Sính Ác - Kim Yêu Đới
Chương 70: Vạch trần
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quá trình một người chấp nhận sa ngã diễn ra rất tự nhiên.
Ban đầu có thể sẽ cần vượt qua một vài rào cản tâm lý. Khi đã quen, cuộc sống bỗng trở nên thoải mái hơn bao giờ hết.
Khả năng nhanh chóng thích nghi với hoàn cảnh là một trong số ít những điểm mạnh của Quý Ngưỡng Chân.
Thay đổi rõ ràng nhất đó là, mỗi lần Nhậm Đàn Chu dành chút thời gian rảnh rỗi giữa trăm công ngàn việc bận rộn để đích thân đến đón cậu tan làm, và bị các đồng nghiệp bắt gặp. Đối mặt với những lời trêu chọc của đồng nghiệp khi chứng kiến cảnh họ "rải cơm chó" quá đà, Quý Ngưỡng Chân sẽ không giải thích, thậm chí còn chủ động cọ cọ vào cánh tay Alpha, khiến anh vô cùng hài lòng.
Trong lúc bọn họ chiến tranh lạnh, Nhậm Đàn Chu còn chiều chuộng hết mực, huống hồ là hiện tại trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt như thế này.
Kể cả Quý Ngưỡng Chân muốn sao trên trời, Nhậm Đàn Chu cũng sẽ hái cho cậu.
Kế hoạch tập thể dục ban đầu được phê duyệt nhanh chóng bị bỏ xó, dù là ở phòng ngủ, phòng khách hay ngoài ban công, thậm chí là trong bồn tắm, bọn họ đều đã thử hết.
Khi không làm những chuyện đó, bọn họ sẽ cùng nhau ngồi xem một bộ phim điện ảnh đang nổi, cùng nhau chơi những trò chơi chỉ dành cho riêng hai người, cùng nhau vào bếp loay hoay với đống nguyên liệu nấu ăn, làm ra vài món ăn mới lạ.
Nhậm Đàn Chu sẽ đưa Quý Ngưỡng Chân tham gia một vài sự kiện quan trọng, không cần kiêng dè người ngoài mà thể hiện những hành động thân mật, phủ định những suy nghĩ trước đây của mọi người về mối quan hệ anh em trên danh nghĩa của họ, tiện thể ngăn chặn những kẻ muốn thông qua hôn nhân để đổi lấy lợi ích thông gia từ anh.
Lão gia tử thỉnh thoảng sẽ kín đáo tỏ ý phê bình chuyện này, nhưng nổi giận xong cũng chẳng biết làm gì với Nhậm Đàn Chu, cuối cùng đành nhắm mắt cho qua.
Có vài lời không cần phải nói ra quá rõ ràng.
Quý Ngưỡng Chân luôn than phiền với Nhậm Đàn Chu rằng công việc của mình quá vất vả, quá phiền phức, nhưng mỗi khi anh đề nghị cậu tạm nghỉ ngơi một thời gian thì lại bị cậu nghiêm giọng từ chối, mỗi ngày vẫn ngoan ngoãn đi làm, chấm công đều đặn.
Phần lớn thời gian cậu đều tập trung vào công việc, thời gian ở lại công ty cũng càng ngày càng dài.
Mọi nỗ lực đều sẽ được đền đáp xứng đáng. Quý Ngưỡng Chân chỉ mất chưa đến nửa năm để lên chức tổ trưởng, có thể độc lập dẫn đội đi khảo sát các dự án, lương tăng hai ngàn tệ, còn được trích phần trăm hoa hồng.
Nhưng điều này cũng có nghĩa là khối lượng công việc càng nhiều hơn, trách nhiệm phải gánh vác cũng nặng nề hơn trước đây.
Tương ứng với đó, những lời than phiền của Quý Ngưỡng Chân cũng thay đổi liên tục. Có khi cậu cũng ý thức được bản thân than phiền hơi nhiều, thế là không nhịn được hỏi Nhậm Đàn Chu vì sao anh bận rộn như thế mà chưa bao giờ than phiền? Liệu cậu cứ mắng người để xả giận thế này có làm anh mất hứng không?
Câu hỏi này của Quý Ngưỡng Chân khiến Nhậm Đàn Chu hơi ngạc nhiên, người trước giờ luôn coi mình là trung tâm mà cũng có lúc để ý đến cảm nhận của người khác sao?
Nhậm Đàn Chu nâng cằm cậu rồi ngắm nghía một lát.
"Làm gì đó? Trên mặt em dính bẩn à?" Quý Ngưỡng Chân đánh anh một cái, "Anh đừng nhìn nữa, mau trả lời em!"
"Kiếm được chút tiền ít ỏi đó mà cũng vất vả như vậy, than thở vài câu thì có là gì." Nhậm Đàn Chu tận dụng mọi cơ hội để hôn lên hai má cậu, "Em mắng ông chủ mình chứ có phải mắng anh đâu, sao anh phải mất hứng?"
Hóa ra oán khí trong người mình lớn hơn cả quỷ như thế là vì chưa kiếm đủ nhiều tiền! Quý Ngưỡng Chân lập tức hiểu ra vì sao Nhậm Đàn Chu không than phiền, ghen tị đỏ cả mắt nói với Alpha: "Anh đúng là đồ đáng ghét, có cái vận chó ngáp phải ruồi, rõ ràng trước đây nghèo vậy mà."
Nhậm Đàn Chu nói: "Của anh cũng là của em."
"Nếu không thích thì đổi sang công việc khác là được, không thích đi làm thì không đi nữa, không thiếu cách để giết thời gian, trước đây em sống thế nào thì bây giờ cũng có thể giống như vậy."
"Thế thì anh viết di chúc đi." Quý Ngưỡng Chân bỏ qua chủ đề liên quan đến công việc, bỗng nảy sinh một ý tưởng kỳ quái rồi nói: "Nếu anh chết thì tiền của anh đều là của em, dù sao anh cũng không có vợ con gì. Để mấy người anh em khác của anh hưởng lợi chi bằng để cho em."
Quý Ngưỡng Chân nói chuyện không kiêng nể, trước đây quan hệ của hai người trở nên căng thẳng, cậu mở miệng là rủa anh đủ điều, bây giờ quan hệ tốt lên rồi lại thành quen miệng.
Một giây trước còn là bầu không khí hài hòa, một giây sau đã biến thành băng giá.
Nhậm Đàn Chu lạnh mặt, hiếm khi nói một câu khiến cậu cứng họng, "Bây giờ không có thôi, làm sao em biết sau này cũng không có?"
"Anh..." Quý Ngưỡng Chân nhìn sắc mặt anh mới nhận ra mình vừa nói lời khó nghe đến mức nào, bèn sửa miệng: "Đồ bủn xỉn, không cho thì thôi."
Quý Ngưỡng Chân bên này muốn âm thầm kết thúc chủ đề này, Nhậm Đàn Chu lại không định dễ dàng tha cho cậu như vậy.
Anh lôi Quý Ngưỡng Chân ra khỏi ổ chăn. Quý Ngưỡng Chân ôm chặt chăn, dùng cả cơ thể để chống cự, không muốn tiếp tục nói chuyện. Hai cánh tay bị anh nắm đau điếng, không nhịn được kêu lên: "Anh điên hả? Sau này em không nói nữa là được chứ gì, anh muốn giết người đấy à, đau đau đau!"
"Đừng lùi về sau." Nhậm Đàn Chu quát để cậu dừng lại động tác liên tục lùi về phía sau, sức lực ở tay cũng thoáng thả lỏng, "Em nghĩ anh không sống được đến ngày lấy vợ, hay là em nghĩ anh không cưới vợ nổi?"
"Anh muốn cưới mười tám cô cũng được." Quý Ngưỡng Chân rưng rưng ôm tay, "Anh... em chỉ nói hươu nói vượn thôi, không nghĩ nhiều như thế đâu. Trái tim của anh làm bằng thủy tinh đấy à? Anh cứ như thế là em không bao giờ nói chuyện với anh nữa đâu!"
Nhậm Đàn Chu cũng không muốn cãi nhau với cậu, ban đầu vốn chỉ muốn cậu sửa thói quen nói chuyện này đi, hiện tại thì thật sự bị những lời này của cậu chọc cho tức giận rồi.
"Không phải hai tháng nay em ngoan lắm sao?" Nhậm Đàn Chu cực kỳ ghét cậu mỗi lần vô tình lại như cố ý mà phân rõ giới hạn với anh, khiến anh cảm thấy mình như một bã kẹo cao su dính dưới đế giày cậu, "Biết nói gì sẽ khiến anh vui, càng hiểu làm gì sẽ chọc anh tức giận, em dám nói hôm nay không phải em cố tình sao?"
Quý Ngưỡng Chân cũng nóng nảy không kém, cảm giác đau rõ ràng ở cổ tay khiến cậu muốn nổi đóa, gào lên: "Đúng thì sao hả? Có mấy đồng tiền dơ bẩn là coi bản thân thành Ngọc Hoàng đại đế, ai chọc anh tức giận là phạm tội chết à? Thế thì anh báo công an đi, quăng tôi vào tù luôn cho nhanh. Tôi thà ngồi sau song sắt còn hơn lăn lộn với anh trên giường!"
Trước đây mỗi lần cãi nhau, Quý Ngưỡng Chân đều không nhắc đến vấn đề có tiền hay không có tiền này.
Nhậm Đàn Chu vẫn luôn rất rõ ràng rằng anh có tiền, hơn nữa Quý Ngưỡng Chân cũng chẳng để mình vào mắt.
Nhưng lần này chạm đến chuyện tiền bạc, dường như đã có thể giải thích vì sao thời gian này Quý Ngưỡng Chân bỗng ngoan ngoãn nghe lời như vậy, lại vì sao thường xuyên ra vào mấy cửa hàng bán đồ xa xỉ phẩm.
Quý thiếu gia không nhiễm khói lửa trần gian rốt cuộc đã nghĩ thông từ lúc nào? Chớp mắt không để ý đã chịu cúi mình vì năm đấu gạo.
Uổng công anh còn ảo tưởng...
"Không giả vờ nổi nữa?"
Ánh mắt Nhậm Đàn Chu nhìn cậu lạnh lẽo đến đáng sợ, "Muốn ngồi tù còn phải làm phiền đến cảnh sát ư? Chỉ cần em nói sớm hơn, anh có thể chiều theo ý em bất cứ lúc nào."
Bí mật bị phơi bày, đổi lại là ai cũng sẽ biến thành chó cùng rứt giậu.
Quý Ngưỡng Chân ôm gáy đứng cũng không vững, nhưng vẫn không buồn quan tâm tay mình đã nhớp nháp một mảng, cướp lời anh: "Anh ngạc nhiên thế cơ à? Nếu không thì sao hả? Chẳng lẽ anh tưởng tôi thật sự thích anh? Tự anh nghĩ mà không thấy buồn cười sao? Anh, anh là cái thá gì?"
"Tôi là cái thá gì?" Nhậm Đàn Chu không nghe lọt một chữ nào, anh cười lạnh, giơ chiếc điện thoại kia lên, "Không phải Quý thiếu gia khinh thường nhất mấy kẻ dùng thân đổi lấy tiền bạc sao? Em lên giường với tôi, lại cùng lúc âm thầm di dời tài sản. Những kẻ đó ít nhất còn chiếm đoạt một cách quang minh chính đại, còn em thì sao?"
Bọn họ đều cực kỳ hiểu nhau, muốn làm tổn thương đối phương thì tuyệt đối có thể làm đến mức tàn nhẫn nhất.
Không đợi Quý Ngưỡng Chân trả lời, chiếc điện thoại kia đã bị ném mạnh xuống sàn nhà gỗ màu đỏ thẫm, tạo thành một vết lõm rõ ràng, những mảnh vỡ điện thoại văng tung tóe.
Quý Ngưỡng Chân giật thót mình, theo bản năng muốn trốn đi, nhưng không hiểu vì sao, cơ thể nặng nề không thể bước nổi một bước, cứ đứng đờ ra tại chỗ, lời phản bác cũng nghẹn trong cổ họng không thể thốt ra.
Tầm nhìn của cậu càng ngày càng thu nhỏ lại, cũng càng ngày càng tối đi.
Thậm chí còn nhìn Alpha trước mắt thành hai cái bóng chồng lên nhau.
Cậu ý thức được trạng thái của bản thân không ổn, cảm giác choáng váng ập đến. Cậu muốn lên tiếng kêu dừng lại cuộc chiến này, thế là giơ bàn tay còn lại lên, "Chờ, chờ đã... tôi bị đập đầu rồi."
Cậu không nghe rõ giọng nói của Alpha, nhưng mơ hồ có thể nhận ra sự tức giận không hề che giấu trong đó.
"Không phải vẫn chưa chết sao?" Nhậm Đàn Chu nhìn chằm chằm cậu, nói bằng giọng chế giễu: "Lần này lại muốn bày trò gì nữa?"
"Đồ điên, gọi 110 đi! Tôi thật sự..."
Lời còn chưa nói xong, Quý Ngưỡng Chân như cọng mì trương mềm nhũn ngã xuống, tay trái dính đầy máu đỏ tươi.
Một giây trước khi mất đi ý thức, Quý Ngưỡng Chân còn than trong lòng: sao lần cãi nhau này mình không chiếm được chút ưu thế nào? Vì sao lại không cẩn thận như vậy, cứ nhằm đúng lúc này mà nói năng bất cẩn như thế?
Suy sụp thật mà...
Nhất định phải gọi 110 đó nha.