Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 63
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư ký Chu ngồi ở ghế lái bồn chồn không yên, liếc qua gương chiếu hậu. Anh ta đâu biết những người kia lại có trí tưởng tượng phong phú đến vậy, chỉ vừa gặp mặt đã nghĩ họ có quan hệ đặc biệt? Biết thế anh ta đã không xuống xe rồi.
Trong xe không có tiếng ồn không cần thiết, nhạc cũng không bật.
Trong lúc Quý Ngưỡng Chân tập trung xem quà, Nhậm Đàn Chu vuốt nhẹ mặt đồng hồ trên cổ tay, chậm rãi nói đã biết, rồi bổ sung thêm rằng sau này mình sẽ nhớ xuống xe.
Quý Ngưỡng Chân không ngẩng đầu, lật qua lật lại mặt dây chuyền trong lòng bàn tay, cuối cùng cầm nó đưa ra ngoài cửa sổ vẫy vẫy.
Nhậm Đàn Chu biết rất rõ Quý Ngưỡng Chân thích gì và không thích gì, biết rõ món quà này sẽ không khiến cậu quá thích thú, nhưng anh vẫn muốn tặng nó cho cậu.
Nhậm Đàn Chu thầm tự giễu trong lòng, thứ đang bị Quý Ngưỡng Chân cầm trong tay tùy ý ngắm nghía chẳng phải là một mặt dây chuyền, mà rõ ràng là trái tim của anh.
Nâng lên rồi lại hạ xuống.
Quý Ngưỡng Chân xem xong cất về hộp, cũng không nói là không thích.
Mặt dây chuyền này bất kể là thiết kế hay công nghệ đều không tìm ra được tì vết nào, nhưng đối với các tác phẩm nghệ thuật, thẩm mỹ chủ quan của cá nhân không phải là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá giá trị.
Nói tóm lại là, Quý Ngưỡng Chân thấy thứ này rất bình thường.
"Thẩm mỹ của anh còn cần trau dồi thêm."
"Còn cần trau dồi thêm?" Nhậm Đàn Chu nhẹ giọng lặp lại, "Em không thích?"
Gần đây quan hệ của bọn họ đã dịu đi khá nhiều, Quý Ngưỡng Chân cũng biết điều hơn, vừa rồi nói như vậy đã là nể tình có thư ký Chu ở đây, để không quá làm mất mặt anh.
Quý Ngưỡng Chân vốn định tối về sẽ nói chuyện với Nhậm Đàn Chu, nếu đã gặp ở đây thì nói luôn cũng được: "Chuyện đó tạm gác lại đi, tôi có chuyện quan trọng cần nói với anh."
Nhậm Đàn Chu nhìn dáng vẻ của cậu, biết chuyện không đơn giản, "Em nói đi."
"Sáng nay có buổi họp, sếp của chúng tôi mới nhận một dự án nông trường, phải đi khảo sát thực địa, có thể tôi sẽ phải đi công tác."
Nhậm Đàn Chu vừa đi công tác về, Quý Ngưỡng Chân đã nói mình phải đi công tác, thời gian không khỏi có vẻ quá trùng hợp.
Lúc nghe tin này thật ra Quý Ngưỡng Chân vẫn chưa dám đồng ý ngay lập tức, nếu Nhậm Đàn Chu không đồng ý, bọn họ lại vì chuyện này mà cãi vã, lỡ đâu hậu quả là cậu không thể ra khỏi cửa, vậy thì đúng là mất nhiều hơn được.
"Không xa lắm đâu, ngay ở Hồ thị thôi." Quý Ngưỡng Chân xích lại gần Nhậm Đàn Chu, "Tất cả nhân viên của tổ tôi đều phải đi, lát nữa ăn xong chúng ta về sớm đi, tôi phải thu dọn hành lý."
Đây vẫn là lần đầu tiên Quý Ngưỡng Chân đi công tác, giọng nói cũng mang theo hưng phấn, nhưng rất nhanh đã bị sự im lặng của Nhậm Đàn Chu dập tắt.
"Sao anh không nói gì thế?"
"Anh có ý gì? Không đồng ý sao?"
Quý Ngưỡng Chân vừa căng thẳng là lập tức nói hết ra, "Anh nghe tôi nói, tôi định tiền trảm hậu tấu vậy thôi, phía công ty vẫn chưa quyết định, nếu anh không đồng ý..."
Thì đánh anh một trận trước.
Nhậm Đàn Chu lẳng lặng nghe cậu nói, thấy cậu ngừng giữa chừng mới lên tiếng: "Mấy ngày?"
"Hả?" Quý Ngưỡng Chân hoàn hồn rất nhanh, "Thời gian cụ thể vẫn chưa xác định, chắc là một tuần."
Có thể sẽ còn lâu hơn nữa.
Quý Ngưỡng Chân đã hỏi thăm đồng nghiệp về những dự án tương tự trước đó, thời gian khảo sát không ngắn, nhanh nhất cũng phải hai tuần.
Nhậm Đàn Chu hiểu rõ, đáp một tiếng, "Được, vậy hôm nay về sớm."
Bữa tối Quý Ngưỡng Chân ăn trong vui vẻ tột độ, có lẽ là vì tâm trạng không tệ, cậu líu lo không ngừng với Nhậm Đàn Chu, thậm chí còn rất biết lấy lòng mà gắp thức ăn cho đối phương mấy lần.
Giống hệt mấy con thú cưng lông xù.
Buổi tối vừa về đến nhà, Quý Ngưỡng Chân hưng phấn chạy vào phòng thay đồ, tìm một chiếc vali mới rồi mở ra đặt trên đất, liên tục ném đồ vào.
Đang lúc nghiền ngẫm xem phải tận dụng không gian vali thế nào, Nhậm Đàn Chu đã không biết từ lúc nào xuất hiện phía sau cậu, vòng tay ôm lấy cậu.
Quý Ngưỡng Chân ngoái đầu muốn nói anh đang làm vướng chân mình, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị anh hôn một cái, nhất thời không biết phải nói gì.
"Rốt cuộc là đi mấy ngày?"
Chiếc đèn chùm bằng thủy tinh theo phong cách cổ điển treo trên đầu chiếu xuống ánh sáng mềm mại ấm áp, giọng nói của Alpha dịu dàng dễ nghe, càng khiến cái ôm của bọn họ càng thêm nồng nàn tình ý.
Quý Ngưỡng Chân hơi mất tự nhiên hắng giọng một tiếng, "Không phải lúc trên xe đã nói với anh rồi sao, anh có nghiêm túc nghe tôi nói không vậy, hay là còn trẻ mà trí nhớ đã kém rồi? Sao lại không nhớ?"
"Em nói một tuần." Nhậm Đàn Chu cũng không chấp nhặt với cậu, khoan dung hỏi cậu: "Nếu sau một tuần mà tôi không thấy em ở nhà thì phải làm sao đây, em nói xem?"
Quý Ngưỡng Chân nghe vậy thì hơi run lên, vốn là vì chột dạ, sợ anh biết mình phải đi nửa tháng sẽ không đồng ý, nên mới úp mở nói chỉ đi một tuần.
Giờ thì hay rồi.
Không phải Quý Ngưỡng Chân không nghe ra ý cảnh cáo trong lời nói của Nhậm Đàn Chu, nhưng cậu mím môi hồi lâu chợt đổi giọng, "Không phải anh cũng thường xuyên đi công tác à, sao mà nói chắc chuyện thời gian được, chắc chắn sẽ chênh lệch một chút xíu so với dự kiến, anh xem, không phải lần này anh cũng về sớm sao?"
Nói một tràng lời vô nghĩa, vòng vo tam quốc, coi như đã ngầm ám chỉ với Nhậm Đàn Chu có thể mình sẽ phải đi hơn một tuần.
"Em biết rõ vì sao anh về sớm."
Nhậm Đàn Chu bỗng thả tay, nắm tay Quý Ngưỡng Chân đi về phía phòng ngủ, vòng qua chiếc vali để mở với một đống quần áo lộn xộn.
"Biết chứ, chắc chắn là vì anh nhớ tôi..." Quý Ngưỡng Chân dõng dạc nói: "Nhậm Đàn Chu, anh đừng dính lấy tôi quá thế, xa thơm gần thối, chúng ta nên tách ra một thời gian, thỉnh thoảng gặp nhau mới là tốt nhất."
"Nếu không lại suốt ngày cãi nhau."
Hai người đi đến bên giường.
"Chúng ta có thể không cãi nhau." Nhậm Đàn Chu hất cằm, ý bảo cậu tự giác cất quần áo, "Chỉ cần em ngoan, chúng ta sẽ không cãi nhau đâu."
Quý Ngưỡng Chân nghe thế nào cũng thấy lời này của anh thật buồn cười, vì sao cậu phải ngoan chứ, sao anh không tự thay đổi ấy.
"Tôi còn chưa dọn quần áo xong."
"Không phải nói vẫn chưa quyết định sao?" Nhậm Đàn Chu vừa nói vừa đi đốt hương hỗ trợ giấc ngủ ở đầu giường, "Vội vàng thu dọn đồ như vậy làm gì?"
"Sáng mai xác định xong số lượng người, buổi chiều là xuất phát luôn rồi, anh nói có cần vội không?" Quý Ngưỡng Chân nhìn Nhậm Đàn Chu ngồi ở mép giường cắt bấc nến, cũng đi tới, thổi một cái vào ngọn lửa chập chờn, giả vờ như không nhận ra đối phương có ý muốn vận động, "Anh buồn ngủ rồi à? Mới có mấy giờ chứ... Nếu anh rảnh quá thì đi giúp tôi sắp xếp hành lý đi."
Nhậm Đàn Chu đặt kéo xuống, đẩy lọ nến ra xa, quay mặt lại nói với cậu: "Vậy em đi công tác về có mang quà cho anh không?"