Sính Ác - Kim Yêu Đới
Pheromone, Quà Tặng Và Hiểu Lầm
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Ngưỡng Chân có linh cảm mách bảo rằng, Nhậm Đàn Chu sau khi tắm xong sẽ ra tìm cậu để bù đắp những lần 'vận động' còn thiếu trước đây.
Cơn buồn ngủ tan biến ngay lập tức, cậu vùi đầu vào gối giả vờ ngủ. Đợi chờ trong sự lo lắng bồn chồn, cậu lại hơi do dự không biết có nên nhân lúc này đặt mua đồ giao tới hay không.
Lúc Nhậm Đàn Chu bước ra, người anh chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm trắng, nước trên người còn chưa lau khô. Anh tiện tay cầm theo một chai dầu dưỡng da để trên bồn rửa mặt, vừa nghiên cứu cách mở nắp vừa đi về phía phòng ngủ của Quý Ngưỡng Chân.
Tuy ở căn hộ này cả hai đều có phòng riêng, nhưng phòng ngủ của Nhậm Đàn Chu về cơ bản đã để không. Anh có giường rộng rãi không ngủ, lại nhất quyết muốn chen chúc chung giường với Quý Ngưỡng Chân, quẳng luôn con gấu nhỏ của cậu xuống chiếc ghế sofa cuối giường, còn bản thân thì mặt dày chiếm chỗ.
Vừa bước chân vào phòng ngủ, anh đã thấy Quý Ngưỡng Chân cuộn tròn như một chiếc cơm cuộn trứng omurice trên giường.
Quý Ngưỡng Chân đang nằm trong chăn nghịch điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân liền úp điện thoại lại rồi giả vờ ngủ.
"Ngủ rồi à?"
Không có tiếng trả lời.
Nhậm Đàn Chu gõ gõ vào chai dầu dưỡng da trong tay, "Mang quà về cho em đây, không muốn xem thử à?"
Quý Ngưỡng Chân lập tức mắc mưu, hé ra hai con mắt, "Quà gì thế? Vừa nãy sao anh không đưa luôn đi? Mau đưa em..."
Bất kể bao nhiêu tuổi, Quý Ngưỡng Chân đều không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của quà tặng. Ánh mắt cậu tràn đầy mong chờ, thậm chí còn hơi muốn vạch chăn ra tự mình xuống giường đi tìm.
"Hóa ra em không ngủ?" Nhậm Đàn Chu khẽ cong môi, "Quà à... hình như anh quên trong xe, chưa mang lên rồi."
Quý Ngưỡng Chân thoắt cái lại rúc vào trong chăn, "Ngủ rồi."
Chiếc điện thoại vốn được giấu trong chăn, giờ vì thế mà lộ ra ngoài. Màn hình hiển thị rõ ràng là của một ứng dụng mua sắm.
Nhậm Đàn Chu đi đến bên giường cầm chiếc điện thoại đó lên. Quý Ngưỡng Chân mới nhận ra đó là điện thoại của mình, vội vàng ngồi dậy muốn giật lại. Ai ngờ Nhậm Đàn Chu giơ tay lên, lợi dụng lợi thế chiều cao và cánh tay dài khiến cậu không thể với tới điện thoại của chính mình.
"Mỏng đến không ngờ..."
Quý Ngưỡng Chân đỏ bừng mặt và tai vì tức giận, "Em không cẩn thận bấm vào thôi! Sao anh cứ tùy tiện xem điện thoại của người khác vậy? Anh không biết lịch sự là gì sao!"
Nhậm Đàn Chu lướt mấy cái trên màn hình, mở giỏ hàng ra, "Thêm vào giỏ hàng luôn rồi à? Còn cần gì nữa không, mua luôn một thể."
Nửa đêm Quý Ngưỡng Chân mua món đồ bảo hộ này, đúng là tự biến mình thành kẻ đáng nghi. Cậu không muốn Nhậm Đàn Chu nghĩ mình đang cố ý mời mọc, cậu vốn không có ý đó, chỉ là tự nhiên nghĩ có thể sẽ dùng đến nên mới mua trước để đề phòng.
"Anh muốn mua gì thì mua, về thư phòng của anh mà nghiên cứu, đừng có ở đây làm phiền người ta ngủ." Quý Ngưỡng Chân siết chặt bàn tay, "Còn làm phiền nữa là em đánh anh đấy."
Nhậm Đàn Chu tắt điện thoại rồi đặt lên mặt tủ đầu giường cạnh Quý Ngưỡng Chân, rất tự nhiên trèo lên giường, vỗ về Beta đang nóng nảy đến mức xù lông lên, "Việc này không gấp, ngủ trước đã."
Đèn phòng tắt.
Quý Ngưỡng Chân nín thở chờ khoảng nửa phút, phát hiện Nhậm Đàn Chu thật sự chỉ ôm mình ngủ chứ không làm gì khác. Cơ thể cứng nhắc của cậu dần thả lỏng, không chắc chắn lắm, cậu nhỏ giọng hỏi: "Anh ngủ thật đấy à?"
Tiếng hít thở đều đều của Nhậm Đàn Chu bên tai, thay cho câu trả lời.
Lúc trước là ai bảo mình bị khó ngủ, mà trước khi ngủ lúc nào cũng tinh lực tràn đầy như vậy?
Đồ dở hơi.
Tưởng mình ngầu lắm chắc.
Ngay khi Quý Ngưỡng Chân thả lỏng cảnh giác, chuẩn bị đi vào giấc ngủ, bỗng nghe thấy Nhậm Đàn Chu nói: "Quần áo em để trên ghế sofa dính pheromone của Alpha khác."
Mùi rất nhạt, nhưng Alpha trời sinh đã nhạy cảm với pheromone.
Vào thời điểm thả lỏng nhất, bất ngờ bị chất vấn, Quý Ngưỡng Chân giật mình thót tim, "Anh muốn nói gì?"
"Là em muốn nói gì mới đúng." Trong bóng tối, Nhậm Đàn Chu cọ cọ mấy cái.
"Hôm nay văn phòng tổ chức liên hoan, mấy người chung một bàn, ngồi chen chúc nhau nên dính phải thôi, có gì lạ đâu?" Quý Ngưỡng Chân lược bỏ một vài nội dung không quan trọng, "Anh ghen hả? Hẹp hòi quá đấy."
"Không phải." Giọng nói của Nhậm Đàn Chu nghe rất nhẹ nhàng, như chỉ đang tùy ý tán gẫu mà thôi, "Mùi đó tôi ngửi không quen. Lần sau áo khoác bẩn thì vứt ngoài cửa ấy, đừng mang vào nhà. Cái sofa kia đã không còn sản xuất nữa rồi, tìm một cái vừa ý khác sẽ hơi phiền phức."
Lời này khiến Quý Ngưỡng Chân cảm thấy mình như một thứ gì đó rất bẩn thỉu. Chỉ vì một cái áo khoác dính mùi mà cũng phải vứt sofa đi sao?
"Ai không biết khéo lại tưởng anh bị bệnh đấy, sao anh không đổi em luôn đi?"
"Em thì mang đi tắm rửa, lau khô là lại dùng được rồi."
Nói cứ như anh muốn dùng là dùng được vậy.
Đồ khùng! Đồ tự đại! Đồ cuồng kiểm soát!
Muốn đấu tranh với loại người này còn khó hơn lên trời.
Quý Ngưỡng Chân không biết những cặp yêu nhau bình thường sống chung ra sao, dù sao thì chắc chắn không giống như bọn họ. Nói chuyện thì mỗi người một tần số khác nhau, không ai thuyết phục được ai, còn phải phân cao thấp đến cùng.
Phòng ngủ được thiết kế với đèn LED gắn tường, đèn nền trên đầu giường đã được điều chỉnh về mức gần như không có cảm giác tồn tại.
Quý Ngưỡng Chân nằm trong lòng anh khẽ trở mình, hừ một tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Anh phiền thật, vì sao anh không tỏ tình hả? Không tỏ tình thì không thể tính là đang yêu đương được, quan hệ của chúng ta quá kỳ lạ, anh có hiểu ý em nói không?"
Nhậm Đàn Chu không để ý cậu.
Sáng hôm sau, Quý Ngưỡng Chân còn dậy sớm hơn cả Nhậm Đàn Chu. Chiếc vòng hỗ trợ giấc ngủ đeo ở tay rung lên liên tục, tối qua cậu đã đặt báo thức vào giờ này.
Hôm nay phải dậy sớm đến văn phòng, cậu cẩn thận nhấc cánh tay đang vắt ngang eo mình ra.
May là không đánh thức Nhậm Đàn Chu, cậu nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi ra khỏi nhà, đi bộ mười phút đến công ty.
Sáng nay có một cuộc họp, muộn một phút sẽ bị phạt năm mươi tệ. Quý Ngưỡng Chân không nhanh không chậm đến nơi, phát hiện mình là người cuối cùng.
Thời gian làm việc buổi sáng rất dễ gây buồn ngủ. Chờ mãi cuộc họp mới kết thúc, cậu đến phòng nước chuẩn bị pha một cốc cà phê uống cho tỉnh táo, ai ngờ vừa đi vào đã bị một đồng nghiệp Omega lôi kéo buôn chuyện.
Mấy người cả ngày tán gẫu chuyện trên trời dưới bể này nhìn dáng vẻ lờ đờ của cậu, còn cười cười hỏi cậu tối qua làm chuyện vui vẻ nên không ngủ được à.
Tuy Quý Ngưỡng Chân chưa từng nói mình có đối tượng yêu đương, nhưng miếng dán ức chế sau gáy cậu đã tự khai ra tất cả rồi. Chỉ vì mấy hôm nay Nhậm Đàn Chu đi công tác, pheromone trên người cậu nhạt đi rất nhiều, nên mới không cần dán nữa.
Hôm nay vội ra ngoài, cậu cũng quên bẵng luôn chuyện dán miếng ức chế.
Quý Ngưỡng Chân vô thức che gáy, nói: "Không phải."
Đúng là giấu đầu lòi đuôi.
"Đừng ngại ngùng gì cả, chúng ta đã làm việc chung lâu vậy rồi, kể một chút thì có sao đâu?" Đồng nghiệp A cười tủm tỉm vỗ vai cậu, đưa cho cậu một đĩa bánh cắt sẵn số lượng giới hạn, phải xếp hàng rất lâu mới mua được. "Trừ cậu ra, mọi người trong tổ chúng ta đều là chó độc thân."
Đồng nghiệp B hùa theo: "Tiểu Quý đẹp trai như thế, chắc chắn có rất nhiều người theo đuổi. Alpha hiện tại của cậu chắc phải có chỗ nào hơn người mới cưa đổ cậu đúng không?"
Phải nói rằng tài nịnh nọt của đám người này không hề kém. Quý Ngưỡng Chân chỉ đành nhấn mạnh: "Em không yêu đương với Alpha, thật đấy, xu hướng tính dục của em là thích Omega."
Đương nhiên chẳng có ai tin lời cậu. Hôm nay cậu quên dán miếng ức chế, mùi pheromone nồng đậm trên người không phải chỉ do tiếp xúc bình thường mà có được.
"Tiểu Quý, cậu mau chia sẻ làm thế nào để tiếp xúc được với Alpha cao cấp đi, đừng keo kiệt thế mà!"
Một đám Omega độc thân hướng những cặp mắt mong chờ về phía cậu, trông cứ như chỉ cần cậu mở lớp là sẽ lập tức nộp tiền đăng ký vậy.
Quý Ngưỡng Chân bị hỏi đến phiền phức: "Alpha thì có gì tốt chứ, mọi người đừng có sùng bái bọn họ quá như thế... Dưới tầng có văn phòng mai mối đó, em còn định giao lưu với mấy người anh em ở đó để xin kinh nghiệm đây."
Thấy cậu nói vậy, đồng nghiệp C lập tức chớp lấy cơ hội: "Tôi có một người em họ mới tốt nghiệp đại học, là Omega, xinh xắn đáng yêu lắm."
Nói xong còn rút điện thoại ra cho Quý Ngưỡng Chân xem ảnh.
Quý Ngưỡng Chân lịch sự xem mấy tấm ảnh, "Đúng là rất đáng yêu, qua một thời gian nữa nhớ giới thiệu cho em nha, trước mắt thì thôi."
Sóng gió buôn chuyện nơi văn phòng kết thúc sau khi Quý Ngưỡng Chân chuồn mất.
Ai cũng bận rộn công việc, không ai thật sự quan tâm cuộc sống riêng tư của người khác. Chủ đề tán gẫu trong phòng nước thì cũng chỉ giới hạn trong phòng nước mà thôi.
Trừ phi chủ đề tán gẫu kia là về một bộ phim dài tập nào đó.
Sáu giờ tan làm, Quý Ngưỡng Chân bắt gặp Thư ký Chu ngoài cửa công ty.
Chu Án đứng cạnh một chiếc xe thương vụ màu đen. Phải nói rằng dáng vẻ này vẫn rất dọa người. Đồng nghiệp vừa ra khỏi thang máy cùng cậu thấy cậu đứng lại không đi tiếp, liền lập tức hiểu ra.
"Tiểu Quý, đó là bạn trai cậu à?"
"Đẹp trai ghê nha, thế mà sáng nay còn nói dối chúng tôi là mình độc thân, lẽ nào là muốn..."
Quý Ngưỡng Chân xua tay phủ nhận, "Không quen không quen, mọi người đi trước đi. Em quên điện thoại ở văn phòng rồi, phải quay lại lấy đây."
Đồng nghiệp: "Điện thoại trong túi cậu kìa."
Đúng thật là, không nói dối nổi một câu.
Thư ký Chu đã nhìn thấy Quý Ngưỡng Chân trong đám người, vẫy tay với cậu, kèm theo là một nụ cười chuẩn mực, khiến đồng nghiệp hiểu lầm thành dấu hiệu yêu đương ngọt ngào.
Quý Ngưỡng Chân ngồi vào xe.
"Anh đến đón sao không báo trước một tiếng? Còn ngồi trong xe không chịu xuống nữa, đúng là lười." Quý Ngưỡng Chân vừa bóc quà Nhậm Đàn Chu mua trong chuyến công tác về cho mình, vừa cằn nhằn không dứt: "Giờ thì hay rồi, họ đều nghĩ Thư ký Chu là bạn trai em. Chẳng lẽ họ không nhìn ra Thư ký Chu cũng là Beta à, anh ta lấy đâu ra pheromone chứ..."
Quý Ngưỡng Chân tức giận xé lớp bọc ngoài, cuối cùng lôi ra một mặt dây chuyền hình thiên thần sa ngã.
Một trái tim màu đỏ sẫm lấp lánh trong suốt được bao bọc bởi một đôi cánh thiên thần, như không muốn có bất cứ tiếp xúc hay trao đổi gì với những thứ mang tư tưởng thấp kém. Nó tao nhã, xinh đẹp, tôn quý, ngạo mạn, mỏng manh mà đầy cảnh giác.
Món đồ triển lãm không bán, chiếm vị trí trung tâm, chỉ cần một ánh mắt đưa tới là đã bị thu hút toàn bộ sự chú ý.
Bên cạnh có khắc tên của nó --
(*) Kẻ mất khả năng ngôn ngữ
--- Lời tác giả ---
Tiểu Quý bị làm khó rồi sao (´∀`)
Xoa đầu xoa đầu nè~