Sính Ác - Kim Yêu Đới
Người Mới Trong Nhà
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lên xe, Quý Ngưỡng Chân tựa người vào chiếc bàn nhỏ, chậm rãi viết giấy vay nợ. Mãi một lúc sau mới viết xong, cậu đưa cho Nhậm Đàn Chu.
"Em viết xong rồi, anh xem đi."
Nhậm Đàn Chu không nhận, yêu cầu cậu giơ tờ giấy lên trước ngực.
Quý Ngưỡng Chân chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn làm theo. Sau đó, cậu nghe thấy tiếng 'tách' một cái, ngẩn người một lúc lâu mới nhận ra mình vừa bị chụp ảnh để làm bằng chứng.
Chụp ảnh xong, Nhậm Đàn Chu mới nhận lấy tờ giấy vay nợ của cậu, cẩn thận đọc rồi không chút khách sáo nói: "Chữ viết ẩu thật."
Với hành động vừa rồi của anh, Quý Ngưỡng Chân hoàn toàn cạn lời, càng không cần phải nói đến sự khó chịu trong lòng cậu lúc này. Cậu cãi lại: "Cũng chẳng phải kỳ thi thư pháp, anh còn bắt em phải viết đẹp đến mức nào nữa!"
Nhậm Đàn Chu gấp tờ giấy lại rồi bỏ vào túi, sau đó cầm chiếc máy tính bảng lên xem công việc. Cây bút trong tay anh thi thoảng lại viết viết, gạch gạch gì đó. Cho đến tận khi xe đi vào khuôn viên biệt thự, anh vẫn không nói thêm một lời nào với Quý Ngưỡng Chân.
Sự phản kháng của Quý Ngưỡng Chân như nước đổ đầu vịt, cứ thế bị ngó lơ. Cậu tức giận nhích người ngồi sát vào cửa xe, kéo khoảng cách với Nhậm Đàn Chu ở cùng ghế sau ra xa tít tắp.
Nhậm Đàn Chu cũng không thèm ôm cậu. Cậu thích ngồi xa bao nhiêu thì cứ ngồi, thậm chí xuống xe tự chạy về nhà cũng được.
Quý Ngưỡng Chân cho rằng, với mối quan hệ giữa hai người, việc phải viết giấy vay nợ thì quá xa lạ rồi, huống chi lại giống như đang cho vay nặng lãi.
May mà không có lãi, nếu không, chắc cậu còn phải đắn đo suy nghĩ thêm mới dám nhận số tiền này.
Quý Ngưỡng Chân ấm ức suốt cả chặng đường. Đợi về đến nhà, còn chưa xuống xe cậu đã thấy người giúp việc trong nhà đứng chờ sẵn ở cổng.
Dì Phương như đã đứng đợi rất lâu, vừa thấy xe lập tức chạy tới mở cửa cho Nhậm Đàn Chu. Hai chủ tớ nhỏ giọng nói mấy câu.
Quý Ngưỡng Chân xuống xe chậm một bước. Đến khi cậu đi tới nơi, dì Phương đã báo cáo xong.
"Ở đâu?" Nhậm Đàn Chu vừa bước vào nhà vừa hỏi.
Dì Phương bỗng liếc Quý Ngưỡng Chân một cái rồi mới trả lời: "Đang ngồi trong phòng khách phụ ạ. Lúc đến ăn mặc phong phanh quá... tôi đã lấy áo cho cậu ấy khoác tạm rồi."
Quý Ngưỡng Chân nghe lỏm được hai câu, lập tức vui vẻ nhảy bổ đến bên cạnh dì Phương, cười hì hì hỏi: "Nhà mình hôm nay có khách tới chơi ạ? Ai thế dì?"
Dì Phương lịch sự cười với cậu thay cho câu trả lời. Thấy sắc mặt của Nhậm Đàn Chu không tốt cho lắm, Quý Ngưỡng Chân lại càng tò mò.
Vào đến cửa, Quý Ngưỡng Chân rướn cổ nhìn vào phòng khách phụ, nhưng cũng chỉ nhìn thấy một bóng người đang ngồi và nhận ra đó là một Omega.
"Em lên tầng." Nhậm Đàn Chu rõ ràng không muốn cậu đi theo vào, dùng giọng điệu gần như ra lệnh: "Đi ngủ."
Giờ này Quý Ngưỡng Chân còn ngủ nghê gì nổi nữa. Cậu phản kháng: "Là Omega nhỉ? Muộn thế này mà lại có Omega đến? Ai thế, em có quen không?"
"Không phải chuyện của em."
Omega kia nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài cửa, chậm rãi xoay người. Chiếc áo khoác đang khoác trên người cũng rơi xuống, lộ ra bờ vai trắng nõn, vừa vặn lọt vào mắt Quý Ngưỡng Chân.
"Cậu ấy là nhân viên phục vụ trong nhà hàng mà?" Quý Ngưỡng Chân há hốc mồm, lại nhớ đến miếng dán ức chế sau gáy lúc gặp cậu ta trong phòng bao. Với dáng vẻ như một thám tử tinh ranh đang điều tra phá án, ánh mắt nhìn thấu đầy vẻ đắc ý, cậu nói: "Em biết ngay là giữa hai người không đơn giản..."
Nhưng mà muộn thế này Omega kia còn đến đây làm gì? Làm phục vụ cả ngày ở nhà hàng cũng mệt chết rồi, sao không về nhà nghỉ ngơi?
Bên ngoài về tối lạnh như thế, lúc cậu ta tới cũng mặc thế này luôn hả?
Nhậm Đàn Chu có vẻ không định giải thích với cậu. Anh nhìn về phía dì Phương một cái, dì Phương lập tức hiểu ý, đi tới khuyên Quý Ngưỡng Chân mau lên tầng.
Quý Ngưỡng Chân bị đưa về phòng, nhưng vẫn chưa hết hy vọng dò hỏi dì Phương: "Vị dưới kia rốt cuộc đến làm gì thế ạ? Đã bao giờ thấy có khách nào đến đây đâu..."
Dì Phương không chịu hé răng nói nửa lời. Quý Ngưỡng Chân bèn ôm cánh tay không cho bà đi, lôi kéo mấy phút liền. Dì Phương đành chịu thua, chỉ đành úp mở nói: "Cũng không phải là khách, là lão gia tử đưa đến."
Quý Ngưỡng Chân trầm ngâm suy nghĩ một lát, nghĩ thế nào cũng thấy chuyện này không hề đơn giản. "A? Vậy là sẽ ở lại đây sao? Có phải cậu ấy..."
Không phải cậu ta có công việc đàng hoàng rồi à.
Quý Ngưỡng Chân còn chưa nói hết câu, dì Phương đã nhân lúc cậu không chú ý, đóng cửa đi mất.
Quý Ngưỡng Chân thầm nghĩ, nếu như Omega kia ở lại đây thật, thì thú vị thật rồi. Một Omega được đưa đến nhà của Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, có dụng ý gì thì không cần nhiều lời cũng có thể đoán ra.
Nhưng mà Omega kia nhìn có vẻ nhỏ tuổi, cũng không biết đã thành niên chưa.
Bình thường Quý Ngưỡng Chân cũng không có hoạt động giải trí gì vào giờ này. Hôm nay ít nhiều cũng đã được ra ngoài đi một vòng lớn, sự phấn khích trong lòng đã giảm đi đáng kể, lúc nằm trong bồn tắm còn thấy hơi mệt.
Cậu nằm trong bồn tắm lớn xoa xoa bọt xà phòng trên người. Bên cạnh trùng hợp có đốt hương an thần, cậu chỉ hơi lơ đãng một chút đã ngủ thiếp đi.
Trong lúc lờ mờ, màng màng, cậu vẫn nhớ là mình đang tắm, không thể cứ ngủ thế này được, nếu không sẽ cảm lạnh rồi ốm mất. Quý Ngưỡng Chân đấu tranh muốn tỉnh lại, giãy giụa trong giấc mộng một hồi, cuối cùng vẫn bị cơn buồn ngủ quấn lấy, chẳng mấy chốc đã mất đi ý thức.
Sáng hôm sau, cậu mở mắt ra, đập vào tầm mắt là đèn trần lông vũ treo trong phòng ngủ. Vén chăn ra nhìn, đồ ngủ đã được mặc vào chỉnh tề, ngay cả đồ lót cũng là cái mà hôm qua cậu cố ý đặt bên cạnh bồn tắm. Quý Ngưỡng Chân lưu luyến lăn hai vòng trên giường, trong lòng thầm cảm thấy quái lạ vì giấc mộng đêm qua quá chân thật, khiến cậu lo lắng đến mức không thể ngủ ngon được.
Ngay vào lúc Quý Ngưỡng Chân định chui lại vào ổ chăn, chuẩn bị đầu hàng cơn buồn ngủ tiếp theo ập đến, định bụng ngủ thêm một giấc nữa để bù lại, thì có tiếng gõ cửa truyền đến.
Quý Ngưỡng Chân bực bội đạp chân hai cái, sau đó lớn tiếng hét lên: "Chuyện gì!"
Tiếng gõ cửa dừng lại, như thể do dự một hồi mới dám đẩy cửa đi vào. Quý Ngưỡng Chân vẫn còn nhắm mắt, nhưng bên tai lại nghe được rất rõ ràng.
"Quý thiếu gia, dậy ăn sáng thôi ạ."
Quý Ngưỡng Chân cảm thấy giọng nói này khá quen tai, mở mắt xoay người sang, vẻ mặt hoàn toàn không giấu được sự ngạc nhiên: "Sao lại là cậu... Cậu đến đây làm người giúp việc à, còn phụ trách cả chuyện gọi tôi dậy ăn cơm nữa?"
Trước khi lên đây, Văn Tương đã được dì Phương nhắc nhở là vị thiếu gia nhỏ này khá cáu kỉnh lúc vừa ngủ dậy. Cậu ta lo lắng cúi đầu, đáp: "Thiếu gia mau dậy đi ạ, Nhậm tổng đang chờ ở dưới nhà rồi."
Quý Ngưỡng Chân ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm Omega ở cửa, nhìn đi nhìn lại. Tuy rằng biệt thự bật hệ thống sưởi 24/24, nhưng mà cũng không cần mặc quần đùi đi lại trong nhà thế chứ. Chiếc áo phông cổ V trên người cậu ta cũng rất kỳ lạ, đổi sang góc độ khác còn có thể nhìn thấy vài cảnh không nên nhìn.
Quý Ngưỡng Chân xoa xoa mắt, "Cậu qua đây."
Văn Tương nghe vậy thì bước chân đi về phía giường. Quý Ngưỡng Chân đang chuẩn bị xuống giường, rũ mắt xuống lại phát hiện dép không ở bên này, bèn "chậc" một tiếng, lẩm bẩm: "Dép đâu rồi?"
Văn Tương lập tức nhìn xung quanh, sau đó chạy vào nhà tắm cầm đôi dép bên cạnh bồn tắm mang ra, đặt dưới chân Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân dù có gắt ngủ đến mấy thì lúc này cũng không tiện bộc phát. Cậu đi dép vào, bước về phía bồn rửa mặt, hỏi: "Cậu tên là gì?"
Văn Tương nói tên mình, ai ngờ Quý Ngưỡng Chân lại bỗng cười lớn.
"Thật không vậy, thế thì lúc đi học chắc cậu bị gọi biệt danh nhiều lắm nhỉ?"
Văn Tương đi bên cạnh, không đợi cậu nâng tay đã giúp cậu lấy kem đánh răng xong, đặt chiếc bàn chải điện màu xanh hoa nhài vào tay cậu, nhỏ nhẹ đáp lại: "Không chỉ có lúc đi học."
Ví như bây giờ.
Quý Ngưỡng Chân ngẩn người trong chớp mắt, nhận lấy bàn chải rồi bỏ vào miệng, nghĩ một chút, vẫn nói lấp lửng: "Mấy việc nhỏ thế này tôi tự làm được, cậu không cần như vậy."
Người giúp việc trong nhà họ đều là Beta lớn tuổi. Omega vừa trẻ vừa đẹp như thế này mà làm bưng bê trong nhà hàng còn hiếm, chứ đừng nói là ở đây làm mấy việc vặt.
"Cậu sẽ ở lại đây hả?"
Bàn chải điện kêu rì rì trong miệng, Quý Ngưỡng Chân lại hỏi.
"Rốt cuộc cậu đến đây làm gì?"
Văn Tương dường như có điều khó nói, đầu lại cúi thấp hơn, cứ như muốn gãy cổ tới nơi.
"Việc gì tôi cũng có thể làm..."
"Thế cậu thành niên chưa?"
Văn Tương khẽ gật đầu, "Ba tháng nữa là mười chín tuổi rồi ạ."