Sính Ác - Kim Yêu Đới
Mệt mỏi tăng ca, không muốn làm gì khác
Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Suy nghĩ của Quý Ngưỡng Chân không quá khó đoán, nhưng ngay cả Nhậm Đàn Chu cũng không dám chắc chắn một trăm phần trăm. Không phải anh không muốn tin cậu, mà thực tế phơi bày trước mắt đã một lần nữa nhắc nhở anh phải cảnh giác với Beta dối trá này.
Tuần này, Nhậm Đàn Chu liên tục tăng ca, ngày nào cũng về nhà khi đã khuya. Gần đây, Quý Ngưỡng Chân khi ngủ đều để lại một chiếc đèn nhỏ ở đầu giường, từ bên ngoài cũng có thể nhìn thấy ánh đèn ấm áp, nhàn nhạt trong phòng ngủ.
Trước đây, Quý Ngưỡng Chân không thích để đèn ngủ, nên ban đầu Nhậm Đàn Chu còn nghĩ cậu ngủ quên chưa tắt. Tắm rửa xong, lên giường anh còn giúp cậu tắt đèn. Thế nhưng liên tiếp mấy ngày sau, lần nào về nhà anh cũng thấy bóng đèn kia vẫn sáng. Nhậm Đàn Chu đoán được điều gì đó, ngày hôm sau liền hủy bỏ tiệc rượu buổi tối để về nhà sớm.
Tám giờ tối, Nhậm Đàn Chu về đến nhà, mang theo một ít đồ ăn vặt Quý Ngưỡng Chân thích để cậu ăn bữa khuya. Nhưng không may, tối nay lại trùng hợp là ngày Quý Ngưỡng Chân phải ở lại công ty tăng ca, đến tận mười giờ mới về.
Quý Ngưỡng Chân cũng không ngờ hôm nay Alpha lại về sớm hơn cả mình. Khi hai người đối diện nhau, cậu rõ ràng hơi ngẩn người. Dù sao, từ cái ngày 'lăn lộn' trên xe, Nhậm Đàn Chu đã đi sớm về tối, hai người còn chưa chạm mặt nói chuyện được câu nào. Có lẽ vì anh cũng cảm thấy hành vi của mình quá bừa bãi, sau khi tỉnh táo lại thì không dám đối diện.
Quý Ngưỡng Chân đứng ở cửa thay giày. Vừa ngồi xuống ghế để thay giày, cậu đã nghe thấy Nhậm Đàn Chu ngồi ở ghế sô pha bên kia hỏi: "Mới đi làm mấy ngày mà đã phải tăng ca đến giờ này rồi sao?"
Mỗi ngày, dù là chuyện lớn hay nhỏ của cậu đều được Thư ký Chu báo cáo lại cho Nhậm Đàn Chu. Chỉ cần anh muốn biết, đều có thể biết được. Vốn dĩ anh muốn đi đón cậu tan làm, nhưng lại sợ cậu không thích, cuối cùng đành thôi.
Đã lâu rồi Quý Ngưỡng Chân không đi làm. Sau khi trải qua một đợt huấn luyện ngắn trước khi nhận chức, cậu cũng coi như đã thích ứng. Hai ngày nay, cậu dần đuổi kịp tiến độ công việc, thậm chí cả thời gian nghỉ trưa hôm nay cũng bị tận dụng. Lúc ngồi trên xe taxi về nhà, cậu đã suýt ngủ gật. Giờ đây, cả người uể oải, mệt mỏi, cậu đáp lời: "Làm chưa xong thì phải tăng ca thôi. Anh tưởng ai cũng giống anh, muốn tan làm lúc nào thì tan làm chắc?"
Dù Nhậm Đàn Chu luôn bận rộn đến mức không thấy bóng dáng, nhưng Quý Ngưỡng Chân cũng biết ông chủ và nhân viên làm thuê thì không giống nhau.
Quý Ngưỡng Chân thay dép xong thì chậm rãi đi về phía chiếc ghế mát xa bên cạnh Nhậm Đàn Chu. Tivi đang chiếu một bộ phim điện ảnh khoa học viễn tưởng. Cậu xem được hai phút thì mí mắt đã cụp xuống, cuối cùng dứt khoát nhắm mắt lại, tận hưởng sự thoải mái từ ghế mát xa.
Đừng nói là hôm nay phải làm khối lượng công việc lớn như vậy, ngay cả ngày thường, ngồi một ngày ở văn phòng đã mệt chết rồi. Ngày nào đi làm về, Quý Ngưỡng Chân cũng phải nằm ghế mát xa mười lăm phút.
Nhậm Đàn Chu nhìn sắc mặt nhợt nhạt của cậu. Dù không nghe cậu than vãn, anh cũng có thể thấy cậu mệt mỏi đến mức nào. Người đang mệt mỏi thì tâm trạng cũng sẽ không tốt, bây giờ nói gì cũng dễ khiến cậu không vui.
Khoảng năm phút trôi qua, thấy cậu thở ra một hơi thoải mái, Nhậm Đàn Chu mới hỏi: "Có đói không?"
Quý Ngưỡng Chân mở mắt, không trả lời anh mà nhìn chằm chằm trần nhà, lẩm bẩm: "Lúc phỏng vấn, anh ta cũng không nói với tôi sẽ phải phụ trách nhiều như vậy. Bảo sao không tuyển được người..."
Dù cậu nói bằng giọng rất nhẹ nhàng, nhưng Nhậm Đàn Chu vẫn đóng cuốn tạp chí lại, mày cũng nhíu theo: "Làm mà thấy không vui thì đừng làm nữa. Thiếu gì việc chứ, thử tìm hiểu chỗ khác xem."
Quý Ngưỡng Chân hơi chỉnh tư thế, cố kìm lại cảm giác bực bội và không vui còn sót lại trong lòng, nhìn vào thực tế mà nói: "Nhưng mà phúc lợi và đãi ngộ ở đây rất tốt."
Tốt được bao nhiêu chứ? Cái gọi là phúc lợi đãi ngộ chẳng qua là được trừ ra từ tiền lương. Cậu làm việc mệt chết đi sống lại cả tháng trời mà thu về cũng chẳng được bao nhiêu, không đủ chi tiêu cơ bản. Nếu lấy chiếc sơ mi cậu đang mặc này ra làm một phép tính, thì phải dùng tới mấy tháng tiền lương mới mua được.
"Nghe Thư ký Chu nói công việc này của em bao ăn ở." Nhậm Đàn Chu giảm nhỏ âm lượng tivi. Trong lòng bỗng bình tĩnh trở lại, anh khom người xỏ lại dép lê vào chân cho Quý Ngưỡng Chân: "Công ty sắp xếp ký túc xá cho nhân viên, em không định chuyển qua đó sao?"
Dù Quý Ngưỡng Chân mệt muốn chết, nhưng cậu vẫn nhạy bén nhận ra cạm bẫy trong lời nói. Cậu quay đầu nhìn sang Alpha, đối phương làm như muốn với lấy hộp thuốc trên bàn trà: "Anh muốn em chuyển đi à? Ký túc xá của công ty chỉ mất năm phút đi bộ, cũng khá tiện."
Phản ứng của Nhậm Đàn Chu khá sinh động. Anh cong cong môi, không phát ra tiếng nào. Điếu thuốc dài nhỏ kẹp giữa hai ngón tay gõ gõ xuống, ý cười không lan đến đáy mắt, nhưng lại không hề có sức uy hiếp nào với Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân nói tiếp bằng giọng lấp lửng: "Vốn dĩ tôi định chuyển qua đó, bởi vì lúc trước chúng ta cũng đã thỏa thuận xong rồi. Chờ tôi tìm được việc có tiền thuê nhà sẽ chuyển ra ngoài ở, bây giờ công ty cung cấp ký túc xá thì không cần đợi nữa."
"Nhưng tuy nơi đó gần công ty, điều kiện lại không tốt cho lắm, còn phải ở chung với đồng nghiệp. Anh hiểu tôi mà, không sống chung nổi với những người có thói quen sinh hoạt không tốt, cũng không muốn ở chung với người xa lạ. Huống hồ, chỗ này cũng gần công ty mà." Quý Ngưỡng Chân ngồi dậy, giọng nói nghe khá chân thành: "Nếu phải chọn người sống chung thì tôi thấy anh tốt hơn chút... Khát quá, cho tôi xin chai nước."
Sở trường của Quý Ngưỡng Chân là dùng những lời khó nghe nhất để mắng người khác, còn chuyện lấy lòng người khác thì cậu vẫn đang trong giai đoạn tập tễnh dò dẫm. Dù đã cố gắng lắm rồi nhưng nghe ra vẫn hơi gượng gạo.
Những lời này thậm chí còn không thể tính là lời khen. Hơn nữa, cậu dường như luôn quên mất rằng, với mối quan hệ hiện tại của hai người, việc sống chung là hết sức bình thường. Nếu cậu thà ở với người khác cũng phải chuyển đi, vậy thì đó sẽ là chuyện khiến Nhậm Đàn Chu khó mà chấp nhận nổi.
Khó có dịp nhàn nhã, không thích hợp để nói mấy chuyện ảnh hưởng tâm trạng này. Vẫn nên làm những chuyện mà một cặp đôi yêu đương nên làm thì hơn.
Nhậm Đàn Chu đứng dậy đi lấy hai chai Coca-Cola trong tủ lạnh. Thân bình màu đỏ tỏa ra hơi lạnh. Quý Ngưỡng Chân nhìn mà há hốc mồm, run rẩy hỏi: "Ở đâu ra thế? Không phải anh quy định trong nhà không được có mấy thứ này sao?"
Lúc trước, khi cậu ở một mình trong biệt thự, đã nhờ Văn Tương ra ngoài mua hộ mấy chai. Ban đầu là lén uống, về sau vì muốn chống đối Nhậm Đàn Chu nên ngồi ngay dưới camera mà uống.
Trong suy nghĩ của Quý Ngưỡng Chân, ở trước mặt Nhậm Đàn Chu thì không được uống mấy thứ đồ uống rác rưởi này, càng đừng nói là mua rồi để trong tủ lạnh, trừ phi là không muốn sống nữa.
"Lúc về, đi ngang qua siêu thị nên anh bảo Thư ký Chu vào mua ít đồ, cậu ta thuận tay mua." Nhậm Đàn Chu ném một chai cho cậu: "Anh cũng không rõ."
Quý Ngưỡng Chân nghi ngờ trong tủ lạnh vẫn còn đồ ngon nào khác. Hôm nay cậu bận đến mức chưa kịp ăn tối, cảm giác lạnh lẽo ở bàn tay bỗng khơi dậy sự thèm ăn. Cậu vặn nắp chai, uống một hớp lớn: "Anh bảo anh ta mua gì thế?"
Nhậm Đàn Chu chỉ nhấp một ngụm Coca rồi đặt xuống bàn trà: "Áo mưa."
Bọn họ mới chuyển đến đây, mấy ngày nay anh lại bận rộn chuyện công ty, có một vài việc không kịp chuẩn bị. Hôm đó trên xe anh đã không dùng bao, Quý Ngưỡng Chân rất bài xích, còn để lại trên vai anh một vòng dấu răng nhàn nhạt.
Chai Coca vừa đưa đến bên miệng, cậu bỗng muốn bỏ xuống: "Bảo sao hôm nay anh về sớm thế... Nhưng hôm nay tôi mệt lắm, không muốn làm gì khác."