61. Quý Ngưỡng Chân đi gặp bác sĩ tâm lý

Sính Ác - Kim Yêu Đới

Quý Ngưỡng Chân đi gặp bác sĩ tâm lý

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Ngưỡng Chân ngay cả trong mơ cũng muốn phân hóa, cậu cũng biết bản thân không có quyền chỉ trích người khác, vì những định kiến xã hội đã ăn sâu bén rễ trong lòng người, không phải không nói ra thì trong lòng sẽ không nghĩ như vậy.
Cậu đạp mạnh vào bàn trà, suýt nữa thì gãy cả ngón chân cái.
Cơn đau nhói khiến nước mắt trào ra khóe mắt, cậu vừa nức nở vừa nói, "Alpha thì sao chứ, cũng chỉ là những tên khốn nạn, tôi đã nói không thích anh, không thích anh rồi, vậy mà anh cứ bám lấy tôi..."
Nhậm Đàn Chu im lặng suốt hai phút.
Phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở hổn hển vì tức giận của Quý Ngưỡng Chân, khuôn mặt cậu cũng đỏ bừng lên, dường như bị chính sự kích động của mình làm cho sợ hãi, cậu ngồi trở lại ghế sofa, không nói gì hồi lâu.
Mỗi lần như vậy, cậu cũng chỉ biết dùng tình cảm của người khác biến thành mũi dao sắc nhọn đâm vào đối phương. Cậu không thể nói rõ lý do vì sao, dường như sinh ra đã chỉ biết dùng cách làm tổn thương người khác để bảo vệ bản thân.
Mỗi lần đối mặt với những lời như thế, Nhậm Đàn Chu sẽ cố gắng khiến bản thân trở nên chai sạn.
Sắc mặt anh không đổi, vẻ mặt thờ ơ gật đầu, "Em biết chúng ta đang hẹn hò yêu đương là được."
Quý Ngưỡng Chân đang vô thức mân mê các đầu ngón tay mà thất thần, nghe vậy suýt nữa thì không kịp phản ứng, ngỡ ngàng nhìn sang anh.
"Anh..."
Nhậm Đàn Chu thật sự quá giỏi trò chơi ngôn từ này, anh hiểu rõ từng nhược điểm trong tính cách của cậu, dễ dàng như trở bàn tay khiến cậu cứng họng.
Lửa giận của Quý Ngưỡng Chân lại bùng lên.
"Ai yêu đương với anh?" Cậu lại không kịp suy nghĩ lời nói, ấp úng phản bác lại: "Cùng lắm anh chỉ được coi là con chó l**m chân tôi thôi."
Khắp Diêm Kinh này chắc cũng không tìm ra người thứ hai gọi Nhậm Đàn Chu như thế trước mặt anh.
Quý Ngưỡng Chân biết rõ hậu quả của việc nói năng không suy nghĩ là gì.
Cậu luôn cảm thấy dù là lúc tức giận, Nhậm Đàn Chu vẫn rất giữ giới hạn, ngoại trừ lần suýt thì b*p ch*t cậu kia. Về sau anh đều rất cẩn thận khi dùng sức, cùng lắm là trên giường anh không tỏ ra dịu dàng, muốn dùng cách đó khiến cậu trở nên ngoan ngoãn.
Cho nên cậu mới dám chọc giận Nhậm Đàn Chu hết lần này đến lần khác, muốn xem Nhậm Đàn Chu vì cậu mà tức giận đến mức mặt mày xanh mét, muốn xem Nhậm Đàn Chu rõ ràng đang rất khó chịu nhưng lại không tiện bộc phát trước mặt người khác. Như vậy sẽ khiến Quý Ngưỡng Chân sinh ra ảo giác rằng bản thân có thể thao túng hành vi của anh.
Nhưng nếu còn tiếp tục thế này, chắc chắn bọn họ đều không thể sống yên ổn được lâu.
Người bình thường ai cũng muốn được sống yên ổn.
Khoảnh khắc này, Quý Ngưỡng Chân không khỏi nghi ngờ liệu có phải cả hai người họ đều có vấn đề không.
Sao mà bệnh thần kinh lại có thể lây lan như vậy?
Lại qua mấy ngày, Quý Ngưỡng Chân cuối cùng cũng chịu đựng đến thứ bảy, lén lút sau lưng Nhậm Đàn Chu để hẹn gặp một vị bác sĩ tâm lý khá có uy tín.
Thời tiết dần ấm lên, cậu hiếm khi nào không ngủ nướng, ăn sáng sớm rồi đi bộ đến bệnh viện.
Mấy năm nay cậu vào bệnh viện không ít lần, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên đến phòng khám tâm lý.
Đèn trần chiếu xuống khiến cậu rùng mình.
"Tôi luôn cãi nhau với người bạn này, lần nào tôi cũng thắng, nhưng nếu anh ta không cãi lại tôi thì sẽ động thủ..."
Động tác ghi chép của người bác sĩ trẻ chợt dừng lại, anh ta nghiêm túc đánh giá cậu rồi nhẹ giọng hỏi: "Anh ta đánh cậu?"
"Hả?" Quý Ngưỡng Chân hơi chột dạ nhìn lên trần nhà, miễn cưỡng đáp lời: "Anh có thể nghĩ như thế, cũng không khác gì mấy. Quan hệ của chúng tôi rất tệ, thường xuyên cãi nhau, đánh nhau."
"Đã đến bệnh viện xác định mức độ thương tích chưa? Nếu sau này cần đến pháp luật thì nên giữ lại bằng chứng."
Quý Ngưỡng Chân hơi ngơ ngẩn gãi gãi chóp mũi.
Để người ta xem dấu tay trên mông mình à, hay là những dấu vết kỳ lạ trên ngực?
Có vẻ hơi khó mà giữ thể diện.
"Thế cậu có nghĩ đến việc tạm thời tách ra khỏi người bạn này một thời gian không? Mỗi người tự bình tĩnh lại."
"Tôi cũng muốn chứ, nhưng mà chúng tôi... sống chung." Quý Ngưỡng Chân bắt đầu hơi hối hận vì đã đến bệnh viện, thậm chí bắt đầu không biết bản thân đang nói cái gì, "Không phải tôi nói muốn tách là có thể tách được, anh ta khá là cường thế, còn là một Alpha."
Tôi không đánh lại anh ta đâu.
Bác sĩ hiểu ý gật đầu, lập tức suy luận, "Hai người là bạn thuê chung phòng? Đã ký hợp đồng với chủ nhà thì muốn hủy ngang cũng khó, nếu mới tốt nghiệp thì cũng có áp lực khá lớn về tài chính."
Quý Ngưỡng Chân gượng gạo đáp lời, "Đại khái là vậy, chủ yếu là tôi muốn hỏi, vì sao tôi khiến anh ta không vui thì bản thân mới vui vẻ? Có phải tôi không bình thường cho lắm phải không?"
Cậu không thể nói ra tình hình thực tế, bác sĩ có đưa ra đề nghị cũng chỉ là lý thuyết suông. Cậu ngủ một giấc trên chiếc ghế mát xa trong phòng khám, thấy còn không thoải mái bằng ghế mát xa ở nhà, đúng là chỉ tổ phí thời gian.
Cuối buổi khám, cậu thanh toán một ngàn tệ cuối cùng còn lại trong thẻ lương rồi buồn bực không vui về nhà.
Thời gian này Nhậm Đàn Chu bận rộn trăm công nghìn việc, mỗi ngày đều về muộn, có khi trời sáng mới về tắm rửa thay quần áo, nằm cạnh Quý Ngưỡng Chân ngủ hai ba tiếng rồi vội vàng đi làm.
Anh đi lại rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không làm kinh động đến Quý Ngưỡng Chân đang ngủ. Đến cả lịch vận động hàng tuần mà anh kiên trì bấy lâu nay cũng bị bỏ qua vài lần, sau đó lại bất ngờ đi công tác một tuần, khiến Quý Ngưỡng Chân vui đến mức muốn phát điên luôn.
Quý Ngưỡng Chân còn rất không biết đủ mà nghĩ, vì sao anh chỉ đi công tác một tuần chứ, một tuần có giải quyết xong việc không?
Ngày Nhậm Đàn Chu về Diêm Kinh, buổi tối Quý Ngưỡng Chân đi ăn lẩu với đồng nghiệp. Nửa đêm khát nước tỉnh dậy tìm nước uống, đúng lúc bắt gặp anh kéo vali đi vào nhà. Quý Ngưỡng Chân dụi dụi mắt thốt lên một câu, "Anh nói ngày kia mới về mà..."
Quý Ngưỡng Chân thực sự nghi ngờ Nhậm Đàn Chu lại lừa mình, lỡ mà hôm nay cậu không ở nhà thì đúng là xong đời rồi.
"Kế hoạch thay đổi, tối qua anh đã nhắn tin cho em rồi."
Mười giờ tối Nhậm Đàn Chu gửi tin nhắn cho Quý Ngưỡng Chân, nhưng thật không may là hôm nay cậu ăn uống về thấy hơi mệt nên đã đi ngủ từ lúc chưa đến mười giờ.
Mới mấy ngày không gặp mà đã khách sáo như người dưng rồi.
Quý Ngưỡng Chân cầm cốc nước ngáp một cái, "Không nhìn thấy."
Nhậm Đàn Chu dùng khăn ẩm lau bốn bánh xe vali rồi đặt ở một bên, lại phủi phủi vạt áo, nửa đùa nửa thật nói: "Không sao, không cần em đi đón."
Chiếc cốc trong tay Quý Ngưỡng Chân bị anh lấy đi đặt xuống mặt bàn, sau đó cả người cậu bị anh ôm vào lòng, cảm giác lạnh lẽo như mang theo gió tuyết bên ngoài ập đến.
"Có ăn uống đúng giờ không?"
Quý Ngưỡng Chân vùi mặt vào vai anh, rầu rĩ nói không có.
Một ngày ăn bốn năm bữa, muốn ăn lúc nào thì ăn.
Cậu có thể cảm nhận được cánh tay của Nhậm Đàn Chu siết chặt lại, ôm cậu chặt hơn.
"Khó thở chết rồi..." Quý Ngưỡng Chân nhấc chân đá Nhậm Đàn Chu một cái, "Xong chưa vậy?"
"Chưa đâu."
Thật ra Nhậm Đàn Chu muốn hỏi Quý Ngưỡng Chân có nhớ mình không, nhưng anh đoán được cậu sẽ trả lời như thế nào.
Không chỉ kiên định phủ nhận, mà còn cười anh mơ mộng hão huyền.
Tốt nhất là không hỏi.
Nhậm Đàn Chu nới lỏng cà vạt, sự mệt mỏi bị đè nén đã lâu chợt ập đến. Anh rời khỏi bữa tiệc chúc mừng không về khách sạn mà đi thẳng ra sân bay, rượu cồn bị anh dùng pheromone áp chế.
Anh ôm Quý Ngưỡng Chân thêm một lát, rồi mới đứng dậy đi vào nhà tắm.
Sau lần đầu tiên đánh dấu, dù Quý Ngưỡng Chân dùng mọi cách kháng cự, Nhậm Đàn Chu vẫn cách một thời gian lại củng cố việc đánh dấu, khiến Quý Ngưỡng Chân mỗi lần ra ngoài đều phải dán hai lớp ức chế.
Bọn họ tách nhau gần một tuần, vừa rồi Nhậm Đàn Chu phát hiện dấu vết đánh dấu của mình trên cổ Quý Ngưỡng Chân chỉ còn rất nhạt.
Đối với một Alpha, đó không phải là chuyện gì vui vẻ cho cam.
Có lẽ còn là vì ảnh hưởng của rượu cồn, lúc này việc Nhậm Đàn Chu muốn làm nhất không phải là tắm rửa, có lẽ anh nên l*m t*nh với Quý Ngưỡng Chân ngay mới đúng.
Ai bảo Quý Ngưỡng Chân không ngoan như vậy chứ, không trả lời tin nhắn của anh, không về nhà đúng giờ, quần áo cởi ra còn dính mùi pheromone của người khác.
Càng khiến anh phiền lòng hơn chính là, Quý Ngưỡng Chân không nói nhớ anh.
--- Lời tác giả ---
Quý Ngưỡng Chân: Ai không ngoan? Quan lớn nhà anh đi mà húp canh suông đi!