88. Chương 88

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mỗi lần như vậy, Quý Ngưỡng Chân đều tìm đủ lý do, đôi khi còn nói thẳng là không muốn, dù sao Nhậm Đàn Chu cũng đều sẽ bỏ qua, cậu cũng chỉ quen miệng từ chối vậy thôi.
Đối với chuyện này, cậu mãi không thể mặt dày như Nhậm Đàn Chu, cũng không hiểu vì sao, chỉ là cảm thấy rất xấu hổ. Cậu không thể hiểu nổi sao có những người có thể làm loại chuyện riêng tư như vậy ở nơi công cộng.
Nếu cậu bắt gặp người khác làm chuyện này, có khi cậu còn xấu hổ hơn cả đương sự.
Quý Ngưỡng Chân vân vê chai nước trong tay, lén lút kiểm tra sắc mặt của Nhậm Đàn Chu, "Anh cũng làm việc vất vả cả ngày rồi, không mệt sao?"
Không ai phủ nhận rằng sự tiếp xúc thân mật về thể xác giúp thúc đẩy tình cảm. Trên đời này cũng không phải chỉ có một mình Nhậm Đàn Chu cho rằng trong tình huống cho phép, hành vi t*nh d*c là cần thiết. Sự hấp dẫn về thể xác và tình yêu chân chính có một mối liên hệ tự nhiên. Anh không biết làm thế nào mới có thể khiến Quý Ngưỡng Chân yêu mình, cũng chỉ có thể thông qua cách này khiến mối liên kết giữa hai người trở nên sâu sắc hơn, coi như là một lối tắt.
"Mệt thì tìm việc khác làm để thư giãn thôi." Nhậm Đàn Chu nghe cậu từ chối cũng không giận, chờ ghế mát xa dừng lại thì thấp giọng hỏi cậu: "Em xem bộ phim này rồi à?"
Quý Ngưỡng Chân đang bồn chồn đến chết vì nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, màn hình tivi có to hơn nữa cậu cũng không thể tập trung xem nổi, thế là trả lời qua loa: "Chưa xem, không có hứng thú."
"Vậy đổi bộ khác."
Nhậm Đàn Chu vừa đổi kênh, vừa thoáng liếc về phía cậu còn đang cuộn tròn trên ghế mát xa, vỗ vỗ vị trí cạnh mình, "Ngồi sang đây đi."
Ghế sô pha không nhỏ, nằm ra cũng thoải mái. Những lúc Quý Ngưỡng Chân ở nhà thích ngồi sô pha vừa xem vừa ăn.
Quý Ngưỡng Chân thấy mình khá hợp với cuộc sống một mình, bởi vì không rõ lắm là bắt đầu từ bao giờ, nơi có Nhậm Đàn Chu luôn khiến cậu cảm thấy có chút không tự nhiên. Đặc biệt là sau khi cậu đã đồng ý hẹn hò với đối phương, loại cảm giác kỳ lạ này vẫn luôn quanh quẩn trong lòng.
Pheromone lạnh lẽo của Nhậm Đàn Chu rất giống một thứ chất dẫn mang đến cảm giác kỳ lạ kia, cậu ngửi thấy là cả người sẽ bứt rứt không yên, nhưng dần dần lại bắt đầu thích nghi.
Nhưng trải nghiệm trên giường với Nhậm Đàn Chu lại không ổn định như vậy. Cái thứ pheromone chết tiệt này luôn khiến cậu lạnh cóng, cho nên sẽ trái lương tâm mà xích lại gần đối phương hơn, đôi khi sẽ mất lý trí mà chìm đắm vào thứ kh*** c*m nóng lạnh luân phiên này.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân chưa từng nói với Nhậm Đàn Chu những chuyện này.
Quý Ngưỡng Chân chậm rãi di chuyển vị trí, ngồi xuống xong còn mò lấy một chiếc gối ôm bằng da thật màu nâu mà ôm vào lòng, sau đó bảo Nhậm Đàn Chu chọn đại một bộ nào đó, nếu không thì giờ đi ngủ còn quá sớm, cậu thật sự không muốn giả vờ chọn phim với anh ở đây.
Xem phim gì cũng vậy thôi, dù sao chuyện giúp Alpha thư giãn không phải là xem phim.
Cuối cùng Nhậm Đàn Chu chọn một bộ phim tình cảm kinh điển. Quý Ngưỡng Chân không biết thứ này có gì hay ho, xem người khác yêu đương ngọt ngào rõ ràng là đang tự tra tấn bản thân, bởi vì khi xem sẽ khó tránh khỏi việc so sánh với chính mình, rồi lại cảm thấy tại sao mình và người ta lại khác biệt nhiều đến thế. Trong lòng Quý Ngưỡng Chân có một trăm cái không tình nguyện, nhưng không muốn vô cớ gây sự nên vẫn chủ động điều chỉnh lưng ghế sô pha cho ngả ra.
Nghiêng 45 độ thích hợp để xem phim, nếu làm loại chuyện khác, thì có thể chỉnh thành một trăm tám mươi độ.
Ban đầu hai người còn cách nhau một chiếc gối ôm, sau khi đoạn mở đầu phim kết thúc, chiếc gối ôm kia đã được dịch chuyển sang bên phải Nhậm Đàn Chu, hai người cũng vì thế mà ngồi sát vào nhau hơn.
Quý Ngưỡng Chân bất giác nín thở, vành tai cũng dần nóng bừng, dần dần đến cả lời thoại của diễn viên cũng không còn lọt vào tai nữa.
"Muốn ăn gì không?"
Nhưng chuyện cậu nghĩ trong đầu không đến. Nhậm Đàn Chu chỉ vân vê tay cậu rồi nắm lấy, "Thư ký Chu còn mua bánh ngọt, xếp hàng lâu lắm mới mua được đấy, không biết có ngon như quảng cáo không."
Hộp bánh ngọt Canelé kia để dưới bàn trà, Quý Ngưỡng Chân không thấy, ngơ ngác hỏi: "Sao anh không bảo sớm, ở đâu thế, để tôi đi lấy."
Đèn trong phòng khách đã tắt hết, màn hình siêu to là nguồn sáng duy nhất. Nhưng Nhậm Đàn Chu vẫn nhìn ra hai má Quý Ngưỡng Chân đỏ lên một cách bất thường.
Một hộp có sáu chiếc, mỗi chiếc là một loại nhân khác nhau, nhưng đều có độ ngọt vừa phải, rất hợp khẩu vị Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân vừa ăn vừa chột dạ, hóa ra Nhậm Đàn Chu thật sự chỉ định xem phim với cậu, hoàn toàn không giống như cậu đã nghĩ. Lẽ nào chỉ có cậu là có suy nghĩ đen tối sao?
Suốt cả một tối, ngoại trừ nắm tay thì Nhậm Đàn Chu không làm bất kỳ chuyện thừa thãi nào, đến cả pheromone vốn dĩ luôn không an phận cũng ngoan ngoãn không bùng phát gây rối.
Quý Ngưỡng Chân ăn no bắt đầu buồn ngủ, không chống đỡ được đến lúc hết phim đã như một chú mèo lười biếng chui vào lòng Nhậm Đàn Chu, tựa vào vai anh mà hai mắt díu lại.
Nhậm Đàn Chu hỏi Quý Ngưỡng Chân có muốn lên nhà ngủ không, Quý Ngưỡng Chân muốn chứ, nhưng lại lười nhúc nhích, chỉ muốn ngủ luôn ở đây, lầm bầm nói xem thêm một lát, hết phim rồi tính sau.
Lên giường ngủ thì phải đi tắm, nhưng nếu ngủ luôn ở sô pha thì có thể ngủ thẳng đến sáng hôm sau rồi tắm sau cũng được. Quý Ngưỡng Chân càng nằm càng buồn ngủ, đến đầu ngón tay cũng không nhấc lên được. Chờ Nhậm Đàn Chu muốn nói gì đó, cậu đã ngủ say đến bất tỉnh nhân sự.
Đổi lại là xem phim với người khác, Quý Ngưỡng Chân chắc chắn sẽ không thể yên tâm ngủ được thế này, nhưng rõ ràng Nhậm Đàn Chu mới là người nguy hiểm nhất với cậu. Cậu thật sự không thể hiểu nổi hành vi và cử chỉ của mình nữa rồi.
Nhậm Đàn Chu muốn bế cậu lên tầng, cậu như biết nhưng lại không muốn động, thế là lầm bầm một tiếng phản đối. Nhậm Đàn Chu luôn dễ mềm lòng với cậu, cho dù là chuyện đã quyết định cũng dễ dàng vì cậu mà thay đổi. Mọi tạp âm từ TV đều bị ngăn lại, anh cứ thế ôm cậu ngủ cả một đêm, tư thế cũng không hề thay đổi.
--- Lời tác giả ---
Tiểu kịch trường:
Dì iu: Bảo bối sao có thể không thích doi(*) được chứ, giả bộ quá đúng không nè?
(*) do /ài/ - do 爱 - làm tềnh í :>>
Nhậm tổng: ... *ánh mắt tán đồng*
Chân Chân: Không giả bộ, không thích là không thích. *lạnh lạnh lạnh nóng nóng nóng*