Sính Ác - Kim Yêu Đới
Tuyệt thực và cơn bệnh
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Quý Ngưỡng Chân tỉnh lại, bác sĩ và y tá đang vây quanh giường bệnh của cậu, trông còn lo lắng hơn cả người bệnh. Họ vén mí mắt cậu lên, chiếu đèn kiểm tra phản ứng đồng tử, rồi thực hiện thêm vài kiểm tra nhỏ khác.
Kim truyền dịch cắm vào mu bàn tay, môi cậu khô khốc, khó chịu, cậu liền xin y tá Omega đứng cạnh cho một ngụm nước.
Khi chất lỏng đi qua, cổ họng cậu như được đánh thức, Quý Ngưỡng Chân thà rằng mình không tỉnh lại, đỡ phải chịu đựng như bây giờ.
Sau một ngày một đêm vượt qua giai đoạn nguy hiểm, cậu được chuyển từ ICU sang phòng bệnh thường, nhưng vẫn bị dặn dò không được tự ý đi lại.
Ngay buổi đầu tiên được phép ăn, Quý Ngưỡng Chân hỏi bác sĩ vì sao mình bị thương ở đầu mà lại không được đi lại, đâu phải bị thương ở chân đâu?
Vị bác sĩ trẻ tuổi đến kiểm tra phòng, quan sát xung quanh một lượt rồi nói với cậu, với tình trạng của cậu, giai đoạn này rất cần phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, ngoại trừ đi vệ sinh thì tốt nhất là nên hạn chế tối đa việc xuống giường.
Quý Ngưỡng Chân cũng không dám đùa giỡn với tính mạng mình. Hôm sau, lúc đi vệ sinh, cậu tìm gương để soi, phát hiện trên mặt mình lại có thêm hai vết thương nhỏ, nhìn không rõ lắm.
Trông như bị vật sắc nhọn cứa vào, nhưng chắc là không sâu, không giống vết thương sau gáy phải khâu năm mũi, tóc còn bị cạo mất một mảng.
Vừa xấu vừa buồn cười.
Hai vết thương trên mặt kia chắc là đã lành miệng từ mấy ngày trước, nhưng vì ở ngay mũi và giữa hai đầu lông mày nên trông khá vướng víu.
Cậu ở bệnh viện một tuần, Nhậm Đàn Chu không đến thăm dù chỉ một lần, nhưng mỗi ngày thư ký Chu đều đến, mang đồ ăn từ những đầu bếp nổi tiếng tới.
Có một lần Quý Ngưỡng Chân nói với anh ta, chuyện nhỏ nhặt như đưa cơm thế này, sao anh ta cứ phải tự mình đến làm gì? Lần sau sai ai đó đến đưa là được, ai đưa chẳng được.
Thư ký Chu vừa dọn dẹp cặp lồng thức ăn vừa gật đầu không nói gì, nhưng buổi tối vẫn là anh ta đến đưa cơm.
Quý Ngưỡng Chân hỏi mấy lần bao giờ mình mới được xuất viện, bác sĩ và y tá đều ậm ừ cho qua. Mãi đến khi tháo chỉ, cậu mới được xuất viện.
Tuy mỗi ngày đều gặp thư ký Chu, nhưng Quý Ngưỡng Chân chưa bao giờ mở miệng hỏi thăm Nhậm Đàn Chu, không hề nhắc đến lấy một chữ.
Thi thoảng thư ký Chu lại nhìn cậu bằng ánh mắt như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, cậu đều giả vờ như không thấy.
Bởi vì cậu biết, rồi sẽ có một ngày Nhậm Đàn Chu đến gặp cậu thôi.
Hai người đã gây ồn ào một trận lớn như vậy, đoán chừng sớm đã lan truyền khắp Diêm Kinh. Quý Ngưỡng Chân cũng có cảm giác lần này Nhậm Đàn Chu sẽ không còn muốn tìm cách giảng hòa với mình nữa.
Vậy cũng chẳng có gì to tát.
Quý Ngưỡng Chân tự nhốt mình trong nhà vệ sinh lén khóc hai lần, mỗi lần đều ngồi đến khi mắt hết sưng đỏ mới chịu ra ngoài.
Hôm xuất viện cũng là thư ký Chu đến đón cậu.
Cậu như một tên tù nhân cải tạo thất bại bị đưa về nhà giam ban đầu, quay về căn biệt thự vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy.
Sớm biết thế này cậu đã chẳng háo hức muốn ra viện làm gì.
Rốt cuộc Nhậm Đàn Chu có phải con người không, cậu suýt thì mất mạng rồi mà anh vẫn không chịu buông tha cho cậu ư?!
Vào xuân rồi, cây cối quanh biệt thự được tỉa tót, rồi lại đâm chồi nảy lộc mạnh mẽ.
Quý Ngưỡng Chân chỉ chú ý đến hệ thống bảo an trong và ngoài biệt thự đều đã được nâng cấp, vệ sĩ canh giữ cũng tăng lên gấp đôi, thậm chí hơn.
Cậu là phần tử khủng bố có giá trị cao đến mức chống đối cả trời đất chắc?
Đâu đến mức đó chứ...
Quý Ngưỡng Chân đối với tâm tư đê tiện của Alpha giận đến mức không nói nên lời.
Điều đáng mừng duy nhất là, nơi này có người bạn mà Quý Ngưỡng Chân xa cách đã lâu.
Văn Tương này hẳn là có thể chất hiếm có, khó kiểm soát tuyến lệ. Cậu ta đứng ở cửa, ngay khi Quý Ngưỡng Chân vừa xuống xe đã bắt đầu nghẹn ngào, chưa đợi Quý Ngưỡng Chân đến gần, mặt cậu ta đã tèm lem nước mắt.
Quý Ngưỡng Chân không hiểu, cậu ta đâu có bị ngã vỡ đầu như cậu đâu, sao lại thích khóc thế? Khóc từ ngoài sân vào tận trên tầng, khóc đến mức chóp mũi đỏ ửng cả lên.
"Nín đi được không? Đã bực bội sẵn rồi còn cứ có người khóc lóc bên cạnh!" Quý Ngưỡng Chân nặn nặn khuôn mặt Văn Tương như nặn bột, "Phục cậu thật đấy, nói khóc là khóc được ngay, sao không bảo Nhậm Đàn Chu đưa cậu đi theo đuổi giấc mơ diễn xuất đi?"
Văn Tương bị cậu chọc cho vừa khóc vừa cười, nhìn không khác gì người tâm thần phân liệt.
Chờ tất cả người giúp việc xuống tầng hết, Văn Tương mới dè dặt hỏi về vết thương trên đầu và trên mặt cậu, có phải bị đánh lúc bị bắt về sau khi trốn đi không?
Quý Ngưỡng Chân đâu dám trả lời thật, lắc đầu nói là mình chỉ là không cẩn thận ngã đập đầu thôi.
Văn Tương nói nhìn cậu gầy đi rất nhiều, bữa trưa còn hăm hở chạy xuống bếp góp ý với dì giúp việc, hôm nay nên nấu một nồi canh gà cho cậu bồi bổ.
Rõ ràng lúc ở bệnh viện cậu vẫn ăn uống tốt, thế mà vừa về đến đây lại chẳng còn muốn ăn uống gì nữa.
Một bàn đồ ngon, Quý Ngưỡng Chân chỉ uống hai thìa canh gà đã được Omega chu đáo vớt hết váng mỡ.
Bữa tối cũng thế.
Ròng rã một tuần trời, Quý Ngưỡng Chân chỉ uống được mấy ngụm canh, người cũng gầy xọp hẳn đi.
Nhưng lúc đầu trạng thái của cậu có vẻ cũng không tệ, vẫn còn nói chuyện, cười đùa với Văn Tương.
Quý Ngưỡng Chân cũng không biết vì sao mình lại không muốn ăn. Thật ra cậu cũng biết nên bồi bổ cơ thể cho tốt, dù sao cũng là người bệnh mới xuất viện.
Nhưng dần dà vì không ăn uống được gì nên tâm trạng của cậu càng ngày càng kém, chưa đầy mấy ngày đã trở nên cực kỳ nóng nảy.
Văn Tương lo lắng gọi điện cho Alpha, vừa khóc vừa nói rằng hình như Quý Ngưỡng Chân bị bệnh rồi, không muốn ăn cơm, luôn miệng nói mệt mỏi muốn đi ngủ, lúc tỉnh dậy thì cực kỳ cáu gắt, thậm chí có khi phải gọi rất lâu mới tỉnh.
Nhậm Đàn Chu nói rằng qua mấy ngày nữa sẽ ổn thôi, đây không phải lần đầu tiên Quý Ngưỡng Chân dùng chiêu tuyệt thực để kháng nghị, cậu ta sẽ không kiên trì được lâu đâu.
Là vậy sao?
Văn Tương không tin lắm.
Biệt thự vẫn còn mấy chậu hoa hồng mà Quý Ngưỡng Chân đã trồng trước đây, đang nở hoa rất đẹp.
Mãi đến sáng, Văn Tương mới dỗ được cậu ăn thêm một cái bánh ngọt, lại rủ cậu đi bón phân cho mấy chậu hoa này. Quý Ngưỡng Chân chưa kiên trì được mười phút đã nằm vật xuống chiếc ghế xích đu bên cạnh để phơi nắng.
Nếu không phải Văn Tương lay gọi, cậu đã không nhận ra mình lại ngủ thiếp đi.
"Không được ngủ đâu, cứ như thế người sẽ càng uể oải đó..."
Quý Ngưỡng Chân chậc một tiếng, "Uể oải thì sao đâu."
Giọng cậu rất nhẹ, giống như nói chuyện cũng thấy mệt.
"Nhưng mà cậu còn trẻ lắm, đừng..."
Văn Tương muốn nói cậu còn trẻ lắm, đừng nghĩ quẩn, cuộc sống này rất tốt đẹp, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua thôi.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ, chán chường của Quý Ngưỡng Chân, cậu ta lại không thể nói ra những lời này.
"Thiếu gia, cậu vừa ngủ dậy thôi mà, sao đã buồn ngủ rồi?"
"Cậu mở mắt ra ngắm hoa cỏ một chút đi..." Văn Tương vừa nói xong đã lại bắt đầu nức nở.
Bác sĩ gia đình nói tâm lý của Quý Ngưỡng Chân có chút vấn đề, kê cho cậu mấy viên thuốc màu trắng, nói rằng uống xong sẽ vui vẻ hơn.
Quý Ngưỡng Chân mắng ông ấy, "Ông mới là người có bệnh ấy, ông để dành mà uống đi, coi tôi là bệnh nhân tâm thần sao?"
Văn Tương lại gọi điện cho Nhậm Đàn Chu, nói Quý Ngưỡng Chân đã ném hết thuốc bác sĩ kê vào bồn cầu. Cậu không uống thuốc, cơm cũng chẳng ăn được là bao, mùa này rõ ràng chênh lệch nhiệt độ ngày đêm không nhiều mà cậu vẫn sốt nhẹ, lặp đi lặp lại. Bác sĩ nói sức đề kháng của cậu rất kém.
Còn tiếp tục thế này, chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc ốm sốt bình thường.