89. Chương 89

Sính Ác - Kim Yêu Đới thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối qua, rèm cửa phòng khách không đóng nên ánh nắng sáng nay tự do tràn vào, tuy ấm áp nhưng lại làm phiền giấc ngủ của người đang say giấc. Tuy nhiên, Quý Ngưỡng Chân không phải bị ánh nắng đánh thức, mà là bởi một cuộc điện thoại đến.
Thư ký Chu đang trên đường lái xe đến. Tối qua anh ta đã gửi tin nhắn nhưng không nhận được hồi âm, nên hôm nay tranh thủ lúc đang đi đường, anh ta gọi điện để xin ý kiến Nhậm Đàn Chu.
Đã bảy rưỡi sáng. Nhậm Đàn Chu đặt điện thoại trên bàn trà, còn bản thân thì đang ở trong bếp pha cà phê.
Sau một cái trở mình, chiếc chăn mỏng đắp trên người Quý Ngưỡng Chân đã rơi xuống. Tiếng chuông điện thoại không quá lớn nhưng lại vô cùng phiền phức.
Quý Ngưỡng Chân nhắm mắt nghe máy, giọng ngái ngủ: "Alo... ai đấy?"
Thư ký Chu ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Thiếu gia, là tôi đây. Nhậm tổng có đang ở cạnh cậu không ạ? Nhờ cậu gọi ngài ấy nghe máy giúp tôi với."
Quý Ngưỡng Chân vẫn chưa tỉnh hẳn. Cậu hé mắt, đưa tầm mắt mơ hồ tìm khắp phòng, không thấy bóng dáng Alpha đâu. "Không thấy, chắc là lên tầng đi tắm rồi. Anh có việc gấp thì nói nhanh! Tôi bị điện thoại của anh đánh thức, tội anh đáng chết nghìn lần!"
Đầu dây bên kia thi thoảng lọt vào tiếng còi xe, xem chừng tình hình giao thông không mấy thuận lợi. Thư ký Chu im lặng ba đến năm giây, sau đó không nói rõ là chuyện gì, chỉ bảo mình sẽ đến ngay.
Quý Ngưỡng Chân cúp máy, vừa lúc thấy Nhậm Đàn Chu từ trong góc đi ra, tay cầm một cốc gì đó. Cậu ném điện thoại xuống, bực bội nói: "Anh ở dưới tầng sao không lên tiếng? Hình như thư ký Chu có việc gấp cần tìm anh, sắp đến rồi."
Nhậm Đàn Chu không đi về phía cậu mà ngồi luôn lên chiếc ghế cạnh quầy bar. "Đến rồi nói cũng vậy. Anh đã chuẩn bị bồn tắm cho em rồi đấy. Hôm nay là thứ bảy, em được nghỉ làm chứ?"
Anh không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới là Quý Ngưỡng Chân liền không vui. Cậu vừa lên tầng vừa trả lời: "Trước khi nhận việc đã nói rõ là nghỉ hai ngày cuối tuần, kết quả đến hôm qua mới biết là cách tuần mới được nghỉ hai ngày cuối tuần. Tuần này tôi chỉ được nghỉ chủ nhật, hôm nay vẫn phải đi làm! Tôi hận đám tư bản các anh chết đi được!"
Nếu câu nói cuối cùng của Quý Ngưỡng Chân được chuyển thành văn bản, Nhậm Đàn Chu thậm chí có thể tưởng tượng ra cậu sẽ dùng cả đống dấu chấm than ở cuối.
Chuyện này có gì to tát đâu? Không thích thì nghỉ việc, thế là ngày nào cũng là ngày nghỉ rồi.
Nhưng Nhậm Đàn Chu cũng chỉ dám nghĩ những lời này trong lòng, nói ra đảm bảo lại bị mắng cho một trận.
Quý Ngưỡng Chân mất hai mươi phút ngâm mình tắm rửa. Khi cậu thay quần áo xong xuống tầng, thư ký Chu cũng đã đến, đang lúi húi bày biện bữa sáng.
"Việc cải tạo khu ổ chuột có bao nhiêu trở ngại, trước khi tiếp nhận hạng mục này đã tính toán kỹ lưỡng rồi. Bây giờ có tìm tôi cũng vô dụng, không cần thiết phải gặp lại nữa." Nhậm Đàn Chu vừa định nhấc tay, thư ký Chu đã nhanh tay lẹ mắt chuyển chiếc gạt tàn từ đằng xa đến. Anh dừng hai giây rồi nói tiếp: "Tìm người dọn dẹp đi, đừng để bọn họ tiếp tục đứng trước cổng công ty."
Thư ký Chu vừa bận rộn xoay sở vừa nghe dặn dò rồi đáp lời: "Vâng, Nhậm tổng."
Cảnh này Quý Ngưỡng Chân đã được chứng kiến vô số lần. Cậu thầm nghĩ, sau này thành công cũng muốn thuê một vị thư ký có năng lực như thế.
"Buổi sáng tốt lành." Thư ký Chu thấy Quý Ngưỡng Chân đi xuống thì lập tức thay đổi từ trạng thái nghiêm túc bàn luận công việc sang mỉm cười thân thiện, "Chuẩn bị cho cậu sữa yến mạch rồi."
Mỗi ngày, anh ta đều mặc vest màu thiên về tông đậm, trông có vẻ già dặn. Hôm nay không hiểu sao lại thay đổi phong cách, bộ vest màu khói có hoa văn không còn cứng nhắc như mọi ngày. Cộng thêm tướng mạo không tầm thường của anh ta, đến cả Quý Ngưỡng Chân cũng không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần.
Quý Ngưỡng Chân thuận tay nhận lấy cốc rồi ngồi xuống bên cạnh Nhậm Đàn Chu đang xem tin tức. Lòng xấu bỗng trỗi dậy, cậu chủ động bắt chuyện với anh ta: "Hôm nay thư ký Chu cố tình ăn diện đấy à? Từ trước đến giờ chưa thấy anh mặc bộ vest này bao giờ, còn xịt cả nước hoa. Hôm nay có hoạt động xem mắt sao?"
Thư ký Chu ngẩn người một giây, sau đó lại phát hiện ông chủ đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy ý tứ sâu xa. Bàn tay đang bày biện đĩa ăn trên bàn của anh ta cũng co lại, xấu hổ ho khan mấy tiếng: "Không phải quần áo mới đâu, tôi đã mua từ khi học đại học rồi. Sau này đi làm thì để ở đáy hòm, hôm qua vô tình tìm thấy nên..."
Đương nhiên Quý Ngưỡng Chân nhìn ra anh ta đang bối rối, có lẽ không ngờ tới đột nhiên bị cậu nhắc đến chuyện xem mắt lần trước. Cậu còn muốn trêu chọc thêm mấy câu thì Nhậm Đàn Chu đã chen ngang.
Anh hơi hất cằm, thư ký Chu như được đại xá, vội vàng đặt đồ trong tay xuống rồi nói mình sẽ về xe chờ.
Quý Ngưỡng Chân có hơi tiếc nuối cắn một miếng bánh mì, cảm thấy nhạt nhẽo chết đi được.
"Em có vẻ quan tâm thư ký Chu nhỉ?"
Nhậm Đàn Chu ấn mạnh điếu thuốc vào chiếc gạt tàn. "Cậu ta mặc cái gì, chưa từng mặc cái gì em cũng nhớ rõ sao?"
Sáng sớm ngày ra đã tìm chuyện gây sự rồi.
Quý Ngưỡng Chân đang nhai đồ ăn không muốn phản ứng anh. Trong lòng cậu lại không vui vì anh làm cậu mất hết cả hứng thú ăn uống, thế là còn chẳng thèm liếc anh một cái.
Bầu không khí trên bàn ăn dần trở nên căng thẳng.
Quý Ngưỡng Chân không chịu nổi ánh mắt ghim chặt trên người mình của Nhậm Đàn Chu, rốt cuộc phải lên tiếng: "Mấy bộ vest của anh ta chỉ có một kiểu. Thay đổi hẳn như thế đương nhiên là nhìn ra ngay... Tôi cũng chỉ trêu anh ta mấy câu thôi, thế mà anh cũng phải ghen sao? Có phải hẹp hòi quá rồi không?"
Nhậm Đàn Chu cười nhạt một tiếng, không hề phủ nhận sự hẹp hòi của mình. "Chỉ cho em trêu chọc cậu ta, không cho anh trêu chọc em sao?"
Tình trạng nói chuyện không hợp ý của Quý Ngưỡng Chân và Nhậm Đàn Chu cũng không phải mới ngày một ngày hai. Nguyên nhân có lẽ là do mối quan hệ giữa họ. Quý Ngưỡng Chân giống như những Alpha muốn chiếm thế thượng phong và vị trí chủ đạo, cho nên khi cậu và thư ký Chu ở cùng nhau, cậu có thể thoải mái mà tán gẫu. Dù sao thư ký Chu cũng sẽ không chấp nhặt với cậu, mà kể cả anh ta có không vui với cách làm của cậu thì cũng chẳng làm gì được.
Với Văn Tương cũng vậy.
Theo cùng một công thức, những người như Văn Tương và thư ký Chu có thể coi như cùng một loại tham số. Khi đưa vào công thức sẽ không làm ảnh hưởng đến trạng thái cảm xúc của Quý Ngưỡng Chân.
Nhưng có thể thấy rõ Nhậm Đàn Chu là một loại tham số khác, hơn nữa còn là loại không thích hợp nhất để đưa vào công thức.
Đối với Quý Ngưỡng Chân mà nói, có lẽ trước đây Nhậm Đàn Chu cũng không khác là bao so với mấy người như thư ký Chu. Nhưng mấy năm nay hoàn cảnh thay đổi, bất kể là địa vị xã hội hay các phương diện khác, Nhậm Đàn Chu đều áp chế cậu hoàn toàn.
Sự khác biệt về tính cách quyết định sự hòa hợp giữa người với người, cũng có thể khiến hai người đến cả chạm mặt cũng có thể cọ xát ra lửa.
Nhậm Đàn Chu và Quý Ngưỡng Chân không nên bị nhét chung vào một chỗ, kết quả thì có thể tưởng tượng được.
Đưa Quý Ngưỡng Chân đến dưới tầng công ty xong, trên đường quay lại, Nhậm Đàn Chu đi một vòng lớn khác. Anh điều động một thư ký khác đến thay thế một phần công việc của thư ký Chu, về sau những chuyện ở nhà sẽ không cần thư ký Chu đến nữa.
Đây là chuyện tốt với một người làm công ăn lương như thư ký Chu. Có thể tính là giảm bớt khối lượng công việc, cũng sẽ tránh được rất nhiều phiền phức không đáng có, đây là chuyện mà anh ta cầu còn không được. Thư ký Chu vô thức nhớ lại thời gian đầu mới tiếp xúc với Quý Ngưỡng Chân. Mỗi ngày anh ta đều phải chịu đựng đủ loại áp lực mà vẫn phải miễn cưỡng cười nói, nếu không phải dùng tiền lương tự thôi miên chính mình, có lẽ anh ta đã không kiên trì được đến bây giờ.
Thông thường, việc tiếp xúc quá nhiều với cuộc sống cá nhân của ông chủ có lợi có hại thế nào cũng không thể đánh đồng. Nguyên nhân của sự thay đổi này là gì, thư ký Chu hiểu rõ trong lòng.
"Không cần vội, trong một tuần cậu với tiểu Vương bàn giao xong là được."
Nhậm Đàn Chu không muốn mối quan hệ mới dịu đi mấy ngày của mình và Quý Ngưỡng Chân lại vì chuyện này mà trở nên khó khăn. Anh không thể làm quá lộ liễu, đến lúc Quý Ngưỡng Chân hỏi thì cứ nói là điều động công tác bình thường, như vậy sẽ không bị soi ra điều gì.