chu giữ chặt chiếc cổ trắng nõn mảnh khảnh, không để cậu trốn thoát, ngón cái khẽ nâng cằm khiến cậu phải ngửa đầu lên. Nước dãi lấp lánh dưới ánh đèn từ khóe môi chảy xuống, dính vào đầu ngón tay anh. "Thoải mái chứ?"
Quý Ngưỡng Chân thẹn quá hóa giận, cắn chặt cánh môi khô khốc, lắc đầu phủ nhận sự thật này.
Lòng bàn tay Nhậm Đàn Chu có một vết chai nhỏ. Đó là do trước đây anh phải làm thêm ngoài giờ học để kiếm tiền nuôi gia đình. Tay bị cắt cũng tiếc không dám mua miếng urgo dán vào, mùa đông khô hanh đến nứt nẻ cả da cũng chưa từng bôi kem dưỡng.
Chiếc urgo đầu tiên trong đời anh là Quý Ngưỡng Chân lục trong ba lô tìm thấy, giúp anh dán quanh đầu ngón tay, cuối cùng còn không yên tâm mà ấn ấn vài cái cho chắc chắn.
Quý Ngưỡng Chân chưa từng khen anh đẹp trai, nhưng lại từng nói tay anh đẹp.
Lần đó Nhậm Đàn Chu vô ý quệt tay vào tấm thép sắc bén bên cạnh, máu theo đầu ngón tay nhỏ xuống thành từng giọt. Quý Ngưỡng Chân nhìn gân xanh trên mu bàn tay anh, như bị ma xui quỷ khiến thế nào lại lấy urgo ra đưa cho anh.
Ẩn dưới lớp da thịt mỏng manh là một vẻ kiềm chế và ẩn nhẫn, so với bàn tay quanh năm suốt tháng sống trong an nhàn của cậu có một vẻ đẹp đối lập hoàn toàn.
Quý Ngưỡng Chân với người xung quanh lúc gần lúc xa, không phải là kiểu người dễ kết bạn.
Càng đừng nói là làm bạn đời.
Nhậm Đàn Chu là một người từng trải sự đời, sao lại sa vào tay cậu chứ?
Bỏ đi, chắc anh thích tự ngược.
Quý Ngưỡng Chân tự hỏi tự trả lời trong đầu.
Nhậm Đàn Chu thấy cậu ngẩn người, véo lấy hai má cậu lắc lắc. "Không phải thì sao lại chảy nước miếng? Nhìn em bây giờ xem, còn dám nói không phải?"
Cằm của Quý Ngưỡng Chân chạm phải vết chai ở tay anh, không còn sức để suy nghĩ, liền đáp đại: "Ai quy định chảy nước miếng là thoải mái? Anh có thấy thoải mái không, sao tôi chẳng thấy anh chảy nước miếng..."
Nhậm Đàn Chu khẽ cười một tiếng, không đôi co với cậu mà dùng hành động nói cho cậu biết đâu là dấu hiệu khi một Alpha thoải mái.
Sau thêm vài lượt giày vò nữa, Quý Ngưỡng Chân ngậm miệng chịu đựng để giữ sức. Cuối cùng khi được Nhậm Đàn Chu bế đi tắm rửa mới yếu ớt chất vấn anh sao không đeo bao.
Lúc làm không nhắc, giờ đã xong mới hỏi, còn ý nghĩa gì nữa đâu.
Ở nhà cũng không có thứ này.
Nhậm Đàn Chu xoa sữa tắm cho cậu, lại thả một viên sủi bọt hình gấu nâu vào bồn tắm lớn, vừa tiếp tục xoa người cậu vừa nói: "Cũng chẳng mang thai được, cần gì đeo bao."
Nhậm Đàn Chu biết rõ lời này không đủ thuyết phục. Anh nhìn Quý Ngưỡng Chân trừng mắt như mèo bị giẫm đuôi, tặng cho cậu thêm một cái cười mỉm chẳng mấy thiện chí.
Dù là Alpha hay Beta, Omega vẫn là lựa chọn thích hợp nhất để kết đôi. Lý do nào đi nữa, thì đó cũng chỉ là lý sự cùn.
Quý Ngưỡng Chân tựa người vào cạnh bồn tắm, mông đau đến nỗi ngồi cũng khó. Cậu oán hận cắn răng: "Anh đừng có học cái thói xấu không đeo bao này, nhỡ đâu đụng phải kẻ nào có bệnh truyền nhiễm thì sao, sao lại không có ý thức gì về an toàn thế...."
Lời này vô tình hay cố ý lại đụng phải vấn đề nhạy cảm nào đó. Nhậm Đàn Chu không thích nghe, chỉnh vòi sen sang mức lớn nhất rồi phụt thẳng nước vào Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân bị nước ấm bắn lên mặt, vào cả miệng. Cũng may nước tắm này đã được lọc sạch, mùi vị cũng không đến nỗi nào.
"Xin lỗi nhé, lỡ tay."
Nhậm Đàn Chu rút một chiếc khăn treo ở bên cạnh giúp cậu lau mặt, trước khi cậu kịp thẹn quá hóa giận, anh nói: "Em nói rất có lý, nhưng nếu quan hệ với người có bệnh truyền nhiễm, dù có đeo bao cũng vẫn có khả năng bị lây nhiễm. Quý Ngưỡng Chân, em sợ chết như thế, tuyệt đối đừng quan hệ bừa bãi với người khác, biết chưa?"
"Tôi cũng sẽ không." Nhậm Đàn Chu đón lấy tầm mắt tràn ngập oán giận của cậu, nói.
...
Một tuần trôi qua yên bình.
Cơ thể của Quý Ngưỡng Chân đã hồi phục đáng kể, mông cũng không đau nữa. Nhân lúc trời đẹp, cậu tìm được một công việc gần nhà, việc nhẹ lương cao.
Thời buổi này muốn tìm việc thật không dễ dàng.
Thật ra cũng không phải là cậu đã thoát khỏi vận đen của mình. Với hồ sơ năng lực tốt của cậu, vẫn đủ để đám săn đầu người dù đang trong mùa ế ẩm đến mức rảnh rỗi cũng vẫn phải tìm đến cậu.
Môi trường làm việc rất tốt, bởi vì là công ty truyền thông mới mở, đồng nghiệp xung quanh đều là người trẻ tuổi chưa quá ba mươi, bầu không khí hài hòa nhẹ nhàng. Hoàn thành công việc, đến giờ thì quẹt thẻ ra về.
Tối ngày đầu tiên Quý Ngưỡng Chân đi làm về đã hào hứng kể luyên thuyên một hồi về công việc mới của mình, về viễn cảnh tươi đẹp mà vị sếp mới vẽ ra cho cậu. Nhậm Đàn Chu nghe xong cũng không dội cho cậu một xô nước lạnh. Hôm sau trước khi đi làm, anh chỉ nhắc nhở cậu đừng ngốc nghếch nói hết với người khác, xã hội này không có nhiều người tốt đến thế đâu.
Đương nhiên Quý Ngưỡng Chân biết Nhậm Đàn Chu nói lời có lý, nhưng đề phòng người khác cũng quá tốn sức. Có thời gian này thà nghĩ xem trưa nay ăn gì còn hơn.
Tuy tiền lương của Quý Ngưỡng Chân không thấp, nhưng chi phí sinh hoạt ở khu vực trung tâm này quá đắt đỏ. Công ty phát lương vào ngày mười lăm hàng tháng. Thói quen tiết kiệm mà cậu rèn được từ hồi ở Tích Cảng chẳng mấy chốc đã tan thành mây khói ở Diêm Kinh phồn hoa này. Số tiền lương đó chỉ có thể nằm trong thẻ của cậu không quá một tuần.
Nếu không phải có Nhậm Đàn Chu cách ba năm ngày lại tiếp tế, thì có khi cậu còn không có tiền để thay phiên mời đồng nghiệp ăn trưa. Chuyện mất mặt như thế cậu còn không dám nghĩ đến. Nếu không thì Quý Ngưỡng Chân thà trốn ở nhà không đi làm còn hơn.
Ban đầu Quý Ngưỡng Chân còn cảm kích sự giúp đỡ của Nhậm Đàn Chu, nhưng rất nhanh lại nghĩ đến chuyện lần trước, bị ép lên giường với Nhậm Đàn Chu mà chẳng được đồng nào. Nói như thế, cậu cũng chẳng cần cảm kích Nhậm Đàn Chu làm gì.
Chuyện giường chiếu không phải Quý Ngưỡng Chân nói không làm là sẽ không làm, nhưng cậu cũng nghĩ rất thoáng. Sau khi nhìn rõ chỉ là trứng chọi đá, cậu chỉ có thể vì bản thân mà úp mở, quanh co, giành lấy quyền lợi cho mình.
Dưới sự phản đối kịch liệt của Quý Ngưỡng Chân, tần suất chuyện chăn gối của bọn họ được quyết định là hai lần mỗi tuần, khoảng cách giữa các lần không được ít hơn ba ngày.
"Ví dụ hôm nay làm rồi, hôm nay là thứ hai, thì thứ ba, thứ tư, thứ năm không được làm nữa."
Nhậm Đàn Chu bị cậu nài nỉ bám riết mấy ngày liền mới đồng ý nghe ý kiến của cậu. Lúc này anh đang bóc quýt, nghe xong cũng không ngẩng đầu. "Thứ sáu thì được?"
Quý Ngưỡng Chân vội ừm ừm liên tục, thuận tiện cướp luôn nửa quả quýt đã được bóc vỏ trong tay anh.
"Em đang ra nhiệm vụ cho anh đấy à?" Nhậm Đàn Chu không có vẻ gì là không vui, chỉ nói: "Nhàm chán, cứ như lịch họp ở công ty ấy."
Quý Ngưỡng Chân vừa nghe vậy liền biết là vô vọng, lập tức nằm phịch xuống sofa. "Tôi còn chưa kêu chán thì thôi, tôi cũng chẳng phải nhân công của anh, dựa vào cái gì mà anh động dục là tôi phải phối hợp chứ? Phiền anh tự xem xét lại đi, là anh nhất định muốn ngủ với tôi, lại chẳng phải tôi cầu xin anh... Nếu anh thấy không được thì còn cái vị Omega cam chịu kia đó?"
Nói gì nữa cũng không có ý nghĩa.
Nhất thời nhìn nửa quả quýt trong tay Nhậm Đàn Chu cũng thấy ngứa mắt.
Địa điểm gặp mặt mỗi lần, Nhậm Đàn Chu đều chọn nhà hàng gần công ty, cũng chỉ có một việc duy nhất là ăn cơm, còn nghiêm khắc chia rõ, ai ăn phần nấy.
Thái độ từ chối của anh đã rõ ràng như thế, mà đối phương lại như chẳng nhận ra, vẫn nhiệt tình như lúc đầu, chẳng hề biết tức giận mà liên tục đưa ra các loại lời mời, thậm chí còn muốn đến nhà anh làm khách.
Omega từng đến số 88 đường Tĩnh Giang, mà nơi lần này muốn đến là căn hộ mà Nhậm Đàn Chu ở một mình.
Omega không hề tỏ ra lo lắng vì quan hệ của bọn họ không có bước tiến triển nào, lời nói mang theo đủ loại ám chỉ mời mọc, nhưng Nhậm Đàn Chu lại nói với cậu ta, ở nhà có một vị Beta, không tiện đưa người ngoài về.
Buổi gặp tuần trước của bọn họ đã kết thúc trong thất bại.
Còn chưa kịp nói với Quý Ngưỡng Chân.
"Kết thúc rồi." Nhậm Đàn Chu quan sát sắc mặt của Quý Ngưỡng Chân, nói: "Sau này sẽ không gặp lại nữa."
Quý Ngưỡng Chân hơi ngẩn người, sau đó lại nhếch mép cười nói: "A, tôi đã nói là người ta sẽ không vừa mắt anh mà..."
"Không phải." Nhậm Đàn Chu vốn chẳng để ý mấy chuyện này, nhưng hôm nay lại dùng thái độ khác hẳn mọi ngày mà nói với Quý Ngưỡng Chân: "Cậu ta nói cậu ta rất thích anh, muốn kết hôn với anh."
Thật ra Quý Ngưỡng Chân tin lời này. Những chuyện khác không nói, Alpha cấp cao như Nhậm Đàn Chu, tự mình tìm đối tượng yêu đương còn khó, càng ít trường hợp phải tham gia thị trường mai mối thế này. Đúng là vẫn có những Omega mắt cao hơn đầu, nhưng Omega kia lần đầu gặp đã xuất hiện tình huống động dục giả, nghe là biết thích anh muốn chết rồi.
"Anh bốc phét." Quý Ngưỡng Chân khịt mũi khinh thường.
"Em thấy anh giống như đang nói dối à? Em cũng nghe thấy cậu ta gọi điện nói với anh những gì rồi mà?" Nhậm Đàn Chu không ngại nhắc lại cho cậu nhớ: "Cậu ta biết anh ở chung với một Beta tầm thường, còn hẹn hò yêu đương, nhưng cậu ta vẫn nói mình không ngại. Với những gia đình như bọn họ, chuyện này là hết sức bình thường."
Nhậm Đàn Chu nói xong, bóc một múi quýt bỏ vào miệng. Nước quýt ngọt lịm tràn đầy khoang miệng, như tiếp thêm tinh thần cho anh. Anh im lặng không lên tiếng nhìn Quý Ngưỡng Chân lửa giận bốc lên tận lông mày.
"Cái gì cơ? Anh nói ai bình thường?" Quý Ngưỡng Chân đứng bật dậy, rống vào mặt anh: "Mẹ nó! Mấy người mới là lũ bình thường! Chẳng phải chỉ là may mắn được phân hóa thôi sao, có gì mà hơn người đâu cơ chứ?"
"Tôi chỉ biết, anh luôn miệng bảo không kỳ thị, nhưng lại dùng từ 'bình thường' để nói về Beta. Cho đến giờ tôi chưa từng nghe thấy anh nói 'Alpha bình thường' hay 'Omega bình thường'!"